Vân Sơ Thiển bế mèo, tay cầm dây dắt, vừa đi vừa quất nhẹ vào mông Tống Gia Mộc suốt dọc đường xuống lầu.
Mãi đến khi ra khỏi khu chung cư, cô mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Lần đầu tiên ở trong chính nhà mình mà lại có cảm giác ngột ngạt đến thế. Rõ ràng bố mẹ cũng chẳng nói gì, cũng chẳng hỏi han gì nhiều, nhưng vì bản thân chột dạ nên nhìn đâu cô cũng thấy không tự nhiên.
"Vân Sơ Thiển, sao nhà cậu lại nguy hiểm thế nhỉ?"
Làn gió đêm mát rượi thổi qua mặt, Tống Gia Mộc cũng thở phào một hơi. Từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên cậu thấy căng thẳng như vậy khi đối diện với chú Vân và dì Hứa, cảm giác này còn hoảng loạn hơn cả lúc cậu lỡ tay làm vỡ cái ly rượu đẹp nhà cô hồi nhỏ nhiều.
"Tại cậu hết, tại cậu hết, cậu sang đưa nước đường mà chẳng thèm báo trước với tớ một tiếng."
Giờ đã ra khỏi nhà, bố mẹ không còn ở bên cạnh, giọng của Vân đại tiểu thư lại lớn hẳn lên, đâu còn chút dáng vẻ thiếu nữ đà điểu lúc nãy nữa.
"Chẳng phải tớ muốn cho cậu bất ngờ sao."
"Là kinh hãi to đùng thì có!"
"Cậu còn nói tớ à, chiều nay chúng ta đã bàn thế nào? Ở nhà cậu, cậu phải chủ động một chút, thân mật với tớ một chút để bố mẹ cậu nhìn thấy, tự nhiên họ sẽ đứng ra vun vén cho chúng ta. Thế mà lúc nãy cậu nhát đến mức một câu cũng chẳng dám nói."
"Tớ... tớ... tớ không dám!!"
"... Nhỏ tiếng thôi, nói to thế làm tớ cứ tưởng cậu dám làm thật đấy."
Tống Gia Mộc chịu thua luôn. Lần đầu tiên cậu thấy có người thừa nhận mình nhát gan mà lại lý sự hùng hồn như vậy.
Rõ ràng chiều nay cô đâu có nói thế. Cái điệu bộ vỗ ngực cam đoan không vấn đề gì đó làm Tống Gia Mộc cứ ngỡ cô dám hôn cậu ngay trước mặt bố mẹ thật cơ, kết quả là giống như lúc nãy, trước mặt chú Vân và dì Hứa, cô nhát đến mức ngồi gần cậu một chút cũng không dám. Nếu bắt cô nắm tay cậu trước mặt bố mẹ, chắc cô sẽ đỏ mặt đến chết mất.
"Hừ."
Vân Sơ Thiển cài móc dây dắt vào người Niên Niên, ngồi xổm xuống đặt nó trên mặt đất.
Từ lúc mang Niên Niên về đến giờ, nó toàn ru rú ở nhà ngủ, chưa bao giờ được ra ngoài dạo chơi.
Tuy nhiên mèo khác với chó, mèo có thể ở lì trong nhà tốt hơn, chỉ cần có đồ ăn là chúng có thể ở nhà đến thiên hoang địa lão.
Lần đầu tiên được đi dạo, Niên Niên cũng rất tò mò. Nó không phải là chú mèo nhát gan, không hề sợ hãi môi trường bên ngoài, cứ lững thững bước đi theo Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển. Thỉnh thoảng nó lại dừng bước, ngẩng cái đầu to lên quan sát người qua đường hoặc ngửi ngửi bồn hoa ven đường.
Thành phố về đêm rực rỡ, dưới ánh đèn đường in bóng hai người một mèo đang chậm rãi bước đi. Theo đúng khái niệm tản bộ là đi mà không cần đích đến, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cứ đi đến đâu hay đến đó.
Gió đêm mùa hạ mát mẻ, ăn no xong, cùng người mình thích dắt mèo đi dạo, cuộc sống như vậy thực sự rất tiêu dao.
Cả Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển đều chưa tắm, buổi tối đi dạo là chuyện đã hẹn trước từ chiều. Sau khi xảy ra chuyện lúc trưa, hai người tạm thời không tiện cùng nhau trốn trong phòng trước mặt người lớn nữa, đi dạo chính là không gian riêng tư tốt nhất.
Thiếu nữ mặc quần ngắn mặc nhà và áo thun, chân xỏ đôi dép lê, đôi chân trắng ngần dưới ánh đèn đường trông cực kỳ bắt mắt.
Cô rất ít khi ra ngoài vào buổi đêm, một là vì lười, hai là vì bố mẹ không yên tâm để cô ra ngoài một mình vào buổi tối. Bây giờ đã mười giờ đêm rồi mà cô vẫn cùng Tống Gia Mộc đi dạo bên ngoài, đây là một trải nghiệm chưa từng có, nhưng bố mẹ cô lại hết sức yên tâm.
Cô chuyển dây dắt mèo sang tay kia, rồi bàn tay nhỏ nhắn trống trải chủ động luồn vào lòng bàn tay Tống Gia Mộc. Tống Gia Mộc nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ ấy.
"Bây giờ thì cậu lại dám rồi à?" Tống Gia Mộc trêu chọc.
"Tớ gan lớn lắm đấy!" Cô kéo Tống Gia Mộc lại, rồi kiễng chân lên hôn cậu một cái ngay dưới ánh đèn đường.
Tống Gia Mộc ngẩn người, đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn cậu như thế này ở bên ngoài, lại còn hôn vào môi nữa chứ.
Nhìn lại cô, gương mặt cô tươi cười hớn hở, vẻ mặt đắc thắng như muốn khoe rằng mình rất bạo dạn.
Đến cột đèn đường tiếp theo, Tống Gia Mộc cũng kéo cô lại, cúi người nghiêng đầu hôn lên đôi môi mềm mại của cô một cái.
Chắc là vì vừa uống lê chưng đường phèn xong, nước miếng của cô còn mang theo vị ngọt của lê, rất dễ hôn. Tống Gia Mộc không nhịn được mà hôn lâu thêm một chút.
Cho đến khi có tiếng ho khẽ vang lên bên cạnh.
Hai người hốt hoảng tách ra.
Hóa ra là một dì công nhân vệ sinh vừa dừng xe rác bên cạnh. Dì lắc đầu ngán ngẩm, giới trẻ thời nay bạo thật đấy, đi trên đường mà cũng hôn nhau được, làm bà già này cũng thấy ngượng thay.
Vân Sơ Thiển đỏ mặt mắng cậu vài câu, hai người dắt mèo tiếp tục đi về phía trước.
"Meo meo."
Niên Niên dừng lại ở một bồn cây xanh, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cũng dừng theo.
"Niên Niên còn nhớ chỗ này không? Ngày trước chúng ta gặp mày ở chính chỗ này đấy!"
"Meo."
Niên Niên nhớ chứ, nó đã "nhặt" được Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển ở đây mà.
Nó tò mò nhìn quanh, rồi thoăn thoắt leo lên cái cây bên cạnh, ngồi trên cành cây từ trên cao nhìn xuống xung quanh.
Vân Sơ Thiển giơ tay cầm dây dắt mèo, cô cùng Tống Gia Mộc ngẩng đầu nhìn Niên Niên trên cây.
"Niên Niên mau xuống đi."
"Niên Niên đừng chạy lung tung."
Tiếng gọi của hai người thu hút sự chú ý của người qua đường. Họ cũng tò mò ngẩng đầu nhìn lên cây, hóa ra trên cành có một con mèo, cứ tưởng cô gái này đang cầm dây dắt để "dắt cây" đi dạo chứ. Dù sao thời buổi này ngoài dắt mèo dắt chó ra, dắt ngỗng dắt thằn lằn cũng chẳng lạ, thậm chí dắt cả bắp cải đi dạo cũng có.
Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển dỗ dành mãi, Niên Niên mới chịu từ trên cây xuống. Nó chạy đến gốc cây, đặt hai cái chân trước lên thân cây, cào cào móng mấy cái.
Mèo nhỏ đi mệt rồi, không chịu đi nữa, Tống Gia Mộc đành phải bế nó lên.
Vân Sơ Thiển một tay cầm dây dắt, tay kia nắm tay Tống Gia Mộc, trông như thể cô đang dắt Tống Gia Mộc đi dạo vậy.
Đi thêm khoảng một cây số nữa, hai người đến bờ sông An Giang.
Gió sông thổi mạnh hơn, cảm giác gió tự nhiên thổi vào mặt rất dễ chịu. Lan can dọc đường bờ sông có những dãy đèn nhỏ xinh đẹp, mặt nước phản chiếu ánh đèn lung linh, thuyền nối thuyền, đèn nối đèn, xa xa gần gần như lạc vào cõi mộng.
Vân Sơ Thiển cũng đi mệt rồi, đứng khựng lại bên cạnh một chiếc ghế đá nghỉ chân.
"Không đi nữa, nghỉ một lát được không anh?" Cô kéo tay Tống Gia Mộc, chu môi làm nũng với cậu. [note92249]
"Em hết cảm chưa?"
"Vì chưa khỏi nên mới thấy đi bộ mệt rã rời đây này, chúng mình ngồi một lát đi."
"Bây giờ là mười giờ hai mươi rồi, hay là đi về để em tắm rửa nghỉ ngơi sớm?"
"Em ngủ cả ngày rồi, không buồn ngủ đâu."
Tống Gia Mộc đành phải ngồi xuống ghế đá cùng cô.
Đi bộ cũng được tầm hai cây số rồi, Vân Sơ Thiển ngồi trên ghế đá, đôi chân duỗi thẳng ra, dùng bàn tay nhỏ nhắn bóp bóp, đấm đấm vào đùi. Cô vén những sợi tóc bị gió đêm thổi loạn, nhìn cảnh sông trước mặt, ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt cô một vẻ ấm áp, thư thái.
"Tống Gia Mộc, em không muốn về nhà nữa đâu, anh dắt em với Niên Niên đi bỏ trốn đi, chúng mình đi Tây Hồ nhé."
"Meo?"
Đừng nói là Niên Niên giật mình, Tống Gia Mộc cũng giật mình, vội nói: "Nói gì ngốc nghếch thế, chúng mình mà chạy đi bây giờ chẳng phải là thừa nhận chuyện mập mờ sao?"
"Vậy, Tống Gia Mộc, em muốn ăn kem."
"Em chưa khỏi cảm đâu, ăn đồ ngọt lạnh làm gì."
"Em chỉ ăn một miếng thôi, còn lại cho anh ăn hết, đi mua đi mà, đi đi, em mời."
Tống Gia Mộc đành phải đi vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua kem.
Lòng Vân Sơ Thiển ngọt như mật, cô ôm mèo ngồi trên ghế đá, nhìn cậu chạy đi mua kem rồi lại cầm kem chạy vội về phía mình.
Thiếu nữ đoan trang sao lại không biết cậu muốn gì. Sau khi Tống Gia Mộc ngồi xuống bên cạnh, cô liền nhấc đôi chân thon dài trắng ngần của mình lên, giống như lúc ở trên sofa buổi trưa, cô gác chân lên chân cậu.
Cô đã cởi dép lê ra, sau khi gác chân lên chân cậu, làn da đùi trắng trẻo, săn chắc mang lại cảm giác xúc giác và thị giác đầy xao xuyến, đôi bàn chân nhỏ nhắn đáng yêu cũng khẽ đung đưa.
Tống Gia Mộc khẽ nuốt nước miếng, ôm lấy đôi chân của cô, nhẹ nhàng kéo về phía lòng mình.
Thấy cô không phản đối, cậu càng bạo dạn hơn, lòng bàn tay đặt lên đầu gối cô, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ lên bắp chân thanh mảnh.
"Anh làm gì mà cứ sờ em thế?!"
"... Đuổi muỗi."
Dù sao cũng là một lý do chính đáng, Vân Sơ Thiển đành mặc kệ cậu.
Nhưng hễ bàn tay Tống Gia Mộc định vượt qua đầu gối hướng lên trên là cô lại nhanh tay đánh nhẹ vào mu bàn tay cậu một cái để cảnh cáo.
"Tống Gia Mộc, anh háo sắc quá đấy!"
"... Xin lỗi, thực sự là vì chân của Vân tiểu thư đẹp quá, anh chỉ muốn đặt nụ hôn của mình lên đó thôi."
Tống Gia Mộc thành thật bày tỏ nỗi lòng. Cảnh đẹp bờ sông có là gì, cũng chẳng bằng một vệt trắng như tuyết ngay dưới tầm mắt đây.
Thỉnh thoảng trong lòng cũng dấy lên chút cảm giác tội lỗi, dù sao Vân tiểu thư vẫn còn đang ốm mà, nảy sinh ý nghĩ kỳ quái với người bệnh thật là không nên. Phải tự kiểm điểm, phải tự kiểm điểm sâu sắc.
Hai giây sau, ánh mắt cậu lại không kiêng dè gì mà rơi thẳng lên đùi thiếu nữ.
Vân Sơ Thiển xé vỏ kem, cắn một miếng nhỏ ở phần chóp kem ngọt ngào nhất, đôi mắt hạnh phúc híp lại.
Rồi cô lại giơ bàn tay nhỏ bé đưa kem đến bên miệng Tống Gia Mộc, Tống Gia Mộc cũng cắn một miếng.
Hai người cứ thế người một miếng ta một miếng ăn hết sạch, hoàn toàn quên mất lời hứa lúc nãy là chỉ ăn một miếng.
Cậu cao nên khi ngồi cũng cao hơn Vân Sơ Thiển, ăn kem xong, Tống Gia Mộc lại cúi người về phía cô, Vân Sơ Thiển cũng ngẩng cằm đáp lại.
Mỗi khi như vậy, Vân Sơ Thiển luôn tỏ ra cực kỳ tận hưởng. Cô nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ luồn vào lòng bàn tay cậu, từng ngón tay nõn nà đan xen vào kẽ tay cậu thành mười ngón đan chặt. Đôi bàn chân cũng yên lặng không đung đưa nữa, những ngón chân như kẹo sữa còn khẽ cuộn lại như lá cây xấu hổ, rồi mới từ từ duỗi ra, lại cuộn lại...
Mèo nhỏ ngồi ở rìa ghế đá, cạn lời nhìn hai người họ.
Dưới sông chắc nhiều cá lắm, sao không xuống bắt cá mà cứ ở đây ăn nước miếng của nhau thế nhỉ?
Giống như động vật nhỏ, cá nóc giận thì phình to, mèo nhỏ được vuốt ve thoải mái thì kêu gừ gừ, còn thiếu nữ khi hôn lâu sẽ đỏ mặt thực sự là quá đáng yêu, quá thú vị.
Sau khi tách môi ra, Tống Gia Mộc cứ thế nhìn cô, thỉnh thoảng còn dùng ngón tay gãi nhẹ dưới cằm hoặc nặn nhẹ cái mũi nhỏ và má cô để trêu đùa.
Cậu vô thức quên mất rằng người trước mặt chẳng phải là cô bé dễ bắt nạt. Sau khi bị trêu một lúc, Vân Sơ Thiển liền đưa tay ra cấu mạnh vào phần thịt mềm bên eo cậu, khiến Tống Gia Mộc kêu oai oái.
"Anh... anh trêu em đấy à?"
"Nếu em không bằng lòng thì gọi là trêu ghẹo, nếu em bằng lòng thì gọi là... gọi là tình cảm thăng hoa?
"Cút đi."
Cô gác chân lên chân cậu, đôi bàn chân nhỏ khẽ đung đưa, nhích mông ngồi sát lại phía cậu thêm một chút để đầu có thể tựa vào vai cậu.
Có lẽ cảm nhận được trạng thái của Tống Gia Mộc có chút không đúng, chân Vân Sơ Thiển không đung đưa nữa, cô khẽ khàng nhích đùi một chút để thăm dò.
Quả nhiên...
Cô không nói gì, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, cũng chẳng thèm rụt chân lại, tóm lại cứ coi như không biết gì hết, tiếp tục gác lên chân cậu, thỉnh thoảng lại khẽ đung đưa.
"Thế giờ phải làm sao đây, Tống Gia Mộc anh mau nghĩ cách đi."
"... Cái gì cơ?"
Tống Gia Mộc giật mình, cậu đã che giấu kỹ thế rồi mà, chẳng lẽ lại bị phát hiện?
"Em đang nói chuyện lúc nãy ấy! Chúng mình thì không dám nói, bố mẹ em cũng chẳng chủ động hỏi, thế... thế thì tính sao?"
Tống Gia Mộc thở phào, cũng giống như cô, bây giờ không có người lớn ở đây, gan của cả hai đều lớn hơn nhiều, cậu lấy can đảm nói tiếp: "Hay là tìm cơ hội nào đó nói rõ đi?"
"Giống như lúc nãy ấy à, anh nói ra miệng nổi không? Xấu hổ chết đi được...!"
Tần suất đung đưa chân của thiếu nữ tăng nhanh, đầu óc Tống Gia Mộc một mảnh hỗn độn.
Nghĩ kỹ thì cô nói cũng đúng, lúc đứng trước mặt người lớn, cả hai đều như chuột thấy mèo, chột dạ chỉ muốn chạy thẳng, nói gì đến chuyện chủ động thưa gửi.
Tống Gia Mộc lại nhớ lại lần đi du lịch Tô Châu - Hàng Châu, mẹ còn nhét kẹo cao su vào tay cậu. Xem ra, bố mẹ cậu chắc cũng đoán được gì rồi, nếu không chắc chắn sẽ không nhét cái thứ đó cho cậu.
Giờ chú Vân và dì Hứa cũng biết gì đó rồi, nhưng cũng giống bố mẹ cậu, tạm thời không nói toạc ra. Có lẽ thế hệ trước suy nghĩ nhiều hơn, hai nhà lại thân thiết, đại khái là cảm thấy chuyện chưa chắc chắn nên mới không muốn nói chăng.
"Thế em thấy bố mẹ em có thích anh không?" Tống Gia Mộc hỏi.
"Thích chứ."
Vân Sơ Thiển không chút do dự trả lời, "Bố mẹ em chẳng phải ngày nào cũng khen anh đó sao, nếu là người khác thì muộn thế này họ chắc chắn không cho em ra ngoài đâu."
Suy nghĩ một lát, Vân Sơ Thiển lại hỏi: "Thế bố mẹ anh có thích em không?"
"Bố mẹ anh thích em thế nào còn phải nói sao? Đều hận không thể bắt em về làm con gái luôn ấy chứ. Lần chúng mình đi chơi đó, mẹ còn đưa cho anh cái thứ kia..."
Vân Sơ Thiển sực nhận ra, ngắt lời Tống Gia Mộc, ngẩng đầu hỏi: "... Ý anh là, chú dì cũng đoán được chúng mình mập mờ rồi?"
"Chắc là thế..."
"U u..."
Vân Sơ Thiển bịt mặt, đôi chân đung đưa kịch liệt, còn nện mạnh vào chân Tống Gia Mộc mấy cái. Tống Gia Mộc bỗng đỏ mặt, vội giữ chặt đầu gối trắng nõn của cô, không cho cô động đậy nữa.
"Thế... thế sao họ đều không nói gì? Hay là không đồng ý cho chúng mình qua lại?" Mặt Vân Sơ Thiển hơi tái đi.
"Không đâu không đâu, nếu không đồng ý thì chắc chắn đã nói từ sớm rồi."
Tống Gia Mộc vội vàng trấn an: "Anh đoán chắc là họ chưa hoàn toàn chắc chắn, chỉ khi chưa chắc chắn người ta mới giữ kín không nói thôi, chắc là muốn quan sát thêm chút nữa."
"Vậy chúng mình phải làm sao?"
"Tương kế tựu kế thôi, thể hiện cho tốt vào, để họ biết chúng mình không phải chơi bời mà là nghiêm túc. Đợi đến khi họ chắc chắn rồi, nhất định sẽ chủ động mở lời thôi."
"Thế thế nào mới gọi là chắc chắn?"
"Đợi đến khi em mang thai... Á! Đau! Nhẹ tay chút!"
"Tống Gia Mộc, anh vòng vo mãi cuối cùng cũng chỉ để nói câu này đúng không?"
Vân Sơ Thiển thẹn quá hóa giận, cấu chết cái đồ đầu heo lưu manh này đi cho rồi!
1 Bình luận