Đình hóng mát vào giờ nghỉ trưa rất yên tĩnh, không có người qua lại quấy rầy, chỉ có ánh nắng rạng rỡ và làn gió nhẹ hiu hiu.
Vân Sơ Thiển co chân ngồi trên ghế đá, lưng tựa vào Tống Gia Mộc.
Mái tóc dài mượt mà của cô xõa xuống bên cạnh chiếc cổ thon thả, rơi trên vai, trên áo cậu. Nếu Tống Gia Mộc quay đầu lại, cậu có thể nhìn thấy đường nét xương quai xanh tinh tế của cô.
Sự ấm áp đặc trưng của thiếu nữ thanh xuân lan tỏa. Tuy phía trước hơi "khiêm tốn", nhưng tấm lưng này đúng là không có gì để chê.
"Thế này được chưa?"
"... Cậu nhẹ tay chút."
"Thế này thì sao?"
"Ưm~~"
Tống Gia Mộc và cô tựa lưng vào nhau, điều chỉnh tần suất cọ đầu vào cô. Thiếu nữ nhắm mắt cảm nhận sự cọ xát ấy, thấy mình thực sự sắp bị sự thong thả này làm cho tha hóa rồi.
Rõ ràng là định ra đây họp với cậu, giờ cô bỗng chốc chẳng nhớ nổi mình đến đây để làm gì nữa.
Sau gáy hai người chạm nhau, không ai nhìn thấy mặt ai, nhưng khi nhắm mắt lại, họ có thể cảm nhận được đường nét của đối phương. Khi tiếp xúc, các giác quan cũng được đẩy lên mức nhạy cảm nhất.
So với nắm tay hay ôm ấp – vốn là những việc chỉ người yêu mới làm – thì tựa lưng vào nhau là chuyện của bạn bè thôi nhé. Dù hai người vẫn chưa đến mức "tốt nhất thiên hạ", nhưng Vân Sơ Thiển thấy thế này cũng ổn.
"Còn có thể tiến thêm bước nào nữa không? Ý tớ là sau khi đầu tựa vào nhau rồi, còn gì khác không?" Vân Sơ Thiển hỏi.
"Có thì có, nhưng tớ không dám nói." Tống Gia Mộc đáp.
"... Thế tớ khuyên cậu tốt nhất là đừng nói." Vân Sơ Thiển cũng nghĩ tới điều gì đó, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng lên.
Làm bạn bè thì tựa lưng chắc là mức kịch trần rồi. Giả sử cậu ta bảo: "Hay là cậu nằm vào lòng tớ đi", thì chắc chắn là không được, cậu ta sẽ bị đánh chết mất.
Hai người thả lỏng một lát, mệt mỏi cả buổi sáng liền tan biến như khói mây. Mỗi người hơi rụt đầu lại một chút, nhưng lưng vẫn tựa vào nhau.
"Chủ tịch đại nhân, thế hôm nay họp hành cậu định nói chuyện gì? Chẳng lẽ lại chạy ra đây để tựa lưng với tớ à?"
"Cái này là tự cậu đề xuất đấy nhé."
Vân Sơ Thiển dùng vai hích cậu một cái. Không hiểu sao, cứ ở bên cạnh cậu là cô lại thấy mình đặc biệt bạo lực, lúc nào cũng muốn véo, muốn chạm, muốn đá cậu.
Con người ta đôi khi phải mất rất nhiều thời gian để tự lừa dối chính mình. Nếu không làm vậy, họ sẽ phải đối mặt với đủ loại cảm xúc không muốn thừa nhận như không cam tâm, hổ thẹn, lo âu... Khi ham muốn chiếm hữu không được thỏa mãn, có lẽ người ta sẽ thông qua hành động cố ý "bắt nạt" một ai đó để trốn tránh tình cảm chân thật nhất của mình — nói cho cùng, vẫn là vì quá để ý.
"Cuộc họp hôm nay rất quan trọng, chủ yếu có ba mục."
Bả vai phía sau rất vững chãi, Vân Sơ Thiển có thể hoàn toàn thả lỏng dựa lưng vào đó. Cậu ở phía sau, cô không thấy cậu nhưng có thể cảm nhận được cậu. Cô nhìn phong cảnh ngoài đình, một tay ôm lấy đầu gối, tay kia giơ một ngón tay xinh xắn ra:
"Mục thứ nhất: Thảo luận về sách mới. Tống Gia Mộc, sách mới của cậu nghĩ đến đâu rồi? Tính từ lúc cậu lập file mới đến giờ cũng được nửa tháng rồi nhỉ."
"Cũng tạm, tớ đang viết mở đầu rồi, còn cậu?"
Tống Gia Mộc trả lời cô. Cậu không thể dồn hết trọng lượng lưng mình ra sau như cô, vì thiếu nữ nhỏ nhắn như vậy, nếu cậu đè lên thì cô sẽ không ngồi vững mất. Cậu hơi khống chế lực đạo để cô có thể tựa thoải mái nhất.
"Tớ cũng nghĩ xong rồi nhé, cũng đang viết mở đầu rồi!"
"Vậy với tư cách Chủ tịch, cậu nói trước xem sách mới định viết gì đi, tớ tham khảo cho. Vẫn viết bên góc nhìn nam à?"
"Đúng vậy."
Vân Sơ Thiển cũng không ngại nói cho cậu biết: "Tớ định viết về đời thường yêu đương, nhưng có yếu tố kỳ ảo, là một câu chuyện mà tớ cứ nghĩ đến là thấy rất thú vị."
"Phải làm cho độc giả thấy thú vị mới được chứ, mục tiêu quyển này là đạt mức 'Tinh phẩm' đúng không?"
"Tớ rất tự tin!"
"Nói nghe thử xem nào?"
Vân Sơ Thiển bắt đầu kể.
"Chính là nam chính Tống Thanh tiếp quản một tòa chung cư do ông bố để lại, làm nghề chủ nhà. Đang tính làm một con cá mặn chỉ việc thu tiền thuê nhà thì lại phát hiện ra khách trọ trong chung cư đều không bình thường?"
"Nào là phù thủy, vua cương thi, tộc tinh linh, người sói, ma cà rồng, yêu quái... Cả cái chung cư hóa ra chỉ có mỗi Tống Thanh là người bình thường!"
"Ngay lúc Tống Thanh định hỏi cho ra nhẽ với ông bố thì ông ấy lại giao cho một nhiệm vụ mới: Chăm sóc một khách trọ mới dọn đến — chính là nữ chính đó."
"Nhìn vẻ ngoài của nữ chính, Tống Thanh còn tưởng cuối cùng cũng có một người bình thường, ai ngờ nữ chính lại là...!!"
Nghe cô kể đến đây, Tống Gia Mộc thực sự thấy có chút hứng thú, tò mò hỏi: "Nữ chính rốt cuộc là quái vật gì?"
Vân Sơ Thiển định lườm cậu một cái, nhưng cậu đang ở sau lưng nên cô chỉ hừ một tiếng: "Tên truyện là Buộc phải yêu đương với Long nữ."
"Nữ chính là Long nữ?!"
"Đúng vậy, tên tớ cũng đặt xong rồi, gọi là Vân Nguyệt!"
"Cái họ của nam chính và nữ chính này của cậu..."
"Bạn học Tống Gia Mộc, nếu cậu dám liên tưởng linh tinh, cậu sẽ chết rất thảm đấy."
"..."
"Nữ chính thực sự không phải người à? Thế có sinh con được không?" Tống Gia Mộc kinh ngạc, không ngờ cô thực sự đem cái cảm hứng lần trước hai người tán gẫu ra viết thật.
"Rồng thì chắc chắn là sinh được rồi, rồng có thể sinh con với rất nhiều chủng tộc khác mà. Hơn nữa Long nữ cũng rất đáng yêu, chỉ cần hôn một cái là trên trán sẽ mọc ra sừng rồng."
"... Xưa có Hứa Tiên 'chơi' rắn, nay có Tống Thanh 'chơi' rồng?" Tống Gia Mộc sững sờ, không ngờ độ táo bạo của Vân Sơ Thiển cũng khá lớn đấy chứ.
"Rất trong sáng nhé, cậu đừng có giống mấy độc giả trong khu bình luận truyện, lúc nào cũng liên tưởng kỳ quái, tớ hoàn toàn không nghĩ đến mấy chuyện đó." Vân Sơ Thiển cạn lời.
Rất nhiều lúc, cô đọc bình luận mới phát hiện ra, hóa ra chỗ này của mình lại "có mùi xe cộ" sao?[note89594]
Quả nhiên đầu óc của mọi người đều chứa đầy phế thải đen tối mà.
"Thế mạch truyện chính là gì?"
"Truyện đời thường thì làm gì có mạch chính, chính là chuyện yêu đương hàng ngày của Tống Thanh và Vân Nguyệt thôi."
"Cái tên này thật sự là cậu chọn đại đấy à..."
"Công cụ tạo tên nhân vật ngẫu nhiên, cậu rất nên sở hữu."
Vân Sơ Thiển mới không thèm nói cho cậu biết là cô đã nghĩ cái tên này rất lâu đâu. Cô đã thay đổi mấy cặp tên rồi, nhưng cặp này viết lên thấy có cảm giác nhất. Đương nhiên là tuyệt đối không có liên hệ gì với cái tên đáng ghét này hết!
"Thế cậu định viết như thế nào?"
"Ưm."
Vân Sơ Thiển suy nghĩ một chút, tuy truyện đời thường không có mạch chính nhưng vẫn phải có điểm bán nòng cốt. Cô nói: "Vì nữ chính mới đến thế giới này mà, nên đây là câu chuyện nam chính giúp nữ chính thích nghi với xã hội hiện đại. Rồi ngoài chuyện yêu đương của hai người ra, còn có những ngày chung sống trong chung cư với các nhân vật phi nhân loại có cá tính mạnh khác nữa."
Tống Gia Mộc gật đầu, nói: "Nhìn thế này thì đúng là không có vấn đề gì, khá thu hút, nhưng tớ có một góp ý."
"Góp ý gì?"
Góp ý là thứ phải đưa ra trước khi bắt đầu, nếu viết rồi mới đưa ra thì gọi là ý kiến rồi. Vân Sơ Thiển còn chưa bắt đầu viết mở đầu, nên vẫn khá thiếu góp ý.
"Thiết lập của cậu là nam chính ban đầu không hề biết về những sinh vật phi nhân loại này đúng không?"
"Đúng vậy."
"Thế thì bên phía nam, nam chính sẽ có vẻ hơi yếu thế. Nếu cậu ta muốn dẫn dắt nữ chính thích nghi xã hội, vậy với tư cách người hướng dẫn, tốt nhất đừng để cậu ta yếu thế như vậy. Cậu có thể sửa lại một chút, thiết lập là cậu ta đã biết chuyện và đã làm công việc này được một thời gian rồi. Các yêu quái muốn hòa nhập xã hội đều có những lúc bất đắc dĩ cần đến sự giúp đỡ của cậu ta.
Câu cửa miệng của cậu ta là: 'Công việc này của tôi cũng chẳng dễ dàng gì, các đại lão làm ơn biết điều chút đi'. Lúc này mới sắp xếp cho nữ chính xuất hiện. Long nữ đóng vai trò là 'tân binh' trong xã hội mới, nam chính mới có khái niệm người hướng dẫn. Nếu không thì chính cậu ta còn chẳng hiểu gì, sao mà hướng dẫn được các yêu quái khác."
"Có lý..."
Vân Sơ Thiển ngẫm nghĩ, lại nói: "Nhưng nếu nam chính đều biết hết rồi, liệu có bị giảm bớt cảm giác kỳ vọng không?"
"Dưới góc độ là một độc giả, sự kỳ vọng của tớ đều đặt trên người nữ chính. Cho nên việc nam chính biết thân phận của các yêu quái khác không có ảnh hưởng gì cả. Cậu có thể để thân phận của nữ chính bại lộ muộn một chút. Trong chung cư, cô ấy trông có vẻ là con người bình thường nhất, ngoại trừ mái tóc màu bạc xinh đẹp. Nhưng trong lúc nam chính chăm sóc sinh hoạt hàng ngày, dạy cô ấy thích nghi xã hội, cậu ta phát hiện ra cô ấy có rất nhiều điểm kỳ quặc.
Ví dụ cô ấy có thể phun nước nhưng trong miệng chẳng ngậm nước, ví dụ cô ấy thích những đồ vật màu vàng kim, thỉnh thoảng trên người hiện ra vảy rồng hoặc sừng rồng chẳng hạn. Hoặc nam chính bị thương, cô ấy nhổ bãi nước bọt cái là lành luôn. Độc giả đều biết cô ấy là Long nữ rồi, nhưng nam chính vẫn tưởng cô ấy là rắn, như vậy mới thú vị."
Nghe xong góp ý của Tống Gia Mộc, Vân Sơ Thiển có chút nhìn cậu bằng con mắt khác.
"Bạn học Tống Gia Mộc, không ngờ cậu viết lách thì chẳng ra sao, nhưng nhận xét thì cũng có bài bản đấy chứ! Hình như viết thế này đúng là thú vị hơn nhiều thật!"
"Đúng vậy, cậu phải nắm lấy sự khác biệt về thân phận, khác biệt về thói quen sinh hoạt, khác biệt về quan niệm. Như vậy khi những chuyện đời thường va chạm với nhau mới tạo ra sự thú vị."
Tống Gia Mộc nói tiếp: "Nhưng bảo tớ viết kiểu này của cậu thì tớ chịu, tớ chỉ hiểu đạo lý lớn thôi, thuần túy nhìn từ góc độ độc giả."
Tống Gia Mộc cũng có đọc tiểu thuyết hệ đời thường, nhưng bản thân chưa từng viết. Quyển trước của cậu là thể loại Tiên hiệp hậu cung, cậu vẫn sở trường viết các thể loại chính lưu của góc nhìn nam như thế giới quan, thăng cấp, chiến đấu... hơn.
Tuy nhiên, trong sách mới cậu cũng định lồng ghép các yếu tố đời thường vào. Quan sát những quyển truyện đang cực hot hiện nay, phần đời thường đều được viết rất tốt, điều này giúp tăng cảm giác nhập tâm cho độc giả và cũng khiến câu chuyện tinh tế hơn.
"Ừm ừm."
Vân Sơ Thiển gật đầu lia lịa. Trao đổi với cậu như thế này mang lại cảm giác giống như lúc cô thường xuyên thảo luận tác phẩm với 'Giấy Bút' vậy.
Ai cũng có những lúc nảy ra linh cảm bất chợt, hoặc nghĩ ra những tình tiết khiến người ta sục sôi tâm huyết. Nhưng nghĩ là một chuyện, viết ra lại là chuyện khác. Đại thần sở dĩ là đại thần, chính là bởi đại thần có thể dùng câu chữ sống động, giữ đúng nguyên bản nhất những gì mình nghĩ để ghi lại, trở thành những tác phẩm ăn khách.
Cảm giác này thật kỳ diệu. Trước đây chưa ai từng nghĩ đối phương sẽ viết sách, vậy mà giờ đây lại đang tựa lưng vào nhau trò chuyện rôm rả thế này.
"Thế nếu cậu đã giỏi viết đời thường thì đừng có kéo theo mấy cảnh chiến đấu kỳ quặc vào nhé, không là 'nát' truyện đấy." Tống Gia Mộc nhắc nhở.
"... Tớ... tớ giỏi nhất là viết về án mạng, mộ cổ, phá án, huyền bí nhé!"
Vân Sơ Thiển đính chính lỗi sai của cậu, nhỏ giọng nói: "Nhưng quyển này tớ sẽ chỉ viết đời thường thôi, mấy con yêu quái và Long nữ moe moe gì đó..."
Nói xong, cô rời khỏi tư thế tựa lưng với cậu, ngồi thẳng dậy, lấy máy tính xách tay ra nhanh chóng gõ lại những góp ý cậu vừa đưa ra.
Tuy có chút lệch đi so với dự kiến ban đầu, nhưng cũng không cần sửa đổi quá nhiều.
Dù sao cũng là viết góc nhìn nam, Tống Gia Mộc với tư cách là một "tên giống đực", góp ý của cậu vẫn rất thực tế. Vân Sơ Thiển thường hay đứng ở góc độ nữ chính để suy nghĩ vấn đề, đây cũng là lý do vì sao thành tích quyển trước của cô chỉ ở mức tàm tạm.
Xem ra, có tên Tống Gia Mộc này ở đây, sách mới có thể tìm cậu tham khảo, nắm bắt đúng sở thích của thị trường nam giới, biết đâu thành tích thực sự có thể đạt mức Tinh phẩm.
"Thế còn sách của cậu? Cậu định viết gì?"
"Của tớ á, thế thì lợi hại lắm."
1 Bình luận