"Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần... mười một lần! Lợi hại thật đấy!"
Tiếng kinh ngạc của thiếu nữ truyền lại từ bờ sông.
Vân Sơ Thiển đang cầm một thanh socola dài để ăn. Con gái đa số đều thích ăn socola, cô cũng không ngoại lệ, có lẽ loại mỹ thực ngọt ngào này sẽ khiến đại não họ sản sinh ra một cảm giác giống như đang yêu vậy.
Trước mặt cô là mặt sông, một chuỗi đá phiến lướt trên mặt nước tạo ra từng vòng sóng lăn tăn đang lan rộng, từ gần ra xa.
Tống Gia Mộc đứng bên cạnh cô, thấy dáng vẻ kinh ngạc thái quá đó, cậu cũng cảm thấy rất tự hào.
Với vẻ mặt kiểu "cũng thường thôi", cậu phủi phủi bụi đất trên lòng bàn tay rồi nói: "Viên đá tớ nhặt vẫn chưa đủ dẹt, không thì cậu có thể đánh được hai mươi lần."
"Chắc lại đang bốc phét chứ gì?"
"Quên kỷ lục hồi nhỏ của tớ rồi à? Đến giờ vẫn chưa bị phá đâu!"
"Thế thì chắc chắn là do phiến đá tớ nhặt tốt, cậu mới đánh được nhiều lần như thế."
"Cái đó là đương nhiên rồi, trên đời này không còn phiến đá của ai nhặt mà dùng tốt như của Vân tiểu thư cả."
Nghe cậu nói vậy, Vân Sơ Thiển lại hăm hở đi nhặt đá giúp cậu.
Thiếu nữ nhất thời đã quên mất việc hôm nay cô và cậu đến đây là để câu cá. Hai người tránh xa Tống Trì và Vân Lâm, đi đến một khúc cua của con sông nhỏ, nơi có dòng nước êm đềm và phong cảnh hữu tình.
Cần câu vẫn còn gác bên bờ sông kìa, cá có ăn mồi hay không cũng chẳng biết, cần được đè bằng một hòn đá lớn để tránh bị dòng nước cuốn trôi.
Ven bờ có rất nhiều đá, Vân Sơ Thiển cúi đầu dùng đôi giày vải trắng gạt gạt đống đá này, hễ thấy viên nào hợp để đánh thủy phiêu, cô lại vội vàng ngồi xổm xuống nhặt lên.
Tống Gia Mộc thong dong đứng bên bờ sông đợi cô, ngắm nhìn bóng dáng cô nhặt đá.
Chẳng khác gì hồi nhỏ, chỉ là vóc dáng thiếu nữ đã nảy nở hơn mà thôi.
Cái thuở thơ ấu đó, cô cũng quấn quýt cậu như vậy. Tống Gia Mộc đi đánh thủy phiêu, cô liền vui vẻ đi nhặt đá, để cậu đánh thật nhiều lần cho cô xem, rồi cô sẽ reo hò nhảy cẫng lên.
Bây giờ thì... bình thường chỉ cần không chọc giận cô thì cô vẫn khá dịu dàng. Đương nhiên rồi, dẫu có lỡ chọc giận như lúc nãy cũng chẳng sao, cho cô chút đồ ăn ngon, loáng cái là cô quên ngay.
Trên bầu trời trôi qua một đám mây trắng lớn, bóng râm lập tức bao phủ xuống. Tống Gia Mộc ngẩng đầu nhìn trời, theo sự di chuyển của tầng mây, những khe hở lộ ra màn trời xanh biếc, soi bóng xuống mặt sông phẳng lặng. Những tia sáng vàng rực đâm vào mắt khiến cậu phải nheo lại, nhưng tầm mắt lại có thể nhìn thấy rất xa, một cảm giác sảng khoái tràn ngập tâm trí.
Khi dời mắt từ vòm trời sáng rực về phía trước, tầm nhìn hơi tối lại một chút rồi dần trở nên rõ ràng. Thiếu nữ mặc quần đùi, đội mũ lưỡi trai, đôi chân trắng như phát sáng đang nắm mấy phiến đá vừa nhặt được chạy lon ton về phía cậu.
Có lẽ vì tay nhỏ, lại tham lam nhặt một lúc quá nhiều, mới chạy được một đoạn thì một phiến đá bị rơi mất.
Cô dừng lại nhặt lên, miệng ngậm thanh socola dài chưa ăn hết, dùng cả hai tay ôm đống đá chạy tới.
"Măm măm." Cô ra hiệu.
Tống Gia Mộc lấy thanh socola đang ngậm trong miệng cô ra, cô mới có thể nói chuyện được.
"Tớ nhặt được tám viên, nếu cậu không đánh được trên hai mươi lần thì cậu chuẩn bị nhảy xuống sông mà tắm đi nhé."
"... Đợi tớ nạp thêm năng lượng đã."
Tống Gia Mộc ăn nốt nửa thanh socola của cô.
Lại còn giả vờ làm vài động tác khởi động, giảng giải rất chuyên nghiệp cho cô về kỹ thuật đánh thủy phiêu.
"Thế để tớ thử xem." Vân Sơ Thiển nói.
"Lúc nãy cậu chẳng thử mấy lần rồi còn gì."
"Lúc nãy cậu đã dạy tớ đâu."
Vân Sơ Thiển đổ đống đá xuống đất, Tống Gia Mộc ngồi xổm xuống, nhặt cho cô viên kém nhất.
Cậu chợt nhớ tới chuyện chú Vân và bố đưa cho hai đứa cây cần người mới, cho một nắm mồi để hai đứa tự chơi, quả nhiên ai cũng không phải cao thủ, nhưng ai cũng tưởng mình là cao thủ cả.
"Người hơi ngả về sau, cánh tay tạo với cơ thể một góc khoảng bốn mươi lăm độ, ngồi hơi khom, nhắm chuẩn, cổ tay rung lên, khi phiến đá tiếp xúc mặt nước ở góc hai mươi độ, hiệu quả sẽ..."
Tống Gia Mộc còn đang luyên thuyên, Vân Sơ Thiển đã nhìn bờ bên kia, nhắm góc một cái, "vút" một tiếng ném phiến đá trong tay đi.
Một lần, hai lần, ba lần, chưa đến lần thứ tư thì phiến đá đã vô lực chìm xuống nước.
"Cậu dạy chẳng có tác dụng gì cả!" Vân Sơ Thiển lập tức tìm ra nguyên nhân cho sự thất bại của mình.
"..."
Chủ tịch đại nhân của tớ ơi, ít nhất cũng phải nghe tớ dạy hết đã chứ!
"Xem tớ trả thù cho cậu đây." Tống Gia Mộc nói.
"Tớ đếm nhé, cậu ném mau đi."
"Thế cậu đếm cho kỹ vào!"
Vân Sơ Thiển tập trung nhìn chằm chằm mặt nước, hồi hộp mong chờ một chuỗi thủy phiêu hiện ra.
Đang lúc chăm chú nhất, cái má nhỏ nhắn hơi ửng hồng lại bị kẻ nào đó bất ngờ hôn trộm một cái.
Thiếu nữ ngẩn người, bực mình đánh cậu.
"Ơ hay cậu làm gì đấy... có ném hay không thì bảo?"
Vân Sơ Thiển liếc nhìn về phía hai vị trưởng bối, may mà khoảng cách xa, ước chừng họ có thấy cũng không nhìn rõ được.
"Thế tớ ném đây!" Tống Gia Mộc nói lại lần nữa.
"Nhanh cái tay lên xem nào."
Tống Gia Mộc chuẩn bị động tác, nhắm góc độ, dùng lực ném phiến đá trong tay ra.
"Một lần, hai lần, ba lần... mười hai lần! Vẫn chưa được hai mươi lần đâu nhé!"
"Khởi động thôi, khởi động thôi."
Tống Gia Mộc lục lọi đống đá cô nhặt về, dùng hết mấy viên kém trước. Theo sự tăng lên của độ thuần thục cũng như chất lượng phiến đá, số lần nhảy của đá cũng ngày càng nhiều. Đến lần thứ sáu, đã đạt được mười tám lần.
"Chỉ còn viên cuối cùng thôi, xem ra cậu không tránh khỏi việc phải xuống sông tắm rồi."
"... Đừng có đả kích người ta thế chứ, cho tớ chút phần thưởng khích lệ đi."
Vân Sơ Thiển liếc nhìn hai vị trưởng bối phía xa, trong lúc Tống Gia Mộc đang xoay xoay "cánh tay Kỳ Lân" bên phải, thiếu nữ bỗng nhiên kiễng chân hôn lên môi cậu một cái.
"Được rồi, ném đi."
"Sạc pin xong rồi!!"
Tống Gia Mộc phóng đại lỗ mũi ra, thở hồng hộc như trâu, tay áo cũng xắn lên, bộ dạng như thể nhờ cái hôn này mà năng lượng bùng nổ vậy.
"Xấu hổ chưa kìa..."
Vân Sơ Thiển bị cậu chọc cười khúc khích, quả nhiên trên đời này không còn ai có thể dễ dàng chọc cô cười như Tống Gia Mộc cả.
"Nhân danh tình yêu của Vân tiểu thư, xông tới bờ bên kia cho tớ!"
Tống Gia Mộc hô một câu đầy sến súa, nhắm chuẩn góc độ, ném viên đá tốt nhất trong tay ra.
Tốc độ nhanh đến mức Vân Sơ Thiển đếm không kịp, cô cuống quýt đếm bù: "Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần..."
Phiến đá lướt trên mặt nước bay đi, tạo ra một vòng sóng rồi lại nảy lên, chạm nước lại nảy tiếp, cứ thế bay về phía trước, "tạch tạch" nhảy nhót, tạo nên những tia nước trắng xóa, tốc độ nhanh đến mức giống như chim le le đang lướt trên mặt nước vậy.
Cho khi cạn kiệt năng lượng, phiến đá mới có chút không cam lòng mà từ từ chìm xuống nước.
Tống Gia Mộc chỉ vào những vòng sóng đang lan tỏa trên mặt nước, phấn khích quay đầu hỏi: "Thấy chưa! Chắc chắn phá kỷ lục rồi! Lần này tớ đánh được bao nhiêu cái?"
Vì tốc độ quá nhanh, Vân Sơ Thiển đếm đến hoa cả mắt.
"Nhiều lần lắm!"
"... Thế rốt cuộc là bao nhiêu lần?"
"Tóm lại là rất nhiều lần!"
"Vân Sơ Thiển, không lẽ cậu không đếm được à?! Tớ phá kỷ lục rồi đấy! Kỷ lục! Cậu không đếm được sao?!"
"Thế... thế thì hai mươi mốt lần?"
"Tuyệt đối không chỉ có thế! Ít nhất phải ba mươi lần!"
"Đồ mặt dày, ba mươi lần là sang đến bờ bên kia rồi."
"Mặc kệ, tớ cứ tính là ba mươi lần đấy."
Ném đá xong, hai người mới nhớ ra mình đến đây để câu cá, vừa tranh luận về số lần nhảy lúc nãy vừa quay lại chỗ cần câu.
Vân Sơ Thiển nhảy lên một tảng đá lớn bên bờ sông, ngồi xổm xuống rửa tay, vẩy khô những giọt nước vướng trên tay, cô tò mò nhìn theo hướng cần câu để tìm vị trí cái phao.
"Tống Gia Mộc, Tống Gia Mộc."
"Ơi?"
Tống Gia Mộc đang mở túi lấy nước uống, nghe thấy tiếng cô liền ngẩng đầu nhìn qua.
"Cái phao của chúng mình đi đâu mất rồi?"
"Chẳng phải ở kia... Ơ?"
Cái phao màu sắc vốn nổi trên mặt nước đã biến mất, cần câu thì vẫn còn đó, vì cậu đã dùng hòn đá lớn đè lên rồi.
Vừa vặn nắp chai, Tống Gia Mộc cũng tò mò tìm cái phao, bỗng nhiên mặt nước có chút động tĩnh, cái phao nổi lên rồi lại "tõm" một cái chìm xuống dưới.
"Trời ạ, trúng cá rồi!"
Tống Gia Mộc ném chai nước cam trong tay đi, vội vàng chạy lại nhấc cần.
Nghe cậu nói trúng cá, Vân Sơ Thiển cũng thấy phấn khích, vội vàng nhảy từ tảng đá lớn xuống chạy lại bên cạnh cậu.
Cây cần dành cho người mới này chỉ dài ba mét sáu [note91509], cũng chỉ có thể câu được mấy con cá diếc nhỏ gần bờ thôi. Theo động tác nhấc cần, Tống Gia Mộc lập tức cảm thấy dây câu căng ra, dưới nước truyền đến một luồng lực đang quẫy đạp.
Khi cậu nhấc lên, con cá bơi sát mặt nước, đuôi đập thình thịch tạo nên những tia nước bắn tung tóe.
"Câu được thật này!" Vân Sơ Thiển reo lên.
"Lại đây, cho cậu dắt cá này, cẩn thận kẻo nó sổng mất đấy."
Tống Gia Mộc đưa cần cho cô.
Vân Sơ Thiển đây là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác trúng cá, tuy cá không lớn lắm, Tống Gia Mộc cũng chẳng có kinh nghiệm gì, nhưng ước chừng con cá này cũng tầm nửa cân, với sức của cô thì vẫn đối phó được.
Đối với các cần thủ mà nói, sau khi trúng cá, luồng lực truyền từ cần câu tới chính là loại thuốc gây nghiện nhất rồi.
Vân Sơ Thiển dắt cá một hồi rồi nhấc cá lên, cô giơ cần, Tống Gia Mộc kéo dây đưa cá lại gần.
Là một con cá diếc tầm nửa cân, thuần dã sinh, vảy hơi ngả màu vàng đất, lưỡi câu không móc vào giữa miệng mà móc lệch sang bên cạnh.
"Để... để ở đâu nhỉ?"
Thiếu nữ nhấc cá lên, ánh mắt đầy vẻ phấn khích, quăng luôn cái cần sang một bên rồi chạy lại chỗ Tống Gia Mộc cùng xem cá.
Con cá vẫn đang nhảy tưng tưng, Tống Gia Mộc gỡ lưỡi câu ra. Hai đứa ngoài cái cần và mồi này thì vợt và thùng đều không có, chắc bố và chú Vân cũng chẳng nghĩ là hai đứa sẽ câu được cá đâu.
"Mang lại đằng kia thả đi, không biết bố cậu câu được bao nhiêu rồi, cá mình bé thế này sợ bị chê cười mất."
Thế là hai người cùng cầm con cá diếc đi về phía Tống Trì và Vân Lâm.
"Hết mồi rồi à? Chỗ bố vẫn còn..."
"Bố ơi! Chúng con câu được cá rồi!" Vân Sơ Thiển hào hứng nói.
"...?"
Con cá diếc nhỏ nặng nửa cân được thả vào trong cái túi đựng cá to đùng nhưng trống rỗng.
Sau khi dụ hai đứa nhỏ đi chỗ khác, Tống Trì giúp trông cần, còn Vân Lâm thì lái xe đi ra chợ một chuyến.
5 Bình luận