1.
Bị ghì chặt xuống mặt đĩa sứ lạnh buốt, vầng trán y nhói lên cơn đau buốt giá.
Gã khổng lồ cao hơn y cả một cái đầu, sức mạnh tàn bạo tương xứng với vóc dáng của hắn.
Y cố gồng mình ngẩng đầu, nhưng vô ích, chẳng thể nhúc nhích.
“Hmph....”
“Khukkk....”
“Thằng ranh con èo uột mà cũng dám hỗn láo.”
Lời chế nhạo của Fyodor vọng xuống từ trên đỉnh đầu.
Y tạm thời lờ đi.
Vấn đề cốt lõi lúc này là phải tường tận tại sao và bằng cách nào tình huống này lại xảy ra.
Mọi vấn đề đều phải khởi nguồn từ đó mới mong có lời giải đáp.
Đầu tiên, tại sao chuyện này lại xảy ra?
Manh mối hiển hiện rõ nhất như sau.
Manh mối thứ nhất, Fyodor đã miệt thị y bằng danh xưng ‘nam sủng’.
Bởi lẽ phần lớn thị dân là những thành phần thiết yếu cho cuộc sống của các phù thủy, luật pháp của thành phố Gehenna vẫn bảo hộ quyền sinh tồn và tài sản của họ.
Kẻ mà một phù thủy có thể tùy ý làm hại, cùng lắm chỉ là nô lệ, thế nên tình cảm dân chúng dành cho họ chỉ có thể là kính sợ, kinh hãi, hoặc tôn sùng.
Tựa như cách nông nô thời phong kiến đối đãi với quý tộc hay hoàng tộc.
Nhưng trong giọng điệu của Fyodor, không chỉ có sự căm ghét dành cho y, mà còn phảng phất cả sự thù địch với phù thủy.
Manh mối thứ hai, hắn là một thủy thủ trên tàu Naga và là một kẻ buôn lậu.
Khác với những thị dân cả đời bị giam cầm trong Gehenna, Fyodor, một kẻ buôn lậu, qua lại giữa thế giới hiện đại và Gehenna.
Một con chim chưa từng biết đến bầu trời, an phận trong lồng son, và một con chim đã nếm trải tự do bên ngoài song sắt, con nào sẽ căm hận kẻ giam cầm mình hơn?
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Nguồn cơn cho sự oán hận mà hắn dành cho phù thủy, có lẽ cũng không khác mấy so với của một tên nô lệ.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi quan trọng hơn.
Làm thế nào mà tình huống này có thể xảy ra?
Như đã đề cập, Fyodor gọi y là nam sủng và khinh miệt.
Nhưng việc khinh miệt đơn thuần và biến nó thành hành vi bạo lực là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Bởi nếu cứ tùy tiện hành hung một nam sủng được phù thủy yêu chiều, hắn sẽ phải gánh chịu hậu quả.
Manh mối cốt lõi nhất ở đây chính là lời nói của hắn.
Manh mối thứ nhất, ‘Tiếc quá nhỉ? Vì từ giờ mày sẽ không còn cơ hội gặp lại con mụ phù thủy đó nữa đâu’.
Chính là câu nói này.
“Này, rên rỉ như lúc nãy tao xem nào.”
Bộp! Bộp! Bộp!
“Uck! Uck! Uck!”
Fyodor túm tóc gáy, liên tục dập trán y xuống mặt bàn.
Cùng với những âm thanh chát chúa, thức ăn văng tung tóe và dao nĩa rơi loảng xoảng.
Da trán rách toạc, một dòng máu đỏ thẫm loang nhoà tầm mắt.
Cứ thế này, y sẽ chết.
Dù gã đàn ông này không thực sự có ý định giết người, cơ thể y cũng không thể chịu đựng nổi.
Ý thức được điều đó, tay y loé lên một tia chớp.
Đây không phải là tình huống có thể sử dụng ma thuật mà y đã dày công mài giũa.
Lúc này y không có một chút ma lực nào.
Thay vào đó, y chộp lấy chiếc nĩa trên bàn, dồn hết sức đâm vào bắp đùi của gã Fyodor đang đứng cạnh.
Một hành động ứng biến xuất phát từ bản năng sinh tồn.
“Grah!”
Chiếc nĩa sắc nhọn xuyên qua lớp vải jean dày.
Việc đâm thủng lớp thịt mềm và cơ bắp bên dưới chẳng tốn mấy sức lực.
Hiệu quả thật tuyệt vời.
Cơn đau đột ngột khiến bàn tay Fyodor buông lỏng mái tóc y.
Gạt đi cơn choáng váng quay cuồng, y lảo đảo lùi lại, kéo giãn khoảng cách.
“Xem thằng ranh con xảo trá này.”
Fyodor giật phắt chiếc nĩa đang cắm trên đùi, người run lên bần bật.
Y đã nghĩ mình đâm bằng tất cả sức lực, nhưng vết thương dường như nông hơn y tưởng.
Siwoo chộp lấy con dao thái thịt trên một chiếc bàn khác.
Vì quán chuyên phục vụ những miếng bít tết dày nguyên tảng, đây không phải loại dao ăn tầm thường trong các nhà hàng gia đình.
Nếu đâm đúng chỗ hiểm, nó có thể đoạt mạng người.
Biết rõ điều đó, Fyodor cũng không lập tức lao vào.
“Với thứ đó, mày định phanh bụng tao chắc?”
Đã câu được một chút thời gian để suy nghĩ, y phải chọn phương án tốt nhất để thu thập thêm thông tin.
Siwoo hít một hơi thật sâu.
Rồi y gào lên bằng một giọng lớn nhất trong đời mình.
“AMELIAAAA!!!!!!”
Tiếng hét lớn đến mức Fyodor phải nhíu mày.
Và ba giây sau.
Tầng một của quán trọ tràn ngập tiếng cười.
“Fuhahahaha!”
“Nhìn cái bộ dạng nó gọi chủ kìa.”
“Đúng là một cảnh tượng ngoạn mục, khak khak khak.”
Siwoo không bận tâm.
Y chầm chậm lùi lại, giữ khoảng cách với Fyodor và những thủy thủ khác.
Cần thêm một chút thời gian để phán đoán tình hình chính xác hơn.
“Này, lại đây mau, thằng chó. Để tao móc mắt mày bằng cái nĩa này.”
“.......”
10 giây, 15 giây, 20 giây, 30 giây.
Không có bất kỳ phản ứng nào từ tầng trên.
Amelia không xuất hiện.
Điều này đã khẳng định mọi thứ.
“Lũ chúng mày đúng là một lũ điên.”
Lý do mà Siwoo không thể gặp lại Amelia được nữa.
Những thủy thủ này đã cùng nhau bày mưu nhắm vào nàng.
Hơn nữa, chúng đã thành công được một nửa, hoặc đã thành công hoàn toàn.
Chỉ cần có thể loại bỏ triệt để hậu họa, chúng có thể đối xử với một tên nô lệ được phù thủy sủng ái ra sao cũng được.
Y không biết lý do.
Cũng không biết cách thức.
Ngay cả sau khi suy luận như vậy, y vẫn cảm thấy đây là một phán đoán quá phi thực tế.
Amelia là một phù thủy.
Hơn nữa còn là Nam tước Marigold Vị giai 22.
Một đại phù thủy có thể dễ dàng đùa giỡn với cả những vũ khí chiến lược tối tân nhất của thời hiện đại.
Nàng không phải là đối thủ mà chỉ với ngần này người có thể làm gì được.
Nhưng bây giờ, nàng không có bất kỳ phản ứng nào trước tiếng hét của y.
Nghĩa là, chúng đã thành công trong việc khống chế Amelia.
Có lẽ, phương pháp khả dĩ nhất là, chai rượu mà Larissa đã mang đến.
“Thôi đi, Fyodor. Ông làm cái gì với một cậu nhóc vậy?”
Khi Fyodor đang từ từ tiến lại gần Siwoo, một nhân vật đã xuất hiện, củng cố thêm cho suy luận của y.
Chủ tiệm của Điểm hẹn Thanh Xà, và là một thành viên của tàu Naga.
Larissa bước vào.
“Đừng xía vào và biến đi. Thằng ranh này vừa khoét một lỗ trên đùi tao đấy.”
“Ông cũng đi chuẩn bị ra khơi đi. Không có thời gian để đùa giỡn vô bổ đâu.”
“Larissa, từ lúc nãy đến giờ cô cứ bênh vực thằng nhóc đó...”
Cạch
Sắc mặt Fyodor cứng lại.
Bởi vì có thứ gì đó vừa chọc vào giữa khe mông của hắn.
“Này, đùa thôi phải không?”
Thứ mà Larissa rút ra từ trong người là một khẩu Tokarev, loại súng chỉ thấy trong phim điệp viên.
Cô nàng đang chĩa nó vào giữa khe mông, nhắm thẳng vào hạ bộ của Fyodor.
“Ông muốn chơi trò bắn bi với tôi ngay tại đây không? Hay là ngậm miệng lại và đi chuẩn bị? Ông biết súng Tokarev không có chốt an toàn mà, phải không? Cứ thế này bóp cò là ‘pằng’ một tiếng đấy.”
“Này này! Mẹ kiếp, biết rồi! Đúng là đồ đàn bà dơ bẩn! Cứ thấy thằng ranh nào xinh trai là lại tớn lên.”
“Thử đặt mình vào vị trí của tôi xem, phải lăn lộn giữa những gã lông lá như các người. Đã bao lâu rồi mới thấy một chàng trai non mịn thế này chứ. Vả lại, ông cũng biết là không được giết cậu ta mà.”
“Ai nói giết nó? Chỉ là dằn mặt cho nó ngoan ngoãn hơn thôi.”
“Ông đang cãi lại đấy à?”
“Không! Không hề! Cất cái đó đi!”
Fyodor ném chiếc nĩa xuống với vẻ mặt chán ghét rồi dẫn đám thủy thủ còn lại đi.
“Này! Chúng mày cũng mau di chuyển đi!”
Chẳng mấy chốc, tầng một của quán chỉ còn lại Larissa và Siwoo.
Khẩu súng lục của Larissa, sau khi dõi theo cảnh đó, lần này lại chĩa vào ngực Siwoo.
Y từng thắc mắc tại sao trong phim ảnh, chỉ cần bị một họng súng nhỏ xíu chĩa vào mà người ta lại không dám nhúc nhích.
Thì ra là vì áp lực nặng nề này.
Chỉ cần cái lỗ đen ngòm nhỏ bé đó hướng về phía mình, hơi thở cũng trở nên tắc nghẽn.
“Cậu là Shin Siwoo, phải không?”
“Tôi sẽ không nói lời cảm ơn vì đã cứu tôi đâu.”
“Cứ nói một câu đãi bôi cũng được mà. Lúc nãy ta cũng làm thế còn gì.”
“Bà chị còn đáng sợ hơn tôi tưởng.”
Trước lời nói đầy oán trách của Siwoo, Larissa chỉ nhếch mép cười.
“Vẫn còn việc cậu cần giúp. Cậu muốn biết tại sao chuyện này lại xảy ra, phải không?”
“Giáo sư Amelia sao rồi?”
“Nếu tò mò thì cứ lên phòng mà xem. Đi trước đi. Tuyệt đối không được quay đầu. À, mà trước đó, bỏ con dao xinh xắn đó xuống đã.”
Y đặt con dao xuống.
Siwoo không phải là cựu thành viên lực lượng đặc nhiệm, cũng chẳng phải điệp viên đã nghỉ hưu.
Y không có ý định dùng một con dao thô sơ để chống lại súng lục.
Mà nói đi cũng phải nói lại, ở một nơi như Thị trấn Biên giới, người ta mang theo súng lục để tự vệ sao.
Có lẽ do adrenaline tiết ra quá nhiều, một suy nghĩ hơi lạc đề thoáng qua trong đầu y.
Larissa, vẫn chĩa súng, chậm rãi vẽ một nửa vòng tròn, dồn Siwoo về phía cầu thang dẫn lên phòng trọ.
“Ta tò mò không biết cậu đã nắm được đến đâu rồi. Nói ta nghe được không? Để ta cũng đỡ tốn công giải thích.”
Vừa bước lên cầu thang, y vừa trả lời.
“Những kẻ tham gia vào chuyện này, bao gồm cả chị và những thủy thủ không có mặt lúc nãy. Giáo sư Amelia giờ đây đã bất tỉnh. Hung khí là độc dược, hoặc thứ gì đó tương tự gây mất ý thức, được bỏ vào rượu.”
“Chỉ có thế thôi sao?”
“....Đồng phạm có lẽ là một phù thủy bên ngoài Gehenna.”
Nghe đến đó, Larissa tỏ ra khoa trương và nói.
“Tuyệt thật! Cứ như Sherlock Holmes ấy! Ta đã nghĩ cậu sẽ không nhận ra có sự can thiệp của phù thủy đâu.”
Nghĩ lại thì đây không phải là một suy luận khó.
Ly rượu đó, ngoài Siwoo và Larissa, mọi người đều đã uống chung.
Nhưng người duy nhất bị ảnh hưởng là Amelia.
Có lẽ đó là một loại độc dược phản ứng với ma lực trong cơ thể.
Nếu là một cái bẫy mà ngay cả Amelia cũng không nhận ra và mắc phải, thì phương pháp đó chỉ có thể là ma thuật cao cấp.
Hơn nữa, nếu không phải là một kẻ ngốc đến mức nghĩ rằng có thể gây ra chuyện náo loạn như thế này với một phù thủy mà vẫn bình an vô sự, thì đương nhiên phải có đối sách hoặc kẻ chống lưng.
“Là ‘Kẻ Bị Trục Xuất’ sao?”
“Câu đó cũng đúng.”
Larissa vỗ tay một cái và đáp lời.
Không phải tất cả phù thủy đều ở lại trong Gehenna.
Ngạc nhiên là, tỷ lệ phù thủy sống trong Gehenna như Amelia hay cặp song sinh chỉ chiếm khoảng một nửa tổng số.
Nửa còn lại đã định cư và sinh sống ở thế giới hiện đại, và họ được chia thành hai loại.
Một là những phù thủy tự nguyện ở lại thế giới hiện đại vì cảm thấy thoải mái hơn Gehenna, hoặc vì những lý do cá nhân hay công việc khác.
Loại còn lại là những phù thủy đã vi phạm luật lệ bất thành văn, bị tước quyền công dân và không thể vào Gehenna, tức là Kẻ Bị Trục Xuất.
Lý do chi tiết thì mỗi người mỗi khác, nhưng trong số đó cũng có những kẻ đã phạm phải những hành vi tàn ác như sau.
Kẻ làm hại phù thủy tập sự của một phù thủy khác.
Kẻ tiến hành những thí nghiệm ma thuật quá mức, gây ra thiệt hại nhân mạng quá lớn.
Hoặc là.
“Các người định cướp đoạt Ấn ký.”
Kẻ cướp đoạt, đã giết phù thủy khác để nâng cao đẳng cấp ma thuật và chiếm lấy Ấn ký.
“Chính xác! Tưởng chỉ được cái mã bên ngoài, không ngờ cũng nhạy bén ra phết. Đầu óc cũng không tồi. Phòng thứ ba bên phải, mở cửa vào đi.”
Siwoo mở tay nắm cửa phòng khách và bước vào.
Ở đó có Amelia.
Nàng nằm sõng soài trên sàn, trong tư thế như thể vừa định nằm xuống giường thì ngã quỵ.
Quên cả họng súng của Larissa đang chĩa vào lưng, y vội lao đến bên nàng để kiểm tra.
“Dừng lại! Đụng vào người cô ta một cái là ta bắn đấy.”
Larissa cất giọng sắc lẻm ngăn Siwoo lại.
“Hãy để tôi kiểm tra tình trạng của cô ấy!”
“Làm đi, nhưng đừng chạm tay vào.”
Siwoo lườm Larissa một cái rồi đưa ngón tay lên dưới mũi Amelia.
Dù Amelia có đáng ghét đến thế nào, nhưng nhìn thấy nàng ngã gục như vậy, y không khỏi lo lắng.
“Khhh....”
Trước mắt, nàng vẫn còn thở.
Nhưng có vẻ đây không phải là tình trạng có thể lay tỉnh được.
Hơi thở mỏng manh và kéo dài, tựa như rơi vào hôn mê sâu.
“Cậu đột nhiên lao ra làm ta suýt bắn đấy. Ta không muốn giết cậu đâu. Lần sau hãy cẩn thận.”
Y bình tĩnh sắp xếp lại tình hình.
Thực ra, trong hoàn cảnh này, không có lý do gì để không bắn y.
Giữ lại nhân chứng duy nhất là Siwoo, để rồi bị truy đuổi ngay khi vừa rời khỏi Thị trấn Biên giới, chi bằng giết người diệt khẩu cho gọn.
“Tại sao lại không bắn?”
“Chuyện đó cũng khiến cậu bất mãn à?”
Larissa nhún vai như thể không thể tin nổi trước ánh mắt của Siwoo vẫn đang nhìn cô nàng chằm chằm, rồi nói tiếp.
“Coi như là đồng bệnh tương liên đi. Cậu cũng bị bắt đến đây một cách vô lý, sống kiếp mất tự do mà. Mọi chuyện đúng như cậu đoán. Ta, Fyodor và vài gã thủy thủ khác đã giao kèo với một phù thủy ngoại giới. Lời hứa hẹn là, nếu bắt cóc và giao nộp một phù thủy thích hợp, chúng ta sẽ được sắp xếp một nơi an cư ở thế giới hiện đại.”
Larissa hạ khẩu súng xuống.
Dĩ nhiên là cô nàng vẫn giữ một khoảng cách đủ để có thể bắn bất cứ lúc nào nếu Siwoo định lao vào.
“Chúng ta đã chờ đợi cơ hội từ rất lâu, và thật may mắn khi đêm nay lại có thu hoạch. Ai ngờ đúng lúc chúng ta thuê lại quán, lại có một nữ quý tộc phù thủy chỉ dắt theo một tên nô lệ xuất hiện chứ.”
Thảo nào hành động của chúng lại phối hợp nhịp nhàng đến thế.
Amelia chẳng khác nào một con thiêu thân lao vào miệng của một loài cây ăn thịt đang há sẵn.
“Thực ra cuộc sống ở đây cũng không tệ lắm. Ta khá rủng rỉnh tiền bạc, và đủ sung túc để có được hầu hết những thứ mình muốn ở Thị trấn Biên Giới này.”
Siwoo hỏi.
“Vậy tại sao lại làm một việc nguy hiểm như vậy?”
Hành động bắt cóc một phù thủy không thể nào không có rủi ro.
Nếu thất bại hoặc bị phát hiện giữa chừng, những kẻ tham gia vào việc này chắc chắn sẽ phải chết.
Larissa trả lời.
Đó là một câu trả lời mang vẻ cô liêu đến lạ.
“Bởi vì tại Gehenna này, dù cho tay nắm ngàn vàng... cũng không mua nổi tự do.”
4 Bình luận
Chap trước còn tưởng tụi này là hội săn phù thủy gì đó :v