1.
Giấc ngủ chẳng đoái hoài ghé thăm.
Vốn chẳng phải kẻ màng chi giấc ngủ, nhưng đêm nay, nàng đã thử tìm đến chiếc giường, mong gạn trong những mớ tơ lòng rối bời.
“Huu....”
Amelia trút ra một tiếng thở dài, rồi khẽ lay động hàng mi vốn đang khép hờ.
Những dòng tư lự tựa cuộn chỉ rối quấn lấy gót chân nàng, đến độ Hương thơm của Mệt mỏi cũng chẳng thể nào xua đi.
Sau một hồi trằn trọc, nàng uể oải sửa lại vạt áo ngủ xộc xệch và vuốt lại mái tóc rối, đoạn đứng lặng bên khung cửa.
Ánh trăng lạnh lẽo tựa băng giá len lỏi khắp gian phòng.
Dưới làn ánh sáng nhợt nhạt đang gột rửa vạn vật, Amelia ngây người nhìn bóng hình mình phản chiếu trên ô cửa kính.
“Huu...”
Lại một tiếng thở dài não nuột.
Cớ sao lòng nàng lại gợn sóng bất an đến vậy?
Một cảm giác mơ hồ rằng có điều gì đó vẫn còn vướng bận.
Khi Amelia nghiền ngẫm về ngày đã qua, bóng hình tên nô lệ tận tụy của nàng chợt thoáng hiện trong tâm trí.
“Lại nữa rồi...”
Nàng bỏ lửng câu nói, lắc đầu nguầy nguậy.
Nhưng một khi tàn ảnh của y đã len lỏi vào tâm trí, thật khó lòng rũ bỏ.
Chẳng biết tự bao giờ, mọi chuyện đã thành ra thế này.
Vốn dĩ, Amelia chưa từng để tâm đến bất kỳ ai.
Với một phù thủy chỉ mải mê theo đuổi những đỉnh cao ma đạo, các mối quan hệ nhân gian đều là vô nghĩa, hoặc là một thứ xa xỉ.
Ngoại trừ sư phụ thỉnh thoảng hiện về trong ký ức, lẽ ra không một ai có thể đường đột mở toang cánh cửa trái tim nàng...
Xét trên phương diện đó, Shin Siwoo là một sự tồn tại vô cùng dị biệt.
Một tên nô lệ trơ tráo và ngạo mạn, kẻ đã mang lại cho nàng, một phù thủy, nỗi sỉ nhục khôn cùng; một tên nô lệ mà Amelia đã hành hạ không biết bao lần để báo trả.
Ban đầu, nàng chỉ thấy y thật gai mắt và căm ghét y vì đã khước từ lời đề nghị hầu hạ ban đêm, vốn là một lời mời gọi trá hình.
Bởi lẽ, đó là lần đầu tiên trong đời nàng cảm nhận một cơn thịnh nộ dâng trào đến thế.
Thế nên nàng đã đày đọa y.
Giao cho y những công việc vặt vãnh vô nghĩa, đày y đến một nơi ở tồi tàn, và buông lời chì chiết mỗi khi chạm mặt.
Có lẽ, mọi chuyện đã bắt đầu từ dạo ấy.
Cái khoảnh khắc mà hình bóng của Siwoo bắt đầu đột ngột hiện lên trong tâm trí Amelia, người vốn không bao giờ cho phép ai bước vào trái tim mình ngoại trừ sư phụ.
Dẫu cho hai luồng tình cảm ấy hoàn toàn đối nghịch, một bên là yêu, một bên là hận.
Nếu chỉ dừng lại ở đó, có lẽ Amelia đã chẳng bận tâm đến y một cách đặc biệt như vậy.
Nếu thời gian cứ thế bình lặng trôi, có lẽ nàng cũng sẽ lãng quên Siwoo và thôi không còn hành hạ y nữa.
Nhưng y lại có đôi chút đặc biệt.
Chính xác hơn, y là một người khác xa với những gì Amelia đã hình dung.
Ban đầu, nàng định vin cớ y làm việc không nên thân để chì chiết một hai lần rồi sẽ không để tâm nữa.
Nhưng biểu hiện của Siwoo luôn vượt ngoài dự liệu của Amelia.
Y luôn âm thầm hoàn thành công việc được giao phó.
Nếu bảo y lau hành lang không một hạt bụi, y thật sự đã làm được như thế.
Dù bị bắt dọn dẹp một mình cả thư viện khổng lồ, y vẫn cần mẫn dành thời gian để hoàn tất.
Có lần, vì ngứa mắt trước bộ dạng xuất sắc vượt qua mọi thử thách của y, nàng đã sai y đi tay không bắt một con hươu, và y cũng đã săn về thành công.
Đến mức này, liệu có phải y đang ngấm ngầm phản kháng không? Nàng đã từng nghĩ vậy.
Khi thấy Siwoo mình đầy thương tích trói con hươu mang về, Amelia đã phải miễn cưỡng thừa nhận.
Y rất cần mẫn.
Sự tận tụy của y có một sức hút kỳ lạ, không ngừng níu giữ ánh nhìn của nàng.
Amelia khoác áo choàng lên người.
Chẳng có gì để phải cầu kỳ.
Khoác vội chiếc áo choàng đen bên ngoài bộ đồ ngủ, Amelia khép cửa phòng và bước ra ngoài.
Giấc ngủ đã lỡ hẹn, nên nàng định bụng sẽ đi dạo một lát.
Cầu thang trung tâm dẫn xuống sảnh tầng một.
Từ phía đối diện hành lang, nàng có thể trông thấy căn phòng của Siwoo.
“.........”
Lời của Sophia chợt vọng về trong tâm trí.
‘Nếu muốn thân thiết hơn, việc cùng nhau chia sẻ những trải nghiệm tích cực là rất quan trọng.’
‘Hãy đối xử dịu dàng với cậu ta. Đừng chỉ cáu gắt hay la mắng.’
Hay là rủ y đi dạo đêm cùng mình?
Tản bộ dưới màn sương đêm là một trong số ít những sở thích của Amelia.
Nếu theo lời Sophia, việc sẻ chia những trải nghiệm thế này có thể giúp mối quan hệ trở nên khăng khít hơn.
Dường như y đang cảm thấy quá bất tiện với cuộc sống này.
Và Amelia cho rằng đó là vì Siwoo cảm thấy xa lạ.
Gần đây, ngay cả chính nàng cũng nhận thấy mình đang đối xử tốt với y.
Nếu mức độ thân thiết tăng lên, có lẽ y cũng sẽ sống thoải mái hơn.
Bước ngoặt trong tâm tư của nàng khi đối diện với Siwoo chính là sau khi tận mắt chứng kiến tình trạng nơi ở mà y đã sống suốt năm năm qua, kết quả từ trò đùa ác ý của mình.
Cú sốc ngày hôm đó, Amelia vẫn không tài nào quên được.
Một cái chuồng gia súc tồi tàn đến mức không thể gọi là nơi ở của con người.
Hóa ra cái việc mà Amelia gọi là báo trả lại đang giày vò Siwoo theo cách đó.
Dĩ nhiên ngoài chuyện đó ra, nàng cũng đã giao cho y xử lý đủ thứ việc phiền phức khác, nhưng thế này thì không đúng.
Nàng chưa từng có ý định hành hạ y một cách tàn nhẫn đến vậy.
Ngay lập tức, nàng đã đưa Siwoo về làm nô lệ riêng và cố gắng tạo điều kiện thuận lợi nhất có thể.
Để sửa chữa sai lầm của mình.
Gọi đây là sự chuộc tội, liệu có nực cười không?
Nhưng đó là sự thật không thể chối cãi.
Amelia không hề có bất kỳ cảm xúc đặc biệt nào về mặt tình cảm với Shin Siwoo.
Chỉ là vì y là người sẽ cùng mình trải qua một thời gian dài sắp tới và cần phải giao phó công việc, nên nàng mới muốn gần gũi hơn một chút, chỉ một chút mà thôi.
Trong lúc tự thuyết phục bản thân như vậy, nàng đã đứng trước cửa phòng Siwoo tự lúc nào.
Cốc cốc
Amelia do dự một thoáng rồi gõ cửa phòng y.
Có thể y đang ngủ, nhưng nếu cần, ngày mai cho y nghỉ ngơi thêm một chút là được.
“Shin Siwoo.”
Cốc cốc
Nàng gõ cửa lần nữa nhưng không có tiếng đáp lại.
Im phăng phắc.
Y đang ngủ chăng?
Nếu đang ngủ thì có lẽ không nên đánh thức thì hơn?
Amelia nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đóng chặt.
“Không đúng.”
Cớ sao nàng lại phải làm thế này?
Y là nô lệ riêng của nàng.
Một phù thủy mà lại phải nhìn sắc mặt nô lệ của mình mà lo lắng không yên, thật chẳng ra dáng một phù thủy chút nào.
Amelia ưỡn ngực, sải bước đến trước cửa phòng với khí thế như muốn phá tung cánh cửa.
“.......”
Nhưng rồi nàng lại thay đổi ý định một chút, lặng lẽ mở cửa.
À phải rồi, hôm nay y đã đi dã ngoại.
Nghĩ lại thì thời còn là phù thủy tập sự, Amelia cũng rất ghét bị làm phiền giấc ngủ.
Có lẽ nàng nên đi dạo đêm một mình thôi?
Nhưng đã đến đây rồi thì cũng nên kiểm tra xem y có ngủ ngon không... nàng đã nghĩ vậy.
Vùuuuu!
“....Shin Siwoo?”
Amelia nhìn chiếc giường trống không rồi đảo mắt quanh phòng.
Nàng đợi xem y có trong phòng tắm không, nhưng hoàn toàn không có hơi người.
Chỉ có tiếng gió lùa qua khung cửa sổ đang mở, rít lên một cách vô duyên.
Nàng không nghe thấy tiếng cửa chính mở, chẳng lẽ y đã ra ngoài bằng cửa sổ này sao?
“Ta đã để cho cậu nghỉ ngơi thật thoải mái vì sợ cậu mệt mỏi, vậy mà...”
Có gì đó thật bực bội.
Nàng đã cho phép y bỏ mặc chủ nhân là mình để đi chơi ở Linh Sơn cùng cặp song sinh phù thủy tập sự.
Không chỉ vậy sao?
Nàng còn đợi y đúng giờ trở về, rồi cho bánh ngọt, cho cả thuốc lá nữa.
Chẳng nói được mấy câu đã vội vã đi mất, đến lúc cần thì lại không có ở đây.
Y đã đi đâu chứ?
Amelia bước ra khỏi phòng, dạo bước vào khu vườn của dinh thự.
Nhưng bóng dáng y chẳng thấy đâu.
“Đành chịu vậy.”
Dù sao thì không có y nàng cũng đâu thể không đi dạo, biết đâu cứ đi lang thang thế này lại tình cờ gặp được.
Cảm thấy có chút tiếc nuối, Amelia bắt đầu cuộc tản bộ trong đêm của mình.
2.
“Hgh....hah...nn...haa...hgh....!”
“Chị, tiếng rên của chị lả lơi thật đấy.”
“Im... ồn quá đi... Odette... hghh...!”
Không gian đặc quánh hơi thở nóng bỏng.
Tiếng rên rỉ của Odile tràn ngập khắp cỗ xe ngựa.
Nàng đang chống tay vào vách xe, cong tấm lưng ong, đẩy hông về phía sau.
Để có thể tiến vào từ tư thế đứng, chiều cao không thật sự tương xứng, nên dưới chân Odile có kê một quyển sách.
Ngồi xổm bên cạnh là Odette đang cười khẩy.
Nãy giờ, nàng ta vẫn say sưa dõi theo cảnh tượng thứ hung khí của y đang xâm chiếm và nới rộng cấm địa nơi người chị gái.
“Agh...nn...hah...hngh....”
Thứ đó ra vào dễ dàng hơn hẳn so với lần đầu.
Hậu huyệt nhỏ bé của Odile đang bị chính thứ vừa giày vò cửa sau của em gái mình ban nãy, điên cuồng đâm vào rút ra.
Đã hai giờ trôi qua kể từ khi y bắt đầu thưởng thức món cơm phủ song sinh.
Y đã bơm thêm tinh dịch vào phía sau của Odile một lần, và Odette một lần.
Nhờ vậy, giờ đây trên mông và những nếp thịt của Odile, thứ dịch trắng đục đã sánh lại như kem, dính bết vào.
Trông vô cùng dâm đãng.
“Hnn...! Hnn...!”
Người đẫm mồ hôi, y siết lấy hông Odile và thúc mạnh dương vật.
Hơi thở trở nên quá gấp gáp khiến y buộc phải dừng lại một chút.
“Đã đến bao nhiêu rồi?”
“T-Ta không biết...huu...huu... không đếm được...”
“Trợ giảng, có lẽ sắp đến lượt ta rồi đó.”
@Cách thưởng thức món cơm phủ song sinh ngon miệng.
1) Chuẩn bị một cặp song sinh.
2) Đưa dương vật vào hậu huyệt và thúc đẩy 100 lần.
3) Sau khi hoàn thành 100 cú thúc, đổi từ chị gái sang em gái.
4) Quay lại bước 2.
5) Tinh dịch có thể xuất ra bất cứ khi nào đến lúc, không theo thứ tự.
Theo công thức trên, Siwoo đang thưởng thức món cơm phủ một cách xa hoa đến mức no căng bụng.
“Vậy thì tôi sẽ đổi người.”
“Hnn...hgh....!”
Khi dương vật đã vào sâu hết cỡ được từ từ rút ra, Odile run rẩy đôi chân, bật ra một tiếng rên ngọt lịm.
Có một điều y nhận ra khi quan hệ qua đường hậu.
Dù cho hậu huyệt có chật khít đến đâu, nếu cứ tiếp tục chuyển động thì chắc chắn nó sẽ lỏng ra.
Tuy có chút tiếc nuối vì không còn cảm giác siết chặt như ban đầu, nhưng cảm giác này lại có cái thú vị riêng.
Phải nói sao nhỉ, cảm giác như đang bị hút vào trong.
“Trợ giảng, bây giờ chúng ta đổi tư thế một chút được không?”
Odette nghiêng đầu hỏi.
Thú thật, tác dụng của thuốc kích dục có lẽ đã hết rồi.
Chưa đầy 2-3 tiếng mà y đã xuất tinh tới bốn lần, vấn đề là tình dục cũng là một dạng vận động cardio.
Mồ hôi vã ra như tắm, thể lực suy giảm, bụng lại đói cồn cào.
Dù có nói rằng chỉ cần dương vật còn tốt là được, nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.
“Hôm nay... phải nghỉ ngơi thôi.”
“Hả?! Sao lại thế được! Vẫn còn đến lượt ta mà...! Hơn nữa, chị là người bắt đầu trước, nên ta phải là người kết thúc cuối cùng mới công bằng chứ!”
Odette nhảy dựng lên một cách oan ức.
Odette cũng đã rên la đến khản cả cổ, vậy mà vẫn còn sung sức đến thế, đúng là tuổi trẻ đáng ghen tị.
“Thay vào đó, lần sau nếu có cơ hội như thế này, chúng ta lại tiếp tục thì sao?”
“Biết đến bao giờ mới có lần sau chứ... Thôi mà trợ giảng, thêm một chút nữa thôi được không? Nếu anh mệt thì ta sẽ tự chuyển động.”
Odette tiến lại gần Siwoo đang đứng bất động, nắm lấy dương vật của y rồi từ từ cọ xát vào cửa sau của mình.
“Nhé? Trợ giảng chỉ cần đứng yên là được thôi.”
Nếu chỉ cần đứng yên thì có lẽ mình vẫn làm được.
Coi sự im lặng của Siwoo là một lời đồng ý, Odette, vì sợ y đổi ý, đã nhanh chóng lắc nhẹ hông, bắt đầu quá trình kết nối với dương vật.
Cả Odile và Odette dường như đã có kinh nghiệm hơn.
Không cần dùng tay mà vẫn có thể mở rộng cửa huyệt đến mức lộ ra một chút niêm mạc bên trong rồi mới đưa vật đó vào.
“Nnn...”
“Haaagh.... cái này... nếu sau này không được làm nữa thì tiếc chết mất...?”
Cửa sau của Odette quấn lấy một cách dẻo dai.
Dù sao thì y cũng sắp xuất tinh rồi, có lẽ lần cuối này sẽ được thoải mái một chút.
“Nào~ T... ta... haagh... sẽ tự chuyển động... trợ giảnggg...”
Giọng của Odette được chia thành hai giai đoạn trước và sau khi bị dương vật đâm vào.
Khác với Odile vẫn còn chút gì đó chanh chua, nàng lại rên rỉ một cách đáng yêu như một con cừu ngoan ngoãn.
Odette dùng lực đẩy vào tường để di chuyển phần thân dưới, làm cho hông Siwoo chuyển động tới lui.
Dương vật tự do ra vào trong cửa sau của nàng.
Đột nhiên, Siwoo cảm thấy da gà nổi lên khắp cánh tay và rùng mình.
Odette ngơ ngác hỏi.
“S-Sao vậy...?”
“Không có gì, chỉ là sống lưng hơi lạnh một chút...”
“Hả?”
“Không có gì đâu.”
Dù đã uống thuốc kích dục, nhưng có vẻ y đã tiêu hao quá nhiều thể lực.
Siwoo lờ đi cơ thể đang run lên vì ớn lạnh, nhắm mắt lại tận hưởng sự phục vụ tận tình của Odette nơi cửa sau.
3 Bình luận