1.
Thỉnh thoảng, lý trí và bản năng lại rẽ lối ngược chiều.
Ví như lúc này đây, khi tâm trí biết phải ngoảnh đi nơi khác, nhưng ánh nhìn lại chẳng thể nào dứt ra.
Đêm khuya tịch mịch, trong gian phòng u tối.
Sophia, trong tấm áo choàng buông lơi, dường như cố tình phô bày bộ ngực trần của mình.
Trong từng cử chỉ của nàng, không hề có một gợn hổ thẹn hay ngượng ngùng.
Nàng thong dong tận hưởng ánh nhìn của y, với một dáng điệu và biểu cảm chỉ có thể đến từ niềm kiêu hãnh tuyệt đối vào thân thể không tì vết của mình.
Cụm từ “bộ ngực căng tràn” liệu có thể nào hợp hơn thế?
Tựa như hai nửa quả dưa lưới được ấp lên từng bên gò bồng đảo.
Với nhũ hoa hồng phớt tinh khôi và khuôn ngực đồ sộ nhưng không một chút chảy xệ, giữ nguyên dáng vẻ hoàn mỹ, đủ để thấy Sophia cũng là hậu duệ của dòng dõi phù thủy.
“Thế nào?”
“L-Lớn thật.”
“Và sao nữa?”
“Rất đẹp.”
Thực ra, trong gu của Siwoo vốn không có “ngực khủng”.
Ngay cả khi xem những nữ diễn viên với bộ ngực đồ sộ rung lắc trong các bộ phim người lớn, hai luồng suy nghĩ vẫn luôn xen vào cản trở sự tập trung của y.
‘Mình có bao giờ gặp được người con gái ngực to như thế ngoài đời không?’
Đó là một vấn đề thực tế.
‘Ngực lớn quá trông hơi xệ, ghê thật’ là một vấn đề về thẩm mỹ.
Vậy mà giờ đây, một thực thể sống động có thể xóa nhòa mọi rào cản ấy lại đang hiện hữu ngay trước mắt.
“Thật sự đẹp sao?”
Sophia mỉm cười, rồi táo bạo cất bước.
Lộ trình là một đường thẳng.
Nàng đi thẳng về phía Siwoo.
Theo từng nhịp chân khoan thai như đang dạo bước, mái tóc màu tím nhạt dài đến tận hông khẽ đung đưa sang hai bên.
Trong khi đó, cặp tuyết lê đồ sộ cũng nhấp nhô lên xuống, tạo thành những gợn sóng.
Chuyển động ma mị ấy quyến rũ đến nỗi, y không tài nào chớp mắt dù chỉ một lần.
Yêu nữ.
Từ này ắt hẳn được tạo ra để dành riêng cho Sophia.
Khi đã đến sát ngay trước mặt Siwoo, nàng dừng lại, hai tay chắp sau lưng.
Dáng vẻ ấy như muốn y hãy quan sát kỹ hơn, nhưng với một sự nhẫn nại phi thường, Siwoo đã nhắm mắt lại.
“Sao lại nhắm mắt thế?”
“...Tôi xin lỗi.”
“Nhút nhát quá nhỉ? Lâu rồi ta mới gặp một người đàn ông mà chỉ cần nhìn qua là biết chưa có kinh nghiệm.”
Giọng Sophia thì thầm, ngọt lịm tựa một bản ASMR đầy khêu gợi.
Từ người nàng phảng phất một mùi hương sữa ngọt ngào.
Thứ đã hai lần căng cứng vì Larissa và Amelia hôm nay, giờ lại đang ngọ nguậy bên trong lớp đồ lót mới mua.
“Lại đây nào.”
Sophia nắm lấy cổ tay y kéo đi.
Rồi cả hai ngồi cạnh nhau trên giường như lúc trò chuyện ban nãy.
Điểm khác biệt so với ít phút trước là giờ đây hai cặp đùi đã áp sát vào nhau.
Và chỉ cần khẽ liếc mắt, bộ ngực trần trắng ngần, đồ sộ kia lại lọt vào tầm nhìn.
“Nếu ta bảo cậu hầu hạ ta đêm nay, cậu sẽ từ chối chứ?”
Nàng tựa cằm lên vai y, dịu dàng thủ thỉ.
Bàn tay thon dài, xinh đẹp của nàng đã đặt sẵn trên đùi y.
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì đó là mệnh lệnh của Giáo sư Sophia.”
“Đó là thật lòng sao? Thật sự chứ?”
Bàn tay Sophia từ trên đùi y bắt đầu trườn dần lên cao.
Tay nàng dừng lại chính xác ở mặt trong của đùi.
Một vị trí gần đến mức chỉ cần nhích thêm 1cm nữa là sẽ chạm vào dương vật.
“Cứ nói thật đi, không sao đâu. Ta nợ cậu một ân tình mà. Dù cậu có đối xử với ta hơi cưỡng ép một chút, đêm nay ta cũng sẽ tha thứ cho.”
“Cưỡng ép?”
“Uhm, cậu có thể bịt mắt ta rồi đánh vào mông. Vừa bóp chặt ngực ta vừa sỉ nhục ta là con phù thủy dâm đãng cũng được.”
“Uck.”
Lời nói của Sophia vẽ nên một hình ảnh sống động trong tâm trí Siwoo.
Nàng đang nói rằng, y có thể mặc sức vần vò bộ ngực đồ sộ kia và đối xử với một phù thủy như một nàng hầu.
“Hôm nay ta sẽ là nô lệ, còn Siwoo là chủ nhân. Ta cũng có thể làm như vậy...”
Chẳng biết từ lúc nào nàng đã gọi tên y một cách thân mật, rồi lại ngượng ngùng bỏ lửng câu nói, nhưng không đời nào có chuyện đó.
Trong thế cục này, kẻ bị ăn tươi nuốt sống rõ ràng là y.
“Việc không từ chối hầu hạ ta, thực sự chỉ vì đó là mệnh lệnh thôi sao?”
“...Không.”
“Vậy thì tại sao?”
“Vì Giáo sư Sophia rất đẹp.”
Yêu thích phụ nữ đẹp là bản năng của đàn ông.
Dẫu mang thân phận nô lệ thì điều đó cũng không có gì khác biệt.
“Vậy sao năm năm trước cậu lại từ chối lời đề nghị của Amelia? Trông Amelia không xinh đẹp sao?”
Cớ sao chuyện đó lại được nhắc đến ở đây.
Y ngạc nhiên quay lại nhìn Sophia đang áp sát vào mình.
Vì mặt nàng đang tựa ngay trên vai y, hai đôi môi suýt chút nữa đã chạm vào nhau.
“Nếu người đang nói về chuyện năm năm trước, thì đã có hiểu lầm. Giáo sư Amelia không phải muốn tôi hầu hạ mà là muốn tuyển tôi làm trợ lý...”
“Uhm, chuyện đó ta biết. Nhưng lúc ấy cậu vẫn từ chối dù nghĩ rằng đó là lời đề nghị hầu hạ mà. Ta vẫn luôn tò mò về chuyện đó.”
Siwoo không phải là kẻ bất lực.
Y cũng thích phụ nữ đẹp và cũng có ham muốn tình dục như một người bình thường.
Việc y từ chối hầu hạ Amelia khi ấy hoàn toàn là do đã nghe đủ mọi lời dọa dẫm đáng sợ từ tay buôn nô lệ trước khi được phân đến học viện.
Tay buôn nô lệ đó chẳng hiểu sao lại rảnh rỗi đến mức kể lể không ngớt những câu chuyện kinh hoàng về phù thủy cho y nghe khi y đang ngồi thẫn thờ với gông cùm trên chân.
Nhờ vậy mà nỗi sợ hãi phù thủy trong y đã lên đến đỉnh điểm ngay từ lúc bị bán đến tòa thị chính, và do đó y đã từ chối lời đề nghị của Amelia.
Dù bối rối và hoảng loạn, nhưng theo tiếng gọi của bản năng rằng không được đi, y đã buột miệng từ chối.
Dĩ nhiên sau đó, y cũng quên bẵng đi việc mình từng nhận được một lời đề nghị như vậy.
Nghe xong lời giải thích của Siwoo, Sophia bật cười, làm bắn cả nước bọt lên má y.
“Haha! Ah, xin lỗi... Chỉ là, câu trả lời thật không thể ngờ tới.”
Sau một tràng cười sảng khoái, nàng cẩn thận lau đi vết nước bọt trên khuôn mặt ngơ ngác của y.
“Cậu vừa là một kẻ nhát gan, vừa là một kẻ ngốc nghếch. Giờ thì ta hiểu rồi, cũng giống Amelia nhỉ.”
Cứ hễ nói gì là Sophia lại tìm cách liên hệ đến Amelia.
Nàng nhìn y với gương mặt vẫn còn vương nét cười.
“Vậy bây giờ cậu đã biết Amelia không phải là một phù thủy đáng sợ như thế rồi, phải không? Nếu cô ấy bảo cậu hầu hạ, cậu sẽ làm chứ?”
Trước câu hỏi của Sophia, Siwoo bất giác nghĩ đến.
Mới vài ngày trước thôi, sự phản kháng của y đối với Amelia đã lên đến đỉnh điểm.
Bởi lý do nàng ấy gây khó dễ cho y từ trước đến nay hóa ra lại nhỏ nhen hơn y tưởng.
Thế nhưng, Amelia đã dần thay đổi.
Chỉ cần nhìn vào dáng vẻ của nàng ấy gần đây là có thể nhận ra.
Nàng ấy thử bắt chuyện bằng những cách kỳ lạ, rồi lại vô cớ mang gà xiên nướng cho, thậm chí còn nghe theo lời thỉnh cầu của y mà khoan hồng cho một nô lệ khác.
Người ta nói khi một người mình không hề kỳ vọng lại đối xử tốt với mình, hiệu ứng phá vỡ kỳ vọng sẽ xảy ra, và cũng đúng là y không còn ghét Amelia như trước nữa.
Nhưng khi thử hình dung viễn cảnh Amelia quyến rũ mình, y lại không thể chắc chắn liệu mình có chấp nhận hay không.
Cảm giác bất mãn vẫn chưa hoàn toàn tan biến...
“........”
Thấy vẻ mặt của Siwoo ngày một trầm tư, Sophia lên tiếng.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé, ta đến để tặng quà mà lại toàn nói những chuyện đâu đâu.”
“Không sao. Tôi cũng rất vui.”
“Ôi chao, nói cứ như là xong cả rồi ấy nhỉ? Cậu còn chưa xuất tinh lần nào mà. Chẳng phải đã nói sẽ hầu hạ ta sao.”
“Chuyện đó...”
“Vì Siwoo vẫn còn là trai tân nên chắc không nói thẳng ra được, để ta giúp một tay nhé. Nhắm mắt lại xem nào?”
Bất chợt nhắm mắt ư?
Y còn đang ngẫm nghĩ, một vật mềm mại đã áp lên môi.
Với kinh nghiệm đã có, y nhanh chóng nhận ra đó là gì.
Là chiếc lưỡi của Sophia, đang khéo léo luồn vào khoang miệng, quấn chặt lấy lưỡi y.
Dòng nước bọt vừa ngọt ngào vừa quánh đặc trôi vào, đôi môi đầy đặn và mềm mại hơn của Odile nhiều lần đang cọ xát đầy khoái cảm.
“Mm!”
Nụ hôn thật ngắn ngủi.
Chỉ trong khoảnh khắc, thân thể Sophia vừa tiến vào đã vội lùi xa.
“Cảm giác thế nào?”
“Cảm giác... rất tuyệt. Vâng...”
Làm sao có thể ghét một nụ hôn với mỹ nhân thế này được.
Tuy nhiên, ba giây sau, sự thật được phơi bày rằng câu hỏi của Sophia không đơn thuần chỉ là về nụ hôn.
Cảm giác choáng váng ập đến như thể vừa nốc cạn một ly soju.
Trong thoáng chốc, con tim bắt đầu đập thình thịch, và y cảm nhận được toàn bộ huyết dịch đang dồn cả xuống hạ thân.
“Thích chứ? Trong nước bọt của ta có chứa xuân dược đấy.”
“Người nói vậy là có ý gì... Khk..!”
Dương vật cương cứng đến mức bắt đầu đau nhói.
“Ta là ‘Phù thủy Thú Nhân’ mà. Đây là một trong những loại ma thuật tự thân được tạo ra để giúp các loài thú triệu hồi giao phối dễ dàng hơn.”
Tâm trí y trở nên mụ mị.
Trái lại, thị giác lại như được tiêm thuốc kích thích, khắc ghi từng đường nét trên cơ thể Sophia một cách rõ ràng.
Ngay cả những thứ không thể thấy trong bóng tối giờ cũng hiện ra tất thảy.
“Nào nào, đừng bướng bỉnh nữa. Chạm vào đây xem.”
Sophia ngồi lên đùi Siwoo đang ngáp ngáp thở.
Rồi nàng dùng tay ép hai bầu ngực lại, khẽ lắc lư đầy khêu gợi.
Khe ngực được vun vào trông thật xinh đẹp như một khối bột bánh mì được ủ kỹ, và hai núm vú thì kiêu hãnh vươn thẳng lên trời.
“Thú thật đi, cậu cũng muốn chạm vào lắm đúng không?”
Sophia thúc giục một cách thầm kín.
Nàng dẫn tay y đặt lên ngực mình.
Bộ ngực của Amelia cũng có cảm giác rất tuyệt vời, nhưng nếu so với của Sophia thì có phần khiêm tốn.
Phải nói sao nhỉ, thay vì sự săn chắc đàn hồi, đây là một sự mềm mại áp đảo.
Chỉ khẽ nâng lên thôi cũng đã cảm nhận được sức nặng tràn đầy, vượt xa cả bộ ngực của Larissa mà y từng chạm vào trước đây.
“Đúng rồi, đúng rồi. Ngoan lắm.”
Sophia vừa vuốt ve mái đầu y như đang dỗ dành một đứa trẻ, vừa tận hưởng sự đụng chạm.
Đó là một cử chỉ thuần thục như đang chơi đùa với một chú cún đáng yêu hơn là đối đãi với một người đàn ông.
“Nhột quá đi~ Cậu có thể nắm chặt hơn nữa mà.”
Cảm thấy cổ họng khô khốc, y bóp mạnh thêm một chút vào bầu ngực của nàng.
Một cảm giác không thuộc về thế giới này.
Với tâm trạng lúc này, y cảm thấy chỉ cần được chạm vào bộ ngực của Sophia, y có thể phục tùng nàng cả đời.
Dù y không rõ liệu đây có phải là tác dụng của ma thuật hay không.
“Nào, có muốn mút đầu ti không?”
Sophia nâng ngực mình lên, đưa đến ngay sát miệng Siwoo.
Hiệu quả của xuân dược thật tuyệt vời.
Y không một chút chần chừ mà ngậm lấy bầu ngực của nàng.
“Haangh!”
Tiếng rên ngọt ngào của Sophia vang lên.
Siwoo vừa dụi má vào bộ ngực căng đầy, vừa ra sức mút lấy núm vú.
“Như thế là không được, phải từ tốn, vừa dùng lưỡi xoay tròn vừa chậm rãi mút vào chứ.”
Bản năng khiến y tuân theo lời nàng.
Y cố gắng bình tĩnh lại, điềm đạm hơn, dùng lưỡi đảo quanh núm vú của Sophia rồi mút.
“Haa, đúng rồi... Muốn làm cho phụ nữ sung sướng thì phải làm như vậy. Hiểu chưa?”
“Vâng....”
Siwoo đáp lại bằng một giọng mơ màng.
“Nào, đứng dậy. Cởi quần ra nào.”
Đứng dậy khỏi đùi y, Sophia cởi phăng chiếc quần của Siwoo đang đứng ngây ra đó.
Cùng lúc đó, dương vật to lớn đang vươn thẳng lên trời, rỉ ra dịch nhờn, bật lên như một chiếc lò xo.
“To thật đấy.”
Sophia gật đầu đầy ẩn ý.
“Sở hữu một thứ thế này, cậu càng phải biết cách dạo đầu cho phụ nữ. Cứ thế làm sẽ đau lắm đấy. Biết chưa? Phải vuốt ve ngực một cách dịu dàng như lúc nãy ta dạy. Đừng quên nhé.”
“Vâng, thưa Giáo sư Sophia.”
Chẳng biết vì sao Sophia lại nói những lời này, y chỉ biết gật đầu.
Hiệu quả của loại xuân dược mà nàng hay dùng thật sự rất ưu việt.
“Nào, buổi học đến đây là kết thúc, để ta tặng quà cho.”
Nói rồi, Sophia quỳ xuống dưới chân y.
5 Bình luận
Uuurrrrgghhh Segggggggg