1-100

#74 - Biến Chuyển (3)

#74 - Biến Chuyển (3)

1.

Mỗi sải chân lướt đi hàng chục mét.

Dưới ánh nguyệt bạc, tà áo choàng cùng chiếc váy ngủ phần phật trong gió khi Amelia băng đi trên lối mòn thoai thoải.

Nếu bất kỳ ai ở học viện trông thấy cảnh này, hẳn sẽ phải kinh ngạc đến ngã ngửa.

Amelia vốn cao quý và thanh tao là thế, mà giờ đây lại đang tất tả trong đêm trăng.

Có lẽ chuyện này còn được đăng lên tờ báo lá cải của Gehenna, nơi chuyên săn lùng những câu chuyện đời tư của các phù thủy rỗi việc.

Nhưng nàng nào còn tâm trí để bận lòng đến những chuyện phù phiếm ấy.

Siwoo có thể sử dụng ma thuật.

Hơn nữa, đó là một loại ma thuật tự thân cao cấp đến độ chính Amelia cũng không thể giải mã ngay tức thì.

Và y định dùng ma thuật đó để trốn khỏi Gehenna.

Nghĩ lại thì, cũng chỉ là một tên nô lệ bỏ trốn mà thôi.

Lý trí mách bảo rằng chẳng cần phải ầm ĩ, cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc, nhưng trái tim nàng lại không cách nào tĩnh lại.

Tâm trí nàng rối bời tựa một cuộn chỉ.

Nàng cảm thấy phải gặp mặt y, phải hỏi cho ra ngọn ngành thì mới có thể vỡ lẽ được điều gì đó.

Cho đến lúc đó, mọi suy đoán cũng chỉ là dậm chân tại chỗ.

“........”

Con đường tắt chạy thẳng từ chuồng ngựa đến dinh thự.

Vượt qua vườn hồng, lướt đi như bay trên không trung, Amelia đột ngột khựng lại.

Lúc trước vì đi lối khác nên nàng không phát hiện ra, và ngay cả bây giờ, dù lướt qua rất nhanh, nàng vẫn nhận thấy một điều gì đó khiến mình phải bận tâm.

Amelia đáp xuống đất, giải trừ ma thuật Thủy Tích Dịch Bộ.

Một cỗ xe ngựa đỗ sừng sững bên cạnh đài phun nước trong vườn.

Nàng có thể nhận ra chủ nhân của cỗ xe này là ai.

Biểu tượng song điểu của gia tộc được chạm khắc một cách phô trương trên thành xe.

“Bá tước Gemini...”

Nếu là ngày thường, có lẽ nàng đã lướt qua mà chẳng mảy may bận tâm.

Với một Amelia vốn dĩ thờ ơ với hầu hết mọi thứ xung quanh, cỗ xe của một gia tộc Bá tước dù đỗ ở đâu cũng chẳng phải là chuyện đáng để nàng lưu tâm.

Vì thế, ban đầu nàng cũng đã định bỏ qua.

Nhưng một câu nói của Siwoo chợt hiện về, lướt qua tâm trí nàng.

‘Cô có nghe được tin gì từ Bá tước Gemini không?’

Hôm nay, khi trở về phòng, giữa lúc đang ăn bánh, y đã nhắc đến Bá tước Gemini.

Khi đó, nàng chỉ cho là lời nói bâng quơ rồi cho qua.

Nhưng chẳng phải có điều gì đó đáng ngờ hay sao?

Siwoo đột nhiên nhắc đến Bá tước Gemini, rồi nửa đêm mở cửa sổ biến mất, và giờ đây, một cỗ xe ngựa lại đỗ chơ vơ trong công viên gần dinh thự của nàng vào giờ này.

Nàng biết dạo này y khá thân thiết với cặp song sinh Odile và Odette.

“.......”

Đó là một linh cảm.

Trực giác của một người phụ nữ mách bảo rằng có điều gì đó đang diễn ra.

Nàng cố gắng trấn an lồng ngực đang bắt đầu đập rộn ràng.

Chắc không có gì đâu.

Thực ra, chính nàng cũng không hiểu tại sao mình lại trở nên bất an đến thế.

Trước hết, Amelia nắm lấy tay nắm cửa xe, hít một hơi thật sâu.

Cứ vào xem thử đã.

Nếu Bá tước ở bên trong, nàng sẽ viện một cái cớ hợp lý để nói chuyện, còn nếu là mấy đứa nhóc, nàng sẽ nói ‘Giờ này còn lang thang ngoài đường, xem ra bài tập còn quá ít nhỉ’ rồi giao thêm bài tập cho chúng.

Chẳng có gì phải e ngại cả.

Thực tế, chẳng có lý do gì để lo lắng, phải không?

Két...!

Amelia khe khẽ mở cửa.

Nhờ có ma thuật bẻ cong không gian, bên trong cỗ xe rộng hơn nhiều so với tưởng tượng, và lối vào được thiết kế uốn cong nên không thể nhìn thấy ngay bên trong.

Một luồng không khí âm ấm phả ra.

Trái ngược với tiết trời se lạnh bên ngoài, đó là một luồng không khí ẩm ướt, ngột ngạt.

Amelia bất giác nhíu mày.

Mùi dạ lan hương nồng đượm, hòa cùng mùi mồ hôi và một thứ hương đậm đặc đến khó tả len lỏi trong không khí.

Nàng cẩn thận mở cửa thêm một chút, cố không gây ra tiếng động.

Kết giới cách âm bao quanh cỗ xe bị phá vỡ, và âm thanh từ bên trong bắt đầu lọt ra ngoài.

“Chup.... Chruuuup.... Chup...”

“Haah....”

Một thứ âm thanh ướt át như chính không khí ẩm trong cỗ xe này, một thứ âm thanh kỳ lạ mà từ khi sinh ra nàng chưa từng nghe thấy.

Nó giống như...

Tiếng mút thứ gì đó một cách miệt mài? Và hình như còn lẫn cả tiếng chép miệng.

Rốt cuộc họ đang làm gì vậy?

Giữa lúc Amelia đang nhíu mày nghiêng đầu, một giọng nói quen thuộc lọt vào tai nàng.

“Fuu... trợ giảng... có thích... ta không?”

Dù có khoảng cách nên không nghe được toàn bộ, nhưng đó là giọng của Odile.

Hơn nữa, trợ giảng?

Khoảnh khắc đó, Amelia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Có gì đó không ổn, bản năng đang gào thét rằng nàng không cần biết, và cũng không nên biết thêm nữa.

Dù vậy, Amelia vẫn cố lắng tai nghe thêm một chút.

Trái tim nàng đập ngày một nhanh hơn.

“Bắn nhiều như thế... mà vẫn sung sức ghê nhỉ? Anh muốn bắn lên mặt ta đến vậy sao?”

“Thú thật là... tôi cũng hơi đuối sức...”

Bắn nhiều như thế? Muốn bắn lên mặt ta sao?

Một loạt những đoạn đối thoại không thể nắm bắt được ý nghĩa trôi qua.

Hơn nữa, người đàn ông đáp lại lời của Odile, đúng như dự đoán, là Siwoo.

Nàng không thể nào nghe nhầm giọng của y được.

Vào giờ này, y đang ở trong xe ngựa cùng hai chị em song sinh.

Amelia siết chặt vạt áo choàng.

Lúc nãy nàng tìm y khắp nơi không thấy, vậy mà giờ đây y lại bỏ mặc chủ nhân là mình để vui vẻ với phù thủy khác!

Ý định xin lỗi đã tan biến đâu mất, chỉ còn lại cơn thịnh nộ không rõ nguyên nhân dâng trào trong lồng ngực.

Đây cũng là một cảm xúc mà nàng lần đầu tiên trong đời nếm trải.

“Chup, chruuup... ta thích vẻ mặt sung sướng của trợ giảng, chẳng giấu đi đâu được.”

Nhưng không hiểu sao, nàng lại không muốn bước vào trong.

Vào trong rồi thì làm gì bây giờ? Ý nghĩ đó khiến bước chân nàng khựng lại.

Hơn nữa, nếu nàng làm ầm lên, chẳng phải sẽ giống như mình đã chạy khắp nơi để tìm một tên nô lệ biến mất trong đêm sao?

Dù vậy, nàng không thể chịu đựng được sự tò mò tai hại đang cồn cào trong lòng.

Rốt cuộc, chuyện quái gì đang diễn ra bên trong đó?

Dù tự biết đây là một hành động không đúng với thân phận, nàng vẫn triển khai ma thuật.

‘Ma thuật xúc giác’.

Một loại ma thuật sử dụng ma lực để tạo ra một giác quan khác bên ngoài cơ thể.

Với Amelia, đó là những ‘hạt sắc màu’ nhỏ li ti, mịn màng như phấn hương.

Những hạt ‘Lam’ sắc được tạo ra trong chớp mắt.

Với mật độ hạt Lam này, nàng có thể quan sát sự việc còn rõ hơn cả nhìn bằng mắt thường.

Nàng liên kết những hạt sắc màu vừa tạo ra với dây thần kinh thị giác.

Tạo ra từng ấy hạt sắc màu một cách dễ dàng, Amelia còn cẩn thận thực hiện các bước tiếp theo.

Những hạt ‘Hồng’ sắc nở rộ từ tay nàng.

Hai dòng sắc màu hòa quyện vào nhau, tan biến thành một màn sương vô hình.

Những hạt Hồng này sẽ xóa sạch mọi dấu vết của ma thuật.

Là một phù thủy Vị giai 22, Amelia có thể điều khiển tất cả các hạt đó một cách chính xác.

Vì vậy, đây là một ma thuật được sử dụng một cách vô cùng kín đáo, nếu không phải là phù thủy cấp cao thì không thể nào nhận ra.

Huống hồ chỉ là mấy phù thủy tập sự, dễ như trở bàn tay.

“Fuu...”

Amelia khẽ thổi một hơi, đẩy những hạt sắc màu vào trong phòng.

Khi một lượng hạt vừa đủ lấp đầy không gian, nàng có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách bên trong, tựa như đang xem qua một camera giám sát.

“.......!”

Amelia phải đưa tay bịt chặt miệng để không thốt lên thành tiếng.

Nàng thấy rồi.

Những người bên trong đúng như nàng dự đoán.

Shin Siwoo, Odile, Odette.

Cả ba người đều có một điểm chung.

Họ đều trần truồng, không một mảnh vải che thân.

Nhưng điều làm Amelia kinh ngạc không chỉ có thế.

Nếu họ đang tao nhã uống trà trong một buổi tiệc trà khỏa thân, có lẽ nàng vẫn có thể gắng gượng mà thấu hiểu.

Thế nhưng.

Những tiếng nước ướt át vang lên từ nãy đến giờ.

Khi xác định được nguồn gốc của âm thanh mút liếm ấy, nàng suýt nữa đã hét lên.

Odile đang ngậm lấy vật của Siwoo trong miệng, chính là thứ khí cụ của nam nhân ấy.

Không chỉ đơn thuần là ngậm.

Nàng lắc đầu tới lui, dùng lưỡi và môi mà thành kính mút lấy thứ khí cụ ấy.

Vật của y cương cứng, nổi đầy gân xanh.

Thật ra đây không phải lần đầu nàng nhìn thấy dương vật.

Amelia, người đã tận dụng Siwoo như một giáo cụ trực quan, nhớ rằng mình đã nhìn thấy vật của y đến cả chục lần.

Không chỉ vậy, nàng còn từng dùng tay để kích thích y xuất tinh.

Nhưng nàng có thể quả quyết rằng.

Dương vật của y lúc này lớn hơn, đỏ hơn, và trông ghê tởm hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Cảm giác như đang nhìn trộm một con sư tử xé xác, ăn nội tạng của một con hươu.

Dạ dày nàng cuộn lên một trận, toàn thân bất giác run rẩy.

“Sướng chứ hả trợ giảng?”

Odile ngước lên nhìn Siwoo và hỏi.

Ra là vậy.

Đó là khẩu giao.

Amelia cuối cùng cũng nhận ra cái hành vi kỳ quái đang diễn ra trước mắt mình là gì.

Hành vi mà phụ nữ dùng miệng để mơn trớn dương vật của đàn ông.

Nàng nhớ đã từng thấy nó trong một cuốn cẩm nang nào đó, nằm im lìm trong căn phòng nhỏ ở túp lều ngày xưa.

Sau khi lướt qua một lượt, nàng mất hứng thú và đem nó đi đốt làm củi.

Thật không thể tin được, nội dung trong cuốn cẩm nang mà nàng từng cho là hoang đường ấy đang diễn ra ngay trước mắt.

Odile, một phù thủy tập sự của nhà Gemini và là học trò do Amelia phụ trách, đang quỳ gối dưới chân Siwoo, một tên nô lệ, để phục vụ dương vật của y.

“Ugh... tiểu thư Odile...”

Giọng nói đầy khoái cảm của Siwoo kéo Amelia, người đang cố gắng phủ nhận thực tại, trở về với hiện thực.

“Hihi... anh sắp ra rồi phải không?”

Odile, người đang ngậm, mút và liếm dương vật của y, thì thầm một cách dâm đãng và dung tục để kích thích y xuất tinh.

“Ta đặc biệt cho phép anh gieo mầm lên gương mặt cao quý này của ta.”

Một nhịp sau, nhận thức của Amelia mới bắt đầu hoạt động trở lại.

Bắn lên mặt. Gieo mầm.

Những lời của Odile lúc nãy chồng lên nhau, và cuối cùng nàng cũng mường tượng được hành vi mà họ sắp làm.

Và rồi.

Cơn mưa trắng xóa từ nơi y tuôn trào, làm vấy bẩn khuôn dung của Odile.

Nàng ngoan ngoãn đón nhận thứ dịch thể của đàn ông trông thật nhơ nhuốc ấy, không hề né tránh hay tỏ ra tức giận.

Thái độ ấy như thể họ đã làm việc này từ rất lâu rồi.

Amelia thu hồi xúc giác của mình.

Chính xác hơn, không phải nàng thu hồi, mà là sự tập trung của nàng tan rã, khiến ma thuật tự nhiên tiêu biến trong không khí.

Nàng đứng ngây người nắm lấy cánh cửa, trong khi những đoạn đối thoại tiếp theo cứ thế lướt qua tai.

Nàng chẳng hiểu được một lời nào.

Có rất nhiều điều cần phải nói.

Nàng phải chất vấn y về việc lén lút học ma thuật.

Nàng cũng phải xin lỗi vì đã hành hạ y một cách tàn nhẫn hơn mình nghĩ.

Nhưng khoảnh khắc chứng kiến cảnh tượng bên trong cỗ xe, đầu óc nàng trở nên trống rỗng.

Tay Amelia buông lỏng, và cánh cửa xe ngựa đóng sầm lại.

Bừng tỉnh, Amelia quay người và rời khỏi nơi đó như đang chạy trốn.

2.

Sau đêm hoan lạc, và sau khi mọi thứ đã được dọn dẹp xong xuôi.

Siwoo đang tiễn cặp song sinh ra đến cổng dịch chuyển.

Trong đó, Odile đang được y cõng trên lưng như một đứa trẻ, miệng cười toe toét.

Còn Odette, vì thua oẳn tù tì nên phải xách túi quà của Siwoo, thì mặt mày bí xị, trông vẻ ấm ức.

“Tiểu thư Odile.”

“Hm?”

“Lúc nãy người có nghe thấy tiếng gì không?”

“Tiếng gì cơ?”

“Lúc tôi bắn lên mặt người...”

“Trên mặt ta làm sao?”

Odile trêu chọc Siwoo một cách tinh quái.

“Là lúc tôi bắn lên mặt người... tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng cửa xe ngựa đóng lại.”

“Làm gì có chuyện đó, giờ này làm gì có ai đi lại ở đây chứ.”

“Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng mà...”

Nhưng y chắc chắn đó là tiếng cửa đóng.

Siwoo bất giác liếc nhìn về phía ký túc xá của Amelia.

Chắc không phải đâu.

Không thể nào.

“Haiz... Lỡ biết cái cảm giác tuyệt vời này rồi thì phải làm sao đây. Anh cứ ở lại đây luôn đi. Đợi bọn ta thành phù thủy rồi sẽ đưa anh ra ngoài.”

“Thật không, thưa tiểu thư?”

“Uhm, chỉ cần đợi thêm khoảng 20 năm, à không, 15 năm nữa thôi.”

“...Thôi tôi xin kiếu.”

Đó là một lời đề nghị hấp dẫn, nhưng 15-20 năm thì biết chờ đến bao giờ?

“Đến lúc đó, hẳn tiểu thư Odile và tiểu thư Odette cũng đã trưởng thành lắm rồi nhỉ.”

“Đúng vậy, phù thủy tập sự trưởng thành chậm hơn con người một chút mà. Chắc lúc đó ngực ta cũng sẽ nở nang hơn đấy?”

Ừm, hình như y vừa nghe phải điều không nên nghe.

Siwoo cố tình lờ đi.

“Chúng ta đến nơi rồi.”

“Cảm ơn anh.”

Siwoo chỉ tiễn cặp song sinh đến lối vào của trạm quản lý cổng dịch chuyển.

Odile nhảy phắt khỏi lưng y.

Một đêm như mơ đã trôi qua.

Vừa đặt chân xuống đất, Odile đã gây sự và cãi nhau với Odette.

Nhìn thế nào cũng ra dáng tiểu thư của một gia tộc quý tộc.

Chiếm hữu cả hai chị em song sinh cùng lúc, lại còn bằng lối sau, rồi kết thúc bằng việc bắn tinh dịch lên mặt họ... Nghĩ lại vẫn thấy không thể tin nổi.

Có lẽ y sẽ sống độc thân cả đời mất.

Sống ở Gehenna khiến tiêu chuẩn của y cao ngất trời.

“Hôm nay tôi cũng đã rất vui.”

“Ta cũng vậy.”

“Anh là người vất vả nhất còn gì.”

“Lần sau nếu có thời gian, bọn ta sẽ lại đến chơi.”

Với cặp song sinh này, có lẽ họ sẽ tìm mọi cách để sắp xếp thời gian đến thăm.

Siwoo cảm thấy một niềm hy vọng len lỏi.

“Trợ giảng!”

“Vâng?”

Cặp song sinh vẫy tay rồi bước về phía cổng dịch chuyển.

Giữa không khí chia tay, Odette đột nhiên gọi Siwoo.

Nàng chạy lon ton lại, hôn chụt một cái lên má y rồi nhìn y với ánh mắt đầy yêu thương.

“Hôm nay anh vất vả nhiều rồi, cảm ơn trợ giảng.”

“Ah, vâng....”

Siwoo ngơ ngác xoa má.

Odette vui vẻ vẫy tay rồi chạy về phía Odile, người đang nhìn cảnh tượng đó với vẻ không hài lòng.

Một ngày nữa lại trôi qua như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!