1-100

#69 - Cơm Phủ Song Sinh (4)

#69 - Cơm Phủ Song Sinh (4)

1.

Hậu huyệt Odile, tái ngộ chỉ sau một ngày.

Dù từng nếp gấp đã được thấm đẫm ái dịch từ những ngón tay, cảm giác níu siết dai dẳng kia vẫn chẳng hề vơi.

Quả là một danh khí tuyệt hảo.

“Ah...”

Odile run lên bần bật, miệng há hốc, đôi mắt trợn ngược để lộ lòng trắng, khiến y chợt nhận ra mình đã quá mạnh tay.

Y ghì chặt thân thể đang kháng cự của nàng, thúc mạnh dương vật nóng bỏng vào trong.

Đôi môi trắng bệch kia đã tố cáo một nỗi đau khôn cùng.

“Ah... đau quá... trợ giảng...!”

Odile, người đã đông cứng như băng giá, hổn hển thở dốc và cất lời trách móc.

Đuôi mắt cáo vốn sắc sảo của nàng giờ đã nhòe đi vì sương lệ long lanh.

Dù linh thể nàng có vững chắc đến đâu, cũng không thể nào triệt tiêu hoàn toàn mọi đớn đau.

“Sao anh lại có thể... cứ thế thúc vào hết một lượt... như vậy chứ...?”

“T-Tôi xin lỗi.”

Giống hệt lần cùng Odette, y không ngờ nàng lại đau đớn đến mức này.

Chẳng lẽ là do khác biệt về tư thế?

Trong cơn bối rối, Shin Siwoo vừa tạ lỗi vừa định rút dương vật ra.

“Agh...! Dừng lại! Đừng... đừng cử động....”

Nhưng nó không thể rút ra.

Đây là chứng co thắt âm đạo trong truyền thuyết ư...? Không, phải là co thắt hậu huyệt mới đúng.

Trước mắt Shin Siwoo đang ngẩn ngơ là hình ảnh Odile co rúm người lại như một con thú nhỏ trong giá lạnh, hai tay vòng trước ngực, bịt chặt miệng mình.

Dáng vẻ mỏng manh và đáng thương ấy ngay lập tức khiến vật nam tính của y phản ứng theo bản năng.

“Cũng đừng có nhúc nhích! Cứ ở yên như vậy một lát đi mà...”

Ngay cả cái cách nàng lắc đầu quầy quậy như thể không quen với cảm giác lạ lẫm này.

Odile quả là một thiên tài trong việc khơi dậy thú tính của dương vật.

Chẳng biết dũng khí từ đâu trỗi dậy, Shin Siwoo dùng lòng bàn tay ấn mạnh lên cặp đùi đang hướng lên trời của Odile.

Thân thể Odile đang cuộn tròn lại như một con nhím giả chết, hoàn toàn bất lực trước sức của y.

Phớt lờ mệnh lệnh của Odile, Shin Siwoo ngược lại còn ấn sâu hơn dương vật vốn đã hơi trượt ra ngoài.

“Ah... Agh... aaa...”

Y trườn lên thân hình nhỏ bé của Odile, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể như muốn nuốt chửng lấy nàng, thúc vào cho đến tận cùng.

Cảm nhận được cơ thể Odile đang dần căng cứng, y lập tức áp môi mình lên môi nàng.

Y nuốt lấy đôi môi mềm mại đang mấp máy của Odile, tức thì quấn lấy lưỡi nàng.

Một nụ hôn trong tư thế đôi chân nàng vắt qua vai y, phơi bày trọn vẹn đóa huyệt mật.

Vốn dĩ đây là một tư thế khó ngang ngửa với những động tác yoga bậc thầy, nhưng nhờ sự chênh lệch vóc dáng đáng kể giữa hai người và khớp háng của Odile linh hoạt hơn tưởng tượng, việc này lại trở nên dễ dàng đến không ngờ.

“Uu... um...? Um...?”

Đôi mắt Odile kinh ngạc mở to.

Nàng nhìn y, kẻ đang chậm rãi chuyển động phần hông, với ánh mắt đầy hoang mang.

Khi hai đầu lưỡi quyện vào nhau một cách chậm rãi, Shin Siwoo cũng bắt đầu di chuyển eo mình tới lui.

Soạt! Chụttt

“Um.... Uu... um...”

Tiếng giao hoan sền sệt.

Âm thanh của vật nam tính đang cưỡng ép mở rộng lối vào nhỏ hẹp, ma sát với lớp niêm mạc mỏng manh.

Y đưa lưỡi vào khắp khoang miệng Odile, nếm trải từng ngóc ngách trong khi ấn sâu, thật sâu dương vật của mình.

“Nn... Um... um....”

Odile, người đang chìm trong nụ hôn ẩm ướt như thể của một cặp tình nhân say đắm, dần cảm thấy một luồng hơi nóng lan tỏa từ sâu trong bụng.

Nếu những hành vi trước đó chỉ đơn thuần xuất phát từ sự tò mò, thì lúc này lại mang một ý vị hoàn toàn khác.

Một dị vật khổng lồ lấp đầy rồi lại trượt ra khỏi cơ thể nàng.

Và trong khoang miệng, một chiếc lưỡi to và dày đang khẽ lướt qua từng chiếc răng, khuấy đảo tất cả.

Trải nghiệm này khác biệt một trời một vực với tất cả những gì nàng từng biết.

“Hgh.... haah....”

Nụ hôn kết thúc.

Giữa hai đôi môi, một sợi chỉ bạc mỏng manh vương lại.

Thật khó tin Odile trước và sau nụ hôn là hai người hoàn toàn khác nhau.

Nàng thở ra một hơi nóng hổi như thể trong người chứa đầy hơi nước, đôi mắt ướt đẫm trong cơn mê dại tựa một thảo nguyên sau cơn mưa xuân.

Đôi đồng tử tựa bảo thạch không ngừng lay động, tố cáo sự bối rối tột cùng của nàng.

“Tôi xin lỗi vì đã đường đột. Bây giờ người đã ổn hơn chưa?”

“Bây giờ... kh-không sao... không sao cả...”

Odile chậm rãi gật đầu, cử động cứng nhắc như một con búp bê gỗ.

Nhận được tín hiệu đồng ý, Shin Siwoo không còn gì phải e dè nữa.

“Tôi sẽ bắt đầu chuyển động đây.”

“V-Vvâng.”

Ngay khi câu trả lời của Odile vừa dứt, Shin Siwoo bắt đầu thúc hông.

Y cưỡng ép mở tung cánh cửa hậu chật chội, điên cuồng xâm chiếm hậu huyệt của Odile từ gốc rễ đến tận cùng.

“A...! Ngh..! Hgh...! Aagh...!”

Thân thể Odile rung lên bần bật.

Cổ chân nàng duỗi thẳng, bộ ngực xinh đẹp sóng sánh như rượu tràn ly.

Một vẻ khêu gợi ngoài sức tưởng tượng đang giam cầm Shin Siwoo.

Nhóp nhép! Nhóp nhép! Nhóp nhép!

Quả nhiên là vô cùng chật chội.

Chỉ cần lơ là một chút, có lẽ dương vật gãy lìa cũng chẳng phải chuyện lạ.

Nhưng nỗ lực bao nhiêu, phần thưởng nhận lại cũng xứng đáng bấy nhiêu.

Như Odette đã chứng minh, khả năng siết chặt của cặp song sinh này quả là đệ nhất thiên hạ.

“Hgh.... ah.... agh... nnn...!”

Ngay khi những chuyển động trở nên dồn dập, Odile bắt đầu thốt lên những tiếng rên rỉ ngọt ngào.

Và có lẽ vì xấu hổ với chính âm thanh đó, nàng vòng tay lại, dùng cả hai lòng bàn tay để bịt chặt miệng mình.

Cũng phải thôi, Odile chưa từng mảy may hình dung được.

Việc giao hợp khi đối diện với khuôn mặt của đối phương ở khoảng cách gần thế này lại đáng xấu hổ đến nhường nào.

Việc phơi bày trọn vẹn gương mặt đang tan chảy trong dục vọng, một bộ dạng chắc chắn là rất khó coi, lại ngượng ngùng đến mức nào.

Nàng đã không lường trước được dù chỉ một chút.

Và biểu cảm đó của Odile lại là phần thưởng tột cùng đối với Shin Siwoo.

Vị tiểu thư tinh nghịch ngày nào giờ đây bất động để y tùy ý, bị vật nam tính cắm sâu vào hậu huyệt.

“Tiểu thư Odile.”

“Nnn.... nn... um... gọi... gì... haaa....”

Vừa khó khăn đáp lại lời gọi của y, Odile nhận ra một âm thanh kỳ lạ sắp sửa bật ra và vội vàng bịt miệng lại.

Thì ra nàng đã kìm nén tiếng rên rỉ bằng biểu cảm này, bằng cử chỉ tay này.

Vừa tiếp tục thúc vào hậu huyệt của Odile, Shin Siwoo vừa nắm lấy cổ tay nàng.

Khi vật cản trên miệng đã không còn, Odile mím chặt môi để nén tiếng rên.

“Anh...đang làm gì vậy...!”

“Hãy cho tôi nghe giọng của người.”

Nàng không biết phải làm sao, lúc thì cắn đầu ngón tay, lúc thì bịt miệng, khuôn mặt đỏ bừng rồi nhắm nghiền mắt lại.

Nhìn dáng vẻ đó của nàng, một ý nghĩ tinh quái chợt nảy lên trong đầu y.

Không phải ác ý, nhưng y thực sự muốn trêu đùa Odile.

“Giọng... giọng của ta... bây giờ lạ lắm... haah, kỳ lắm... aagh...! Ta không muốn cho anh nghe đâu...!”

Giữa lúc cố gắng trả lời, vật nam tính đột ngột trượt ra khiến Odile bất giác bật lên một tiếng rên rỉ khêu gợi.

Khuôn mặt nàng đỏ rực, hơn bất cứ lần nào y từng thấy, đủ biết nàng đang xấu hổ đến mức nào.

“Haa.... thật tình... đừng làm vậy mà... buông tay ta ra đi....”

Nàng đang nũng nịu.

Bằng một âm sắc đặc biệt và bí ẩn, thứ mà trong cuộc sống thường nhật không bao giờ có thể nghe thấy.

Không còn là một phù thủy tập sự trơ tráo và tinh quái, mà là một con cái thuần túy đang bước vào kỳ động dục.

“Vì tôi muốn nghe. Chẳng phải từ trước đến giờ tôi đã luôn lắng nghe mọi yêu cầu của tiểu thư Odile sao.”

“Ta... ta không muốn...!”

Mặc dù sức lực hai người có chênh lệch đáng kể, nhưng chỉ cần Odile muốn, nàng có thể dùng ma thuật để thổi bay Shin Siwoo đi.

Việc nàng không làm vậy có nghĩa là chính nàng cũng đang ngầm chấp thuận hành vi này.

Shin Siwoo quyết định dùng thêm chút thủ đoạn.

Nhóp nhép! Nhóp nhép! Nhóp nhép! Nhóp nhép!

“Như thế này mà người vẫn định nhịn sao?”

Đó chính là tăng tốc độ piston.

Dĩ nhiên, việc ra vào tự do trong một hậu huyệt với sức siết hung hãn như muốn nghiền nát dương vật không phải là chuyện dễ dàng.

Tinh dịch như chực trào ra bất cứ lúc nào.

“Hgh...nn...unn...đ-đừng làm thế...đừng mà....annnngh...!”

Đó là khoảnh khắc sự kháng cự của Odile vỡ tan trong vô vọng.

Odette, người đang ngoan ngoãn chiêm ngưỡng dáng vẻ dâm đãng của chị gái mình bên cạnh, cũng phải giật mình co vai lại, vì Odile đã bật ra một tiếng rên thật lớn.

“Haah...aagh... anh... thật là...! Ta đã bảo đừng mà...!”

Odile, dường như đã từ bỏ việc im lặng, thở hổn hển một cách thô bạo, thay vào đó nàng dùng hai tay che kín mặt.

Thật sự, mỗi một cử chỉ của nàng đều như đang quyến rũ đàn ông.

“Ha...haang....aa...aah... thật là... xấu xa...! Ta đã cố nhịn rồi... lại còn làm ta không nhịn được...!”

“Đó là vì tiểu thư Odile rất đáng yêu.”

Chỉ riêng câu này là hoàn toàn thật tâm.

Chưa bao giờ Odile lại trông đáng yêu và gợi tình đến thế.

Đáng yêu hơn cả lúc nàng bám lấy y sau khi uống tình dược, hơn cả lúc nàng lẻn vào phòng y. Bây giờ là khoảnh khắc đáng yêu hơn tất cả.

“Hgh... Ngh... Hgh....”

Ngay khi nghe được lời khen, Odile như thể giật mình nín thở.

Đôi mắt màu tím lấp lánh dục vọng nhìn chằm chằm vào y qua kẽ tay.

“Trợ giảng...”

Odile khẽ gọi y.

Cùng lúc đó, hậu huyệt của nàng đang ngậm lấy phần giữa dương vật bỗng siết lại thật chặt.

Odile do dự hồi lâu, và Shin Siwoo, cảm thấy như nàng sắp nói điều gì đó quan trọng, cũng lặng yên chờ đợi.

Sau đó, Odile nói bằng một giọng rất nhỏ.

“Này... ta nghĩ ta đã hiểu một chút về tình yêu rồi...”

“Sao cơ?”

“Khi được khen là đáng yêu... trái tim ta lại đập loạn nhịp... đó... chẳng phải là tình yêu sao?”

Nói xong, Odile lại dùng hai lòng bàn tay che kín cả khuôn mặt.

Yêu mị đến tột cùng.

Shin Siwoo không thể nhẫn nại thêm nữa.

Y tiếp tục những nhịp piston đã tạm dừng.

“Hah...agh....aah..... nn....umm....”

Giọng nói mỏng manh rò rỉ qua kẽ tay.

Bầu ngực đáng yêu thấp thoáng giữa hai khuỷu tay.

Đóa hoa thầm kín sắc hồng đang siết chặt lấy dương vật nổi đầy gân xanh.

Cả phản ứng xấu hổ đến không biết phải làm sao của Odile.

Cảm giác muốn chinh phục trào dâng.

Y không thể kìm nén việc xuất tinh thêm được nữa.

Shin Siwoo nghiến chặt răng, cảm nhận trọn vẹn lớp niêm mạc đàn hồi đang bám riết lấy dương vật trong hậu huyệt của Odile, và bắt đầu tuôn trào dòng tinh dịch vào nơi sâu nhất.

“Agh...aang....annnngh....!”

Từng dòng tinh dịch nóng hổi tuôn trào vào bên trong Odile.

Dòng ái dịch ấm nóng tuôn chảy theo từng nhịp đập mãnh liệt, khiến khoái cảm tích tụ bấy lâu nay bùng nổ, khai hoa rực rỡ trong cơ thể nàng.

“Trợ giảng... trợ giảng... trợ giảng...! Haaaaagh....♡”

Shin Siwoo ấn chặt cặp đùi đang cố duỗi thẳng của Odile, không cho nàng trốn thoát.

Y kết thúc màn xuất tinh mãnh liệt trong cái siết chặt như muốn ghì lấy niệu đạo, ngăn cản dòng tinh dịch tuôn ra.

“Aah.... nhiều... quá... trợ giảng...”

“Haa....”

Odile gọi y bằng một giọng run rẩy như tiếng đàn dây réo rắt, chìm đắm trong dư vị của khoái lạc.

Nàng vươn tay hết cỡ, kéo cổ y xuống rồi chủ động hôn lấy.

Dáng vẻ ấy hệt như của những cặp tình nhân đang yêu, khiến Shin Siwoo có chút ngượng ngùng.

Bởi lẽ, nếu chỉ xét riêng cuộc giao hoan này, nó vốn chỉ bắt đầu nhằm thỏa mãn khoái cảm thể xác cho cả hai, nhưng không hiểu sao tim y lại đập rộn ràng.

Y chợt hiểu vì sao lại có câu “làm tình sinh tình”.

“Haa...haa... cảm giác này là vậy sao..?”

Odile lẩm bẩm điều gì đó một mình.

Shin Siwoo cẩn thận rút vật đã từng xâm nhập sâu vào bên trong nàng ra.

Hậu huyệt của Odile tiễn đưa dương vật bằng một cái siết chặt mãnh liệt đến tận giây cuối cùng.

Bóc!

Một tiếng động thanh thoát như tiếng bật nút chai vang lên, rồi dòng tinh dịch từ hậu huyệt của Odile chảy tràn ra ngoài.

Chỉ là tuôn tinh dịch ra thôi mà sao lại có thể khêu gợi đến thế.

Trong lúc Shin Siwoo đang chiêm ngưỡng cảnh tượng có thể khiến dương vật đã mềm nhũn của y sống lại như được Hoa Đà tái thế, Odile vội vàng đẩy ngực y ra và khép chặt hai chân lại.

“Trợ giảng... anh nhìn chằm chằm cái gì thế!”

“Chỉ có thế này mà người làm sao vậy. Tôi tưởng chúng ta đã là những người thấy hết của nhau rồi chứ.”

“Cái này thì không được!”

Dù sự nhạy cảm của Odile có những điểm khác người, nhưng rõ ràng nàng vẫn có những nét của một thiếu nữ tuổi hoa.

Có lẽ nàng đang cảm thấy cảnh tượng tinh dịch chảy ra từ hậu huyệt giống như đang phơi bày cảnh bài tiết của mình.

Shin Siwoo mỉm cười, dùng chiếc khăn ướt mà Odette đưa để lau dọn sạch sẽ phía sau cho nàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!