1.
“Là tiêu diệt con quái vật đó.”
Âm điệu trầm tĩnh của y vang lên, khiến thân thể Odette khẽ run rẩy.
Đối diện với con Homunculus vừa suýt nữa đã đoạt mạng mình ư?
Nàng thậm chí không dám mường tượng đến viễn cảnh đó.
“Hay là... hay là chúng ta cứ ẩn mình ở đây thôi, được không?”
Phản ứng của Odette hoàn toàn nằm trong dự liệu của y.
Y không hề có ý định trách cứ nàng.
Bởi trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, đó là một phản ứng hết sức thường tình.
“Anh hẳn đã có diệu kế, phải không?”
“Chị... sao cả chị cũng vậy? Làm sao chúng ta địch lại được thứ đó chứ?”
“Odette, em bình tĩnh lại. Hãy nghe anh ấy nói hết đã. Chúng ta không thể cứ ngồi đây run rẩy mãi thế này.”
Odile ôm chặt lấy người em gái đang run lên vì sợ hãi, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào y.
“Phải.”
Y gật đầu, đoạn dùng nhánh cây vừa nhặt được vạch xuống nền đất những cổ tự của một pháp trận.
“Lúc tháo chạy trong sương mù, sau khi tung màn khói, tôi đã dùng chút ma lực cuối cùng để lấy mẫu của bóng đen đó.”
Ba ngọn thương phóng ra vô định trong màn sương đã lướt sượt qua y.
Dẫu là khoảnh khắc tim chệch một nhịp, y vẫn kịp thời phân tích bóng đen còn vương lại trên quỹ đạo ngọn thương.
“Có lẽ bóng đen đó chính là ma thuật tự thân của con mèo quái dị. Ma thuật tấn công của người, tiểu thư Odette, và cả ma thuật cầu cứu, tất cả đều tan biến ngay khi chạm vào nó.”
“Vậy thì sao?”
Y đưa ra công thức phân tích đã hình tượng hóa kết cấu của bóng đen.
“Bóng đen đó không phải là một pháp trận đơn thuần.
“Mỗi một hạt tử của nó đều là một pháp trận cực nhỏ, chúng tụ lại để tạo thành một thể thống nhất.
“Nếu hình dung, nó tựa như một quả cầu gai góc, với vô số mũi nhọn cong vút như lưỡi câu, bám riết lấy các ma thuật khác một cách hỗn loạn.”
Vì chỉ quan sát được trong một thoáng chốc nên y không thể xem xét kỹ càng...
“Khi một ma thuật có độ tinh xảo vượt ngưỡng nhất định chạm vào bóng đen, nó sẽ khởi động quá trình xâm thực ngược.
“Nó tự ý kết nối các mạch dẫn, làm nhiễu loạn cấu trúc của pháp trận và gây ra đoản mạch.
“Khi hàng loạt sai số xảy ra cùng lúc, việc ứng biến cũng trở nên vô nghĩa, phải không? Ma thuật cứ thế mà tan vỡ thôi.”
RẦM RẦM RẦM...!
Lại thêm một cây cổ thụ nữa đổ sập xuống.
Lần này, âm thanh dường như đã gần hơn trước.
Odile và Odette, sau khi nghe lời giải thích, chợt bừng tỉnh, đôi mắt mở to kinh ngạc.
“Nhưng mà trợ giảng, việc anh biết nó là một pháp trận đa tầng thì ta hiểu rồi... nhưng làm sao anh biết được hình dạng của nó?”
“Đúng vậy! Dẫu có lấy được mẫu vật, làm sao có thể nhìn thấu được hình dạng của nó...”
“Tôi đã hình dung lại cách ma thuật cầu cứu của người, tiểu thư Odette, bị phá vỡ và trình tự can thiệp để tính toán ngược. Nếu không phải hình dạng này, pháp trận không thể nào sụp đổ đồng loạt như vậy được.”
“......”
“......”
Dù y quả quyết là vậy, cặp song sinh vẫn khó lòng tin nổi.
Nhìn vào phương thức can thiệp để tính toán ngược và suy ra hình dạng của pháp trận ư?
Điều đó còn phi lý hơn cả việc một chuyên gia phá dỡ nhìn vào đống tro tàn của một toà nhà để suy ra vị trí từng kíp nổ.
Odile day nhẹ thái dương, trầm tư giây lát rồi đôi mắt nàng bừng sáng.
“Được rồi, kế hoạch là gì? Hẳn là anh cần chuẩn bị trước nên mới bảo chúng ta chọn một trong hai, đúng không?”
Nếu có thể săn lùng Homunculus mà không cần chuẩn bị gì trong lúc ẩn nấp, y đã chẳng cần đưa ra hai lựa chọn.
“Chị! Nguy hiểm lắm!”
“Chúng ta không biết phải đợi viện binh bao lâu nữa. Có lẽ họ chỉ đến sau khi chúng ta đã bị xé thành trăm mảnh.
“Thay vì ngồi chờ chết, chẳng phải làm gì đó vẫn tốt hơn sao?”
“Chúng ta cứ trốn đi. Vẫn còn cách để rời khỏi Latifundium mà...!”
Nghe Odette nói, Odile lắc đầu nguầy nguậy.
“Đây là rìa của Latifundium. Chúng ta phải đi ngang qua con quái vật đó, nếu bị phát hiện giữa chừng thì sao?”
Rõ ràng, phương pháp săn lùng mà y đề xuất đòi hỏi phải chuẩn bị kỹ lưỡng.
Không thể nào vừa chạy trốn hay ẩn nấp vừa thực hiện phương án thứ hai.
“Bị tóm khi đang chạy trốn còn tệ hơn là chỉ ẩn nấp. Khi đó sẽ thật sự không còn lối thoát đâu.”
“Vậy, chúng ta thật sự phải bắt nó sao...? Thứ đáng sợ đó?”
Y nắm lấy đôi tay đang run rẩy không ngừng của Odette.
Đây là lúc cần sự hợp tác của tất cả mọi người.
Chỉ cần làm được điều đó, cơ hội chiến thắng là rất lớn.
“Tiểu thư Odette. Tôi hiểu cảm giác muốn trốn chạy.”
“Nó q-quá đáng sợ... Sao mọi người có thể bình thản như vậy? Biết đâu cứ ngồi yên thì sẽ có cách giải quyết thì sao...”
“Hãy tin tôi một lần này thôi. Nếu kế hoạch có bất kỳ sai sót nào, dù chỉ là một phần vạn, tôi sẽ đứng ra làm mồi nhử. Khi đó, tiểu thư Odette và tiểu thư Odile, hãy nhân cơ hội trốn thoát.”
Bàn tay rắn rỏi của y siết chặt lấy tay nàng.
Đôi tay lạnh giá của Odette dần cảm nhận được một chút hơi ấm.
“Hgh... hgh....”
Odette, nước mắt lưng tròng, chậm rãi gật đầu.
Y cũng muốn an ủi nàng thêm, nhưng thời gian không cho phép.
Y vạch một pháp trận mới lên nền đất, bắt đầu giải thích kế hoạch.
2.
Con mèo đen lảng vảng khắp nơi, phóng ra những mũi thương hắc ám về bốn phương tám hướng.
Ba con mắt lấp lánh của nó rà soát từng ngóc ngách hẻm núi, không bỏ sót một kẽ hở nào.
Giống như mọi dã thú, nó không có lý trí rõ ràng.
Việc sử dụng ma thuật tự thân cũng không phải vận dụng lý trí, mà chỉ là mượn sức mạnh từ ‘di sản’ ẩn sâu trong cơ thể.
Con thú vừa tỉnh giấc này thậm chí còn không đủ trí khôn để vận dụng sức mạnh của mình một cách thuần thục.
Nhưng đây là một món đồ chơi hiếm có.
Sau giấc ngủ dài lê thê và nhàm chán, thời khắc của trò chơi đã đến, khơi dậy bản năng săn mồi.
Móc lấy tử cung tươi non của một nữ phù thủy rồi nhai ngấu nghiến, đó quả là một lạc thú tuyệt vời.
Thông qua sức mạnh ngày một lớn dần, nó có thể tận hưởng thế giới này một cách tự do hơn.
Dù không ai dạy bảo, con thú vẫn tự nhiên lĩnh ngộ được điều đó.
“Kiiiiiiiik!”
Phấn khích với trò trốn tìm đầu tiên trong đời, con Homunculus sục sạo mọi ngóc ngách mà con mồi có thể ẩn náu, sải những bước chân ngạo nghễ đi khắp hẻm núi.
Và rồi.
‘Ne perenni cremer igne~’
‘Inter oves locum praesta~’
Một giai điệu tuyệt mỹ bắt đầu vọng lại từ nơi xa thẳm.
Khúc hát ma thuật bắt đầu tuôn chảy trong hẻm núi, nơi từ trước đến giờ vốn không một bóng người.
Dã thú vốn không có khiếu thẩm mỹ, nhưng giai điệu này đẹp đến nỗi ngay cả nó cũng phải lắng tai.
Con thú đang lục lọi giữa những rễ cây bỗng ngẩng phắt đầu, hướng về phía âm thanh phát ra.
Với những bước chân ngạo nghễ, nó khoác lên mình tấm màn bóng đêm và lao đi vun vút.
‘♬~ ♪’
Nguồn gốc của tiếng hát, đúng như Homunculus dự đoán, là hai nữ phù thủy nhỏ.
Ngay giữa một khoảng đất trống, nơi cây cối mọc um tùm.
Hai phù thủy trẻ nắm chặt tay nhau, nhắm mắt cất lên khúc ca bằng chất giọng tuyệt mỹ.
Họ lơ lửng giữa không trung, được bao bọc bởi một lớp màng tròn tựa như quả cầu tuyết.
Một cảm giác hoàn hảo, hoàn toàn ngăn cách mọi sự can thiệp từ bên ngoài.
Âm thanh hòa quyện, không còn giống giọng người mà như tiếng của một loại nhạc cụ, làm rung động không gian và lặng lẽ vang vọng như một chiếc hộp nhạc.
Một giai điệu thật êm tai.
Bản thân nó không có vấn đề gì.
Nhưng...
ẦM!
Homunculus nhìn hai người với ánh mắt thích thú một lúc, rồi vung mạnh chiếc đuôi.
Chiếc đuôi vốn có từ khi sinh ra.
Cú quật đã dễ dàng xé toạc lớp màng mỏng manh kỳ lạ lúc trước, giờ đây lại bị bật ra một cách thảm hại.
Nó đã nghĩ ít nhất cũng sẽ có phản ứng gì đó, nhưng hai chị em dường như đã chìm đắm trong thế giới của riêng mình, vẫn ngâm nga khúc hát đều đặn không một chút lay chuyển.
“Kyuu?”
Con quái thú đi vòng quanh cặp song sinh như thể thấy lạ, quan sát phản ứng của họ, rồi vẫy vẫy đuôi và quật thêm lần nữa.
Bốp!
Lần này có phản ứng rõ ràng hơn.
Một trong hai người giật mình, hé mắt liếc nhìn con quái thú.
Dù ngay sau đó nàng lại nhắm nghiền mắt lại.
Tìm thấy một món đồ chơi thú vị, con quái thú không rời mắt khỏi nơi đó.
Và chính khoảnh khắc ấy là kẽ hở mà y đang chờ đợi.
3.
Siwoo đang chuẩn bị phục kích Homunculus từ khoảng cách chừng 50 mét.
Điều cần thiết là ma lực có nồng độ cực cao.
Và một pháp trận tức thời để phóng thích nguồn ma lực đó.
Nghe y tính toán lượng ma lực cần thiết, Odile nhíu mày hỏi.
“Vậy lượng ma lực có nồng độ cao đến thế lấy từ đâu ra? Ta nói trước, ta và Odette đã tiêu hao quá nhiều ma lực rồi.
“Từ giờ chắc chỉ có thể dùng thêm hai, ba lần ma thuật nữa thôi.”
“Trợ giảng, ‘vật chứa’ không phải Ấn ký... không thể chứa nhiều ma lực đến vậy đâu.”
Trước nỗi lo của Odette, y giơ tay chỉ.
Dòng ma lực chảy như sông là không đủ.
Cần một thứ gì đó đậm đặc và tinh khiết hơn.
Ví dụ như.
Nhựa ma thuật, thứ mà chỉ cần để yên cũng phát ra ánh sáng mạnh như đèn điện.
“Fuu....”
Trên lưng y, những chiếc kim tiêm dùng để bơm nhựa ma thuật vào rễ cây treo lủng lẳng.
Y đã rút hết những chiếc kim gần đó và dùng niệm lực để kết nối trực tiếp với cơ thể mình.
Tổng cộng 12 chiếc kim đã được cắm vào người y.
Phải thừa nhận rằng, trong tất cả những lần tiêm thuốc từ khi sinh ra, chưa có lần nào đau đớn đến thế.
Sự chuẩn bị trước cũng chính là vì điều này.
Không thể nào vừa chạy trốn Homunculus vừa cắm nhiều kim tiêm như vậy vào người được, phải không?
“Sau đó thì sao? Anh định làm gì khi đã tăng ma lực lên như vậy?”
“Trước hết, tiểu thư Odile và tiểu thư Odette, chỉ cần thu hút sự chú ý của con quái vật đó trong khoảng 30 giây, à không, 15 giây thôi.”
“Sau đó thì sao?”
Dưới chân y, hai chiếc hộp nhạc đang quay.
Đó là thiết bị ẩn thân để che giấu sự hiện diện trong lúc ma thuật được kích hoạt.
Bởi ma thuật y sắp sử dụng sẽ dữ dội và ồn ào hơn bất kỳ ma thuật nào khác.
“Như tôi vừa giải thích, bóng đen của con Homunculus đó can thiệp trực tiếp vào ma thuật, phá vỡ toàn bộ cấu trúc của pháp trận. Nếu cấu trúc này khiến một ma thuật tầm thường bị can thiệp thì...”
Đối với những con trùm trong game sử dụng các dạng tấn công và hiệu ứng trạng thái phức tạp, luôn có một liều thuốc đặc trị.
“Chúng ta chỉ cần không cho nó bất kỳ kẽ hở nào để can thiệp là được.”
Áp đảo bằng sức mạnh tuyệt đối.
Thay vì một pháp trận được dệt nên một cách tinh xảo và có thể bị can thiệp bất cứ lúc nào, chỉ cần bắn ra một chùm ma lực thuần túy.
Dùng sức mạnh áp đảo để đẩy lùi.
Y lặng lẽ hít một hơi thật sâu.
“Nở rộ.”
Pháp trận dịch chuyển mà y đang kiến tạo là một ma thuật tầm cỡ, đòi hỏi phải vận dụng đến giọt ma lực cuối cùng, không một chút hoang phí, mới có thể kích hoạt.
Khả năng lưu trữ ma lực của y hoàn toàn bằng không.
Do đó, phần mà y đã dồn nhiều công sức nghiên cứu nhất chính là ‘phương pháp hút và sử dụng trọn vẹn ma lực từ bên ngoài’.
Đó có thể xem là sở trường duy nhất của một phù thủy tay ngang như y.
Cùng với lời niệm chú, một luồng ma lực mãnh liệt bắt đầu tràn vào cơ thể.
Toàn bộ quá trình này vô cùng nguy hiểm.
Bởi y phải tiếp nhận trực tiếp 12 luồng ma lực mang màu sắc hoàn toàn khác nhau vào cơ thể và tinh luyện chúng.
“Kuh!”
Lượng ma lực khổng lồ tựa những con tuấn mã bất kham, xông thẳng vào cơ thể, hoá thành nỗi thống khổ tột cùng.
Y cảm nhận được các mạch máu trên toàn thân phồng lên dữ dội cùng với sự quá tải khủng khiếp.
Một áp lực khổng lồ đè nặng lên toàn thân khiến y khó nhấc nổi một bước chân.
Cảm giác hiểm nguy len lỏi, rằng một sai sót nhỏ trong tính toán cũng có thể cướp đi sinh mạng.
Cả nồng độ lẫn tổng lượng ma lực đều ở một đẳng cấp khác hẳn so với những gì y từng xử lý.
Thực tế, nếu là Siwoo của ngày thường, y sẽ không thể nào thực hiện được khối lượng tính toán khổng lồ này ngay lập tức.
Nhưng bây giờ thì khác.
“Đó là nấm Amanita virosa. Một trong số ít loại nấm có thể dùng khi còn tươi. Nó kích thích vỏ não, gia tăng tốc độ tư duy và tính toán.”
Đúng như lời Odile giải thích, liều thuốc từ nấm Amanita virosa vô cùng hiệu quả.
Tốc độ tư duy của y dường như đã tăng lên gấp ba.
Ngũ quan trở nên minh mẫn lạ thường, và một cảm giác kỳ diệu nảy sinh, như thể trong đầu y vừa xuất hiện một tấm bảng đen rộng vài héc-ta.
Siwoo đang xử lý các phép tính cần thiết để kích hoạt ma thuật hoàn toàn bằng tính nhẩm tức thời.
Sự tự tin rằng mình có thể làm được vào lúc này khiến trái tim đang đập loạn nhịp của y nóng lên.
Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt
Ma lực thuần túy đến mức thô sơ.
Toàn thân y, những xúc tu ma lực màu trắng tinh khiết không mang bất kỳ sắc thái nào khác đang ngọ nguậy.
Y liên tục điều chỉnh dòng ma lực đã được nén đến mức chỉ cần một chút lơ là là sẽ bung ra.
Hình ảnh hiện lên trong tâm trí là một ngọn thương.
Tâm tượng tiếp nối là một sức mạnh áp đảo.
Đôi mắt y lóe lên cùng với vầng hào quang trắng muốt, hướng thẳng về phía Homunculus.
Y hút lấy, hút lấy, và lại hút lấy luồng ma lực đang đốt cháy từng nơi trong cơ thể.
Và khi chiếc hộp nhạc đã được hẹn giờ trước đó kết thúc bản nhạc của mình.
Một làn sóng ma lực mạnh mẽ lan tỏa về phía Homunculus.
“Kiiik?”
Cùng với tiếng kêu vọng lại từ xa, đôi mắt đỏ ngầu muộn màng hướng về phía này.
Y xác nhận phản ứng của Homunculus đang nghiêng đầu thắc mắc, rồi giải phóng toàn bộ ma lực.
Con mắt đỏ au mà con quái vật đó đã cố gắng bảo vệ bằng cách sử dụng bóng đen như một tấm khiên.
Đó hẳn là yếu điểm mà ngọn thương này phải nhắm tới.
“Giờ mới nhìn về phía này à? Đồ chó đẻ.”
Ma lực đã được cô đọng đến giới hạn.
Ngay khoảnh khắc Siwoo khai ấn, chùm ma lực hoá thành một ngọn thương khổng lồ.
Nó lao đi, mang theo niệm lực duy nhất là xé toạc không gian và xuyên thấu kẻ thù.
Một tiếng nổ kinh hoàng làm rung chuyển bốn bề.
Một tia chớp chói lòa xé tan màn đêm.
Và rồi, một vụ nổ bùng lên.
2 Bình luận
gg