1-100

#65 - Khổ Tận Cam Lai (4)

#65 - Khổ Tận Cam Lai (4)

1.

“...Và rồi! Em đã ngỡ đó là dấu chấm hết. Em đã run lên cầm cập, thầm nghĩ chỉ cần trúng thêm một hai đòn nữa thôi là chắc chắn hồn lìa khỏi xác...!”

Vừa đặt chân vào cỗ xe, cả nhóm đã yên vị trên ghế sô pha, câu chuyện cứ thế rộn ràng tuôn ra.

Chủ đề chính dĩ nhiên là cuộc đi săn Homunculus tại Latifundium ngày hôm nay.

Đó là một trải nghiệm thập tử nhất sinh, vậy mà y đã lo rằng liệu bóng ma của nó có còn ám ảnh các nàng hay không.

Xem ra y đã có phần xem nhẹ bản tính lạc quan của cặp song sinh.

Odette, với gương mặt ửng hồng đầy phấn khích, vừa khoa tay múa chân vừa tường thuật lại tình cảnh lúc ấy.

Nàng còn điểm xuyết bằng những từ tượng thanh như ‘Toang! Vút!’ để tái hiện lại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

“Đúng thời khắc ấy! Tuyệt kỹ ‘Ngọn giáo Arad’ của trợ giảng đã xuất hiện! Chỉ bằng một đòn thần diệu, con Homunculus tàn ác đã vỡ tan thành trăm mảnh!”

“Tiện thể, cái tên Ngọn giáo Arad là do ta nghĩ ra đó. Nghe oai phong chứ?”

“Tôi rất ưng ý.”

Siwoo cười toe toét, tựa lưng vào ghế sô pha.

Dù đã biết hết nội dung, câu chuyện vẫn thật thú vị.

Có lẽ là vì chín mươi phần trăm trong đó đều kể về chiến công của chính y.

Nghĩ lại thì, đó đúng là một màn trình diễn ngoạn mục khó có thể lý giải bằng từ nào khác ngoài hai chữ điên rồ.

Một cảm giác mãn nguyện mơ hồ dâng lên.

Màn kể chuyện của Odette đã đến hồi kết.

Khi bầu không khí sôi nổi lắng xuống như bọt sóng tan, Odile khẽ cất lời.

“Trợ giảng. Giờ thì anh sắp được rời đi rồi nhỉ?”

“Vâng, thực lòng thì tôi đã quá ngán Gehenna rồi.”

“Nhưng vẫn thấy tiếc. Sẽ thật tuyệt nếu chúng ta có thể ở bên nhau lâu hơn. Anh thấy sao về việc trở thành người hầu của bọn ta?”

Siwoo đáp lại bằng một nụ cười khó xử, Odile cũng kêu “hừm” một tiếng rồi tự vỗ nhẹ vào miệng mình.

“Chị cũng nói vớ vẩn rồi! Sao lúc nãy còn mắng em!”

“Ừ nhỉ. Odette, em mang quà ra đây đi.”

“Em biết rồi. Nhưng mình tặng bây giờ luôn ạ?”

“Quà sao?”

Odette đi về phía quầy bar mini, rồi xách chiếc giỏ mây đựng bánh sandwich hôm nay quay lại.

“Anh là ân nhân của chúng ta.”

“Vì vậy, bọn ta đã cùng nhau chuẩn bị những thứ mà anh có thể sẽ thích.”

“Tiểu thư Odile, tiểu thư Odette...”

Một ngày dài đầy biến động đến mức có lăn ra ngủ thiếp đi ngay khi về đến nhà cũng chẳng có gì lạ, vậy mà hai nàng vẫn chu đáo chuẩn bị quà, điều này khiến y thực sự cảm động.

“Bất kể anh là phù thủy hay không, bất kể nghịch cảnh hay gian truân nào vây bủa.”

“Bọn ta xin nguyện sẽ mãi là những người bạn vĩnh hằng của anh, Shin Siwoo.”

Sau khi nói những lời tựa như một nghi thức, Odile và Odette lần lượt chìa bàn tay nhỏ nhắn ra bắt tay y.

“Anh không cần phải buồn quá đâu. Dù sao chúng ta cũng đâu phải chia xa vĩnh viễn!”

“Đúng vậy, nếu bọn ta kế thừa Ấn ký thành công và chính thức trở thành Gemini, bọn ta sẽ thỉnh thoảng đến thăm anh.”

“Ah, nghĩ lại thì cũng có khả năng đó nhỉ.”

“Chắc sẽ mất kha khá thời gian đấy, hehe.”

Nghĩ kỹ lại, sự phân định rạch ròi giữa Gehenna và hiện thế chỉ giới hạn với thân phận nô lệ của y.

Nếu cặp song sinh trở thành Bá tước Gemini, họ hoàn toàn có thể sang hiện thế để thăm y.

“Mở đầu dài dòng quá rồi. Trước hết, anh nhận quà đi.”

“Ah, vâng. Tôi rất mong chờ đó.”

“Anh cứ mong chờ nhiều hơn nữa đi. Vì dù anh có kỳ vọng điều gì, món quà này cũng sẽ vượt xa nó.”

Đầu tiên, thứ Odile lấy ra từ chiếc giỏ là chiếc hộp nhạc quen thuộc.

Đó là cổ vật mà y dự định sẽ nhận được với điều kiện hoàn thành giao kèo mơ hồ là dạy cho Odile biết tình yêu là gì.

“Thực ra thì hợp đồng vẫn chưa được thực hiện trọn vẹn. Ta vẫn chưa có chút cảm nhận nào về tình yêu cả.”

Dù nói vậy, Odile vẫn đặt chiếc hộp nhạc vào lòng bàn tay Siwoo.

Rồi nàng nói thêm.

“Nếu anh rời đi theo đúng thủ tục chính thức thì chắc sẽ không cần đến nó, nhưng ta vẫn muốn tặng. Ta muốn tặng nó cho anh. Thay vào đó, mỗi khi nhìn thấy vật này, hãy nhớ đến bọn ta.”

“Cảm ơn người. Tôi sẽ không bao giờ quên.”

“Nếu lúc gặp lại mà anh có vẻ đã quên bọn ta, bọn ta sẽ bắt anh về lại đấy.”

“Haha..ha...”

Làm sao y có thể quên được chứ?

Dù phương thức có phần kỳ lạ, họ vẫn là những người đã có lần đầu tiên với y.

Hơn nữa, họ còn đáng yêu đến mức nếu y ra ngoài khoe ảnh và nói ‘Tao đã làm chuyện đó với mấy đứa này’, người ta sẽ nghĩ y mắc chứng hoang tưởng hoặc tâm thần phân liệt.

Dĩ nhiên y chẳng có ý định khoe khoang như thế.

“Và đây là những món bọn ta đã chuẩn bị thêm.”

“Tada!”

Thứ Odette lôi ra là một hộp trang sức.

Chiếc hộp được làm từ gỗ đen bóng loáng, trên đó có khắc chìm hình hai con chim bằng vàng.

“Anh không thể lưu trữ ma lực, đúng không? Bọn ta nghĩ khi ra ngoài anh sẽ nhớ đến ma thuật, nên đã chuẩn bị một lượng ma lực thủy đủ dùng.”

“Mười lọ ma lực thủy cô đặc do công ty của bọn ta sản xuất.”

Bên trong hộp trang sức chứa đầy những chiếc lọ xinh xắn tỏa ra thứ ánh sáng phi thường.

“Độ thuần khiết của ma lực không cao, nhưng bù lại trữ lượng thì vô cùng lớn.”

“Nếu anh pha loãng ra dùng dần, có lẽ sẽ đủ cho đến lúc bọn ta sang chơi.”

Nếu lúc nãy chỉ là cảm động thoáng qua, thì lần này là xúc động thực sự.

Đây không phải là một món quà lấy lệ, mà là thành quả của sự trăn trở sâu sắc về những gì Siwoo thực sự cần.

Ngoài ra, còn vô số những món quà cần thiết khác được trao đến.

“Đây là bảng phấn, anh đã thấy nhiều trong giờ thực hành nên không cần giải thích nhỉ? Anh cứ dùng phấn thường nhúng vào dung dịch ma lực thủy cô đặc lúc nãy pha với nước muối là được.”

Bảng phấn và phấn ma thuật, có thể tạo ra những pháp trận đơn giản mà không cần giấy ma thuật chuyên dụng.

“Đây là vàng mà ta lần đầu tiên luyện thành bằng thuật giả kim. Ta tặng anh làm kỷ niệm.”

Một thỏi vàng to bằng nắm tay của Siwoo.

“Đây là áo choàng có yểm ma thuật phòng hộ. Chỉ cần khoác lên người, nó sẽ đỡ được một đòn tấn công bất kỳ trong một lần. Hơn nữa thiết kế lại rất ngầu, chỉ cần mặc đi dạo thôi cũng đủ để trở thành người tiên phong trong thời trang rồi đấy.”

Một chiếc áo choàng với pháp trận được vẽ ở mặt trong.

“Đây là bút lông vũ làm từ lông chim bói cá... Chẳng có công năng gì đặc biệt, nhưng nó đẹp thôi!”

Cùng vô số những vật phẩm khác, kể cả một chiếc bút lông vũ chỉ thuần túy đẹp đẽ.

Vì hầu như không biết gì về thế giới bên ngoài, nên có vài món quà hơi lạc quẻ, nhưng tấm lòng này đáng quý biết bao?

Cơn mưa quà tặng bất tận nhanh chóng chất đầy hai tay Siwoo, khiến y trông chẳng khác nào một thương nhân vừa vớ được một mẻ hời.

“Tôi thật sự sẽ trân trọng và sử dụng chúng. Khi nào hai người sang hiện thế chơi, tôi sẽ dẫn đi tham quan khắp nơi.”

“Được được, à phải rồi! Ta nhất định phải nói điều này. Khi ở bên ngoài, lúc dùng ma thuật anh phải khởi động hộp nhạc. Để tránh những phù thủy hay Kẻ Bị Trục Xuất khác dòm ngó.”

“Tôi sẽ ghi nhớ. Một lần nữa cảm ơn hai người rất nhiều.”

Y không ngờ sẽ có ngày mình phải cố nén nước mắt khi nhận quà từ những người nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều.

Cặp song sinh nhìn thấy vành mắt đỏ hoe của Siwoo, liền khịt mũi.

“Ôi chao, sao anh lại khóc thế.”

“Đúng vậy đó anh, làm bọn ta cũng muốn khóc theo này.”

Siwoo hồi tưởng lại những kỷ niệm không quá dài với cặp song sinh.

Chuyện y phải công khai tự thỏa mãn trước mặt họ...

Chuyện y trở thành giáo cụ trực quan cho môn giáo dục giới tính dưới danh nghĩa sử dụng ma thuật, được họ giúp bằng tay và miệng...

Chuyện y bị bắt cóc lên xe ngựa và trở thành vật thí nghiệm cho Tình dược của Eros...

Chuyện Odile đột nhập vào phòng y giữa đêm để làm tình qua hậu môn và suýt bị Amelia phát hiện...

Chuyện y đoạt lấy lần đầu qua cửa sau của Odette khi nàng say rượu nũng nịu ở Latifundium...

Cái quái gì thế này, sao ký ức của mình lại thành ra thế này.

Siwoo lắc mạnh đầu để xua đi những tạp niệm.

“Vậy... bây giờ về được rồi... phải không?”

Dù sao thì cũng đã muộn.

Chuyện cần nói cũng đã nói xong, Siwoo định kết thúc buổi gặp mặt.

“Anh định về rồi sao?”

Odette lách vào giữa Siwoo và cửa xe, chặn đường y.

“Vẫn còn món quà cuối cùng mà.”

Odile, người luôn hợp ý với Odette, cũng đứng song song chắn trước mặt y.

“Ngoài những thứ này còn nữa sao?”

“Dĩ nhiên~ Món quà quan trọng nhất vẫn còn.”

“Thứ này mới thực sự quan trọng.”

Chỉ cần bán hết những thứ vừa nhận được ở Gehenna thôi cũng đủ để y sống sung túc cả đời rồi.

Không biết họ còn chuẩn bị món quà tuyệt vời đến mức nào nữa.

Ah, phần thưởng cho nhiệm vụ lần này ngọt ngào quá.

“Anh có muốn nhận không?”

“Tôi đã nhận quá đủ rồi nhưng... nếu hai người cho thêm thì tôi xin cảm tạ.”

Nếu là bình thường, y sẽ từ chối một cách lịch sự, nhưng với tâm thế lấy lại vốn sau năm năm khổ cực, y vui vẻ gật đầu.

Và món quà cuối cùng mà cặp song sinh chuẩn bị đã khiến Siwoo phải tròn mắt kinh ngạc.

Cả hai đồng thời cởi dây buộc trên vai, để tấm áo choàng bao bọc thân mình trượt xuống.

Tấm áo choàng nhung đen sang trọng tuột xuống, tựa như rắn lột da.

Lướt qua bờ vai tròn trịa, tấm áo choàng rơi xuống tấm thảm.

Thảo nào đã vào trong xe rồi mà họ vẫn khoác áo choàng kín đáo như vậy.

Bên dưới lớp áo choàng đen tuyền, thân thể ngọc ngà không tì vết của hai chị em dần lộ ra.

Cặp song sinh đối mặt nhau trong tư thế như người mẫu, phô bày thân thể trần trụi.

“Anh ngạc nhiên không?”

“Nghĩ lại thì... bọn ta đã thấy cơ thể trần của anh nhiều rồi, nhưng anh thì chưa bao giờ được ngắm trọn vẹn thân thể của bọn ta cả...”

Odette khẽ xoay người, mỉm cười e thẹn như thể ngượng ngùng trước ánh nhìn như xuyên thấu của Siwoo.

Nhưng nàng không hề có hành động lấy tay che ngực.

Trái lại, nàng còn ưỡn vai và ngực ra, như thể muốn y thưởng thức dễ dàng hơn.

Làn da trắng muốt tỏa sáng rạng rỡ trong ánh chiều tà vừa đủ.

Thân thể ngọc ngà của Odette và Odile, được các hầu gái chăm sóc tỉ mỉ mỗi ngày, ánh lên một vầng quang mờ ảo mỗi khi ngọn lửa trên giá nến chập chờn, tựa hồ được rắc một lớp bụi châu báu.

Cũng có thể, chính cảnh tượng huyễn ảo này đang tạo ra một loại ma dược trong tâm trí Siwoo.

Đôi chân nhón lên vụng về trên tấm thảm.

Từ bắp chân thon thả lướt qua cặp đùi căng tràn sức sống là cặp mông tròn trịa quen thuộc đang chờ đợi.

Phía trên là đường cong hoàn hảo của vòng eo, như thể được Thượng Đế đặc biệt dụng công tạc nên.

Lặng lẽ chiêm ngưỡng những đường cong duyên dáng, ánh mắt y lướt lên một chút nữa và bị níu giữ bởi hai cặp đỉnh đồi nhấp nhô.

Thực ra, nhìn qua dáng áo y cũng đã đoán được, đó không phải là bộ ngực đầy đặn, căng tràn sự mẫu tính.

Nhưng bù lại, chúng lại căng tràn sức đàn hồi.

Một cặp ngực hình nón với đỉnh tù, vươn cao kiêu hãnh không một chút chảy xệ.

Theo kiến thức góp nhặt từ những thước phim người lớn, y từng đinh ninh rằng dáng ngực hình giọt nước mới là tuyệt mỹ, nhưng khoảnh khắc này dường như đã khai mở cho y một chân trời thẩm mỹ hoàn toàn mới.

“Anh cứ từ từ chiêm ngưỡng cũng được.”

Odile, người mà ánh mắt cứ liên tục liếc xuống giữa ngực và háng, dường như cũng đã quyết tâm, đứng thẳng người như Odette.

Trên đỉnh cặp ngực căng mọng là một vầng hồng bán nguyệt, và ở trung tâm là một quả mọng xinh xắn đang đứng thẳng.

Một sắc hồng đậm tương phản với màu da.

Sắc màu ấy thật khêu gợi.

Nếu có loại son môi nào mang màu sắc tuyệt đẹp như vậy, chắc chắn sẽ bán chạy như tôm tươi.

Hơn nữa, không chỉ có một bộ ngực, mà là hai!

Không chỉ có hai núm vú, mà là bốn!

Chẳng biết là do hơi men, hay do đã từng chung đụng xác thịt với từng người nên cảnh giác đã giảm xuống, hay là do cái suy nghĩ liều lĩnh ‘Dù sao mình cũng sắp đi rồi’, y không rõ.

Nhưng ngay lúc này, y chỉ muốn mỗi tay nắm một bên, mút lấy mút để.

“Nếu anh đi rồi, bọn ta sẽ không được chơi những trò vui này một thời gian dài.”

“Đúng vậy, bọn ta đâu thể cho bất cứ ai xem cơ thể trần của mình được.”

Cặp song sinh thay nhau nói như một dàn loa vòm, từ từ thu hẹp khoảng cách với Siwoo.

“Mối duyên giữa anh và bọn ta không hề tầm thường, nên bọn ta mới đặc biệt làm thế này.”

“Đúng đó, một nô lệ có thể làm chuyện này cùng lúc với hai phù thủy tập sự, có lẽ anh là người đầu tiên và cũng là cuối cùng đấy.”

Không biết từ lúc nào, đôi má của cặp song sinh đã ửng hồng, và họ đã đến rất gần Siwoo.

Người kết lại lời giải thích về món quà cuối cùng là Odette, nàng ngượng ngùng dùng ngón chân di di trên tấm thảm.

“Thế nên... đêm nay... chúng ta... hãy vui vẻ với nhau... đến sáng nhé.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!