1-100

#20 - Thị Trấn Biên Giới (5)

#20 - Thị Trấn Biên Giới (5)

1.

Có một vấn đề nảy sinh.

Căn biệt thự mà bạn của Amelia cho mượn.

Vị trí của nó hoàn toàn là một ẩn số.

Một Amelia xuất thân cao quý bẩm sinh chẳng thể nào am tường địa lý của Thị trấn Biên Giới, còn Siwoo dù có níu lấy người qua đường để hỏi thì cũng chỉ nhận lại những cái lắc đầu, không một ai biết được địa chỉ chính xác.

Họ đã lang thang lạc lối gần một giờ đồng hồ, và sắc mặt ngày một sa sầm của Amelia khiến y không khỏi bận tâm.

“Làng Nấm Mây 1-12 rốt cuộc là ở đâu vậy?”

“Ôi dào, người lần đầu tới đây thì không tìm được chỗ đó đâu. Nghe cho kỹ nhé chàng trai trẻ.”

Sau một hồi loay hoay trong vô vọng, Siwoo bèn hỏi người phụ nữ bán xiên gà lúc nãy.

Cô không chỉ tận tình chỉ đường mà còn kể cho y nghe một câu chuyện chẳng mấy ai tò mò.

“Tôi cảm ơn.”

“Có gì đâu~ Đồng hương với nhau cả, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình thôi.”

Amelia và Siwoo có lý do để lạc đường lâu đến vậy.

Địa chỉ mà y tìm kiếm vốn là một ngôi làng nơi các phù thủy của thị trấn từng quần tụ.

Nhưng đó là câu chuyện của mười năm về trước.

Giờ đây, làng Nấm Mây đã hóa thành một khu rừng rậm rạp nằm ở phía bắc Thị trấn Biên Giới.

Nghe đâu một phù thủy đã phạm sai lầm trong lúc làm thí nghiệm, khiến hàng ngàn cây sồi phát triển đột biến, phá hủy toàn bộ nhà cửa.

Nghe nói sau tai nạn được đặt tên là “Cuộc nổi loạn của mầm non” ấy, nữ phù thủy nọ đã gánh một món nợ khổng lồ và bị trục xuất khỏi Gehenna.

Siwoo cũng thuật lại thông tin đó cho Amelia.

“...Chuyện là vậy đó, liệu có phải bằng hữu của Phó Giáo sư đã nhầm lẫn điều gì chăng?”

“Sẽ không có chuyện đó đâu. Ta nghe nói nó mới được xây dựng cách đây ba năm.”

“Vậy sao.”

Phải rồi, một người cẩn trọng như Amelia sao có thể không xác nhận những điều như thế.

Sau khi xác định được điểm đến, cả hai băng qua bến tàu.

Bến cảng, nơi cung cấp vật tư từ thế giới hiện đại cho Gehenna, tàu thuyền vẫn ra vào không ngớt ngay cả trong màn đêm.

Những ngọn đèn pha công suất lớn thường thấy ở công trường được bố trí khắp nơi, soi rọi cả một góc cảng tăm tối, và những người nô lệ, dưới làn roi vọt, đang bốc dỡ hàng hóa không có điểm dừng.

Một cuộc đấu giá diễn ra ngay bên dưới một con cá mập khổng lồ trông như vừa được vớt lên từ tàu đánh cá.

Vài kẻ buôn lậu đang bận rộn đếm những tờ đô la để đổi lấy vàng thỏi.

Vị tanh của biển cũng chẳng thể nào nồng đượm bằng mùi mồ hôi gắt gỏng, quyện với hương thuốc phiện và khói thuốc lá len lỏi từ tứ phía.

Nếu Siwoo không được vào làm ở Tòa thị chính, có lẽ giờ này y đã phải khuân vác hàng hóa ở đây, chẳng có lấy một giây để xoa dịu những vết bầm.

Nghĩ đến đó, y bất giác rùng mình.

Nhưng Amelia không hề liếc nhìn bất cứ đâu.

Dẫu cho tất cả những điều này là hệ thống phi lý do chính các phù thủy tạo ra, nàng vẫn thản nhiên hưởng lợi mà không mảy may cảm thấy tội lỗi.

Y vốn biết điều đó.

Nhưng trước cả cảm giác khó chịu hay khinh miệt, một thoáng thất vọng đã len lỏi trong lòng.

“T-Tao không làm nổi..! Tao không làm được...!”

Đúng lúc ấy, một tên nô lệ ở góc cảng bắt đầu nổi loạn.

Người đàn ông trung niên chỉ mặc một chiếc quần còn không bằng cái quần lót của Siwoo, đã ném phịch kiện hàng đang vác xuống đất rồi ngồi bệt tại chỗ.

Giữa tiết trời buốt giá, dù gần như trần trụi, vạt áo quanh eo ông ta vẫn kết đầy những tinh thể muối lấp lánh từ mồ hôi đã khô lại.

“Thằng chó này mất trí rồi sao? Không mau đứng dậy?”

Tên quản nô vạm vỡ đang quất roi vào đám nô lệ vội vã chạy tới.

Vì cuộc náo loạn diễn ra ngay trên lối đi của Amelia, cả hai đành dừng bước.

“Giết đi! Mẹ kiếp, giết tao đi! Giết quách tao đi! Một ngày làm việc 16 tiếng, làm sao mà chịu nổi!”

Đôi mắt trắng dã hằn lên những tia máu đỏ, người đàn ông trung niên bắt đầu gào thét, dù bị roi quất vẫn không ngừng chống đối.

Tên quản nô đang vung roi liên hồi chợt trông thấy Amelia, mặt hắn đỏ bừng lên.

Hắn cảm thấy xấu hổ vì tên nô lệ dưới quyền mình lại gây rối ngay trước mặt một phù thủy rõ ràng có địa vị cao quý.

Lối tư duy của cư dân Gehenna vốn chẳng thoát khỏi lề thói phong kiến là bao.

Keng

Cuối cùng, gã quản nô rút thanh đao cong đeo bên hông ra.

“Lề mề như heo, tao đã cố nhịn mày lắm rồi, nhưng đến nước này thì không được nữa!”

Hắn khạc một bãi đờm đặc quánh xuống đất, rồi vung đao về phía cổ người đàn ông trung niên.

Amelia cất lời.

“Dừng lại.”

“Thưa phu nhân! Với loại người này, phải làm gương cho kẻ khác!”

Người đàn ông trung niên cũng thở hổn hển, cơn tức giận vẫn chưa nguôi.

Trông thấy Amelia, ông ta liền bắt đầu gào thét.

“Mụ kia là phù thủy cao quý hả? Oái!”

“Thằng khốn này!”

Gã quản nô liền tung một cú đá vào đầu người đàn ông kia, kẻ dám buông lời bất kính với một phù thủy.

Bởi nếu lời lẽ của tên nô lệ bị quy vào tội xúc phạm phù thủy, thì chính hắn cũng sẽ bị vạ lây.

Khi hắn định giày xéo lên thân thể đã gần như ngất lịm của người đàn ông, Amelia lại một lần nữa xen vào.

“Ta đã bảo dừng lại.”

“Vâng, tôi hiểu rồi!”

Gã quản nô đành phải buông tay.

Hiểu rõ hệ sinh thái của Gehenna, hắn không dại dột đến mức cãi lời một phù thủy.

Người đàn ông trung niên sau khi tỉnh táo lại đã bùng nổ tất cả những tủi hờn và phẫn nộ bấy lâu.

“Tại sao lại bắt một người đang sống yên ổn đến đây làm cái trò khốn kiếp này!”

Ông ta lết trên mặt đất, ánh mắt căm hờn phóng thẳng về phía Amelia.

“Bọn bây vĩ đại lắm sao? Giỏi giang lắm sao! Vậy thì giết tao đi, mẹ kiếp! Giết ngay đi!”

Lông mày Amelia khẽ nhíu lại, Siwoo vội vàng can thiệp.

Y biết Amelia là một phù thủy tồi tệ, nhưng y không muốn chứng kiến cảnh nàng giết người.

“Bác ơi, bình tĩnh lại đi.”

“Mày lại là thằng nào nữa!”

Giữa lúc công việc ở bãi lao dịch bị đình trệ, Siwoo cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Y gạt tên quản nô sang một bên, xé toạc áo mình rồi lau đi lớp bùn đất dính đầy trên mặt người đàn ông trung niên.

“Bác làm vậy sẽ chết thật đấy. Chúng ta hãy suy nghĩ lý trí một chút đi.”

Gã quản nô sững sờ trước hành động khó hiểu của Siwoo nhưng không dám ngăn cản.

Đó là vì Amelia vẫn đứng bất động không nói một lời.

Người đàn ông trung niên bật dậy, đẩy mạnh vào ngực Siwoo.

“Mày là nam sủng à? Nhìn cái cách mày bám dính lấy con phù thủy kia là tao biết rồi. Lũ như mày là loại đáng kinh tởm nhất. Mày có biết ai đã đẩy chúng ta vào hoàn cảnh này không? Là lũ điếm đó! Mày có khác gì lũ tay sai bán nước không?”

Siwoo bị đẩy lùi lại, mặt hứng trọn một bãi nước bọt.

Chứng kiến cảnh đó, Amelia nhíu mày, bước lên phía trước.

Hương tử đinh hương chợt lan tỏa.

Giữa bến cảng nơi chẳng thể tìm thấy một đóa hoa nào ngoài đám rong biển khô quắt bám chặt vào bến tàu, một mùi hương nồng nàn như thể lạc vào một mật viên bắt đầu lan tỏa.

Mùi cá hôi thối, mùi mồ hôi oi nồng của những nô lệ bị bóc lột, mùi bùn đất hòa quyện với vị biển tanh nồng, tất cả đều bị che lấp như chưa từng tồn tại.

Làn hương tử đinh hương quyến rũ đến mức chỉ có thể tìm thấy trong mơ, chắc chắn không phải là thứ tự nhiên.

Đây chính là ma thuật tự thân của nàng.

Ma thuật đã làm nên tên gọi ‘Phù thủy Nước Hoa’ cho Amelia Marigold.

Mọi người quay lưng bỏ chạy trước hiện tượng kỳ lạ đột ngột.

Ngay cả gã quản nô cũng vứt cả đao mà tháo chạy về phía sau.

“Nếu đó là ước nguyện của ngươi, ta sẽ ban cho.”

Ngay khoảnh khắc bàn tay Amelia chậm rãi định chỉ vào người đàn ông trung niên.

Siwoo đã chộp lấy cổ tay ấy.

“....Ah?”

Đôi đồng tử màu thiên thanh đang bừng lên ánh phản quang ma lực xanh biếc, Amelia khẽ run lên như thể vừa nấc lên một tiếng.

Một tên nô lệ, không có sự cho phép, lại dám chạm vào cơ thể của một phù thủy.

Đây là tội đáng nhận cực hình.

Nhưng vẻ kinh ngạc chỉ thoáng qua.

Amelia trở lại với vẻ mặt vô cảm thường ngày, hỏi.

“Hành động này của cậu là có ý gì?”

“Cô có nghĩ đây là việc làm đúng đắn không?”

“Ta bị một tên nô lệ sỉ nhục ở nơi công cộng. Bản thân hắn cũng mong muốn cái chết, đây là một sự trừng phạt thích đáng.”

Sai rồi.

Amelia là một phù thủy thuần huyết từ trong xương tủy.

Dù y có rao giảng về sự phi lý của hệ thống này, nàng cũng chẳng thể nào nghe lọt tai.

“Đúng vậy, điều đó đúng. Nhưng thưa Phó Giáo sư Amelia.”

Siwoo siết chặt bàn tay đang nắm cổ tay Amelia.

Để nàng không bao giờ có thể vươn cánh tay ấy ra.

Vì y tuyệt đối không muốn chứng kiến cảnh Amelia giết chết một người khác.

“Nếu cô giết tên nô lệ đó, tôi tuyệt đối không thể tha thứ.”

Đó là một câu thoại nực cười đến lạ thường để có thể nói ra với một quyết tâm đánh cược cả mạng sống.

Có tên nô lệ nào lại dám nói chuyện tha thứ hay không với một phù thủy chứ?

Siwoo cũng nhận thức được sự mâu thuẫn đó.

“.......”

Amelia nhìn thẳng vào mắt Siwoo một lúc lâu, và y không hề né tránh mà đối diện với ánh nhìn ấy.

Sau một hồi đọ mắt, ánh phản quang rực rỡ trong đôi mắt tựa bảo thạch của Amelia đã tắt lịm.

Nàng đã thu lại ma lực.

Thay cho hương tử đinh hương thơm ngát tràn ngập khoang mũi, mùi vị vốn có của Thị trấn Biên Giới bắt đầu quay trở lại.

Lúc này, Siwoo mới có thể nhìn quanh.

Những người vừa la hét bỏ chạy lúc nãy đều đứng sững lại.

Tựa như họ đang cùng nhau trình diễn một màn nghệ thuật sắp đặt.

Rồi những con người ấy lại bắt đầu cử động trở lại.

“G-Gì vậy?”

“Chuyện gì vừa xảy ra thế?”

“Hình như có mùi hoa gì đó thơm lắm.”

Mọi người xì xào như thể ký ức của họ đã bị xóa đi trong chốc lát.

Amelia đi lướt qua Siwoo, tiến đến chỗ gã quản nô đang lúi húi nhặt lại thanh đao rơi dưới đất.

“Ai là người chịu trách nhiệm ở đây?”

“Tôi là Jack, người phụ trách bốc dỡ hàng hóa tại bến tàu số 3!”

Gã quản nô lớn tiếng giới thiệu bản thân.

“Hãy điều tra xuất thân của tên nô lệ đó và sắp xếp lại hắn đến một nơi thích hợp. Nhìn bộ dạng kia, nếu cứ để ở đây chắc vài ngày nữa sẽ chết mất.”

“Vâng! Tôi hiểu rồi!”

Gã quản nô dõng dạc đáp lại như một tân binh vừa được chỉnh đốn kỷ luật.

So với việc một tên nô lệ công khai sỉ nhục và chửi bới một phù thủy, đây là một sự khoan hồng vô cùng lớn.

Một lúc sau, người đàn ông trung niên, người vừa mới đây còn đang tức giận giờ lại đứng ngây ra, gào lên về phía bóng lưng đang xa dần của Amelia.

“Sao? Giết tao đi chứ? Không giết nổi à, huh?”

Amelia không hề ngoảnh lại.

Tiếng gào của người đàn ông trung niên nhỏ dần khi bị gã quản nô bịt miệng lại, và Siwoo lặng lẽ bước đến bên cạnh Amelia.

“Phó Giáo sư, cảm ơn cô.”

Siwoo cảm thấy vui mừng.

Y không biết tại sao.

Việc Amelia không phải là một phù thủy có bản chất thối nát hoàn toàn khiến y cảm thấy tự hào.

“Đừng có hiểu lầm. Ta không thay đổi quyết định vì nghe lời tên quản nô đó.”

Amelia vẫn lạnh lùng như một cơn gió bấc.

Phải.

Thà rằng nàng cứ giữ vẻ kiêu căng, lạnh lùng như thế này mà không vấy bẩn đôi tay, hình ảnh đó còn hợp với Amelia hơn.

Ngay trước khi họ đặt chân lên con đường mòn dẫn vào khu rừng sồi ở phía xa.

Amelia cất lời, tựa như đang ngâm một vần thơ.

“Hãy sống như một phù thủy, như một quý tộc vẫn luôn sống.”

“Vâng?”

“Đó là di ngôn mà Sư phụ đã để lại cho ta. Người lúc nào cũng nói câu đó như một thói quen.”

Siwoo kinh ngạc đến mức suýt ngất đi.

Đây là lần đầu tiên trong suốt năm năm y được nghe Amelia kể về bản thân mình.

“Ta hiểu ý nghĩa của việc sống như một phù thủy. Cứ tiếp tục sống như hiện tại là được.”

Siwoo nhìn vào gò má nghiêng của Amelia, một người mang cốt cách phù thủy hơn bất cứ ai.

Lần đầu tiên, y như thoáng thấy được bóng hình của sự phiền muộn trên gương mặt kiêu ngạo và lạnh lẽo của nàng.

“Nhưng ý nghĩa của việc phải sống như một quý tộc là gì, đến giờ ta vẫn chưa thực sự thấu hiểu.”

Amelia, người luôn chỉ trông như một con búp bê xinh đẹp (dù mang một lời nguyền đáng sợ), lúc này lại có vẻ gì đó rất con người.

Siwoo nói.

“Hình ảnh của cô Amelia ban nãy, còn quý tộc hơn bất cứ ai.”

Gương mặt Amelia vừa thoáng một chút không phòng bị đã lập tức trở về như cũ.

Một sự thay đổi biểu cảm đầy bướng bỉnh, như thể đó là điều nàng buộc phải làm.

“Một tên quản nô thì biết gì mà cậu lại nói thế?”

Amelia nói giọng gay gắt.

Trước dáng vẻ đó của nàng, Siwoo chỉ khẽ mỉm cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!