1-100

#36 - Chung Một Mái Nhà, Riêng Một Nỗi Lòng (1)

#36 - Chung Một Mái Nhà, Riêng Một Nỗi Lòng (1)

1.

Sâu trong tâm hồn mỗi con người, luôn ngự trị một khoảng trống.

Đó chẳng phải một không gian mênh mông.

Có lẽ, nó chỉ là một góc nhỏ đến mức ta vô tình dẫm phải rồi mới chợt nhận ra: ‘à, nó ở đây’.

Thường ngày, không gian ấy ẩn mình sâu trong lồng ngực, chỉ khẽ cựa quậy trỗi dậy mỗi khi dòng suy tư chợt đứt quãng.

Chẳng cần gọi mời, nó vẫn cứ tìm về, đáng ghét đến lạ kỳ.

Chợt thoáng qua ngay cả khi đang đắm mình trong làn nước.

Chợt hiện về ngay cả khi đã mượn Hương thơm của Mệt Mỏi để lãng quên cô độc rồi gieo mình xuống giường.

Chợt ùa về khi đưa một miếng bánh ngọt lên môi dù bụng dạ chẳng hề đói.

Khi rít một hơi thuốc, hay khi vò đầu bứt tai trước một công thức mãi chẳng thể giải.

Dẫu cố gắng chôn vùi nó sâu đến đâu, niêm phong kỹ đến nhường nào, nó vẫn cứ bồng bềnh trỗi dậy, như thể đang thì thầm ‘xin đừng quên tôi’.

Amelia Marigold cũng có một khoảng trống như thế trong lồng ngực.

Nơi ấy luôn hằn in bóng hình của người sư phụ, một người dịu dàng, uy nghiêm, thanh tao và cao quý.

Người đã dùng đôi tay hiền từ vuốt trán, mớm cho nàng từng thìa thuốc mỗi khi bệnh tình trở nặng.

Người đã chạy đến nhanh hơn bất cứ ai khi nàng ngã từ trên cây xuống gãy chân.

Người đã kề bên, mang đến một ly sữa ấm khi nàng trằn trọc trong cơn ác mộng.

Người đã ngồi trước lò sưởi, vừa đan khăn choàng vừa kể những câu chuyện xưa.

Người đã nói ‘Amelia, con là một đứa trẻ đặc biệt hơn bất cứ ai’ mỗi khi nàng muốn buông xuôi vì việc học quá đỗi mệt mỏi và khổ đau.

Sư phụ.

Sư phụ à.

Người sư phụ kính yêu.

Amelia hồi tưởng.

Về ngày ly biệt không thể tin nổi ấy.

Người đã chẳng hề nói với nàng một lời.

“Sư phụ! Tại sao, tại sao người không nói cho con biết...! Con... con cứ ngỡ... chỉ cần con trở thành phù thủy... là có thể mãi mãi ở bên người...”

“Có gặp gỡ ắt có ly biệt, con à. Chao ôi, để lại di ngôn thế này có phải sáo rỗng quá không nhỉ?”

Người đã không nói rằng vị phù thủy tiền nhiệm sẽ tan biến sau khi truyền lại Ấn ký, rằng thời gian họ bên nhau chỉ kéo dài cho đến khi Amelia kế thừa nó.

Lý do thì nàng hiểu rõ.

Thuở nhỏ, nàng là một học trò lười biếng, yếu đuối và biếng nhác.

Hơn nữa, nàng yêu sư phụ của mình tha thiết.

Nếu Amelia biết toàn bộ sự thật, nàng sẽ chẳng bao giờ kế thừa Ấn ký.

Sẽ không bao giờ nỗ lực để kế thừa nghiên cứu của sư phụ, để được công nhận, để được ở bên người dài lâu hơn nữa.

Nếu vậy, có lẽ nàng đã chết ở lứa tuổi thanh xuân bởi căn bệnh đã hành hạ mình từ thuở lọt lòng.

Vì thế, sư phụ đã không nói.

Bởi chính người cũng không muốn chứng kiến học trò yêu quý của mình lìa đời.

“Người thật hèn nhát... Con không chấp nhận! Sao lại có thể như vậy... Thật hèn nhát... Đừng đi... Xin người đừng đi mà...”

“Amelia, học trò yêu dấu của ta, con gái của ta, tấm gương của ta. Ta thực sự hạnh phúc vì con đã kế thừa cái tên Marigold.”

“Con không cần cái tên này! Tại sao... tại sao người không bao giờ lắng nghe con...”

“Con là một đứa trẻ ấm áp.”

“Con không muốn! Con không muốn...! Người hãy lấy lại đi... Không có sư phụ, con... chẳng là gì cả...!”

Dù nàng khóc lóc, vò đầu, gào thét, lắc đầu nguầy nguậy, hay cầu nguyện.

Thời khắc của cuộc ly biệt tàn khốc bất ngờ ập đến vẫn không ngừng trôi.

“Hãy sống như một phù thủy, như một quý tộc vẫn luôn sống. Và...”

Sư phụ đã tan biến.

Vào chính cái ngày Amelia kế thừa Ấn ký.

Người đã bị sát hại bởi chính Amelia Marigold, còn chưa kịp trăn trối hết lời di ngôn.

Tội lỗi, phản bội, oán hận, phẫn nộ, yêu thương, nhung nhớ.

Những cảm xúc hỗn độn đến mức không một từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn.

Amelia đã nén chặt những xúc cảm ấy lại.

Rồi đẩy chúng vào khoảng không hoang hoải trong lồng ngực.

Vào nơi mà một ngày nào đó chúng sẽ lại trỗi dậy, dẫu biết rằng điều đó thật vô nghĩa.

Nỗi đau mất mát, vốn cứ chìm dần như nuốt phải một hòn than nóng rực, có lẽ cuối cùng đã khoét một lỗ thủng nơi đáy tim.

Sau tang lễ đơn sơ kết thúc.

Amelia, người đã khóc đến ngất đi, tỉnh lại rồi tiếp tục nức nở.

Nàng không còn rơi lệ nữa.

Phải chăng nàng đã nhận ra rằng hiện thực phũ phàng là thứ dù có cố gắng phủ nhận cũng không thể rũ bỏ?

Trong đôi mắt nàng khi đứng dậy, ánh lên một sự quyết tâm.

Một sự quyết tâm bị ép buộc, không hề mong muốn, nhưng lại không thể vứt bỏ.

“Nếu đó là điều Sư phụ mong muốn...”

Tâm nguyện sâu thẳm của phù thủy.

Đạt đến một cấp bậc cao hơn, chạm tới sự nghiệp vĩ đại của Phù thủy Sáng Tạo.

“...con sẽ bước đi trên con đường đó.”

Những ký ức ấy, dẫu ấm áp vô ngần, nhưng đồng thời cũng sắc lẹm đến tàn nhẫn.

Chúng ập đến không báo trước như một lưỡi lửa, để lại trong tim vết thương rát bỏng, khiến những giọt lệ nhung nhớ tuôn rơi.

Cứ như vậy, khoảng trống ấy vốn chỉ dành riêng cho sư phụ.

Suốt một thời gian rất dài, cho đến khi một gã đàn ông ngông cuồng và đáng ghét xuất hiện trước mắt nàng.

2.

Siwoo rút ra một điếu thuốc.

Tiện thể, đây là cả một bao thuốc Amelia đã đưa cho y trên đường từ Thị trấn Biên Giới trở về.

Hai mươi điếu!

Nếu là trước đây, thứ thuốc lá vô vị này dù cho không y cũng chẳng thèm hút, nhưng việc kén cá chọn canh vốn chỉ dành cho kẻ có điều kiện.

Còn y, đến cơm trộn thạch tín người ta đưa cho cũng phải lựa mà ăn cho khéo.

Dù sao đi nữa, mỗi ngày hút một điếu, ngày đặc biệt thì hai điếu, y cũng có thể không phải làm nô lệ cho nicotine trong suốt nửa tháng trời.

Cuộc sống nô lệ đã đủ nghiệt ngã rồi, một thứ là quá đủ.

Châm lửa từ ngọn nến đang tí tách trên lò sưởi, Siwoo ngồi xuống bệ cửa sổ.

Phản chiếu qua tấm kính là hình ảnh y trong bộ âu phục quyến rũ chết người.

Vì Amelia đã dùng hương dược để đổi lấy nó nên y không biết giá trị thực sự, nhưng chỉ cần nhìn qua cũng thấy từ chất liệu đến thiết kế đều toát lên vẻ đắt tiền.

“Gã trong gương này trông cũng ra dáng ra phết.”

Đã lâu mới được ăn vận chỉnh tề, tóc tai vuốt ngược, nhìn mình trong gương, cảm giác tự luyến bất giác trỗi dậy.

Hoàn toàn khác biệt so với việc soi gương sau khi tắm.

Trông thế này, liệu Amelia có đổ gục không nhỉ?

Một thoáng ảo tưởng.

Ánh mắt chạm vào hình ảnh phản chiếu trong tấm kính, Siwoo bừng tỉnh trở về thực tại.

Nhìn phản ứng của Amelia ngay sau khi y thay đồ thì xem ra chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Siwoo cười cay đắng, gạt tàn thuốc.

Mấy ngày gần đây, Amelia đã có chút thay đổi.

Nếu trước đây nàng chỉ là một con thú xinh đẹp mang đến tai ương, thì dạo này lại có gì đó rất khác.

Nghĩ lại thì, sự thay đổi thực sự bắt đầu sau chuyến đi đến Thị trấn Biên Giới cùng nhau thì phải?

Nàng ta đã chán trò hành hạ y rồi sao?

Hay là việc y đỡ thay mảnh mái hiên rơi xuống khiến nàng cảm kích?

Hay nàng thực sự bắt đầu coi y là người của mình và chăm sóc?

Chắc không phải nàng đã nhận ra chuyện y đã bảo vệ nàng đến cùng ở quán trọ đấy chứ.

“Chết tiệt.”

Siwoo bất giác rùng mình, sống lưng lạnh toát.

Giả thuyết cuối cùng chắc chắn không phải.

Dù có nghĩ thế nào đi nữa, nếu chuyện y mút ngực Amelia bị phát hiện, y không thể nào yên bình thế này được.

Xem ra Sophia đã giữ mồm giữ miệng rất tốt.

Dù sao thì, mua quần lót, cho bánh ngọt, cho thuốc lá, lại còn cả bộ âu phục bảnh bao thế này nữa.

Cảm giác trong lòng thật khó tả.

Y cũng từng có cảm giác tương tự.

Giống như cái lần gã lính cũ đã hành hạ y suốt hai năm trời, đến lúc xuất ngũ lại đối xử tốt và nói xin lỗi vì đã trẻ người non dạ.

Nói là hoàn toàn biết ơn thì cũng không đúng, nhưng y cũng không phải kiểu người thù dai đến mức ‘Mày nghĩ làm thế này thì tao sẽ tha thứ à?’.

Vốn dĩ y không phải là người nhẫn tâm với kẻ khác.

Vì vậy, việc điều chỉnh khoảng cách với Amelia và xác định lập trường tâm lý đối với nàng trở nên vô cùng khó khăn.

Tình cảnh hiện tại là, nhận được thứ gì đó thì vui đấy, nhưng vẫn có chút gượng gạo; muốn đối xử thoải mái thì những chuyện đã qua lại ùa về.

“Kệ xác nó đi.”

Đằng nào y cũng sẽ rời đi.

Mà biết đâu đấy. Người ta nói chuyện đau khổ rồi cũng sẽ được thời gian thi vị hóa.

Có khi trong những ngày tháng địa ngục ở Gehenna, ký ức đáng nhớ nhất lại là những ngày cãi vã với Amelia.

Mọi chuyện rồi sẽ qua, và đã là quá khứ.

Thay vì gây bất hòa vô ích với Amelia, cứ thuận theo ý nàng một chút, tận hưởng sự tiện lợi rồi nhanh chóng biến khỏi đây thôi.

Có lẽ nhờ những trò hành hạ của Amelia đã bớt đi nhiều so với trước, y có thể dễ dàng điều chỉnh lại tâm trạng của mình hơn.

“Haiz, giá như tính cách của cô ta chỉ bằng một phần nhỏ vẻ ngoài.”

Chắc y đã vẫy đuôi gọi “chủ nhân, chủ nhân” như Takasho rồi.

Nghĩ lại mới thấy, ngoại hình của một người thực sự quan trọng.

Nếu Amelia chỉ cần kém xinh đi một chút thôi, Siwoo hẳn đã ghét cay ghét đắng nàng ta rồi.

Nhưng biết làm sao được.

DNA trong cơ thể y mách bảo rằng mỹ nhân thì dù sao cũng có lý do để được giảm nhẹ tội trạng.

Hút đến tận lõi lọc, Siwoo dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn (trông cực kỳ lộng lẫy và đắt tiền) rồi đóng cửa sổ lại.

Đúng lúc đó, tiếng cửa mở toang vang lên.

À, phải rồi, từ bây giờ cuộc sống như thế này sẽ bắt đầu.

Vùng không riêng tư đã được kích hoạt.

Sau này có lẽ y sẽ phải tự sướng trong nhà vệ sinh mất.

Siwoo chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại trang phục rồi bước ra phòng khách.

May mắn là phòng khách và phòng ngủ của nơi ở được tách biệt, nên ít nhất y có thể cảm nhận được sự xâm nhập của Amelia trước một bước.

“Thưa Phó Giáo sư...”

Câu “có chuyện gì vậy?” còn chưa kịp thốt ra.

Vì Amelia đã đột ngột chen vào.

“Amelia.”

“Vâng?”

“Tên của ta là Amelia Marigold.”

“Vâng, tôi là Shin Siwoo.”

Y biết mà, nhưng ý nàng là sao?

Khi y đang ngơ ngác nhìn nàng, đôi mày của Amelia khẽ nhướn lên.

Đây là biểu hiện của hai mươi lăm phần trăm sự ngạc nhiên mà nàng thỉnh thoảng thể hiện khi Siwoo làm điều gì đó ngớ ngẩn.

Lần này y đã làm sai điều gì sao?

“Shin Siwoo.”

“Vâng....?”

Amelia luôn gọi y theo hai cách.

Người quản lý Shin Siwoo, hoặc chỉ là Người quản lý.

Nếu không phải lúc thực sự tức giận, nàng thường dùng cách sau.

Vậy thì, việc gọi cả tên họ là điềm báo cho điều gì?

Hội chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn tích tụ suốt 5 năm bắt đầu quằn quại, khẳng định sự tồn tại của nó.

Y bất giác co rúm vai lại.

Nàng ta làm vậy vì y hút thuốc trong phòng sao?

“Phải rồi, là Shin Siwoo nhỉ. Không phải Người quản lý.”

Amelia gật gù như thể vừa tự mình nhận ra điều gì đó, rồi nhìn chằm chằm vào mặt y.

Một cách đầy áp lực.

“Đ-Đúng vậy. Bây giờ tôi không còn là quản lý của học viện nữa, mà là người phục vụ riêng cho Phó Giáo sư.”

Quá bối rối, Siwoo cắn phải lưỡi.

Sự cân đối giữa hai hàng lông mày thanh tú của Amelia bị phá vỡ.

Năm mươi phần trăm sự bực bội.

“Gọi tên ta đi. Siwoo.”

“T-Tên của Phó Giáo sư?”

“Phải. Ta đã nói rồi. Tên của ta không phải là Phó Giáo sư.”

Y không hiểu đây là cái họa quái quỷ gì nữa.

Nhưng biết làm sao bây giờ? Đã trở thành nô lệ riêng rồi, nàng ta bảo sao thì phải làm vậy thôi.

“Tôi hiểu rồi. Thưa cô Amelia.”

“Siwoo.”

Amelia trông vô cùng hài lòng.

Thoạt nhìn thì có vẻ vô cảm, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy cánh mũi nàng hơi nở ra, trông đáng yêu chết đi được.

Một câu hỏi chợt nảy ra, không biết lông mũi của Amelia có phải cũng màu vàng không nhỉ?

“Tốt lắm.”

Bị cuộc đột kích bất ngờ của Amelia làm cho bối rối, lúc này Siwoo mới để ý đến chiếc đĩa trên tay nàng.

Là... chiếc bánh kem anh đào mà y đã từng ăn rất ngon trước đây.

Thực ra y đã quên mất tên chính xác của nó. Quá phức tạp để nhớ.

Nàng giữ nguyên dáng vẻ đắc thắng, đặt chiếc đĩa lên bàn.

“Ăn đi.”

“Vâng? Cảm ơn cô. Cô Amelia không ăn sao?”

Y hỏi vì chỉ có một miếng bánh và một chiếc nĩa. Amelia lắc đầu.

“Ta không cần. Ăn xong thì xuống bếp tầng 1 rửa đĩa đi nhé.”

“Vâng, tôi xin phép được dùng bữa.”

Amelia xuất hiện bất thình lình, và cũng biến mất nhanh như gió.

Chỉ để đưa một miếng bánh mà nàng ta lại đến tận đây sao?

Dù sao thì hôm nay y cũng chưa ăn gì, lại đang thèm đồ ngọt, nên Siwoo ngấu nghiến chiếc bánh.

“Mm....”

Cái cảm giác trở thành một con chó được vỗ về cho ăn này, chắc chỉ là ảo giác thôi nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!