1.
Thức giấc trên giường.
Giờ đây, chẳng cần đến chuông báo, cứ đúng sáu giờ là mi mắt y tự động hé mở.
Từng phải thiếp mình trên chiếc giường rơm khô ráp đặt tạm bợ trên thùng gỗ, nay lại được thức giấc giữa chăn ấm nệm êm, một cảm giác khoan khoái khôn tả lan khắp châu thân.
Y vội bước vào phòng tắm, gột rửa thân thể.
“Một buổi sáng tràn trề sinh lực.”
Đã bao lâu rồi y mới được tắm trong phòng, dưới làn nước ấm tuôn trào xối xả thế này.
Giờ đây, y chẳng còn phải lầm bầm ca thán rằng “dẫu có vào tù thì một tuần cũng được tắm nước nóng một lần”.
Nếu phòng của Siwoo nằm ở cực đông của tòa nhà trải dài theo hướng đông tây, thì phòng của Amelia lại ở tận cùng phía tây.
Đúng như lời nàng dặn dò hôm qua, y thức dậy lúc sáu giờ, tắm nước ấm, chỉnh tề trang phục rồi mới đi tìm Amelia.
Sau khi soi mình trước tấm gương trên hành lang để chỉnh lại trang phục lần cuối, Siwoo mở cửa phòng Amelia.
“Thưa cô Amelia, tôi xin phép được vào.”
“Vào đi.”
Y vừa gõ cửa dứt lời, giọng nàng đã vọng ra từ sau cánh cửa.
Cảm giác trống rỗng khi đây là lần thứ hai y bước vào phòng một cô gái cũng nhanh chóng tan biến.
Căn phòng của Amelia về cơ bản không khác mấy so với phòng của Siwoo.
Về mặt cấu trúc là thế.
Nếu như phòng của Odile hay Odette có thể được xem là hoa lệ, thì nơi đây lại mộc mạc đến khôn cùng.
Ngoại trừ những món nội thất cao cấp, dường như chẳng có dấu vết nào của việc trang hoàng cầu kỳ.
Thay vào đó, căn phòng của nàng lại ngập tràn các loại sách ma thuật, tài liệu và nguyên liệu thí nghiệm.
Có lẽ vì diện tích nhỏ hơn nhiều, nên nơi này trông còn bừa bộn hơn cả tòa nghiên cứu.
Dường như nàng đã quyết tâm mang toàn bộ việc nghiên cứu về tư dinh.
“Cô có ngủ ngon không?”
Y định chúc nàng một buổi sáng tốt lành, nhưng lại buột miệng hỏi một câu khác, và ngay khi vừa cất lời, y đã nhận ra câu hỏi đó vô nghĩa đến nhường nào.
“Hôm nay ta không ngủ.”
Amelia đáp, tay không rời bút, mắt vẫn dán chặt vào bàn giấy.
Nàng đang không ngừng ghi chép gì đó trên những trang giấy trước mặt.
Dường như nàng đã miệt mài như thế suốt cả đêm.
Trước mặt nàng, một chồng giấy với nét mực vừa khô đã chất cao ngất.
“Đợi một lát.”
Nói rồi, Amelia lại chìm vào công việc.
Đôi mày thanh tú của nàng khẽ cau lại vì tập trung.
Dù là người hiếm khi biểu lộ cảm xúc và nét mặt ít khi thay đổi, cặp chân mày thẳng và mảnh ấy lại là một ngoại lệ.
Hơn chín phần mười những lần Siwoo đoán được tâm trạng của nàng đều là nhờ vào cặp chân mày ấy.
Cuối cùng, Amelia cũng hoàn tất công việc và ngẩng đầu nhìn Siwoo.
“Những việc cậu cần làm, hãy xem trong đây.”
Nàng đi thẳng vào vấn đề.
Amelia lục ngăn kéo bàn, lấy ra một tập giấy dày khoảng ba bốn mươi trang rồi đưa cho Siwoo.
“Đây là bản hướng dẫn tóm lược những quy tắc cậu phải tuân thủ với tư cách là nô lệ riêng, cùng lịch trình công việc theo giờ và ngày. Cậu hãy dành thời gian đọc và ghi nhớ cho kỹ.”
“Vâng.”
Amelia đứng dậy, bước vòng qua chiếc bàn.
Nàng đã thay một bộ áo choàng có vẻ thoải mái hơn.
“Xem mục 15, trang 3.”
“Vâng.”
Trông nó như một cuốn sổ tay hướng dẫn nghiệp vụ.
Lật giở những trang giấy, Siwoo chợt nhận ra nét chữ trong đây thật quen thuộc.
Là do chính tay Amelia đã nắn nót viết nên.
Trang thứ ba ghi lại những công việc phải làm sau khi thức dậy vào buổi sáng.
Nếu Amelia còn ngủ thì phải đánh thức nàng dậy, còn không thì cũng phải đến chào hỏi.
Sau đó là dọn dẹp giường chiếu và chuẩn bị bữa sáng.
Bữa sáng không phải do Siwoo tự nấu, mà chỉ cần đến nhà bếp của học viện để lấy thức ăn mang về.
“Vâng, tôi đã xem qua.”
“Ta sẽ đợi ở phòng ăn, cậu đi đi.”
Cuốn sổ khá dày, chắc sẽ tốn không ít thời gian để thuộc lòng tất cả.
Siwoo nhìn theo bóng lưng Amelia đang tiến về phòng tắm, rồi cũng quay gót bước về phía nhà bếp của học viện.
2.
Y bắt gặp một gương mặt thân quen.
Chính là Takasho, đang vừa ngáp dài vừa lau dọn hành lang.
Hắn vừa thấy bộ dạng mới của Siwoo đã nhảy cẫng lên.
“Chà chà~ Ai đây nhỉ? Đẹp trai ngời ngời thế này làm tao bất ngờ đấy.”
“Này này, bình tĩnh lại xem nào. Có gì to tát đâu mà mày phản ứng thái quá vậy.”
“Tất nhiên là to tát rồi! Thằng bạn ngày nào cuối cùng cũng vẻ vang rồi!”
Thực ra có rất nhiều chuyện muốn kể, nhưng không biết có đủ thời gian không.
Siwoo chỉ tóm tắt sơ lược những chuyện đã xảy ra.
“Thấy chưa, tao đã nói gì nào? Amelia thích mày là quá rõ rồi còn gì?”
Hắn vỗ vỗ vai y với ánh mắt tự hào, như thể đang nhìn một người bạn đỗ đạt vinh quy.
“Mày nói nhảm cái gì vậy. Nãy giờ mày nghe cái gì thế hả? Sao từ câu chuyện đó lại có thể kết luận là cô ta thích tao được.”
“Gì cơ?”
“Tao vừa nói rồi còn gì. Hôm đó cô ta gọi tao đến ký túc xá là để làm trợ lý, chứ không phải chuyện hầu hạ ban đêm.”
Gương mặt Takasho đang rạng rỡ vì đắc ý bỗng trở nên khó xử.
Cảm giác như đang nhìn một kẻ trúng số độc đắc nhưng cả đời không thèm đến ngân hàng lãnh thưởng vậy.
“Chà, phải giải thích chuyện này từ đâu đây. Mỗi lần gặp lại thấy mày đúng là một thằng phi thường.”
“Tại mày mà tao xấu hổ muốn chết đây này. Mày có biết lúc đó Amelia nhìn tao bằng ánh mắt gì không?”
Ngay khi y nhắc đến chuyện hầu hạ ban đêm, y đã phải hứng chịu ánh nhìn như thể đang nhìn một con sâu bọ.
Chỉ nghĩ đến thôi mà mặt y vẫn còn nóng ran.
“Trời ạ cái thằng này... Mày từng có bạn gái rồi chứ.”
“Chưa.”
“...Ừ nhỉ, phải rồi.”
Takasho thậm chí còn từ bỏ ý định quở trách Siwoo, gãi đầu không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu, rồi mới chậm rãi trình bày suy nghĩ của mình.
“Shin Siwoo nghe này. Amelia mua quần lót cho mày đúng không? Cho mày thuốc lá đúng không? Cho mày bánh kem đúng không? Còn mua cả âu phục cho mày nữa. Tại sao lại đối xử tốt với một tên nô lệ mà mình không có chút hứng thú nào như vậy chứ.”
“Làm sao tao biết được. Chắc là do hành hạ tao nhiều quá nên thấy hơi áy náy thôi.”
“Haiz... Đúng là bó tay thật.”
“Mày phải ở cùng Amelia một ngày mới hiểu được. Chính miệng mày đã nói còn gì. Amelia là một phù thủy chính thống, không hề hứng thú với đàn ông.”
“Đó là chuyện bình thường, nhưng một Amelia như vậy lại quan tâm đến mày thì đó mới là điều đặc biệt, hiểu chưa hả?”
Takasho nhận ra rằng dù có giải thích bằng lời thế nào, Siwoo cũng sẽ không hiểu.
“Ê, xem chất liệu này đi.”
“Này, đừng có sáp lại gần! Ghê quá đi.”
“Đây là vải mohair mà.”
“Đó là gì?”
Takasho vừa sờ sờ tay áo của Siwoo vừa nói.
“Trước đây lúc đi làm tao cũng được tặng nhiều âu phục lắm. Mày có nghe nói đến cashmere chưa?”
“Áo khoác cashmere?”
“Mohair cũng tốt ngang ngửa hoặc hơn thế nữa. Nếu không có tình ý gì, ai lại đi tặng một bộ quần áo đắt tiền như vậy cho một tên nô lệ riêng chứ? Hơn nữa, trước đây Amelia chưa từng nhận bất kỳ nô lệ nào.”
Siwoo chỉ nghĩ rằng đây là bộ đồ được may đo ở tiệm may trong Thị trấn Ars Magna nên chất lượng tốt là điều hiển nhiên, vẻ mặt vẫn thờ ơ.
“Theo tao thấy, đây là đang công khai tỏ tình rồi, chỉ có mình mày là cứ ‘biết đâu đây chỉ là ảo tưởng của mình thôi hic...’ đấy.”
“Mày đang ảo tưởng thì có, tao chẳng có tình ý gì với Amelia cả.”
“Mày điên rồi à.”
Takasho há hốc mồm, không thể tin nổi.
Trong một tình huống không tài nào hiểu nổi, hắn cố gắng hết sức để xem xét hoàn cảnh và vị thế của Siwoo rồi mới thốt ra một câu.
“Mà công nhận là trước giờ mày cũng khổ nhiều vì Amelia thật. Nhưng một nửa trong số đó không phải là do mày tự chuốc lấy hay sao?”
“Sao lại là lỗi của tao chứ, mẹ nó. Thôi, từ giờ tao không tin lời mày nữa.”
“Anh bạn Shin Siwoo tân binh tình trường ơi, làm ơn hãy tin lời người anh em này đi. Đôi khi nhìn mày tao có cảm giác như đang xem một đứa trẻ con lấy vàng ném thia lia trên mặt nước vậy. Thứ mày đang ném đi là một cơ hội bằng vàng đấy! Mày nghĩ một nữ phù thủy vừa là quý tộc, vừa giàu có lại xinh đẹp sẽ nhìn mày mãi sao?”
“Thế tóm lại là gì. Nói ngắn gọn đi. Tao phải đi ngay bây giờ.”
Takasho suy nghĩ một hồi lâu rồi buông một câu.
“Sau khi làm tình xong thì kể tao nghe với nhé. Tao sẽ mang rượu đến.”
Y cốc vào gáy Takasho, kẻ vẫn đang một mình chìm trong những ảo tưởng viển vông, rồi đi lấy thức ăn từ nhà bếp.
3.
Không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao, nhưng có một điều chắc chắn là y đã có lộc ăn.
Bữa sáng được lấy từ nhà bếp, đặt trên một chiếc xe đẩy nhỏ.
Nói một cách đơn giản, đó là bữa sáng kiểu Anh.
Thịt xông khói gần như không muối ăn kèm với bánh mì vòng. Trứng chần được chế biến một cách hoàn hảo, chỉ cần chạm nhẹ là lòng đỏ ứa ra, salad cá hồi và cả cafe nóng.
Vĩnh biệt những mẩu bánh mì khô khốc chỉ đáng dùng làm cục tẩy than và món súp nhạt thếch.
Những ngày tháng khốn nạn đã qua, và hy vọng sẽ không bao giờ gặp lại.
Siwoo ngồi cùng bàn với Amelia, từ tốn thưởng thức bữa sáng, sau khi dọn dẹp bát đĩa xong liền hướng về tòa nghiên cứu.
Vòng tuần hoàn đã hằn sâu vào cơ thể suốt năm năm qua bị phá vỡ, cảm giác thật kỳ lạ.
Lẽ ra giờ này y phải đang ở học viện để làm việc vặt mới đúng.
Siwoo ngồi trong một góc của tòa nghiên cứu, đọc bản hướng dẫn và chìm vào những suy tư mới mẻ.
Amelia không nói một lời nào, vừa đến tòa nghiên cứu là lại cùng điếu thuốc chìm đắm vào việc nghiên cứu ma thuật.
Vì vậy, Siwoo cũng tinh ý giả vờ tiếp nhận công việc, lật giở từng trang của bản hướng dẫn.
Lướt qua nội dung, thì có:
Những việc cần làm khi thức dậy.
Những việc cần làm vào giờ trưa.
Những việc cần làm từ tối đến trước khi đi ngủ.
Công việc vào ngày thường.
Công việc vào cuối tuần.
Công việc trong dinh thự.
Những điều cần tuân thủ khi đi cùng đến tòa nghiên cứu.
Hướng dẫn sắp xếp hồ sơ và văn thư.
Cách dọn dẹp và giặt giũ.
Cách đặt các loại đồ ngọt.
Khi có vấn đề phát sinh.
Vân vân, rất nhiều điều khoản chi tiết đã được ghi lại.
Chỉ cần đọc kỹ cái này thì chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.
“Uhm....”
Mà y cần phải chuyển đồ đạc từ chuồng gia súc về, nhưng có lẽ tạm thời sẽ không có thời gian.
Theo nội dung của bản hướng dẫn, y gần như phải theo sát Amelia cả ngày, mà từ tòa nghiên cứu hoặc ký túc xá đến chuồng gia súc phải mất khoảng một giờ đi về.
Hay là chọn một ngày rồi lẻn ra ngoài vào ban đêm?
Dù sao đó cũng không phải là việc gấp.
Nơi đó cũng chẳng có ai lui tới.
Quack quack!
Bất chợt, tiếng quạ kêu vọng vào từ ngoài cửa sổ.
Y đang định nhìn ra cửa sổ xem tiếng kêu phát ra từ đâu thì Amelia đột nhiên gọi.
“Siwoo.”
“Vâng, thưa cô Amelia.”
“Ba giờ nữa hãy quay lại đây.”
“Tôi hiểu rồi, trong thời gian đó có việc gì cần làm không?”
“Không, tạm thời cậu cứ làm theo bản hướng dẫn là được.”
“Vâng.”
Siwoo ngoan ngoãn gật đầu rồi bước ra khỏi tòa nghiên cứu.
4.
Ánh nắng thật ấm áp.
Tiết trời cuối thu mà lại dịu dàng đến lạ.
Y đứng bên ngoài tòa nghiên cứu, dang rộng vòng tay tận hưởng sự bình yên.
“Ah, đây mới là cuộc sống chứ.”
Nếu là ngày thường, giờ này y đã phải trèo thang tỉa cành cây hoặc quét dọn hành lang chẳng có lấy một hạt bụi.
Bắt đầu một ngày bằng bữa ăn thịnh soạn rồi lại có thời gian rảnh rỗi thảnh thơi thế này.
“Chính là lúc này.”
Y đang băn khoăn không biết giải quyết vấn đề ở chuồng gia súc thế nào, vừa hay lại có thời gian.
Bây giờ chỉ cần đến chuồng gia súc lấy các vật phẩm ma thuật mang về ký túc xá, sau đó vờ như không có chuyện gì mà quay lại là xong.
Nhưng y vẫn muốn được lăn lộn trên giường khoảng một tiếng, nên phải nhanh chân lên.
Khổ tận cam lai, bỗng dưng mọi việc đều suôn sẻ, làm sao mà không cất lên tiếng hát cho được.
Với những bước chân nhẹ bẫng, Siwoo tiến vào vườn hồng.
Để đến chuồng gia súc, đi xuyên qua vườn hồng này là con đường tắt nhanh nhất.
Những đóa hồng bị yểm bùa dường như đã lãng quên thời gian, vẫn bung nở những cánh hoa rực rỡ và diễm lệ, dâng tặng cho khứu giác và thị giác một bữa tiệc của sắc và hương.
Và rồi.
Một cảm giác khác lạ chợt dấy lên.
“Hả?”
Đài phun nước này rõ ràng giống hệt cái y vừa thấy.
Một tiểu thiên thần đang thổi kèn.
Một nữ phù thủy đang rưới dầu thơm ban phước cho đứa con được quấn trong tấm chăn.
Siwoo lại nhìn thẳng về phía trước.
Lối ra hiện ra trước mắt.
Y tập trung tinh thần, chậm rãi bước từng bước về phía lối ra.
Ý thức của y rõ ràng không một giây phút nào rời khỏi lối ra, nhưng ngay khoảnh khắc y ngỡ mình đã thoát khỏi khu vườn, cảnh vật lại xoay chuyển, đưa y trở về trước đài phun nước quen thuộc.
“Không ổn rồi.”
Một dự cảm chẳng lành len lỏi trỗi dậy, Siwoo quay đầu nhìn lại.
Ở đó, một cỗ xe ngựa lớn gấp ba lần xe của Sophia đã đỗ từ lúc nào.
Trên cửa xe, hình ảnh hai con chim dang rộng đôi cánh được chạm khắc tinh xảo.
Đó là cặp song điểu trắng và đen cất lên khúc ca ma thuật.
Là phù thủy hai trong một.
Biểu tượng của gia tộc Bá tước Gemini.
3 Bình luận
Sắp bị gank?