1.
Y cất bước men theo con đường ngoằn ngoèo bên vách đá.
Ngay trước mắt y là tấm gáy tròn trịa của Amelia.
Hương nước hoa nồng nàn lấp đầy khoảng không dưới vành ô, quyện cùng thể hương riêng của nàng, khẽ khàng lay động lồng ngực y.
Gehenna vốn là nơi những phù thủy ưa chuộng nét cổ xưa nên thấm đẫm không khí trung cổ, nhưng Thị trấn Biên Giới lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Nơi đây vừa là chốn đổ về của những món hàng hiện đại do dân buôn lậu mang tới, lại vừa bị cách ly khỏi các thị trấn khác, nên có vô số vật phẩm tưởng chừng chỉ có thể thấy ở thế giới hiện đại.
Chỉ cần nhìn những người phu khuân vác hàng hóa ở bến tàu thôi cũng đủ thấy họ vận quần yếm jean, và mái của một quầy hàng nhỏ bán xiên gà nướng nơi góc chợ được lợp bằng tấm tôn xanh vốn chỉ dùng trong nhà xưởng.
Mà nhắc đến xiên gà nướng...
Đó là một trong những món khoái khẩu của Siwoo.
Y đặc biệt mê món xiên gà kiểu Nhật được nướng trên than hồng cùng hành lá.
Dẫu vậy, y không thể chạy đi mua khi đang phải hầu hạ Amelia, nên đành nuốt nước bọt mà thỏa mãn bằng mùi hương.
Đúng lúc ấy, Amelia cất lời.
“Người quản lý.”
“Vâng?”
“Đi mua hai xiên về đây.”
“Thật sao?”
“Phải.”
Dù tự thấy ở tuổi này mà lại háo hức vì đồ ăn thì thật không phải phép, nhưng y chẳng thể giấu nổi niềm vui.
Sống một cuộc đời ngày ngày phải ăn những thứ chẳng ra hồn, dù là bậc cao sang đến mấy rồi cũng sẽ phải khóc cười vì một miếng thịt.
Y nhận đồng penny từ tay nàng rồi vội vã chạy đến quầy hàng rong.
“Cho tôi hai xiên.”
“Vâng~”
Người phụ nữ với dáng vẻ niềm nở đặt xiên thịt lên lớp sỏi đã được nung nóng bằng than hồng.
Tiếng mỡ xèo xèo vang lên, thịt gà dần ngả màu vàng ươm.
Một mùi hương quyến rũ lan tỏa trong không khí.
“Gương mặt lạ quá. Cậu từ đâu đến vậy?”
“Hả?”
Nghĩ lại thì, y quả là một người phương Đông hiếm thấy ở Gehenna.
Vì mải mê với xiên gà nướng nên y không để ý, nhưng người phụ nữ này có lẽ là người Hàn Quốc.
“Ah, tôi đến từ Hàn Quốc.”
“Ôi chao, thật sao? Chẳng trách tôi cứ thấy quen quen. Cậu là nô lệ à?”
“Tạm thời là vậy.”
Bắt gặp đồng hương, đôi mắt người phụ nữ ánh lên niềm vui sướng.
“Cậu phục vụ cho vị phù thủy đứng đằng kia à?”
“Gần như vậy, nhưng tôi không trực thuộc cô ấy mà thuộc về Tòa thị chính.”
“Ra vậy~ Nhưng được làm việc cho Tòa thị chính là tốt lắm rồi. Nghe nói những nô lệ bị đưa đến công trường khổ cực lắm đấy.”
“À vâng...”
“Gặp được đồng hương, tôi vui quá. Tặng cậu thêm một xiên này.”
“Tôi cảm ơn.”
Sau cuộc trò chuyện bâng quơ, Siwoo quay trở lại chỗ Amelia cùng lời chúc giữ gìn sức khỏe của người phụ nữ.
“Thưa Phó Giáo sư, cảm ơn cô.”
“Sao lại là ba xiên?”
Amelia, người nãy giờ vẫn đứng một mình dưới tán ô, nhận lấy những xiên gà.
“Tình cờ gặp được đồng hương nên người ta cho thêm một xiên.”
“....Không thể đứng ăn giữa phố thế này được, chúng ta qua bên kia đi.”
Nơi nàng chỉ tay là một tòa nhà có mái hiên vươn dài, đủ để che mưa.
Cả hai gấp ô lại rồi cùng tựa lưng vào tường.
Siwoo đợi Amelia cắn một miếng rồi mới đưa xiên thịt đang nhỏ giọt nước sốt lên miệng.
Nước thịt và mỡ thấm đẫm dưới lớp da gà, hòa quyện cùng nước sốt tương ngọt mặn và hương than nồng nàn, tạo nên một vũ điệu trong khoang miệng.
Với Siwoo, người đã chẳng có gì bỏ bụng từ sáng, đây quả là một mỹ vị tuyệt vời.
“Người quản lý.”
“Vâng?”
“Cậu có nhớ quê hương không?”
Amelia, người đang lặng lẽ nhai miếng thịt, đột nhiên lên tiếng.
Y có cảm giác dạo gần đây mình thường xuyên nghe những câu hỏi bâng quơ như thế này.
Phải chăng tâm trạng nàng có gì thay đổi?
Hoặc có lẽ, như lời Takasho nói, đây chính là cách tiếp cận của riêng Amelia.
“Sẽ là nói dối nếu tôi bảo không.”
Siwoo vừa nói vừa cho miếng hành nướng cháy cạnh vào miệng.
Gehenna được xây dựng trên một cấu trúc bóc lột tất cả những ai không phải phù thủy để phục vụ cho phù thủy.
Dù không phải là sự áp bức lộ liễu, nhưng việc tước đoạt tự do cá nhân là điều hiển nhiên.
“Chắc là vậy rồi.”
Dạo gần đây, việc nàng đột nhiên bắt chuyện đã lạ, nhưng những gì diễn ra sau đó còn kỳ quặc hơn.
Một cuộc đối thoại cần có sự qua lại, nhưng Amelia chỉ buông vài lời rồi lại im bặt.
“........”
“.......Chóp chép.”
Dù có lớn đến đâu thì cũng chỉ là xiên gà.
Siwoo ăn hết hai xiên cũng chỉ vừa đủ lót dạ.
“À này....”
RẦM!
Ngay khoảnh khắc Siwoo vừa ăn xong xiên gà và Amelia định mở lời lần nữa.
Có lẽ vì nước mưa đã đọng lại quá nặng?
Mái hiên nơi cả hai đang trú mưa bỗng nhiên sụp đổ.
Một thoáng chớp nhoáng không kịp trở tay.
Gương mặt Amelia, với đôi mắt và khuôn miệng tròn xoe vì kinh ngạc, hiện ra như một thước phim quay chậm.
Y theo phản xạ vươn tay, che chắn phía trên đầu Amelia.
Đống vật liệu đổ sập xuống va vào lưng, đầu và cánh tay y.
Phải chăng cơ thể đã hành động trước cả lý trí?
Ngay khi cảm nhận được nguy hiểm, Siwoo đã bao bọc lấy Amelia.
Nước mưa ứ đọng trên mái hiên đổ ập xuống cùng với gạch vụn, khiến quần áo y ướt sũng.
Một mảnh gỗ mục dường như đã rơi trúng đỉnh đầu y.
Cơn đau và choáng váng ập đến khiến Siwoo cảm thấy nước mắt như chực trào ra.
“...Ah.”
Nghe tiếng Amelia khẽ nuốt khan một cách đáng yêu, Siwoo mở mắt.
Khi y vượt qua cơn choáng váng và định thần lại.
Y đang trong tư thế như dồn nàng vào tường, hai cánh tay dang rộng che chắn hai bên đầu Amelia.
Amelia lọt thỏm dưới bóng hình của y.
Y bất giác cười khổ, có lẽ ngay cả trong khoảnh khắc đó, bản năng vẫn nhắc nhở rằng không được tùy tiện chạm vào một phù thủy.
“....Ơ.”
“........”
Mà khoan, khoảng cách này gần quá.
Gần đến mức nếu Siwoo cố vươn lưỡi ra, y có thể liếm được vầng trán tròn của nàng.
Dù đã ngậm miệng lại, đôi mắt Amelia vẫn mở to, hàng mi khẽ run rẩy.
Đôi môi nàng hé mở, phả ra từng hơi thở nhẹ nhàng, cũng hiện ra thật rõ nét.
Cả tình huống lẫn tư thế này đều giống hệt một cảnh trong những bộ phim hài lãng mạn sáo rỗng.
Trong khi cả Siwoo và Amelia đều đông cứng, người lên tiếng trước lại là Amelia.
“Người quản lý, gần quá rồi đấy.”
“Ah, xin lỗi. Là tôi đã thất lễ, tôi hoàn toàn không có ý đồ gì bất kính...”
Vừa nói năng lộn xộn, Siwoo vừa vội ngả người ra sau rồi lại nuốt nước bọt.
Y có thể che chắn cho Amelia khỏi những mảnh gỗ rơi, nhưng không thể nào ngăn được hết dòng nước ứ đọng.
Vì thế, quần áo của Amelia ướt sũng như thể bị dội cả xô nước.
“Ờm....”
Họa vô đơn chí, chiếc váy Amelia mặc hôm nay lại mỏng manh với gam màu nhạt.
Khi bị nước mưa xối vào, lớp vải mỏng dính chặt vào cơ thể, để lộ những đường cong tinh tế.
Và sau lớp váy đã trở nên nửa trong suốt, chiếc áo ngực lờ mờ hiện ra.
Chiếc áo ngực đen tuyền, chỉ hờ hững che đi khuôn ngực tròn đầy dường như có thể gói trọn trong lòng bàn tay, nay lại hiện ra rõ mồn một như thể nàng chỉ khoác trên mình một lớp voan mỏng manh.
“......?”
Thấy Siwoo đột ngột quay mặt đi, Amelia mới từ từ nhìn lại bộ dạng của mình.
Và rồi nàng đông cứng lại như một chiếc máy tính bị treo.
“Người quản lý.”
Nghe tiếng gọi, Siwoo ngập ngừng quay lại.
Quả nhiên là Amelia.
Ngay cả trong tình cảnh này, nàng vẫn không hề chớp mắt.
Nhưng đó chỉ là ảo giác thoáng qua.
Nếu nhìn kỹ, đôi môi nàng đang khẽ run.
Gò má vốn trắng xanh thường ngày giờ cũng ửng lên một vệt hồng.
“Cậu có bị thương ở đâu không?”
Amelia khẽ đưa tay che người, hỏi han tình hình của Siwoo.
Amelia, người thường ngày chỉ đối xử cay nghiệt, vậy mà lại lo lắng cho một tên nô lệ.
Có lẽ vì thân phận nô lệ đã ăn sâu vào máu, nên y cảm động trước cả một hành động hết sức bình thường như vậy.
“Ah, vâng. Tôi không sao.”
“Vậy thì tốt rồi. Sai lầm hôm nay, ta sẽ coi như chưa từng xảy ra.”
Nếu thế giới này là một bộ phim hài lãng mạn, có lẽ họ đã lấy cớ hong khô quần áo và tắm rửa để đi thẳng đến một nhà nghỉ.
Rồi diễn ra những cảnh ngọt ngào hoặc nóng bỏng, nhưng đáng tiếc thay, đây lại là Gehenna, thành phố của phù thủy.
Tách!
Ngay khi Amelia búng tay, toàn bộ nước mưa trên người Siwoo và nàng đều bốc hơi sạch sẽ.
Chiếc váy của Amelia, vốn trông thật khó xử khi nhìn ở cự ly gần, cũng trở nên khô cong như vừa lấy ra từ máy sấy.
Mùi đất ẩm từ nước mưa đọng lại đã tan biến, thay vào đó là hương bạc hà thoang thoảng vương vấn nơi đầu mũi.
“Đi thôi.”
Amelia bắt đầu bước đi với dáng vẻ cao sang như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Từng bước chân của nàng đều tao nhã như đang sải bước trên sàn diễn.
“Khoan đã, thưa Phó Giáo sư.”
“Không sao đâu, chỉ là bị nước mưa làm ướt nên quần áo hơi lộ một chút thôi. Ngoài ra, ta sẽ không truy cứu những chuyện không hay khác.”
Giọng điệu nhanh khác thường của Amelia chứng tỏ nàng đang có chút bối rối.
Nhưng điều quan trọng không phải là chuyện đó.
“Vâng, tôi thực sự biết ơn vì điều đó. Nhưng mà...”
“Vậy thì còn vấn đề gì nữa?”
“Điểm hẹn Thanh Xà ở hướng ngược lại.”
“.......”
Amelia vẫn hất cằm lên kiêu kỳ và cao ngạo như mọi khi.
Nàng điềm tĩnh đáp lại như thể đã biết tất cả.
“Ta là Amelia Marigold. Cậu nghĩ ta không biết một sự thật đơn giản như vậy sao? Ta chỉ muốn đi dạo quanh bến tàu thêm một chút thôi.”
Dù cố tỏ ra bình thản hết mức có thể, nhưng dường như Amelia đang vô cùng bối rối.
Lần đầu tiên y thấy dáng vẻ luống cuống của nàng nên cảm thấy khá mới mẻ, và hơn hết thảy.
Trông nàng có chút đáng yêu.
Y chưa bao giờ tưởng tượng được mình sẽ có cảm giác này với một người như Amelia.
Chẳng uổng công y đã lấy thân mình ra che chắn cho nàng khỏi những mảnh vụn rơi xuống.
“Tôi xin lỗi vì đã nói điều không cần thiết. Tôi sẽ hộ tống cô.”
Siwoo mở ô, sánh bước bên cạnh Amelia.
Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm, khiến khung cảnh ban nãy bất giác hiện về trong tâm trí y.
Thật sự bất ngờ.
Y không ngờ Amelia lại là người mặc loại nội y khêu gợi như vậy.
Hình ảnh chiếc áo ngực chỉ vừa đủ che đi nửa bầu ngực cứ mãi lởn vởn trong đầu y.
2.
Điểm hẹn là nơi những tay buôn lậu bán buôn, bán lẻ các mặt hàng được đưa về từ thế giới hiện đại.
Có những điểm hẹn chỉ chuyên buôn bán nô lệ bị bắt cóc như Siwoo, có những nơi lại chỉ chuyên về ngũ cốc.
Trong số đó, Điểm hẹn Thanh Xà là nơi chuyên bán những món hàng cao cấp cho các phù thủy.
Nơi đây còn được biết đến với một nữ chủ tiệm vô cùng lôi cuốn và quyến rũ.
“Chào mừng quý khách.”
Bên trong điểm hẹn chật hẹp, hàng hóa được chất thành đống trong các thùng carton.
Những tấm da thú cao cấp và các tiêu bản dùng để trang trí là thứ đầu tiên đập vào mắt, cùng với đó là đủ loại đồ nội thất được bọc trong màng bọc thực phẩm.
Chúng là những món đồ trông quá đắt đỏ để được chiếu sáng bởi một ngọn đèn dầu cũ kỹ, hoen gỉ.
“Lâu rồi mới gặp nhỉ.”
“Tôi mới đến vài lần mà chị vẫn nhớ sao.”
“Tôi không bao giờ quên những chàng trai dễ thương đâu.”
Nữ chủ tiệm đang ngồi trên quầy, phì phèo điếu thuốc lá điện tử, nhìn Siwoo và nháy mắt một cái.
Bộ đồ thể thao Adidas.
Đó là trang phục y thường mặc khi còn ở thế giới hiện đại, nên cảm giác thật thân thuộc.
Sau khi chào hỏi Siwoo, nữ chủ tiệm mới quay sang nói chuyện với Amelia.
“Không biết vị phù thủy cao quý đây hạ cố đến nơi tồi tàn này có việc gì?”
Dám thản nhiên hành xử như vậy khi biết đối phương là phù thủy, chỉ có thể là một trong hai loại người.
Một là kẻ ngốc, hai là người cực kỳ can đảm.
Có lẽ người này thuộc về vế sau.
Trong khi đó, Amelia, không hiểu sao trông có vẻ khó chịu, liếc nhìn qua lại giữa Siwoo và nữ chủ tiệm.
“Người quản lý, đây là quà đáp lễ cho chuyện lúc nãy. Cứ chọn thứ gì cậu muốn đi.”
“Cảm ơn!”
Việc hỏi lại có thật hay không hoàn toàn vô nghĩa.
Khó khăn lắm mới làm được việc tốt, điều quan trọng là phải tận dụng triệt để trước khi Amelia đổi ý.
Và thế là, buổi mua sắm của Amelia và Siwoo bắt đầu.
4 Bình luận
Hmhm, ngon :Đ