1.
Trước vận mệnh đã định, sức người tựa hồ chỉ là hạt bụi phù du.
Ngay cả Siwoo, kẻ từng một mực tin rằng đời người do chính tay mình dựng xây, dạo gần đây cũng bắt đầu thấm thía sự đùa cợt nghiệt ngã của số phận.
Trước khi bị đoạ đày đến chốn này, y từng là một tài năng toán học trác tuyệt.
Y tốt nghiệp sớm từ một trường trung học khoa học, nơi quy tụ những bộ óc xuất chúng nhất, mà hầu hết đều đỗ vào các đại học danh giá trong và ngoài nước.
Nhờ sự tiến cử của một vị giáo sư đã sớm nhìn ra tài năng của y, Siwoo nhập học tại Viện Công nghệ Massachusetts.
Những lời mời phỏng vấn đổ về như thác lũ, các tờ báo tung hô y là thiên tài toán học mà Hàn Quốc đã sản sinh.
Chẳng hề lơ là việc học ở trường, y vẫn liên tục đoạt giải trong các kỳ thi toán quốc tế, luận văn về điểm kỳ dị cốt yếu do y tự tay biên soạn cũng được đăng trên tạp chí học thuật danh tiếng.
Y được công nhận là trường hợp đặc biệt, dùng chính luận văn đó để nhận bằng thạc sĩ và trước khi chuẩn bị cho học vị tiến sĩ, từ năm 21 đến 23 tuổi, y đã đường hoàng hoàn thành nghĩa vụ quốc phòng, xuất ngũ với quân hàm trung sĩ lục quân.
Gánh nặng đã được trút bỏ. Chuyến bay y đáp lên, ngập chìm trong niềm hân hoan rằng mình có thể thỏa sức nghiên cứu vô hạn, đã rơi xuống giữa lòng Thái Bình Dương.
Khi tỉnh lại, y đã bị bắt cóc đến thành phố của phù thủy, Gehenna.
Suốt năm năm đằng đẵng sau đó, y đã cống hiến sức mọn như một linh kiện vô danh trong cỗ máy khổng lồ mang tên Gehenna.
Nhận thấy nếu cứ tiếp diễn thế này, y sẽ mục rữa nơi đây mà chẳng làm nên trò trống gì, y bèn bắt đầu tìm tòi ma thuật từ ba năm trước hòng mưu đường thoát khỏi Gehenna.
Trong cái rủi có cái may, ma thuật lại có mối liên kết sâu sắc với toán học và hình học.
Đơn cử như, công thức tính định luật bảo toàn ma lực theo vị trí có ứng dụng tích phân đường, và để kiểm soát nhiễu loạn phát sinh khi vận dụng ma lực, chuỗi Taylor và chuỗi Fourier là những yếu tố cốt lõi.
May mắn thay, chuyên ngành giải tích phức của Siwoo lại tương đồng với các công thức ma thuật chủ đạo, nhờ đó, con thuyền cứu rỗi đưa y đến với tự do được hoàn thành với tốc độ kinh người.
Chỉ cần cầm cự thêm một năm nữa thôi, y sẽ có cách thoát khỏi chốn khốn kiếp này...
“Uuum....”
Vậy mà giờ lại đột ngột vướng vào cặp song sinh tai quái này, đối mặt với nguy cơ mất mạng.
Siwoo nhìn Odile đang áp chặt thân trên vào mình, quyện lấy lưỡi y một cách cuồng nhiệt, và thầm hát quốc ca trong đầu.
Sức chịu đựng của con người quả thực phi thường.
Làm sao có thể hôn một tuyệt thế mỹ nhân như vậy mà không chút rung động nào.
“Thế nào? Đã có chút động tĩnh gì chưa?”
“Vẫn im lìm như cũ, chị ạ.”
Odette, sau khi đăm đăm nhìn vật kia của Siwoo, liền lắc đầu quầy quậy như thể bất lực rồi trèo xuống khỏi người y.
“Sờ vào cũng không lớn lên, hôn như trong sách chỉ mà vẫn y nguyên.”
“Chẳng phải tôi đã nói là cũng có những ngày như thế này sao? Tôi muốn mặc lại quần, xin người hãy cởi trói giúp tôi.”
Tốt quá rồi.
Cứ thế này mà họ mất hứng rồi bỏ đi thì còn gì tạ ơn hơn.
Đúng lúc đó, Odette đang đọc sách hướng dẫn bên cạnh, bèn vỗ nhẹ vào vai Odile.
“Chị ơi... nhìn này.”
Ngay cả Odile, người vốn dạn dĩ hơn Odette, cũng sững người lại ngay khoảnh khắc nhìn vào trang sách mà em gái mình chỉ.
Trang sách ấy phơi bày một khung cảnh khá trần trụi.
Một người đàn ông đứng thẳng, không một mảnh vải che thân, và bên dưới là một người phụ nữ đang quỳ gối.
Đó là một bức tranh minh họa cảnh người phụ nữ mở miệng, ngậm lấy dương vật của người đàn ông.
“.......”
“.......”
“.......”
Một khoảng lặng ngượng ngùng bao trùm.
Cả Odile, Odette và Siwoo lúc này đều im bặt.
Một nụ hôn đã phải gắng gượng lắm mới chịu đựng nổi, giờ lại đến khẩu giao?
Làm sao y có thể chịu đựng được điều đó?
Chắc chắn vật kia sẽ trỗi dậy mạnh mẽ, và có lẽ phản ứng dữ dội ấy sẽ càng khơi gợi sự tò mò của cặp song sinh.
Huống hồ, cuốn sách kia lại là cẩm nang dạy về tình ái cho những thiếu nữ ngây thơ.
Chẳng có gì đảm bảo rằng cặp song sinh bốc đồng này sẽ không bị cuốn theo không khí mà làm tới cùng.
“Thưa tiểu thư Odette, đây là nơi để bài tiết. Nó bẩn thỉu và chứa đầy mầm bệnh.”
“Thật sao ạ?”
Nói chuyện với Odile cũng như nước đổ lá khoai.
Phải nhắm vào Odette.
“Vâng, tôi cho rằng cuốn cẩm nang đó dường như đã sao chép những lý thuyết từ một thời đại xa xưa. Tôi vô cùng quan ngại rằng tiểu thư Odette, người sẽ trở thành trụ cột của Gehenna trong tương lai, sẽ vì tôi mà mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo.”
Nàng thiếu nữ dường như đã xuôi lòng trước lời khuyên chân thành của Siwoo.
Ngay lúc ấy, Odile nảy ra một ý tưởng tuyệt diệu.
“Odette! Hay là chúng ta thử thế này?”
Và ý tưởng mới lạ mà Odile vừa nghĩ ra lại là một tai ương khủng khiếp nhất đối với Siwoo.
2.
Lỗ thoát nước tiểu chung quy cũng chỉ là niệu đạo.
Nghĩa là, chỉ cần không trực tiếp dùng miệng mút vào phần quy đầu thì sẽ không có gì nguy hiểm.
Phần bên ngoài có thể dùng ma thuật diệt khuẩn để khử trùng sạch sẽ.
Dẫu có mắc bệnh đi chăng nữa, chỉ cần một khúc ca chữa lành là đủ để hồi phục.
Dựa trên bốn luận điểm đó, quyết định mà Odile đưa ra vô cùng đơn giản.
Chỉ cần dùng lưỡi liếm phần thân là được.
“Tôi đã nói cuốn sách đó sai bét rồi mà! Các người sẽ hối hận!”
“Trợ giảng im miệng.”
“Trợ giảng hãy yên lặng đi ạ.”
Dù Siwoo có gào thét phản kháng đến đâu, cặp song sinh đã quyết tâm sắt đá hoàn toàn chẳng màng lắng nghe.
Phải rồi, nếu họ là cặp song sinh biết ngoan ngoãn nghe lời một tên nô lệ, thì Amelia đã chẳng phải đau đầu đến thế.
Hai thiếu nữ ôm lấy đùi Siwoo như một chiếc gối, ánh mắt đăm đăm dán vào dương vật của y.
Y cảm nhận được ánh nhìn nóng rực và hơi thở ngưa ngứa lướt qua cặp tinh hoàn.
“Odette, chúng ta làm cùng lúc nhé.”
“Vâng, thưa chị.”
Sau khi trao đổi ánh mắt, hai thiếu nữ hít một hơi thật sâu rồi từ từ đưa lưỡi ra.
Một cảm giác ấm nóng trườn đi như sên trần trên vùng tinh hoàn đã được cạo nhẵn bóng để tiện cho việc quan sát bằng mắt thường khi làm thí nghiệm.
“Uck!”
Siwoo nín thở.
Ban đầu là cảm giác nhột nhạt.
Một cảm giác như có que cời lửa khuấy động dục vọng từ sâu trong bụng.
Dương vật vốn đang cố gắng ngủ yên lập tức giật nảy lên.
“Oh?”
“Nó cử động rồi!”
Odile và Odette đồng thời kinh ngạc với biểu cảm y hệt nhau, tự chúc mừng thành quả của mình.
“Trong sách có viết nếu nhẹ nhàng mút túi nang chứa tinh hoàn như thể đang hôn thì sẽ càng tuyệt hơn nữa.”
Odile, người đã có kinh nghiệm hôn trước đó, liền ra tay.
Nàng dùng lưỡi tinh nghịch xoay tròn quanh viên ngọc đang dần cứng lại, rồi hé đôi môi đỏ mọng ngậm lấy nó.
Thấy chị mình thị phạm điêu luyện, Odette cũng dí sát mũi vào, ngậm lấy viên ngọc còn lại.
Màn song tấu bằng miệng của cặp song sinh bắt đầu như thế.
Sự phấn khích dâng trào khi được một phù thủy cao quý tột bậc âu yếm tinh hoàn như một kỹ nữ.
Cảm giác tội lỗi nhân đôi khi được hai chị em giống hệt nhau cùng lúc phục vụ.
Và cơn khoái lạc thể xác từ khoang miệng nóng ẩm cứ thế mời gọi.
Tất cả đã dễ dàng đập tan bức tường kiên nhẫn của Siwoo.
Hạ thân y như muốn tan chảy.
Cùng với cảm giác máu dồn xuống, dương vật bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ.
Chẳng ai bảo ai, cặp song sinh đồng thời ngẩng đầu lên.
“Được rồi!”
“Nó lớn rồi!”
Dương vật, chẳng hề hay biết nỗi lòng của chủ nhân, cứ thế ngẩng cao đầu lên xuống đầy kiêu hãnh như thể đòi hỏi được phục vụ thêm nữa.
Siwoo nhắm nghiền mắt lại.
Thôi kệ.
Cứ tận hưởng thôi.
Thật lòng mà nói, ở cái thành phố này y đã phải chịu bao nhiêu áp bức và ngược đãi rồi?
Cứ coi như đây là một trải nghiệm diễm phúc.
Nếu bị phát hiện thì đến lúc đó chết cũng cam lòng.
“Mặc xác tất cả.”
Nghĩ thông rồi, lòng y nhẹ bẫng.
Thực tại vốn là địa ngục khi phải kìm nén sự cương cứng trước mọi kích thích, nay bỗng biến thành thiên đường mà ở kiếp trước có bỏ tiền cũng không mua được.
Phải chăng đây chính là câu chuyện về bát nước sọ người của Nguyên Hiểu Đại sư.
“Tiếp theo là... chup... nó viết gì thế?”
Trong lúc Odette chăm chỉ liếm láp cây gậy để thứ vừa được đánh thức không ngủ quên, Odile tiếp tục đọc sách.
“Khi khoái cảm của nam giới đạt đến một ngưỡng nhất định sẽ xuất tinh... cái này thì chị biết rồi, dùng cái này để tạo ra em bé đúng không?”
“Chup... Vâng, dù sao thì chúng ta cũng không thể tạo ra được!”
Odile, người đang lướt qua phần giải thích về việc xuất tinh như thể đã biết tỏng, bỗng há hốc miệng kinh ngạc.
Những lời chửi thề tuôn ra từ miệng Odile, người vốn luôn tỏ ra cao sang.
“Cái này... không phải là điên rồi sao?”
“Sao thế ạ?”
Odette, người đang mỉm cười hạnh phúc trong tâm thế buông xuôi và giật mình khi nhìn Siwoo, cũng kinh hãi y hệt khi liếc nhìn trang sách mà chị mình đang xem.
Nơi đó ghi chép phương pháp giao hợp thực sự giữa nam và nữ, kèm theo hình minh họa một cặp nam nữ đang quấn lấy nhau và một hình phóng to bộ phận sinh dục đang kết hợp.
Cú sốc đầu tiên là việc phụ nữ cũng phải cởi hết y phục, phơi bày toàn bộ những vùng kín đáo; cú sốc thứ hai là phải đưa một vật to lớn như vậy vào khe hở giữa hai chân.
Vẫn thường tự hỏi cái lỗ đó tồn tại để làm gì...
“....Cái này có hơi....”
“....Chị ơi, em thấy buồn nôn.”
Sắc mặt Odile tái xanh, còn Odette bên cạnh thì nôn khan.
Dĩ nhiên họ chưa bao giờ có ý định thử giao hợp thật sự.
Dù vậy, họ chỉ định mô phỏng một cách tương tự, nhưng sự thật bày ra trước mắt lại quá đỗi kinh hoàng.
“Đưa dương vật đã cương cứng vào âm đạo đã tiết ra ái dịch rồi thực hiện chuyển động piston. Tinh dịch được xuất ra như vậy có chứa hạt giống em bé, khi hạt giống gặp trứng trong tử cung sẽ thụ tinh, sau đó làm tổ. Sau 36 tuần, em bé sẽ chào đời....”
Siwoo, người đã gần buông lỏng sợi dây lý trí, cũng vội níu lại tinh thần khi kích thích đã rời xa.
“Bây giờ thì các người đã hiểu rồi chứ? Giao hợp là một việc hết sức ghê tởm và dâm đãng. Vì thế nên nó chỉ dành cho những người yêu nhau.”
Xem ra họ chỉ hiểu cơ chế xuất tinh chứ không hề biết tường tận về tình dục.
Nhìn Odile và Odette đang bị sốc nặng, y nảy ra ý nghĩ có thể khéo léo dụ dỗ họ để thoát thân.
“Tôi có thể đi được chưa? Trời cũng bắt đầu lạnh rồi.”
Một cuộc họp khẩn cấp diễn ra ngay trước mắt y.
“Làm sao đây chị? Chúng ta không thể để trợ giảng thấy cơ thể trần trụi của mình được. Thật là ghê tởm biết bao.”
“........”
Họ đã được sư phụ dạy rằng thân thể trần trụi của phụ nữ là thứ vô cùng quan trọng, tuyệt đối không được để đàn ông nhìn thấy.
Dù đối tượng chỉ là một tên nô lệ như Shin Siwoo thì điều đó cũng không thay đổi.
“Đành chịu thôi.”
Odile thở dài thườn thượt.
“Hôm nay tới đây thôi.”
“Một quyết định thật sáng suốt!”
Siwoo, được cởi trói, mừng rỡ định mặc lại chiếc quần lót đang vướng ở mắt cá chân.
Nước bọt của cặp song sinh vẫn còn ẩm ướt trên tinh hoàn, nhưng nghĩ đến nhan sắc của cả hai thì cũng không đến nỗi khó chịu không chịu nổi.
“Khoan đã!”
Ngay trước khi Siwoo kịp kéo chiếc quần lót sờn cũ lên hết, Odile đã lên tiếng ngăn lại.
“Kết thúc thế này có chút tiếc nuối. Ít nhất cũng phải xem cảnh xuất tinh chứ.”
“Em cũng đồng ý.”
“Mỗi lần anh ta xuất tinh đều co giật, chị luôn tò mò cảm giác lúc đó như thế nào.”
Dù không hề giao hợp trực tiếp, nhưng nếu chuyện họ thực hiện một buổi giáo dục giới tính đáng xấu hổ trong dinh thự này bị lộ ra ngoài, đằng nào cũng chết.
Một phép tính nảy ra trong đầu y: thay vì ôm bụng dưới căng tức mà lảo đảo quay về, thì được cặp song sinh xinh đẹp giúp giải tỏa một cách sảng khoái sẽ có lợi hơn.
Biết đâu họ lại dùng miệng như lúc nãy thì sao.
Với một ý nghĩ đậm chất Takasho, Siwoo thản nhiên kéo quần lót xuống.
“Đó là một ý kiến hay!”
Odile đóng sập cuốn sách lại và tiến đến gần Siwoo.
“Tốt lắm, vậy ta xem như không ai có ý kiến phản đối...”
“Thưa tiểu thư Odile, người thấy phương pháp này thế nào? Có một cách để quan sát khoảnh khắc xuất tinh của đàn ông một cách vô cùng tỉ mỉ.”
“Hm? Bỗng dưng lại tích cực đến thế?”
“Bởi vì chỉ cần xong việc này là tôi có thể trở về rồi.”
Siwoo trơ tráo ngẩng cao đầu.
Đằng nào cũng bị lợi dụng triệt để, làm thế này cũng chết mà làm thế kia cũng chết, vậy thì chi bằng cứ vui vẻ trước đã.
Siwoo chìa dương vật đang lủng lẳng ra.
6 Bình luận
Main bắt đầu lie- "36 tuần"!!?!
Anh em lên phím