1-100

#19 - Thị Trấn Biên Giới (4)

#19 - Thị Trấn Biên Giới (4)

1.

Mimaya Takasho vẫn thường rêu rao một lời hoang đường, rằng gã đàn ông khốn khổ đến đâu cũng sẽ có một ngày huy hoàng trong đời.

Một ngày mà phụ nữ vây lấy gã, tựa lũ thiêu thân lao vào ngọn lửa.

Y từng gạt phắt đi, cho đó là lời tầm phào vô nghĩa, song những ngày gần đây, Shin Siwoo lại không khỏi trăn trở, liệu niềm tin dị đoan của gã bạn thân có khi nào lại là một lời tiên tri.

Từ cặp song sinh quyến rũ, đến Amelia lạnh lùng, và giờ là Larissa, nữ chủ tiệm gần như xa lạ.

Suốt năm năm đằng đẵng bị lưu đày đến Gehenna, y chỉ biết đến khổ đau và tủi nhục, vậy mà giờ đây, những người phụ nữ lại đột ngột tìm đến y.

“Cứ rên lên đi. Nơi này kín đáo thế này, sẽ chẳng có ai nghe thấy đâu.”

“Kh-Không, không cần đâu.”

Quỳ gối dưới chân Shin Siwoo, Larissa khẽ gạt lọn tóc mai lòa xòa ra sau vành tai, trong khi chiếc lưỡi diễm ảo vẫn đang trình diễn vũ khúc của riêng mình.

Hơi nóng hừng hực từ chiếc lưỡi như muốn thiêu đốt dương vật đã là một chuyện, nhưng sự kích thích thị giác mới thực sự khiến y cuồng loạn.

Cặp bồng đảo, biểu tượng của tình mẫu tử, căng tròn tựa dưa hấu, trĩu nặng oằn mình trước trọng lực, nhấp nhô theo từng nhịp cô nàng ngẩng đầu nuốt trọn nam căn.

“Thế này thì sao? Thích chứ? Haap….”

Chẳng chút ngần ngại, Larissa nắm lấy dương vật đã lấp lánh tinh dịch của chính y, dồn lớp da thịt dưới quy đầu lại, khiến nó trông như một nụ hồng vừa hé nở.

Rồi cô nàng táo bạo đưa lưỡi vào trong, khuấy đảo cùng lúc cả quy đầu lẫn lớp da bao.

Chụt chụt chụt chụt!

Shin Siwoo bất giác phải gồng cứng đôi chân đang chực chờ mềm nhũn.

So với màn khẩu giao non nớt của Odile và Odette, kỹ thuật này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

“Sao lại không có lông thế?”

Sau khi lướt lưỡi dọc theo đường gân cương cứng, Larissa ngậm trọn cả hai viên tinh hoàn vào miệng, vừa mút mát vừa cất tiếng hỏi.

Dù cho dương vật đã thấm đẫm nước bọt của mình, cô nàng chẳng hề tỏ ra ghê tởm.

Từng động tác nối tiếp nhau một cách tự nhiên, tựa như đang chiêm ngưỡng một nữ diễn viên AV bằng xương bằng thịt.

Nhóp nhép nhóp nhép

Trong tay cô nàng, nam căn trơn tuột tựa lươn, dâm dịch tuôn trào không ngớt, cảm giác như đã xuất tinh được một nửa.

Ngay cả lúc này, chất dịch trong suốt vẫn đang rỉ ra từ niệu đạo.

Shin Siwoo khó nhọc cất lời biện minh.

“Vốn dĩ... cơ địa của tôi không có...”

“Vậy sao? Toàn thấy loại rậm rạp nên giờ nhìn lạ ghê. Trông như của trẻ con vậy.”

“Nhưng kích thước thì không phải đâu nhé”, Larissa khúc khích.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu y, muốn vấy bẩn gương mặt đang liếm môi đầy khêu gợi kia bằng tinh dịch của mình.

Cô nàng là một người phụ nữ ma mị, có khả năng khơi dậy những ham muốn sâu thẳm nhất của đàn ông.

“Đừng nói là sắp ra rồi đấy nhé? Tôi còn chưa nếm được vị gì mà.”

Cô nàng xoay tròn quy đầu trên núm vú của mình, đôi môi cong lên một nụ cười hờn dỗi.

Y chỉ mong cô nàng hãy ngừng tay lại rồi hẵng nói những lời như thế.

“Không có thời gian đâu, làm nhanh lên nào.”

Đứng dậy, Larissa thậm chí chẳng buồn chỉnh lại trang phục, cứ thế chống tay lên kệ hàng và ưỡn cong tấm lưng ong.

Chiếc quần thể thao cùng nội y dây tuột xuống, phô bày cặp mông tròn vành vạnh tựa trăng rằm.

“Wow....”

Shin Siwoo bất giác buột miệng thán phục.

Vòng ba của cô nàng vừa đồ sộ vừa căng mẩy đến mức che khuất cả hậu huyệt.

Chỉ có đóa hoa bí ẩn với đám lông nâu lơ thơ là đang lấp lánh, ngậm đầy ái dịch.

“Muốn vào lắm rồi phải không? Mau đưa vào đi.”

Nắm lấy một bên mông, Larissa vạch đóa hoa của mình ra.

Những thớ thịt mọng dày, hằn dấu thời gian, đang co giật, hé lộ lớp thịt hồng hào bên trong.

Shin Siwoo trầm ngâm.

Cách đây chưa đầy năm mươi bước chân, ở góc cửa tiệm, Amelia đang hiện diện.

Nói cách khác, cuộc giao hoan này có thể bị phát giác bất cứ lúc nào.

Y có linh cảm rằng Amelia thích mình.

Nếu sự ưu ái thầm lặng mà nàng thể hiện gần đây là biểu hiện của khát khao độc chiếm, thì việc bị bắt gặp đang mây mưa quả thực vô cùng nguy hiểm.

Xét đến cái tính nết đã từng hành hạ y dai dẳng suốt năm năm chỉ vì một lần từ chối hầu hạ, y không thể mường tượng được mình sẽ phải đối mặt với hình phạt nào.

“Sao lại do dự thế?”

Bắt đầu chầm chậm cọ xát âm hộ của mình lên dương vật đang dựng đứng của Shin Siwoo, Larissa thì thầm.

Lớp lông mu ráp nhẹ và những thớ thịt nóng bỏng đến kinh ngạc cọ vào nhau, tạo ra những âm thanh xì xào khi bám lấy nam căn.

Tựa như có một luồng nhiệt đang tỏa ra từ đó.

Mềm mại và quyến rũ hơn bất kỳ nơi nào trên cơ thể người phụ nữ, những thớ thịt âm hộ đang mơn trớn quy đầu nhạy cảm.

“Cậu lẽ nào, có thích vị phù thủy đó không?”

“Làm gì có chuyện đó.”

Dù tâm trí vẫn còn đang giằng xé, Shin Siwoo vẫn đáp lời Larissa một cách quả quyết.

Vẻ đẹp của Amelia là sự thật không thể chối cãi, nhưng điều đó không có nghĩa là cảm xúc y dành cho nàng là sự ưu ái.

Cảm giác mà Shin Siwoo dành cho nàng gần với sự kính sợ, e dè và cả nỗi bực dọc.

“Đừng nói là cậu nghĩ một phù thủy sẽ thật lòng yêu một tên nô lệ đấy nhé?”

“Không.”

“Vì trông cậu có vẻ ngây thơ và non nớt nên tôi mới nói cho mà biết.”

Larissa liếm môi rồi nói với Shin Siwoo.

“Nếu đang mơ mộng hão huyền thì tốt nhất nên tỉnh lại đi. Tôi sinh ra và lớn lên ở đây, tôi hiểu rõ về phù thủy hơn cậu. Cậu có biết họ đáng sợ đến mức nào không? Con người thì nên chơi với con người thôi.”

Y không rõ đó là lời nói nhằm phá tan sự do dự của mình để nhanh chóng mây mưa, hay là một lời khuyên chân thành.

Chỉ có một điều chắc chắn, vẻ mặt của Larissa lúc này trông rất nghiêm túc.

“Đặc biệt là những phù thủy cấp cao. Họ có thể trao đổi thân xác vì tò mò nhất thời. Nhưng cậu có biết kết cục của những nam sủng quý tộc là gì không?”

Lời của cô nàng là một lời khuyên mà không ai từng nói, chỉ có người đã chạm đến những góc tối của xã hội này mới có thể đưa ra.

“Chết.”

Một từ quá đáng sợ, khiến cho sự cương cứng của y có phần suy giảm.

“Tại sao chứ?”

“Hỏi tại sao à? Trong số các phù thủy, quý tộc là những kẻ đặc biệt.”

“Không, ý tôi là làm sao chị biết vị đó là quý tộc?”

“Nhìn là biết. Cửa hàng của tôi có nhiều khách hàng là phù thủy lắm.”

Dù sao đi nữa, Larissa ngừng lại một chút để lấy hơi.

“Trong số những phù thủy kiêu ngạo và độc đoán, quý tộc lại càng như vậy. Liệu một quý tộc như thế có để cho kẻ biết được sở thích tình dục hay những khoảnh khắc đáng xấu hổ của mình được sống không? Nếu cứ thế thả đi, có thể sẽ trở thành chủ đề bàn tán trong các salon hay nhà tắm công cộng thì sao?”

“Dù vậy, cô ấy không phải người sẽ làm đến mức đó.”

Shin Siwoo bất giác lên tiếng bênh vực Amelia.

Có thể một số phù thủy sẽ làm như lời Larissa nói.

Dĩ nhiên, Amelia có tính cách trẻ con, nhỏ nhen và đôi khi phiền phức đến mức phát điên, nhưng.

Không hiểu sao y lại có cảm giác nàng không phải loại cặn bã như lời Larissa mô tả.

Nhận thấy thái độ thay đổi của Shin Siwoo, Larissa mỉm cười.

Xoẹt.

Cô nàng kéo lại quần lót và quần dài, rồi chỉnh lại chiếc áo thun hai dây đã bị cuộn lên.

Cô nàng nhận ra rằng Shin Siwoo không còn tâm trí để ân ái nữa.

“Rõ ràng là có tình ý mà cứ chối đây đẩy, đúng là trai tân. Đùa thôi.”

“Hả?”

“Chuyện nam sủng ấy. Đó là chuyện của mấy trăm năm trước, của các phù thủy hay ‘Kẻ Bị Trục Xuất’ thôi, nghe nói bây giờ đã khác rồi.”

“Ý chị là chị đã nói dối?”

Cô nàng lấy ra chiếc quần lót mà Shin Siwoo đã để mắt tới rồi dúi vào tay y.

“Đúng vậy, nhưng dù sao thì cậu cũng đang bận tâm đến người kia nên có làm được đâu. Thật là.”

Larissa vỗ vào dương vật của Shin Siwoo qua lớp quần rồi nói.

“Sau này có thời gian thì cứ tìm đến. Khi đó tôi sẽ dùng cả ngực để phục vụ cậu.”

Vừa nói, Larissa vừa dùng tay gom hai bầu ngực lại rồi lắc lên xuống như thể đang thực hiện paizuri.

Hay là cứ làm tình quách đi cho rồi.

Shin Siwoo có chút hối hận.

Sau khi chỉnh lại trang phục, cả hai đi xuyên qua các dãy kệ và cùng quay trở lại quầy tính tiền.

Tại chiếc bàn đặt lẻ loi bên cạnh quầy, Amelia đang nhâm nhi tách hồng trà.

Gần hơn mình nghĩ rất nhiều.

Khoảng cách này không đủ để nghe thấy tiếng nói, nhưng nếu có tiếng cọt kẹt dù là nhỏ nhất, có lẽ nàng cũng đã nghe thấy hết.

“Cậu chọn xong chưa?”

“Vâng, tôi sẽ lấy cái này.”

Dù không làm gì sai trái tày trời, nhưng không hiểu sao y lại cảm thấy khó nhìn thẳng vào mặt Amelia.

Shin Siwoo lấy ra bộ quần lót được đặt trong một túi giấy.

Amelia thậm chí không hỏi giá mà chỉ nói.

“Gói lại cho ta.”

“Tôi sẽ đặt vào một chiếc hộp sang trọng. Đồ tốt thì phải được gói trong giấy đẹp chứ.”

Larissa liếc nhìn “món đồ” của Shin Siwoo rồi cúi đầu.

“......? Được thôi.”

Amelia có chút bối rối, còn Shin Siwoo thì kinh ngạc đến rớt cả tim.

Buổi mua sắm hôm nay kết thúc khi Amelia thanh toán xong.

2.

Amelia và Shin Siwoo đang đi ngược lại con đường mà họ đã xuống lúc nãy.

Cơn mưa tạnh đúng lúc, nên cả hai đang sóng bước bên nhau mà không cần ô.

Nói là sóng bước nhưng thực ra Shin Siwoo đang đi lùi lại một chút.

“Thưa Phó Giáo sư, tuy muộn màng nhưng thực sự cảm ơn cô.”

Vì nàng cứ im lặng mãi khiến y cảm thấy ngột ngạt, nên Shin Siwoo đã mở lời trước.

Từ nãy đến giờ, qua những cái liếc nhìn kín đáo ra sau của Amelia, y cảm nhận được rằng nàng muốn bắt chuyện.

Và chỉ có bản thân nàng không nhận ra, chứ hành động đó lộ liễu vô cùng.

Dường như nàng đang rất muốn được kể công.

Amelia không quay lại ngay, mà phải sau khoảng ba giây, nàng mới nhìn Shin Siwoo.

Giấu đi giọng nói vô cùng hài lòng, Amelia đáp.

“Những lời ta nói ra không phải là vô ích nhỉ.”

Dường như nàng đang ám chỉ thái độ của Shin Siwoo đã ngoan ngoãn hơn trước rất nhiều.

Thực ra là do y có tật giật mình và cũng có chút bận tâm, nhưng không cần thiết phải nói ra.

“Có lẽ trước đây tôi đã suy nghĩ sai lầm. Đúng như lời cô nói, tôi đã không nhận ra lòng nhân từ của Phó Giáo sư mà hành xử ngông cuồng.”

Nếu nịnh nọt tốt, có khi lại nhận được một món quà như thế này nữa.

Việc che mưa cho Amelia hôm nay dường như đã giúp y ghi được một điểm cộng lớn.

Có lẽ trong tương lai, cuộc sống sẽ được đảm bảo thoải mái hơn phần nào?

Amelia không đáp lại ngay mà tiếp tục đi trước như lúc nãy.

Dáng vẻ bước đi của nàng trông có phần nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.

Mà khoan đã.

Từ nãy đến giờ, bụng dưới của y cứ đau nhói.

Có lẽ vì đã cương cứng đến mức đó mà không thể xuất tinh, nên hai viên tinh hoàn của y có cảm giác căng tức.

Thêm vào đó, do đặc tính của con đường dốc, cặp mông của Amelia lại hiện ra ngay trước mắt.

Đôi chân thon dài, thẳng tắp gần như không có đường cong, và mỗi khi chiếc váy mỏng cọ vào vòng ba, để lộ ra đường viền nội y mờ ảo.

Hình ảnh đó cứ liên tục chồng chéo với cơ thể trần trụi của Larissa.

Thật có hại cho “cậu bé”.

Shin Siwoo vừa đi theo Amelia, vừa lén lút đấm thùm thụp vào hạ bộ của mình.

Nghĩ rằng hôm nay về phòng phải tự giải quyết một trận cho ra trò, Shin Siwoo đến trạm dịch chuyển và nhận được một tin tức bất ngờ.

“Sao cơ? Hôm nay cổng dịch chuyển không hoạt động sao?”

“Hôm nay là ngày kiểm tra định kỳ, cậu trai trẻ để đầu óc ở đâu mà không nghe ngóng gì cả, tch tch.”

Cổng dịch chuyển sẽ không thể sử dụng trong 12 giờ tới để bảo trì và kiểm tra.

Bị người tiếp tân già cằn nhằn một trận, Shin Siwoo đành cầm đồng vàng quay lại.

“Thưa Phó Giáo sư, hôm nay là ngày kiểm tra nên cổng dịch chuyển không hoạt động được.”

Tuy có hơi cường điệu, nhưng y cảm thấy mình giống như một gã đàn ông đang đi du lịch với cô gái mình thích rồi nói ‘Chuyến cuối cùng hôm nay hết rồi, chắc phải ngủ lại thôi nhỉ?’.

“Tôi có nên gọi một cỗ xe ngựa không?”

Amelia không tỏ ra đặc biệt ngạc nhiên.

“Thôi được rồi, Thị trấn Lenormand quá xa để đi bằng xe ngựa.”

Cũng phải, thời gian đi xe ngựa được nửa đường thì cổng dịch chuyển đã hoạt động trở lại rồi.

Vậy thì phải làm thế nào đây.

Không thể nào đợi ở đây suốt 12 tiếng được.

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Gần đây có biệt thự của một người bạn ta.”

Shin Siwoo ngạc nhiên vì ba lý do.

Amelia, người có kỹ năng giao tiếp xã hội gần như bằng không, lại có bạn bè.

Và trong một thị trấn u ám như thế này lại có biệt thự của một phù thủy.

Cuối cùng, một Amelia khó tính như vậy lại dễ dàng quyết định ở lại một nơi như Thị trấn Biên Giới.

Nếu nàng dùng ma thuật một mình, có lẽ chỉ trong một hai tiếng là có thể trở về học viện.

Shin Siwoo gãi đầu rồi đuổi theo Amelia đang đi trước.

Dù là sự cố ngoài dự tính, nhưng không hiểu sao bước chân Amelia vẫn nhẹ bẫng như tự nãy giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!