1-100

#50 - Buổi Dạy Kèm Đêm Khuya (5)

#50 - Buổi Dạy Kèm Đêm Khuya (5)

1.

Odile nín thở, toàn thân căng cứng dưới những ngón tay y.

Gương mặt nàng nóng bừng, tâm trí chìm trong cơn mê dại hỗn loạn.

Một xúc cảm nàng chưa từng nếm trải khi tự mình khám phá bản thân.

Thực ra, Odile đã sớm tin rằng lý thuyết của mình chẳng hề sai lầm.

Bởi lẽ, khi những ngón tay y, đẫm dịch hương, mơn trớn nơi hậu huyệt ô uế, từng cơn rùng mình khoái lạc đã chạy dọc sống lưng nàng.

Chẳng mấy chốc, hệt như những gì được miêu tả trong cuốn sách về gã giao hàng quỷ quyệt, thân thể nàng co giật từng cơn theo mỗi nhịp ra vào của ngón tay y nơi sâu thẳm.

Cái cảm giác về một vật thể lạ, một phần thân thể của kẻ khác, đang xâm chiếm lãnh địa riêng tư của mình.

Vượt trên cả cảm giác xa lạ đơn thuần là một luồng nhiệt tựa tàn tro âm ỉ, khiến vùng bụng dưới của nàng râm ran ngứa ngáy.

Nếu muốn, nàng đã có thể chấm dứt tất cả chỉ trong mười giây, và quả thực, Odile đã có ý định ngưng lại mọi hành vi đáng hổ thẹn này.

Nhưng rồi, một luồng cảm giác lạ lẫm chợt ập đến.

Xúc cảm ấy đã níu giữ nàng lại, ngăn không cho cuộc thí nghiệm kết thúc.

Hơi thở nàng dần trở nên gấp gáp, dù tâm trí chẳng hề bị men tình dược khuấy đảo.

Đôi chân bắt đầu run rẩy, và mỗi lần tay y lướt trên da thịt, một làn khoái cảm nóng bỏng lại lan tỏa.

Odile không hề ghê tởm điều đó.

Ngược lại, một sự tò mò trỗi dậy, một khao khát được cảm nhận nhiều hơn, mãnh liệt hơn.

Tình trạng của Odile lúc này chẳng khác nào một chú chó con lần đầu động dục, cọ xát cơ quan sinh sản vào tấm chăn mềm.

Vì thế, nàng nuốt ngược tiếng rên vào trong, phó mặc tấm thân cho những ngón tay của y.

Tiếp tục, và tiếp tục nữa đi.

Nếu khoái cảm có thể thăng hoa hơn nữa từ đây, nàng bỗng thấp thỏm mong chờ xem bậc thang kế tiếp sẽ mở ra một miền lạc thú mới lạ nào.

Và rồi, lần đầu tiên nàng cảm nhận được nó.

Khi những tầng khoái lạc chồng chất vỡ òa cùng sự mơn trớn mãnh liệt của y, Odile đã nhìn thấy một vầng sáng rực rỡ mà nàng chưa từng được trải nghiệm.

Một thứ ánh sáng mê hoặc và ấm áp, tựa như lóe lên từ sau nhãn cầu.

“Hah... haa....”

Cắn chặt kẽ răng, Odile vùi mặt vào tấm chăn đang ôm ghì, cố giấu đi những thanh âm xấu hổ, rồi chợt nhớ lại.

Lần đầu tiên nàng biết đến vị ngọt của một món tráng miệng.

Miếng bánh bông lan mềm mại tan chảy trên đầu lưỡi cùng lớp kem tươi ngọt ngào đã mở ra một chân trời mới trong thế giới vị giác vốn đơn điệu của nàng.

Kể từ đó, Odile dắt theo Odette, vung hết tiền tiêu vặt để lùng sục khắp các tiệm bánh ở Gehenna.

Tất cả chỉ vì một quyết tâm duy nhất: chinh phục mọi món tráng miệng của thành phố.

Dẫu cho kết cục là cả hai bị sâu răng đầy miệng, bị mắng cho một trận, rồi tiền tiêu vặt bị cắt giảm một nửa và phải thưởng thức dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt.

Dù sao đi nữa.

Tình huống hiện tại cũng vô cùng tương tự.

Một cảm giác ngọt ngào vừa được khám phá.

Những điều ái muội vừa được tỏ tường.

Giống như việc không ngừng đưa đồ ngọt vào miệng, nàng lại càng muốn biết thêm, càng muốn cảm nhận sâu hơn.

Chỉ bằng ngón tay thôi mà đã tuyệt vời đến thế.

Nếu trong trạng thái này mà đón nhận vật của y, cảm giác sẽ ra sao?

Liệu có tuyệt vời hơn cả bây giờ không?

Một nỗi khao khát được biết đã nảy sinh, dẫu cho phải nói dối, dẫu cho phải gạt bỏ cả sự hổ thẹn.

Và một khi Odile đã tò mò về điều gì.

Nàng phải tìm ra bằng được mới thỏa lòng.

2.

Siwoo dùng tay nắm lấy vật đã cương cứng của mình.

Y khẽ lướt phần quy đầu đã thấm đẫm dịch nhờn giữa hai khe mông của Odile.

“Hangh….”

Trước đây y cũng từng cảm nhận, nhưng làm thế nào mà thân thể con người lại có thể mềm mại và căng mọng đến vậy?

Chỉ cần cọ xát thế này thôi, y tự tin rằng mình sẽ sớm xuất tinh.

“Tôi sẽ cho vào thật đây.”

“U... um! Anh biết rồi chứ? Chỉ được cho vào một chút thôi đấy?”

Dù không chắc có làm được không, Siwoo vẫn nắm lấy hông của Odile và ấn nhẹ quy đầu vào hậu huyệt.

Nơi mật đạo lấp lánh dịch hương, mời gọi một cách đầy mê hoặc.

Dẫu là một huyệt đạo không còn được sử dụng, về bản chất vẫn là cơ quan bài tiết, đáng lẽ phải có cảm giác ghê tởm, nhưng y hoàn toàn không nghĩ vậy.

Trái lại, cảm giác được thực hiện một cuộc giao hoan lệch lạc thay vì thông thường đã gieo vào lòng Siwoo một cảm giác tội lỗi ngọt ngào.

Khít khao...!

Là do y đã dùng ngón tay khai phá từ trước? Hay vì đây là lần thứ hai nên Odile đã biết cách thả lỏng?

Vật của y bắt đầu xâm nhập dễ dàng hơn hẳn so với lần đầu tiên.

“Hiuuugh....! Agh, đau...! Chậm hơn... Hgh...!”

Quy đầu chỉ vừa tiến vào một chút, thân thể Odile đã bắt đầu run lên bần bật.

Nàng rên lên vì đau đớn.

Thực tế, sự chênh lệch về vóc dáng giữa hai người là rất lớn.

Siwoo thuộc dạng cao lớn trong số những người đàn ông Hàn Quốc, và vật của y cũng thuộc hàng ngoại cỡ, trong khi Odile trông nhỏ nhắn thấy rõ.

Trong đó, hậu huyệt vốn đã chật hẹp lại càng tạo ra sự khác biệt không cần bàn cãi.

Đối với Odile, việc Siwoo chỉ đẩy vào phần quy đầu thôi cũng đã gần như là giới hạn.

Nhưng y không thể lùi bước hay khuất phục ở đây.

Hạ thấp đầu gối.

Dồn sức vào đôi chân.

Nắm chặt tay.

Mở to mắt.

Nghiến chặt răng.

Siết chặt vật của mình và tiến một bước dài về phía trước.

Bất chấp sự kháng cự kịch liệt, Siwoo vẫn đẩy sâu hơn vào.

“Hhk!”

Giống như lần trước, khi đã vào qua một độ sâu nhất định, Odile lại bắt đầu hút lấy vật của y.

Ngay khi quy đầu hoàn toàn chìm vào trong, Odile nhón gót chân lên.

Thân trên đang nằm rạp của nàng bật dậy như một chiếc lò xo, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ tựa sống thuyền của một chiếc tàu buồm.

“Chết tiệt....”

Siwoo bất giác buông một tiếng chửi thề khẽ khàng.

Bởi nơi đó vừa mê hoặc, vừa chật chội đến mức ấy.

May mắn thay, Odile dường như chẳng còn tâm trí để nghe thấy lời y, chỉ biết run lên bần bật.

“Đến... đến đầu rồi...?”

“Vâng, vào rồi.”

Có lẽ là nhờ cảm giác được bao bọc một cách dịu dàng.

Dù sao thì, sau khi vào được một lần, cơn điên cuồng của y cũng nguôi ngoai đôi chút.

Vốn dĩ Odile chỉ yêu cầu y cho vào phần đầu, và Siwoo đã sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào, nhưng y vẫn chờ đợi lời tiếp theo của nàng.

Bởi y cũng mong chờ được thỏa thích chuyển động phần hông.

“Trợ giảng... bây giờ... anh thử di chuyển xem nào? Ta tò mò quá....”

Odile nói với giọng lí nhí.

Một giọng nói rụt rè chẳng hề hợp với nàng chút nào.

Chắc hẳn nàng cũng nhận thức được sự xấu hổ, y nghĩ thầm, rồi đặt tay lên nơi mà mình đã muốn chạm vào từ nãy đến giờ.

Khi chuyển động hông trong tư thế từ phía sau, người ta sẽ nắm vào đâu?

Dĩ nhiên là nơi eo và hông gặp gỡ, nơi được mệnh danh là “tay vịn ái tình”.

Khi chiếc áo ngủ bị kéo lên, để lộ ra phần eo thon, Siwoo nắm lấy và cảm thấy chấn động.

Nhìn bề ngoài đã biết là mảnh mai và nhỏ nhắn, nhưng khi ôm trọn trong hai tay thế này, y lại càng cảm nhận rõ rệt hơn.

Cơ thể của phụ nữ, không, cơ thể của Odile, thực sự rất nhỏ bé.

Và nó sở hữu một đường cong mỹ miều khó tả thành lời.

Hoàn toàn khác biệt so với vòng eo thẳng đuột của đàn ông.

Cứ như thể đang chạm vào một món đồ gốm được nắn từ da thịt.

“Thế này... có ổn không nếu tôi di chuyển?”

Đồng thời, một cảm giác nguy hiểm trỗi dậy.

Đây là một vật bị cưỡng ép nhét vào một nơi nhỏ bé như thế.

Dù cơ thể Odile là bán linh thể, y vẫn có cảm giác rằng nếu cứ chuyển động tới lui thì có thể xảy ra chuyện lớn.

“Bây giờ... kh... không đau nữa... chắc là ổn thôi...?”

Chỉ cần giữ yên bên trong, hậu huyệt của Odile vẫn co giật, siết chặt lấy vật của y, mang lại cảm giác vô cùng tuyệt vời.

Nếu sự siết chặt của nàng lướt dọc vật của y từ trên xuống dưới, cảm giác sẽ thế nào?

Nỗi tò mò như vậy nảy sinh là điều tất yếu.

“Vậy, tôi sẽ vào thêm một chút nữa.”

“U... um, vốn chỉ định cho vào phần đầu thôi, nhưng cũng đành chịu vậy...”

Và dường như Odile cũng có chung nỗi tò mò.

Rõ ràng đã nói chỉ cho vào phần đầu, nhưng giờ đây nàng lại không hề kháng cự mà đồng tình với hành động của Siwoo.

Mải mê khám phá những cảm giác lạ lẫm chưa từng trải, Siwoo đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Một cảm giác nguy hiểm gần như là bản năng.

Cạch!

Ngay sau đó, y nghe thấy tiếng một cánh cửa đóng lại từ rất xa.

Giống như một loài động vật ăn cỏ ngửi thấy mùi của mãnh thú theo gió bay tới, Siwoo có thể cảm nhận được.

Âm thanh này là tiếng Amelia mở cửa phòng bước ra.

“Trợ giảng...? Sao lại đứng yên thế?”

“Shh.”

Siwoo lặng lẽ lắng tai, vội vàng thì thầm với Odile.

“Thưa tiểu thư, hình như cô Amelia đang tới.”

“Cái gì? Hgh!”

Odile giật mình ngồi bật dậy.

Trong khoảnh khắc đó, vật đang cắm trong người nàng tuột ra, khiến Odile phát ra một tiếng nấc nghẹn.

Dù là Odile, nàng cũng biết rằng để Amelia nhìn thấy bộ dạng này thì chẳng tốt chút nào.

“Làm sao bây giờ, làm sao đây?”

“Hộp nhạc! Dùng hộp nhạc đi!”

“Thứ này chỉ là trò bịp bợm trước mặt một phù thủy cỡ Giáo sư thôi! Bị phát hiện ngay nếu đứng ngay trước mặt cho mà xem!”

Vừa cuống quýt, Odile vừa kéo quần lót lên và khoác vội áo choàng.

Đôi mắt nàng đảo quanh, vội vã tìm một nơi để ẩn náu.

Không có nhiều thời gian để luống cuống như vậy.

Siwoo vội chỉ vào gầm giường.

“Tạm thời người hãy trốn vào đây đi.”

Amelia sẽ phản ứng thế nào nếu thấy một nô lệ riêng đang ở một mình với một phù thủy tập sự vào đêm khuya?

Siwoo không thể chắc chắn về bất kỳ câu trả lời nào.

Có thể chỉ cần viện một lý do qua loa là xong, nhưng ngược lại, Amelia có thể sinh nghi và báo thẳng cho nhà Gemini.

Tật giật mình, những tưởng tượng của Siwoo chẳng hề lạc quan chút nào.

Khi Odile bò lồm cồm vào gầm giường.

Siwoo vội vàng chỉnh lại bộ quần áo lao động cũ kỹ mặc thay đồ ngủ rồi bước ra khỏi phòng.

“Hhk!”

Vừa mở cửa, y đã thấy Amelia đứng ngay đó.

Nàng khoác một chiếc áo ngủ trắng muốt, một tay cầm đèn lồng soi sáng trong bóng tối.

Y không hề nghe thấy tiếng mở cửa.

Khoảng cách vô cùng gần, cứ như thể nàng sắp mở cửa phòng ngủ của y.

Cảm nhận mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như thác, Siwoo cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể để đối diện với nàng.

“Thưa cô Amelia, đã muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?”

Sợ rằng Amelia có thể nhìn thấy Odile đang trốn dưới gầm giường, Siwoo dùng thân mình che chắn phía sau cánh cửa.

Amelia lặng lẽ quan sát bộ dạng mồ hôi túa ra như tắm của y, rồi khẽ nghiêng đầu.

“Siwoo, cậu đang làm gì trong phòng vậy? Trông cậu đổ mồ hôi kìa.”

“Haha... tôi chỉ đang vận động một chút thôi. Dạo này không làm việc chân tay nên hơi thừa năng lượng.”

Chính xác thì y vừa định vận động phần eo.

Y đã cố nói mà không để lộ sơ hở, nhưng liệu Amelia có tin không?

“Ta đến đây vì có chuyện muốn nói.”

“Phòng tôi hơi bừa bộn. Chúng ta ra phòng khách nói chuyện được không?”

Siwoo định thuận thế đóng cửa lại, nhưng Amelia không hề nhúc nhích.

Nếu không đẩy nàng ra, y không thể nào vừa ra khỏi phòng vừa đóng cửa được, quả là một tình huống khó xử.

“Cậu đang giấu giếm điều gì sao?”

Hành động không giống với Amelia thường ngày khiến tim Siwoo như rơi xuống vực thẳm.

Bởi nàng thậm chí còn nghiêng người, cố nhìn trộm vào bên trong phòng.

Xét đến việc nàng luôn chú ý đến từng bước đi để giữ thể diện, bộ dạng của Siwoo lúc này hẳn là đáng ngờ lắm.

“Giấu giếm... làm gì có chuyện đó! Tuyệt đối không có!”

Trái lại, Siwoo mở toang cánh cửa.

Giờ thì đã có đủ thời gian để trốn kỹ.

Trừ khi Odile không may hắt hơi đúng lúc, còn không thì Amelia khó mà nhận ra sự tồn tại của nàng.

“Hmm...”

Amelia nhìn lướt qua căn phòng có phần bừa bộn rồi lại nhìn gương mặt Siwoo, sau đó lùi lại.

Như chỉ chờ có thế, Siwoo đóng cửa và bước ra phòng khách.

“Mà cô tìm tôi có việc gì vậy?”

“Ta đến để đưa cho cậu thứ này.”

Lúc này Siwoo mới để ý đến vật trên tay Amelia.

Một chồng quần áo.

Lại cho thứ gì đó.

Dạo gần đây, Amelia cứ như một con trùm sự kiện trong game RPG.

Mỗi khi gặp hay tìm đến, nàng đều đưa cho y đồ ăn vặt hoặc thuốc lá rồi rời đi.

“Cứ mặc mãi bộ đồ cũ kỹ đó thì phòng chẳng bẩn ra sao? Ban đêm hãy thay bộ này ra.”

Vật phẩm rơi ra lần này của Amelia là một bộ đồ ngủ dệt từ lông cừu, trông có vẻ chỉ cần mặc vào là sẽ chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

“Cảm ơn cô, tôi cũng đang thấy khó ngủ, vậy thì tốt quá rồi.”

Siwoo cúi đầu cảm ơn Amelia.

Amelia gật đầu như thể việc nhận lời cảm ơn đó là điều hiển nhiên, rồi ngồi xuống chiếc bàn trong phòng khách.

Sao nàng ấy không đi?

Siwoo rụt rè đứng bên cạnh nàng.

Chỉ cần đứng gần thôi cũng đủ khiến y bất an.

Giữa lúc Siwoo đang căng thẳng tột độ, Amelia cất lời.

“Ngày mai ta sẽ đến Thị trấn Biên Giới. Cậu hãy đi cùng.”

Đó là một lời đề nghị đồng hành đột ngột.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!