Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 56: Bí Mật Của Lysara

Chương 56: Bí Mật Của Lysara

Khương Mộng Dao nhẹ giọng: “Ta biết, ông ấy chính là tu sĩ âm đạo đạt tới thiên hạ cảnh."

"Truyền kỳ cao nhân ẩn trong mộng cảnh đã lan xa ngàn dặm, thậm chí còn được lão viết thành sách, Yến Trầm Vũ.”

“Đạo hiệu Huyền Âm Luật cũng là do người đó đặt, sau này tu thành chính quả cũng chỉ đổi lấy một chữ trong tên người đó.”

Tử Nhạc hiếu kỳ: “Yến Trầm Vũ này là ai?”

“Hậu bối của người thật dễ thương.”

Khương Tử Nhạc hào hứng: “Ca ca khen ta dễ thương hả?” Khương Mộng Dao ngày thường kêu nàng đọc nhiều sách một chút, giờ bị người ta chê ngốc còn không biết.

Nàng chỉ có thể nói những gì mình biết để gỡ lại hình tượng: “Yến Trầm Vũ là tu sĩ Thanh Âm tông, có tư chất tầm thường. Nhưng nhờ khổ luyện ngày đêm, hắn từng bước tu thành chính quả, vang danh đại tông sư cầm đạo.”

“Thanh Âm Mộng Ảnh ký là tác phẩm do Huyền Âm Luật căn cứ vào cuộc đời người đó mà viết. Thoạt đầu lão đã khẳng định, thiếu niên này rất biết cách nói khoác.”

Càng kể, nhịp điệu trong giọng nói càng có sức hút, khiến người ta không nhịn được mà đứng lại nghe kể.

“Trong một lần dừng chân tại một khách điếm, cả hai đang ngủ say thì bị lấy túi trữ vật. Xung quanh là một đám tu sĩ, tu vi người nào người đấy đều sâu không lường được.”

“Thiếu niên ngỡ đã vào đường cùng, chẳng có gì trong tay, nhưng hắn vẫn một đường đánh lui kẻ địch.”

“Từ hư không ngưng tụ một chiếc cầm, tay huyễn hoá ra âm trảo. Đây là pháp khí do đạo lý ngưng tụ.”

Khương Mộng Dao hơi dừng lại, như đang cảm ngộ một điều gì đó.

“Hắn từng cất lên một câu nói rất nổi tiếng.”

“Chỉ cần một trái tim cầu đạo đủ lớn, vạn vật thế gian đều là bài ca quanh ta.”

Tuyết Đông Mai hơi nhíu mày, ôm chặt Quỷ Ân Lạc Thiên Cầm: “Mộng cảnh toàn phần?”

“Không sai, chính là mộng cảnh vẹn toàn.”

Mộng cảnh vẹn toàn là mộng cảnh có thể thu hoạch được mười thành trải nghiệm bên trong, mà bản thân chẳng quên lấy điều gì, chỉ cần đáp ứng đủ một số điều kiện.

Một lúc sau, Đông Mai khẽ gẩy một đoạn nhạc: “Đó chỉ là câu chuyện của một người cầu đạo mà thôi. Rất nhiều người cầu đạo nổi tiếng một thời.”

“Mộng cũng là thật, thật cũng là giả. Lạc Thiên Hành cũng là một ví dụ điển hình, cả đời cầu đạo."

Tuyết Đông Mai nhắm mắt lại, dừng lại một đoạn, khiến người nghe cảm thấy hồi hộp. Nhưng tiếng đàn vẫn vang lên.

“Nếu so sánh với Yến Trầm Vũ, Lạc Thiên Hành trong mắt hắn chỉ là một người không có thật. Trong mắt chúng ta, hắn cũng chẳng có thật. Nhưng lòng cầu đạo lại là thật.”

Chợt hắn đổi giọng: “Nếu đã nghe câu chuyện về người cầu đạo, vậy ta cũng có một câu chuyện về khuôn mặt.”

“Bí Mật Của Lysara.”

Thiếu niên dần thu lại pháp khí, chỉ để lộ một nửa khúc cầm, hắn vừa ôm vừa gẩy.

Tuyết Đông Mai sợ cây đàn này vụt mất khỏi tay, đây là thứ duy nhất để hắn nhớ lất một thứ.

Năm ngón tay nhẹ lướt trên dây đàn, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Âm thanh du dương như thể đang tìm kiếm điều gì đó.

Ký ức dần gợi về hai bóng người, một nam một nữ, chính giữa cả hai là một cậu nhóc vài tuổi. Nhưng ánh mắt nó lóe lên là của một người trưởng thành.

Rốt cuộc Tuyết Đông Mai là ai? Hắn là Lạc Thiên Thu. Nhưng thân phận thật sự của Thiên Thu vẫn còn là một bí ẩn.

Khương Mộng Dao lúc này mới nhớ đến một người có khuôn mặt tương tự: “Tịch Sơ Ảnh.”

Lời Đông Mai vang lên, theo đó là một sự khao khát với quá khứ. Có nhiều thứ hắn đã quên.

Cùng lúc đó, Khương Mộng Dao như tự thì thầm với bản thân.

Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất nơi con người sợ hãi những điều kỳ lạ và tôn thờ sự thuần khiết, những lý tưởng dần dần sinh ra.

Người ta tin rằng mọi thứ khác thường đều mang tội lỗi, mọi thứ không giống họ đều là mầm tai họa.

Phù thủy vì thế trở thành nỗi sợ chung. Người ta truyền tai nhau rằng, dưới những vực sâu không thấy đáy, tồn tại một vùng đất cấm, nơi có những sinh vật không mặt.

Chúng không có biểu cảm, không có tên gọi, giống như những tờ giấy trắng bị gạch xóa bừa bãi. Người ta nói, đó là tạo vật để lại của phù thủy.

Trong một ngôi làng nhỏ nằm gần khu rừng, có hai người bạn thân.

Một người là Anwen, bình thường như bao người khác. Người còn lại là Lysara, thiếu nữ mang vẻ đẹp tựa thiên thần, trên đầu luôn cài một chiếc trâm trắng hình đôi cánh.

“Tịch Sơ Ảnh và Tô Uyển Thanh từng là hai người bạn thân.”

Nhan sắc của Lysara lộng lẫy vô cùng. Mỗi khi nàng đi ngang qua, ánh mắt của mọi người đều vô thức dõi theo. Thế nhưng, vẻ đẹp ấy cũng khiến họ vừa ngưỡng mộ, vừa bất an.

“Nếu để so sánh, nhan sắc của Sơ Ảnh hơn hẳn Uyển Thanh.”

Một ngày nọ, Anwen và Lysara vô tình đi ngang qua một thiếu niên tên Elias. Cậu vừa hái thảo dược từ trên núi trở về.

“Sơ Ảnh và Thiên Hành gặp nhau vào một đêm định mệnh. Khi mà họ vừa lừa xong cùng một người.”

Từ nhỏ, cha mẹ Elias đã bị sát hại. Ngày đó trốn trong tủ, cậu nhìn thấy kẻ ra tay. Trong cơn mưa, dưới ánh sấm chớp loé lên, dáng vẻ hung thần ác sát ấy khắc sâu vào ký ức.

“Thiên Hành có một nhóm bạn thân… chỉ tiếc họ đã bị giết bởi một đám ma tu.”

Trong làng cũng có một vài thiếu niên tuấn tú. Nhưng khi đứng cạnh Lysara, thì chẳng khác nào người phàm đứng trước thiên thần.

Không ai biết rằng, từ giây phút ấy… số phận của ba người đã âm thầm giao nhau.

Một ngày, Lysara kể cho Anwen nghe một bí mật. Rằng nàng có thể lắng nghe vạn vật, có thể hoá thân thành chúng.

Kể từ sinh nhật mười tám tuổi, nàng bắt đầu dần mất đi những thứ thuộc về mình, cây trâm cài tóc, đôi mắt… và cuối cùng là khuôn mặt.

“Bí mật lớn nhất của Sơ Ảnh chắc là bí mật cốt lõi của Vạn Diện môn. Nàng ta có lẽ là thiên tài hiếm có suốt ngàn năm môn phái từng tồn tại."

“Chỉ tiếc... Khuôn mặt đã không còn nữa. Nếu không có sự việc năm ấy, nàng cũng không bị cấm pháp phản phệ.”

“Giờ phút này, người đẹp nhất thiên ra cũng chỉ ngang Tô Uyển Thanh mà thôi.”

Lần đầu tiên, Lysara và Anwen đi dạo bên hồ. Chiếc trâm của Lysara vô tình rơi xuống nước.

Không thấy những người bạn thiên nga vốn phải ở đó. Nàng liền hoá thân thành một trong số chúng, lặn xuống hồ để tìm kiếm vật nhỏ bé ấy. Khi trở lên, đôi cánh trên chiếc trâm dường như đã bị ô uế.

Lần tiếp theo, khi Lysara đang ngủ, đôi mắt của nàng biến mất. Anwen nói rằng có bầy quạ đã đến tha mắt nàng đi.

Theo lời chỉ dẫn của Anwen, Lysara tìm đến nghĩa địa. Mây đen âm u phủ kín, thỉnh thoảng nàng lại ngửi thấy mùi xác chết.

Càng đi sâu, bầy quạ càng đông. Lysara hoá thân thành quạ đen, dặn Anwen quay về làng đợi mình. Trong bóng tối, nàng lần theo cảm giác để tìm lại đôi mắt thuộc về mình.

Khi tìm thấy đôi mắt, mọi thứ nàng nhìn thấy dường như mờ đi. Lysara trở về làng, nghe người ta nói rằng Anwen vì quá lo lắng cho nàng nên đã đi tìm nàng rất lâu, và có lẽ đã vô tình lạc vào vùng đất cấm, vùng đất không mặt.

Nơi đó nằm dưới vực sâu, sâu đến mức không thể nhìn thấy đáy.

Ở đó tồn tại muôn loài sinh vật không có khuôn mặt rõ ràng. Chúng cảnh giác và sẵn sàng xem mọi kẻ khác mình là kẻ thù, thậm chí là giết chết.

Người ta nói, nơi ấy là di sản của một phù thủy.

Lysara đi trong bóng đêm, không nghỉ ngơi ngày đêm. Khi nàng mang dáng vẻ mệt mỏi leo lên khỏi vực, nàng cảm thấy vui mừng, rồi hoảng sợ, cuối cùng là kinh hoàng.

Vui mừng vì Anwen vẫn còn sống. Hoảng sợ vì nàng không thể biến trở lại được nữa.

Kinh hoàng vì Anwen kể rằng, trên người Lysara tồn tại một tia thần tính.

Mỗi lần hoá thân vì lợi ích của bản thân, tia thần tính ấy đều bị vấy bẩn. Vì vậy, năng lực của nàng sẽ dần dần biến mất, cho đến khi không thể quay trở về hình dạng ban đầu.

Lysara lo lắng đi tìm Anwen, suy cho cùng cũng chỉ vì chính nàng. Nàng sợ mất đi người bạn thân duy nhất của mình.

Lần hoá thân này không còn xuất phát từ sự tự do thuần khiết, mà là từ mong muốn và lựa chọn của chính nàng.

Trời cao chỉ ban cho mỗi người ba cơ hội, kể cả thiên thần.

Anwen nói, nàng ghen tị với Lysara.

Không lâu sau, dân làng bắt đầu săn đuổi nàng như săn một phù thủy. Lysara bị trói lên thánh giá để thiêu đốt, bởi họ tin rằng nàng chính là phù thủy.

Khuôn mặt của Lysara phản chiếu nỗi sợ sâu kín trong lòng mỗi người. Là hình ảnh kẻ họ chán ghét, thứ họ sợ hãi, và điều họ không dám đối diện.

Giữa đám đông, Elias bước lên. Cậu nhìn thẳng vào Lysara, nói ra tâm tư của mình:

“Tôi đã thích cậu từ rất lâu rồi. Từ những ngày cậu trò chuyện với động vật, cây cối, thiên nhiên. Nhưng tôi luôn nghĩ mình không xứng với cậu.”

Nỗi sợ của Elias hiện ra. Đó là khuôn mặt kẻ đã giết cha mẹ cậu năm xưa.

Cậu bàng hoàng, rõ ràng cậu đã tự tay giết chết kẻ đó rồi. Nhưng dù vậy, thù hận của cậu vẫn chưa tan.

Đôi chân của Elias vẫn bước tiếp. Nội tâm giằng xé, cậu không biết nên nghe theo lý trí để bỏ chạy, hay nghe theo cảm xúc để vượt qua nỗi sợ.

Con dao nằm trong tay. Mọi người đều nghĩ Elias sẽ giết chết phù thủy.

Nhưng cậu không biết mình nên đâm một dao để trả thù tiếp cho quá khứ, hay kết thúc nỗi đau của đối phương.

Cuối cùng, Elias bước lên, trao cho Lysara một nụ hôn. Cậu có cảm giác như đang hôn kẻ sát nhân ngày đó.

Mùi hôi thối, cảm giác ghê tởm, tất cả đều hiện rõ. Nhưng cậu vẫn lắng nghe con tim mình.

Giờ khắc ấy, Elias hiểu ra. Cậu yêu Lysara không phải vì vẻ đẹp, mà vì sự bình yên và tự do nơi nàng.

Khi nhận ra điều đó, hận thù trong lòng cậu cũng theo đó mà tan biến.

Khuôn mặt Lysara dần hiện ra.

Ban đầu chỉ như một mảnh giấy bị gạch xóa, mơ hồ và rách nát, rồi từng chút một được lấp đầy, chậm rãi hiện thành khuôn mặt của một thiếu nữ.

Không còn vẻ lộng lẫy như trước, chỉ là một gương mặt bình thường, giản dị đến mức dễ bị bỏ qua giữa đám đông.

Nhưng Elias vẫn yêu nàng, yêu con người của nàng.

Trái tim Lysara đập loạn nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, nàng biết mình đã yêu.

Hai người cùng nhau chạy trốn khỏi dân làng. Phía sau là ngọn lửa, phía trước là con đường chưa biết.

Từ đó về sau, trên hành trình của họ, dường như chỉ còn lại tiếng yêu vang vọng.

Theo lời kể của hắn, chiếc cầm không ngừng phát sáng, bàn tay quỷ cũng phát ra ánh sáng vàng nhạt. Như thể đang cứu rỗi ai đó, mặc cho nó vốn sinh ra trong bóng tối, chìm đắm giữa tuyệt vọng không lối thoát.

Đôi cánh thuần khiết ngày ấy dần nhuốm màu u ám, như thể nó chẳng còn là chính nó nữa. Nó muốn hóa thành đen, muốn phá hủy, muốn xé nát tất cả những gì còn sót lại.

Cảm giác đánh mất chính bản thân mình thật sự rất đau đớn. Nếu có một điều gì đó có thể cứu rỗi, thì tốt biết mấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!