Web Novel

Umeka, chúa tể của trăm quỷ

Umeka, chúa tể của trăm quỷ

Cuộc chiến giành lãnh thổ giữa những Dị hình với nhau.

Những cuộc xô xát nhỏ hay tranh chấp lãnh thổ một đối một vốn không phải chuyện gì quá hiếm gặp.

Suy cho cùng, Dị hình cũng là loài có trí thông minh nhất định.

Giống như dã thú, chúng có sự gắn bó mạnh mẽ với lãnh thổ của mình, và bất cứ kẻ nào dám xâm phạm, dù là con người hay đồng loại, đều có thể trở thành kẻ thù.

Chính vì thế, bản thân việc tranh giành lãnh thổ không có gì lạ lùng.

――――Nhưng lần này, một cuộc đại chiến quy mô hàng trăm dị hình, với sự góp mặt của nhiều cá thể cấp "Chúa tể", là điều hiếm khi xảy ra.

「■■■■――――!!!!」

「GROO O O O O O O!!!!」

「GRYA OAAAAAAA!!!!」

Shimakui dùng thân hình khổng lồ siết chặt nhiều dị hình khác, miệng phun ra một lượng lớn nọc độc, biến cả vùng xung quanh thành đầm lầy chết chóc.

Hakoku thì giăng tơ chằng chịt, quét sạch lũ dị hình xung quanh với tốc độ cao.

Sinh vật hình người đen kịt hóa lỏng cơ thể, trút xuống như một cơn mưa giáo mác, biến mặt đất thành vùng đất hoang tàn.

Những con quái vật đặc dị đang hoành hành, dốc hết mọi khả năng của mình vào cuộc chiến hủy diệt.

Trong cuộc chiến của lũ quái vật đã đạt đến trình độ thích nghi tối thượng này, chẳng còn chỗ cho bất kỳ sự sống nào có thể xen chân vào.

Con người không thể thắng nổi Dị hình.

Nếu phải dùng một khung cảnh để minh họa rõ nét cho câu nói đó, thì chính là cảnh tượng lúc này đây.

「Nào, lên thôi, Hakoku!」

「■■■■...!」

Shimakui áp sát Hakoku với tốc độ kinh hồn.

Đang đứng trên đầu nó, tôi tung một cú đấm từ trên cao xuống xương sọ của Hakoku khi nó vừa tiến lại gần.

Khung xương sọ cứng cáp bị vặn vẹo, nó bị nện thẳng xuống đất, rồi khi vừa nảy ngược lên thì lại bị chiếc đuôi khổng lồ của Shimakui đè nát.

Thế nhưng, với khả năng tái sinh đáng sợ, ta có thể chứng kiến Hakoku nhanh chóng lập tức chữa lành mọi vết thương trên cơ thể.

Cứ đà này thì sẽ chẳng bao giờ kết thúc.

Tôi định chuyển sang thế tấn công dồn dập không cho nó kịp thở, nhưng Shimakui như muốn ngăn tôi lại, nó há cái miệng khổng lồ đớp lấy Hakoku đang định di chuyển.

Toàn thân nó chắc hẳn đang bị tan chảy bởi axit cực mạnh, từ trong miệng con đại xà, vô số hơi nước cùng nọc độc đặc trưng của Shimakui trào ra từ cơ thể Hakoku.

Loại độc xà được cho là còn mạnh hơn cả nước cường toan này, ngay cả tôi cũng chẳng muốn tiếp xúc trực tiếp.

Trong lòng thầm thương hại cho Hakoku, tôi để con rắn lo liệu nó, còn mình đi dọn dẹp những kẻ phiền phức khác.

Khi phát hiện một dị hình có hình dạng khối thịt phồng rộp đang phát tán khí độc và tiến về phía căn cứ, tôi nhảy xuống từ đầu Shimakui, xoay người nhiều vòng trên không trung rồi tung một cú chặt gót tựa máy chém, xẻ đôi dị hình kỳ quái đó.

Tưởng chừng sẽ còn thêm nhiều kẻ tấn công, nhưng có vẻ phe dị hình bên tôi đang chiếm ưu thế. Bị ép bởi lũ Dị hình tràn ra từ khu phố ngầm, quân địch bên ngoài không thể đột phá vào căn cứ.

Dù đang thắng thế nhưng tôi tuyệt đối không chủ quan, tôi chọn lọc những Dị hình có đặc tính nguy hiểm để ưu tiên công kích.

Ví dụ như hình người đen khi nãy, con quái vật như bọ ngựa khổng lồ sở hữu nhiều lưỡi liềm, hay con ruồi khổng lồ bay trên không trung...

Tôi nhắm vào những cá thể mạnh mẽ có khả năng thay đổi cục diện trận chiến nếu bị bỏ mặc, rồi lao vào xé xác và đánh đuổi chúng.

「Lũ con người kia, tuyệt đối không được bước chân ra khỏi tòa nhà!」

Thấy một con dị hình nhận ra con người trong tòa nhà và định tấn công, tôi túm cổ nó quăng thẳng vào giữa bầy địch để ngăn chặn.

Tôi phất tay ra hiệu không được chạm vào tòa nhà này. Có vẻ hiểu ý nên sau đó, không còn con dị hình nào thuộc phe này tấn công về phía căn cứ nữa.

Bọn chúng phục tùng tôi ngoan ngoãn hơn cả mong đợi.

Ngay cả Shimakui, kẻ có lẽ là mạnh nhất vùng này nếu không tính tôi, dù từng bị tôi đánh cho thừa sống thiếu chết trong quá khứ nhưng giờ cũng không hề lộ ra chút địch ý nào, nó chỉ dùng thân xác đồ sộ đó để nghiền nát lũ dị hình bên ngoài.

Ngay cả lũ khỉ đáng ghét từng quỳ lạy van xin tha mạng trước đây, giờ cũng đang làm việc rất hăng hái, có lẽ để lấy lòng tôi.

Dù lúc đầu có chút bất an khi sử dụng chúng, nhưng xem ra mọi chuyện đã ổn.

「Việc chinh phục khu phố ngầm vốn chỉ định để tìm kiếm nhu yếu phẩm, không ngờ lại có lúc được trọng dụng thế này...Kết quả là do mình gặp may, nhưng nghĩ lại thì mình cũng đã chơi một canh bạc khá mạo hiểm.」

Suốt một năm có ý thức với tư cách Bairi.

Tôi đã không ngừng lặn lội xuống phố ngầm để thu thập thực phẩm, đánh bại hết lũ Dị hình và những đám xác sống tấn công mình. Chính điều đó đã khiến ngay cả những Dị hình chưa từng biết tôi trước đây cũng phải công nhận tôi là "Chúa tể" của khu phố ngầm.

Dù số lượng Dị hình ở đó rất lớn, nhưng về sau tôi hầu như không còn bị tấn công nữa.

May mắn là dù "Chúa tể" của vùng này tạm thời vắng mặt, những dị hình lâu năm ở đây vẫn xem tôi như chủ nhân của chúng.

Những cá thể sống sót từ xưa thường rất mạnh mẽ, nổi bật nhất chính là con đại xà trắng Shimakui.

Tôi đã đối đầu với nó khi nó xâm lược lãnh địa này với tư cách "Chúa tể" và giành chiến thắng. Cảm thấy tiếc nuối cho vẻ ngoài trắng sứ tuyệt đẹp của nó, tôi đã kéo nó xuống khu phố ngầm nơi tôi sinh sống để kéo dài mạng sống cho nó.

Dù không hẳn là có lòng trung thành, nhưng từ đó về sau nó không hề phản kháng và sống lặng lẽ dưới lòng đất.

Tôi vốn không nghĩ nó sẽ giúp bảo vệ nơi này, nhưng phải chăng con rắn này cũng có ít nhiều tình cảm với vùng đất này?

Thật may mắn.

Vì việc chúng có chuyển động theo ý tôi hay không vốn là một ẩn số.

Thật may khi bản tính hung hãn của dị hình vùng đất này hiện không hướng về phía con người, mà lại dốc toàn lực để đẩy lùi quân xâm lược bên ngoài.

「――――Để tận dụng vận may đó, trước hết ta sẽ giết ngươi tại đây.」

Vùng xung quanh đã biến thành tro bụi.

Những kẻ tập trung gần căn cứ hầu như đã bị dọn sạch.

Những cá thể nguy hiểm lọt vào tầm mắt cũng đã được xử lý xong.

Chuyện của Hakoku cứ để con rắn đó lo, tôi sẽ kết liễu kẻ mà mình đã tạm gác lại từ nãy đến giờ.

Cái bóng người đen kịch, kỳ quái và hôi thối đang hiện ra trước mắt tôi.

「Ta r..ồi t..iêu d..iệt! N..gươi đ..ồ..!!」

「Kẻ không có đức tin, không có lòng kiêu hãnh như ngươi, chỉ làm chướng mắt ta thôi.」

Không do dự, tôi áp sát và thổi bay đầu nó.

Nhưng bóng đen đó không thèm làm những việc tầm thường như tái sinh, mà biến đổi toàn bộ cơ thể trong tình trạng không đầu để tấn công tôi.

Cánh tay nó biến thành vô số xúc tu sắc nhọn, tạo ra số lượng đòn tấn công áp đảo như Thiên Thủ Quan Âm, vây hãm và chém vào tôi.

Né tránh thì phiền phức, phòng thủ thì ngu ngốc. Với tôi, cách tốt nhất là đột phá trực diện.

Tôi đâm xuyên qua từng lớp tấn công.

Tôi dùng nắm đấm và cơ thể hất văng vô số ngọn giáo chất lỏng nặng nề――――thứ mà tự nhiên không thể tồn tại――――rồi áp sát hình bóng màu đen đang điên cuồng tấn công.

Khi nó kinh hãi và lùi bước vì những đòn đánh không có tác dụng với tôi, tôi tung một cú đánh bằng lòng bàn tay vào ngay chính diện mà không chút do dự.

Một tiếng "bộp" vang lên, một lỗ hổng khổng lồ xuyên từ bụng ra sau lưng xuất hiện trên cơ thể nó, và tôi nhẹ nhàng vùi vào đó những tàn lửa đen đang cháy trên tay mình.

「C...hết A...aaaaaa――――!!!!????」

「Ngươi sợ lửa mà, đúng không? Lửa của ta đặc biệt nóng và không bao giờ tắt. Nếu nó bùng cháy từ bên trong, chừng nào cái 'nhiên liệu' là ngươi còn chưa biến mất thì hỏa lực sẽ chỉ có tăng thêm. Ngươi trông có vẻ dễ cháy đấy, nên hãy giúp ích cho ta lần cuối đi.」

Để lại lời nhắn cuối cùng đó, tôi ném bóng người đen đang bắt đầu bùng cháy từ bên trong vào bầy dị hình đang lao tới.

Tiếng gào thét của nó vang vọng một hồi rồi dứt hẳn sau một vụ nổ lớn, và từ đó sẽ không bao giờ còn nghe thấy nữa.

Trong lúc nhẩm tính xem nó đã lôi theo được bao nhiêu dị hình bên ngoài làm đệm lưng, tôi quay người về phía trận chiến giữa Hakoku và Shimakui, nơi sắp có sự thay đổi.

Nhìn vào khung cảnh trước mắt, tôi vô thức nín thở.

Trận chiến giữa những thực thể khổng lồ mang một sự hào nhoáng mà một người không có tầm vóc lớn như tôi không bao giờ làm được.

Ngay cả một kẻ tự phụ như tôi cũng phải thừa nhận rằng, đó là một cuộc chiến choáng ngợp, cuốn phăng mọi thứ xung quanh như một thảm hoạ.

Nó khiến tôi nhận ra rằng, chỉ riêng kích thước khổng lồ thôi cũng đã là một mối đe dọa.

Mặt đất rung chuyển.

Bầu trời như tách đôi.

Hakoku lao đi vun vút trên không trung, còn Shimakui chỉ cần đuổi theo thôi cũng đủ gây ra thiệt hại hủy diệt cho xung quanh.

Khi Hakoku định dùng tơ bao vây Shimakui, con rắn trắng phun ra tia độc như laser đốt cháy tất cả.

Tưởng chừng là một trận chiến bất phân thắng bại, nhưng rồi Shimakui phồng mang, phun nọc độc ra như sương mù.

Nó biến bầu trời nơi Hakoku đang bay lượn thành vùng kịch độc chết chóc.

Khi Hakoku tức tốc hạ xuống mặt đất để lánh nạn, con đại xà trắng đã chờ sẵn ở đó và há miệng đớp trọn.

Đó là một trận chiến cực kì khốc liệt.

Tôi vốn luôn là người trực tiếp chiến đấu, nên chưa bao giờ được chứng kiến các Dị hình khác chiến đấu với nhau như thế này.

Chứng kiến một trận chiến ngang tài ngang sức đến mức không cho phép bất kỳ dị hình nào khác xen vào, tôi bỗng cảm thấy một sự xúc động kỳ lạ.

Một Hakoku vẫn đang không ngừng tiến hóa để sinh tồn, và một Shimakui trắng muốt đẹp tựa sứ trắng.

Nếu được, tôi cũng muốn đứng xem cuộc chiến này đến khi kết thúc, nhưng tiếc là hoàn cảnh không cho phép.

「Làm tốt lắm Rắn! Từ giờ để tên đó cho ta xử lý!!」

Tôi giật lấy Hakoku từ miệng Shimakui――――kẻ đang ngậm đối thủ và quăng quật như để khoe chiến lợi phẩm.

Tôi vung vẩy Hakoku, dùng nó làm công cụ tông sập các tòa nhà và nghiền nát lũ dị hình.

Cuối cùng, sau khi ném nó đi, tôi tự rạch cánh tay mình, tạo ra ngọn lửa từ dịch thể để thiêu rụi toàn bộ vùng xung quanh.

Nhìn cơ thể nát bét như bị bỏ vào máy xay của Hakoku vẫn đang cố gắng gượng dậy, tôi thở dài trước sức bền bỉ của nó. Nhưng tôi cũng nhẹ nhõm khi thấy bầy dị hình xung quanh đã giảm đi một nửa, dấu hiệu của hồi kết đã hiện rõ.

Tôi thô bạo xoa mạnh lên đầu Shimakui khi nó đang nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói điều gì đó.

Với năng lực của Tojo, chắc chỉ vài phút nữa là thuốc đặc trị sẽ được tung ra.

Tôi không biết nó hiệu quả đến mức nào, nhưng một thứ do gã bác sĩ lang băm đó tạo ra chắc chắn không phải loại tầm thường.

Dù tôi đang lúng túng vì chưa thấy giới hạn thể lực của Hakoku và không biết phải đánh gục nó thêm bao nhiêu lần nữa, nhưng nếu có thuốc đặc trị, việc tiêu diệt nó chắc chắn sẽ không khó.

(...Nhưng đồng thời, một khi thuốc đặc trị được phát tán, chúng ta sẽ ra sao?)

(Không, một khi tôi mất mạng, lũ này chắc chắn sẽ tấn công con người, nên nếu tôi phải chết, tôi buộc phải kết liễu luôn mạng sống của chúng... Dù có lỗi với những kẻ đang tôn sùng mình thế này thật...)

Tôi không biết đâu mới là đáp án đúng.

Hakoku với khả năng tiến hóa vô hạn cần phải bị tiêu diệt càng sớm càng tốt, nhưng nếu có thể, tôi muốn ngăn chặn việc phát tán thuốc đặc trị.

Tôi từng nghĩ đến việc trực tiếp tiêm thuốc đặc trị vào Hakoku, nhưng kiểu gì tôi cũng sẽ bị vạ lây.

Nếu chẳng may tôi và Hakoku cùng gục ngã, lý do để lũ dị hình ở đây không tấn công con người sẽ biến mất.

Khi đó, những kẻ đang phục tùng ngoan ngoãn này sẽ biến nơi đây thành bãi săn, và địa ngục đối với con người sẽ thực sự bắt đầu.

Bản thân tôi lúc này chẳng còn chút do dự nào về việc từ bỏ mạng sống này.

Phần nhân tính trong tôi có lẽ đang rất sợ hãi, nhưng với tư cách là một dị hình, tôi không còn quá tha thiết với sự sống.

Tôi đã làm tất cả những gì mình muốn, vậy là đủ rồi.

(Mục tiêu trước mắt là câu giờ cho đến khi Tojo hoàn thành việc sửa chữa. Nếu vậy, mình cứ thế này...)

(Không, mình đang nghĩ cái gì vậy? Chẳng lẽ mình lại định dựa dẫm vào lũ con người yếu ớt sao...)

Tôi bỗng bật cười trước ý nghĩ hèn nhát vừa xẹt qua đầu.

Dù đã chấp nhận sử dụng các dị hình khác, tôi vẫn thực sự kinh ngạc khi thấy mình có ý định dựa dẫm vào những thực thể hạ đẳng hơn nhiều, thậm chí là những kẻ từng chĩa vũ khí vào mình.

Nhưng, cảm giác đó cũng không tệ lắm. Có lẽ sự thay đổi tư duy này cũng là một điều hay.

Cảm thấy đau nhói, tôi nhìn xuống cánh tay, vết thương tôi tự rạch khi nãy vẫn chưa được tái sinh hoàn toàn.

Tôi biết nguyên nhân, nhưng không ngờ tốc độ tái sinh lại chậm đến thế.

「...Chết tiệt, đói bụng quá.」

Tôi buông lời chửi thề, siết chặt cánh tay không chịu lành.

Như nhận ra trạng thái đó của tôi, Hakoku dù đang trong tình trạng cơ thể nát bét vẫn chằm chằm quan sát cánh tay tôi.

Vết thương này vẫn ổn, chỉ là tái sinh chậm thôi, nó sẽ lành.

Nhưng từ vết thương tiếp theo, tôi không biết mình còn có thể tái sinh đến mức nào. Ít nhất, việc tự làm hại bản thân thêm nữa là điều không tốt.

「Rắn, ta giao lũ tép riu cho ngươi. Có lẽ khả năng càn quét của ngươi còn nhỉnh hơn ta đấy.」

Chẳng thèm xác nhận xem nó có hiểu hay không, tôi chỉ nói thế rồi lao đi.

Hakoku tơi tả lập tức nghênh chiến, nhưng với nó trong tình trạng bị thương hiện tại, tốc độ của tôi vượt xa vài bậc.

Vậy nên tôi sẽ không để trúng dù chỉ một đòn. Tôi sẽ đơn phương hành hạ Hakoku.

Mọi đòn tấn công của tôi đều găm thẳng vào cơ thể nó. Hakoku liên tục chịu tổn thương nghiêm trọng đến mức rụng cả răng, sừng, bị lột cả lớp lông dày và lòi cả nội tạng.

Cánh tay tôi đâm xuyên qua người nó, chia cắt nửa thân trên và nửa thân dưới, bẻ gãy mọi cánh tay nó dùng để tấn công.

Thế nhưng, Hakoku vẫn không ngã xuống.

Nó tái sinh những tổn thương, hai phần cơ thể bị xẻ đôi chuyển động cùng lúc, lao vào tấn công tôi như thể không hề chịu ảnh hưởng gì.

Tôi né tránh tất cả những đòn tấn công từ khối thịt kỳ quái chẳng còn ra hình thù đó, và tiếp tục đập nát nó không ngừng nghỉ.

Hàng chục, hàng trăm, hay có lẽ còn nhiều hơn thế. Tôi hủy diệt Hakoku cho đến khi nó trông như một vết bẩn bám trên mặt đất.

Thế nhưng, Hakoku vẫn không ngã xuống.

Một con quái vật có sức sống mãnh liệt vô cùng tận và không ngừng tiến hóa. Đó chính là Hakoku, con quái vật mà cả một quốc gia cũng không thể tiêu diệt.

「Fufu, đến bao giờ ngươi mới chịu chết đây? Ngươi không có lựa chọn nào là biến mất một cách thanh thản sao?」

Sự lì lợm của nó khiến tôi phải bật cười.

Tôi vốn nghĩ mình đã hiểu sức sống của nó mạnh mẽ đến nhường nào, nhưng xem ra tôi đã nhầm.

Tôi dẫm nát đống tàn tích của Hakoku đang ngọ nguậy dưới chân, hít thở một hơi để điều chỉnh lại nhịp độ.

Dù đây vốn là một công việc mà tôi đơn phương hành hạ nó, nhưng nhìn vào kết quả, có vẻ chính tôi mới là kẻ đang bị dồn vào đường cùng về mặt thể lực.

Nhìn quanh, Shimakui――――kẻ trung thành tuân thủ lời tôi――――đang triệt hạ bầy dị hình một cách triệt để.

Số lượng quân địch đã ít hơn hẳn so với ban đầu.

Nhưng đồng thời, số lượng dị hình tôi đưa ra từ khu phố ngầm cũng đã giảm đi đáng kể.

Dù có thể gọi đây là chiến thắng, nhưng cái giá phải trả cũng quá lớn.

Tôi chưa bao giờ so sánh mạng người với dị hình bên nào nặng hơn, nhưng lúc này tôi lại cảm thấy hối hận, nghĩ rằng lẽ ra mình phải có cách làm nào tốt hơn.

「...Nhưng, mọi chuyện cũng kết thúc rồi sao.」

Phía xa, tôi thấy một thứ gì đó được bắn lên.

Từ trên nóc một tòa nhà đổ nát, thứ đó bay cao lên bầu trời ngay phía trên nơi lũ Dị hình chúng tôi đang tụ tập và chiến đấu.

Tôi lơ đãng ngước nhìn.

Đó chắc hẳn là hy vọng của con người và là sự kết thúc của chúng tôi.

Điểm kết thúc của thế giới chúng tôi――――một vùng đất hoang tàn và điên rồ.

Nhưng tôi nghĩ, như vậy cũng tốt.

Shimakui với tầm nhìn cao đã nhận ra sự bất thường trên không trung sớm hơn các Dị hình khác, thái độ của nó thay đổi hoàn toàn.

Tôi dẫm mạnh lên Hakoku đang định ngọ nguậy dưới chân để ngăn nó lại.

Những dị hình khác vẫn tiếp tục cắn xé và ăn thịt lẫn nhau.

Giữa bức tranh địa ngục quái vật ăn thịt lẫn nhau đó, Hypnos đã bay đến ngay trên đầu chúng tôi.

――――Nổ tung, và hòa tan.

Tôi nheo mắt trước ánh chớp tức thời.

Thứ gì đó bành trướng ra trong tích tắc, rồi cứ thế hòa vào không khí, tán xạ và lan rộng.

Cảnh tượng đó chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Vì vậy, chắc hẳn hầu như không dị hình nào nhận ra sự bất thường trên bầu trời kia.

Đầu tiên, một dị hình trông giống côn trùng ở phía xa phun thể dịch ra khắp người rồi bất động.

Lấy đó làm khởi đầu, từng con một bắt đầu phun dịch, cơ thể tan rã, và biến mất mà không kịp thốt lên một tiếng thét.

Mọi dị hình dù đã đạt được đủ loại thích nghi đều bị tan rã cơ thể một cách bình đẳng.

Mọi thứ trở thành tro bụi. Trước mắt tôi hiện ra khung cảnh như vậy.

Paki――――một tiếng rắc vang lên từ trong đầu tôi, như có thứ gì đó vừa nứt vỡ.

Lâm vào tình cảnh này, tôi chợt nhớ lại những gì mình đã trải qua từ trước đến nay.

Dù những ký ức về cả hai cuộc đời lẽ ra phải công bằng như nhau, nhưng lúc này tôi chỉ nhớ về những kỷ niệm với tư cách là Umeka.

Những ngày tháng tẻ nhạt điên cuồng phá phách vì những cơn giận không rõ nguyên nhân.

Những kiến thức và hơi ấm khi giao tiếp với con người có được sau khi gặp Tojo.

Những lần thất bại khi cố gắng hiểu nhau qua ngôn ngữ để rồi cuối cùng vẫn không thể thấu hiểu.

Và cả việc tôi đã có thể đối diện và trò chuyện lần cuối với chính bản thân mình――――Bairi, người đã dịu dàng nắm lấy tay tôi.

Tất cả chúng đều là những bước chân tôi đã đi qua, là những thứ đã thực sự tạo nên tôi của hiện tại.

「――――Không tệ, quả là một cuộc đời không tệ... Fufu, fuhaha... ahahaha... A, Satsuki, ta... hơi buồn ngủ rồi.」

Cảm giác chất lỏng trào ngược ra từ miệng.

Mất hết sức lực, tôi cứ thế quỳ xuống, nhưng vì không muốn ngã gục hoàn toàn, tôi tựa lưng vào bức tường gần đó.

Tôi khép hờ đôi mắt, buông mình theo cơn buồn ngủ.

――――À, phải rồi, khi Hanamiya Bairi chết, ngài ấy cũng đã ngồi chết như thế này nhỉ.

Đó là những điều duy nhất tôi nhớ lại vào giây phút cuối cùng.

Một mảnh vỡ nhỏ của ý thức đã vụn nát chợt bắt được một âm thanh.

Tiếng gào thét tuyệt vọng của ai đó.

Tôi đã muốn ngủ, đã mệt mỏi lắm rồi.

Dù nghĩ thế, nhưng âm thanh đó vẫn không rời khỏi tai, cứ vang vọng nhức nhối trong đầu.

Tôi nghe thấy tiếng khóc của ai đó.

Tiếng hét của ai đó.

Ai đó đang gọi tôi (watashi)... không, ai đó đang gọi tên tôi (ore).

Nghe thấy giọng nói đó, tôi không thể nào cứ thế chìm vào giấc ngủ được nữa, tôi cố gắng mấp máy mí mắt nặng như chì.

Phía trước tầm nhìn mờ ảo, giữa bầy dị hình đã diệt vong, vẫn còn một con dị hình đang thoi thóp.

Con dị hình đó, Hakoku, đang điên cuồng ăn thịt những xác chết Dị hình xung quanh, cố gắng tiến hóa để duy trì cơ thể đang dần tan rã.

Chống lại nó là những kẻ sống sót ít ỏi còn khả năng chiến đấu. Chúng đang nỗ lực tấn công để ngăn cản khả năng tái sinh của nó.

Chúng đang dốc sức ngăn chặn Hakoku đang cố tìm đường sống, nhưng nhìn từ bên ngoài, tốc độ tấn công của chúng hoàn toàn không đuổi kịp tốc độ tái sinh của nó.

Ý thức của tôi không rõ ràng.

Trong tầm nhìn mờ ảo, tôi tìm kiếm người đã gọi mình.

Trong dòng suy nghĩ trống rỗng, tôi nhìn quanh và thấy cô bé quen thuộc đang ở ngay gần đó.

「Shiki, xin hãy tỉnh lại đi! Nơi này vừa bị phun Hypnos, đây không còn là không gian cho dị hình có thể sống sót nữa! Hãy bám lấy vai tôi, tôi sẽ đưa cô đến nơi thuốc chưa lan tới ngay lập tức!」

「...Chi...ko...chan...」

「――――!? Là anh sao, Bairi-san!? Anh đã tỉnh lại rồi à!? Không, không có thời gian để vui mừng đâu. Hypnos vẫn đang bào mòn cơ thể anh, chúng ta phải rời khỏi đây ngay!」

「...Anh... chuyện gì đang xảy ra...」

Chiko-chan với khuôn mặt tái nhợt vì lo lắng định bế tôi lên. Nhưng cánh tay hoàn toàn không còn sức lực của tôi thõng xuống mặt đất, rồi cứ thế vỡ vụn ra thành cát bụi.

Chiko-chan sững sờ, cô nhìn chằm chằm vào cánh tay đã biến mất của tôi, rồi ôm chặt lấy tôi như để giữ cho cơ thể tôi không tan rã thêm nữa.

「T-Tại sao, trong khi Hakoku vẫn còn giữ được sự cân bằng với khả năng tái sinh, vậy mà anh lại...!?」

「K-Không đau... nên không sao đâu...」

「Làm sao mà không sao cho được...! Không sao đâu, chắc chắn sẽ không sao đâu...! Em nhất định sẽ cứu được anh... tuyệt đối không để anh chết đâu...! Xin hãy để mọi việc cho em. Em sẽ trả lại trọn vẹn ơn cứu mạng của anh ngay tại đây.」

「Ha ha... Chiko-chan... bướng bỉnh thật đấy.」

"Phải làm sao đây", Chiko-chan vừa nói vừa cuống cuồng nhìn quanh.

Cô đang suy nghĩ xem có thứ gì có thể dùng được không, và đâu là sự khác biệt giữa tôi ―――― người đang tan rã ―――― với Hakoku―――― kẻ vẫn đang sống sót.

「Chiko-chan... tại sao tên đó... vẫn còn sống...?」

「Em không biết! Rõ ràng Hypnos đã xâm nhập trực tiếp vào cơ thể nát bét của nó, vậy mà nó vẫn duy trì sự sống bằng cách ăn thịt các dị hình khác như thế! Dù tất cả chúng đang tấn công, nhưng có lẽ tốc độ tái sinh của nó nhanh hơn...! Không, chuyện đó không quan trọng! Bây giờ phải nghĩ cách chữa trị cho Bairi-san đã!」

「...Không. Không kịp nữa đâu. Anh không sống nổi nữa... Anh đã chuẩn bị... tâm lý rồi.」

「T-Tại sao anh lại nói thế!? Đừng có đùa, xin anh đừng có đùa như thế!!」

Bị mắng, tôi lại thấy điều đó thật buồn cười.

Chiko-chan khi còn nhỏ rất hiếm khi nổi giận với tôi. Dáng vẻ giận dữ như muốn cắn người này của cô ấy thật giống hệt lúc còn nhỏ.

"Anh cười cái gì chứ", cô ấy lại càng giận hơn, tạo thành một vòng lặp kỳ lạ.

Khung cảnh quen thuộc ngày xưa đó khiến tôi cảm thấy một nỗi hoài niệm lạ lùng.

「...Chỉ đùa thôi, anh chỉ đùa thôi.」

「Thật là, Bairi-san thật là quá đáng! Trong lúc này mà anh còn nói những lời kỳ quặc đó sao! Làm ơn hãy chọn lúc mà đùa chứ!!」

「Trời ạ, thật sự Bairi-san giống hệt Onii-chan đó―――― Không, không phải lúc để nói chuyện này...!」

「Fu, fu... Chiko-chan, thật là...」

Tôi mỉm cười dõi theo Chiko-chan đang bối rối cuống quýt.

Vì là một cô bé thông minh, chỉ cần suy nghĩ một chút là cô ấy sẽ tìm ra đáp án, nhưng cô ấy lại rất dễ bị dao động tâm lý dẫn đến cuống cả lên.

Từ trước đến giờ vẫn vậy, ngay cả lúc nói chuyện ở công viên đó, cô ấy cũng là một đứa trẻ như thế.

Sau một hồi suy nghĩ, có vẻ Chiko-chan đúng là một cô bé thông minh. Với những dữ liệu đã có, việc tìm ra câu trả lời không quá khó khăn đối với cô ấy.

Chiko-chan trầm ngâm một hồi, rồi như nhận được sự soi sáng, cô ấy mở to mắt ngước lên.

「――――Ra là vậy, Shiki không ở trong trạng thái hoàn hảo của một dị hình...!」

「Bởi vì, dù ở cùng em suốt bấy lâu nay, nhưng khác với bọn chúng, anh hoàn toàn không... không, anh không hề ăn những thứ lẽ ra phải ăn...! Chính vì thế...!」

「...Chiko-chan...?」

Dường như đã hiểu ra điều gì đó, ánh mắt Chiko-chan dao động một thoáng rồi cô ấy rơi vào trầm tư.

Trước khi tôi kịp suy đoán xem cô ấy đang nghĩ gì, tình hình đã thay đổi.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên.

Đó là âm thanh của Hakoku, kẻ cuối cùng đã hoàn tất việc tái sinh và định hình lại cơ thể, bắt đầu phản công lại những người sống sót đang tấn công mình.

Tôi lo lắng cho sự an nguy của Ayano và những người khác. Tôi dùng hết sức bình sinh để vặn người định nhìn về phía đó, nhưng chút sức tàn của tôi không thể nào chống lại được sức của Chiko-chan.

「Ch-Chiko-chan. Bây giờ... tình hình thế nào rồi...?」

「――――Bairi-san, xin hãy chỉ nhìn em thôi.」

Ngắt lời tôi, Chiko-chan kéo cổ áo mình ra, để lộ làn da.

Dù lấm lem bụi đất nhưng làn da trắng mịn màng và xinh đẹp đó đang áp sát ngay trước mặt tôi.

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi trợn tròn mắt bàng hoàng.

Nếu là bình thường, tôi đã xấu hổ mà bỏ chạy ngay lập tức, nhưng với sức lực tàn tạ không thể cử động này, tôi chẳng thể nào đẩy cô ấy ra khỏi hành động khó hiểu này.

「E-Em định làm gì...」

「Bairi-san. Xin hãy ăn em đi.」

Chiko-chan thốt ra những lời rõ ràng đến mức không thể nghe nhầm.

Tôi nghẹn thở vì kinh ngạc, đôi mắt mở to hết cỡ chỉ còn thấy làn da của Chiko-chan.

Tôi không thể thấy mặt cô ấy vì cô ấy đang ôm chặt lấy tôi.

Tuy vậy, lực ôm quá mạnh đó cho tôi biết rằng lời đề nghị của cô ấy hoàn toàn là nghiêm túc.

「D-Dừng lại đi... anh không hiểu... em đang nói gì cả...」

Dù tôi cố gắng kháng cự, cô ấy vẫn ôm chặt không cho tôi thoát ra, và tiếp tục nói ra những lời không hề do dự.

「Không, anh chắc chắn phải hiểu. Giữa Hakoku và Shiki không hề có sự khác biệt.」

「Nếu có, thì Shiki tuyệt đối không thể kém cạnh nó được.」

Giọng nói của Chiko-chan không hề dao động.

「Kể từ khi gặp Bairi-san, em chưa từng thấy anh ăn uống một cách đàng hoàng. Anh ăn còn ít hơn cả em, và những thứ anh ăn cũng chẳng khác gì con người. Lúc đầu em cứ ngỡ đó là chuyện bình thường, vì chúng ta rất giống nhau, và lời nói của anh không hề gợi lên bất cứ điều gì liên quan đến dị hình.」

Lời cô ấy nói mang giọng điệu của một người đã chấp nhận điều gì đó, không phải là từ bỏ, mà giống như một ước nguyện sắp thành hiện thực.

Cô ấy tiếp tục với một lý lẽ sắc bén không kẽ hở.

「――――Thế nhưng, nếu xét đến việc cơ thể anh là Shiki, và trong quá khứ Shiki từng ăn thịt cả dị hình lẫn con người, thì tình trạng hiện tại rõ ràng là quá bất thường. Vì thế, chắc chắn sự thật là... dù anh có tâm hồn của một con người đi chăng nữa, thì để duy trì cơ thể đó, anh buộc phải ăn thịt người hoặc dị hình.」

Vì thế, khi bị cô ấy nói trúng tim đen như vậy, tôi buộc phải đối diện với thực tại nghiệt ngã đang phơi bày trước mắt.

Tôi không thể phản bác.

Lời cô ấy nói hoàn toàn chính xác, và quan trọng hơn cả, lúc này đây, làn da của cô ấy đang áp sát vào tôi trông đẹp đẽ, mềm mại, và... ngon lành đến mức không thể tin nổi.

「Vi khuẩn gây nhiễm đúng là sẽ giết chết con người. Nhưng đối với dị hình, vi khuẩn đó chắc chắn là yếu tố duy trì sự sống. Và để chúng sinh sôi thì cần có một vật chủ nhiễm bệnh nào đó. Và... nếu nói đâu là vật chủ tuyệt vời nhất để gia tăng vi khuẩn của Shiki, thì đó chính là người đã bị nhiễm một phần nhỏ, nhưng vẫn còn giữ lại phần lớn yếu tố con người――――」

――――Hơn bất kỳ ai, hơn bất kỳ thứ gì, em chính là người phù hợp nhất.

Cô ấy nói thế, và dâng hiến mạng sống của mình một cách vui vẻ.

「――――Xin anh hãy ăn sạch không chừa lại chút gì. Hãy biến nó thành mạng sống của anh.」

「Không, anh không muốn. Tuyệt đối... anh không muốn chuyện đó...!」

「Em cũng không thể giương mắt nhìn Bairi-san mất mạng được. Nếu anh nói không muốn, em sẵn sàng dùng dao tự cắt cổ mình để không còn đường lui nữa.」

「Ch-Chiko-chan...?」

「Vâng, em là Sasahara Tomoko, người đã được Bairi-san cứu mạng. Chứng kiến một người nhân hậu như anh cứ mãi chịu tổn thương ngay trước mắt mình, em luôn mong muốn được giúp ích cho anh, dù là bằng cách này đi chăng nữa.」

Cuối cùng Chiko-chan cũng buông tôi ra để hai khuôn mặt đối diện nhau.

Khuôn mặt cô ấy mà tôi cuối cùng cũng nhìn rõ được đang giãn ra một cách dịu dàng chưa từng thấy.

Tôi không thể đẩy cô ấy ra, cũng không thể ngăn được con dao cô ấy đang cầm trên tay.

Tôi chỉ biết lảo đảo đứng không vững, thật là thảm hại hết mức.

Nhìn thấy dáng vẻ thảm hại đó của tôi, Chiko-chan không hề chê cười, cô ấy bắt đầu chậm rãi tâm sự.

「Lúc nhỏ em chỉ có một mình. Ở nhà, ở trường, chẳng nơi đâu có chỗ cho em cả. Trong những ngày thơ ấu cô độc và hay khóc nhè đó, đã có một người luôn ở bên cạnh em.」

「――――Đó là...」

「Anh ấy rất khó chịu, chẳng chịu nói thật, lại còn hay cằn nhằn nữa... em cũng tự biết mình là một đứa trẻ khó bảo và đáng ghét... Nhưng người đó vẫn không hề bỏ cuộc, anh ấy cứ ngồi mãi bên cạnh em trên chiếc ghế đá công viên đó.」

「...」

「Cuối cùng em cũng không đủ dũng khí để hỏi tên anh ấy, nhưng khoảng thời gian cô độc đó, việc người anh ấy chỉ đơn giản là ngồi bên cạnh đã biến anh ấy thành một người không thể thay thế đối với em. Đến tận bây giờ, anh ấy vẫn là chỗ dựa tinh thần và là mục tiêu phấn đấu của em. Con người không thể sống một mình, không thể sống ở nơi chẳng có ai, vì vậy chỉ cần một người thôi cũng được, em muốn trở thành một người có thể cứu giúp một ai đó.」

Em từng ghét người lớn.

Em từng ghét việc giao thiệp với người khác.

Em từng ghét việc phải hòa nhập với ai đó.

Và em ghét tất cả những gì xung quanh cố ép buộc em làm những việc đó.

Người đã xoa dịu và gỡ bỏ những suy nghĩ cứng nhắc đó của em mà không hề phủ nhận chúng, chính là điểm khởi đầu của em.

Nói đoạn, Chiko-chan nheo mắt lại như đang hồi tưởng.

「Bairi-san, em đã nhìn thấy hình bóng của anh trai đó chồng lấp lên anh.」

「Một người vụng về, hay lo chuyện bao đồng và thích chăm sóc người khác giống hệt như người anh đó, nên ngay từ đầu em đã không thể xem anh như một người xa lạ được... Em thật tệ quá phải không.」

「...Chiko-chan, anh...」

Nhưng.

Chiko-chan tiếp tục lời nói của mình.

「...Nhìn vào hình bóng của anh trai qua Bairi-san, em đã dần dần có thể nhìn thấu được bản thân anh. Một Bairi-san hiền lành đến ngốc nghếch, ôm giữ sự ngọt ngào mà chúng em đã đánh mất, tự dằn vặt vì nó, phạm sai lầm, nhưng vẫn không bao giờ dừng bước... Em đã bắt đầu nghĩ rằng anh là một người không thể thay thế, tỏa sáng đến mức chói lòa.」

「Cuộc sống bên cạnh Bairi-san vui vẻ đến mức khiến em quên đi thực tại tuyệt vọng, quên đi bi kịch mình đang mang, và quên đi cả hình bóng người anh trai mà em từng chồng lấp lên anh...」

Chiko-chan cầm con dao gọt trái cây nhỏ, khẽ đặt nó lên cổ mình.

「Trong một thế giới chỉ toàn những điều đau buồn này, nếu em có thể cứu lấy một ai đó... không, nếu em chỉ có thể cứu duy nhất một người, em muốn người đó là anh... là Bairi-san.」

Chiko-chan dùng cả hai tay nắm chặt lấy con dao đang kề dưới cổ.

Để chắc chắn không trượt, để chắc chắn sẽ kết liễu mạng sống, cô dồn lực vào đôi bàn tay đang siết chặt cán dao.

Dáng vẻ tràn đầy quyết tâm mà cô bé ngày xưa không hề có ấy, bất chấp hoàn cảnh lúc này, cô ấy vẫn xinh đẹp đến nỗi tôi không thể không cảm nhận được vẻ đẹp của cô ấy.

「Người đã cứu vớt em khỏi bóng tối khi em chỉ có một mình, đối với em, anh thực sự giống như một vị thần vậy. ...Vâng... em vẫn còn nhiều điều muốn nói lắm... nhưng, thế này là đủ rồi... Xin anh, hãy sống tiếp nhé―――― Tạm biệt anh, Bairi-san.」

Cô ấy mỉm cười.

Không phải nụ cười từ bỏ, cũng không phải nụ cười đau khổ.

Dù sắp sửa đi đến cùng một kết cục như khi rơi xuống khu phố ngầm ngày ấy, nhưng không hiểu sao cô ấy lại mỉm cười hạnh phúc.

――――Khuôn mặt hạnh phúc đó giống hệt như biểu cảm tôi từng thấy trước đây.

Bất chợt, tôi nhớ lại.

『――――Này Chiko-chan, em đã nói với anh rằng mình chẳng còn nơi nào để về đúng không? Nhưng mà, ngay cả một kẻ qua đường như anh còn lo lắng và hỏi han em thế này, thì ở bất cứ đâu cũng sẽ có người luôn nghĩ về em thôi. Dù lúc này em chưa cảm nhận được, nhưng nơi dành cho em luôn tồn tại, và từ giờ em có thể tạo ra bao nhiêu nơi như thế tùy thích.』

『...Không thể tin được. Toàn nói những lời mơ mộng hão huyền, quả nhiên anh là kẻ khả nghi biến thái mà.』

『Không phải đâu!? Anh là một người anh trai tốt bụng, đẹp trai, chỉ là hơi lo lắng cho những người trông có vẻ cô đơn lọt vào tầm mắt thôi mà!?』

『Thế mà lại đi bắt chuyện với một đứa bé gái không quen biết sao. Đột nhiên ngồi xuống bên cạnh rồi nói chuyện thân mật như đúng rồi. Ban đầu em đã nghĩ anh là kẻ cực kỳ nguy hiểm đấy.』

『Chiko-chan... em khắt khe quá, anh trai chịu không nổi đâu.』

Tôi đã vất vả đối phó với cô bé như một con mèo con dựng lông đe dọa ấy, nhưng vẫn không thể bỏ mặc cô bé đang ngồi lầm lì trong công viên để đi đâu được, và chúng tôi đã trò chuyện như thế.

Tôi đã nói với cô ấy.

Rằng nơi dành cho cô ấy vẫn luôn tồn tại, chỉ là cô ấy chưa nhận ra, nó ở ngay sát bên thôi, và từ nay về sau cô ấy có thể tạo ra thêm bao nhiêu tùy ý.

Cô bé Tomoko lúc đó chẳng thèm tin lời tôi chút nào, còn tôi thì vừa tự trách khả năng ăn nói kém cỏi của mình, vừa tiếp tục cố gắng tìm cách đưa cô bé ra khỏi sự cô độc đó.

『Mà, anh vẫn chưa cho Chiko-chan thấy được mặt ngầu của mình chút nào nhỉ... Ừm, nhưng cứ chờ xem! Nhất định sẽ có lúc anh cho Chiko-chan thấy một khía cạnh cực kỳ ngầu của mình cho mà xem!』

『Cái gì vậy chứ. Đột nhiên tuyên bố một điều chẳng đáng kỳ vọng chút nào, làm em giật cả mình.』

『Anh chắc chắn sẽ cho em thấy! Nếu em không kỳ vọng, sau này khi thấy rồi em sẽ phải xấu hổ vì sao lúc đó mình lại không tin anh đấy nhé?』

『...Anh là đồ ngốc à? ...Fufu, thật tình anh đúng là... ahaha, đồ ngốc mà...』

Cứ như thế, tôi cố gắng pha trò, làm cho cô ấy cười bằng cách kể những câu chuyện cười mà tôi không thường hay kể.

Và rồi, nụ cười nhỏ bé của Chiko-chan mà tôi vất vả mới thấy được ấy, cho đến tận khi trưởng thành bây giờ vẫn giữ nguyên nét xưa không hề thay đổi.

Cô bé mà tôi hằng mong ước có được nụ cười, vẫn chẳng hề thay đổi.

「...Em, nên sống tiếp.」

Paki―――― Máu tươi bắn tung tóe.

Mũi dao Chiko-chan đang cầm đã đâm xuyên qua và khoét sâu vào lòng bàn tay tôi.

Trước khi Chiko-chan kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra trước mắt, tôi đã cắn chặt lấy bả vai cô ấy.

Vết thương trên vai nơi mầm bệnh dị hình từng xâm nhập trước đây, giờ đây tôi không cắn để chữa trị, mà cắn để nuốt chửng.

「――――Anh chỉ toàn cho em thấy những khía cạnh chẳng ngầu chút nào thôi nhỉ.」

Khuôn mặt nhăn lại vì cơn đau nơi bả vai bị cắn đứt một mảng, Chiko-chan nhìn thấy con dao cô định tự đâm mình giờ đang cắm xuyên qua bàn tay tôi.

Không hiểu chuyện gì đã xảy ra, Chiko-chan nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ vì đau đớn và bàng hoàng. Tôi giật lấy con dao, rồi dùng bàn tay đầy máu nắm lấy cô ấy.

「Không thể cho em thấy dáng vẻ của một người lớn, cũng chẳng thể ra dáng đàn ông. Cứ thế này thì đúng là không thể rũ bỏ cái danh hiệu kẻ khả nghi biến thái được rồi.」

「Bairi, -san?」

Đôi mắt to tròn sau cặp kính rung động.

Tôi ôm lấy cô gái vẫn còn đang hỗn loạn, dùng vạt áo kimono rách nát bịt chặt vết cắn trên vai Chiko-chan.

Piki piki―――― Cảm giác như toàn thân đang nứt vỡ.

Tôi cảm nhận được cơ thể mình đang tái sinh từ bên trong với tốc độ kinh hồn, nhưng đồng thời, Hypnos đang bao trùm không khí cũng đang bào mòn cơ thể tôi.

Một cơn đau nực cười. Toàn thân bị thống trị bởi sự đau đớn đến mức cơn đau từ con dao đâm xuyên tay chỉ còn là cảm giác ấm áp.

Nhưng, trước mặt cô ấy, tôi tuyệt đối không muốn thốt ra lời than vãn nào.

Cánh tay bị cắn của Chiko-chan thõng xuống, cô ấy đứng sững sờ tại chỗ.

「Khi thấy em ngồi một mình trong công viên, anh đã nghĩ em bị lạc đường nên mới bắt chuyện. Anh đã muốn đưa đứa trẻ lạc đường là em trở về nơi thuộc về mình. Nhưng lúc đó, em không phải là kiểu lạc đường chỉ cần chỉ lối, và anh thì không đủ sức mạnh để làm gì hơn được.」

「――――...Tại sao, những lời đó, cứ như là...」

「Cuối cùng, anh đã không thể tìm thấy nơi em nên ở, không thể đưa em về nơi bình yên, anh đã luôn lo lắng, luôn hối hận suốt bấy lâu nay. Anh đã nghĩ, giá như mình can đảm hơn một chút để bước vào cuộc đời em, giá như mình can đảm hơn một chút để ép mình vào tận nhà em...」

「A, a... Không thể nào. Vậy thì, Bairi-san... Anh chính là...」

Cô ấy đã hiểu.

Cô ấy đã nhận ra.

Tuy vậy, cú sốc quá lớn khiến Chiko-chan run rẩy, đến mức quên cả cơn đau nơi bả vai.

Thực ra, tôi vốn không định nói ra việc chúng tôi từng gặp nhau trong quá khứ.

Nhưng nếu cô ấy đã trân trọng "tôi" của quá khứ đến nhường ấy, thì tôi nên tiết lộ, tôi nên nói cho cô ấy biết.

「――――Em lớn thật rồi, Chiko-chan... Ừm, khác hẳn với cô bé ngồi trên ghế đá ngày nào. Em đã trở thành một người lớn thật ngầu rồi đấy.」

「............Onii...san...?」

Bằng một giọng nói đầy nghi hoặc và ngỡ ngàng, Chiko-chan lẩm bẩm rồi nhìn tôi kinh ngạc.

Tôi xoa đầu Chiko-chan khi cô bắt đầu trào nước mắt, rồi ôm chặt lấy cô.

"Tại sao, vì sao", Chiko-chan vừa thầm thì vừa vòng tay qua lưng tôi, tựa sát vào lòng.

「Tại sao anh lại... tại sao anh lại luôn... bảo vệ em suốt bấy lâu nay...」

「...Không đâu, là vì em thực sự rất mạnh mẽ. Không phải anh bảo vệ em, mà là kết quả của việc em đã không ngừng đấu tranh để sống sót.」

「Em, em đã... nỗ lực hết mình...! Em đã cố sống chết, vùng vẫy để sống, đã vứt bỏ rất nhiều thứ...! Nhưng, dù vậy em vẫn không thể trở thành một người mà anh có thể tự hào được...!」

Tôi vuốt ve đôi má đẫm lệ của Chiko-chan.

Khi ôm nhau thế này, tôi nhận ra rõ rệt chiều cao của mình đã trở nên thấp hơn cô ấy. Cảm giác được sự trưởng thành của cô ấy khiến tôi vui mừng, nhưng cũng thoáng buồn cho bản thân chẳng hề lớn lên.

Dù vậy, niềm vui vẫn chiếm ưu thế, giúp tôi nhận ra tình cảm mình dành cho cô bé này không hề nhỏ bé chút nào.

「Không, không phải vậy đâu. Đối với anh, Chiko-chan là một người mạnh mẽ và sống rất kiên cường. Dù thời gian bên nhau ngắn ngủi, anh vẫn hiểu được em đã nỗ lực đến nhường nào. Chiko-chan đã làm rất tốt, thực sự rất tuyệt vời.」

「Anh lúc nào cũng chiều chuộng em hết... hức... Dù hình dạng có thay đổi thế này, anh vẫn luôn ở bên cạnh em...」

「...Anh muốn nói đó là lẽ đương nhiên, nhưng thực ra chỉ là tình cờ bàn tay anh chạm được đến em. Nếu sai lệch dù chỉ một chút, anh đã không thể cứu được em rồi, nên Chiko-chan không cần phải cảm ơn anh đâu.」

「Dù vậy, người đã cứu em vẫn là Bairi-san... chỉ có duy nhất Bairi-san.」

Trước một Chiko-chan đang siết chặt vòng tay như thể không bao giờ muốn buông, tôi chẳng biết làm gì hơn, chỉ đành mỉm cười gượng nghịu và đáp lại bằng một lời cảm ơn.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Đó là âm thanh của Hakoku, kẻ đã hoàn tất một phần quá trình tái sinh, đang điên cuồng phá hoại để tiêu diệt những kẻ dám tấn công nó.

Những người sống sót lúc này không còn vũ khí hay biện pháp đối phó, chẳng cần nghĩ cũng biết họ sẽ bị xóa sổ trong vòng vài phút.

"Anh phải đi đây", khi tôi nói thế, Chiko-chan càng ôm chặt lấy tôi hơn.

「Anh không cần phải đi đâu cả...! Chúng ta hãy chạy đi, onii-san!! Anh đã nỗ lực quá đủ rồi! Trong không khí vẫn còn một lượng lớn Hypnos! Với cơ thể chỉ mới ăn một chút từ em, anh chắc chắn sẽ không trụ nổi quá vài phút đâu!」

「Ừ, chắc là vậy. Chỉ cần đứng đây thôi là anh đã thấy đau nhức khắp người, cơ thể giòn đến mức tưởng như sắp vỡ vụn. Có lẽ anh thực sự không thể ở lại nơi này lâu hơn được nữa.」

「Đúng thế! Vì vậy...! Vì vậy...!」

Với khuôn mặt mếu máo, đầy vẻ khẩn cầu, Chiko-chan hét lên đau đớn.

「――――...Xin anh hãy sống cùng em. Hãy ở bên cạnh em... Em yêu anh lắm, Onii-san.」

Lời nói đó nặng nề và thiết tha, tựa như một tiếng thì thầm tận đáy lòng.

Đôi má ướt đẫm của cô nhuộm đỏ bởi máu của kẻ địch và của chính tôi, đôi chân tay lấm lem bùn đất cho tôi biết cô đã chạy vì tôi nhiều đến nhường nào.

Trước sự tận hiến chân thành của cô dành cho mình, tôi thực sự nghĩ mình nên thực hiện nguyện vọng đó, và bản thân tôi cũng muốn thế.

Nhưng, tôi tuyệt đối không thể làm vậy.

「...Xin lỗi Chiko-chan. Anh không thể nghe theo lời đề nghị đó được.」

「...Onii-san!」

「Anh không thể bỏ mặc những người đằng kia. Anh không thể vứt bỏ những người sống sót cuối cùng của vùng đất này, không thể bỏ mặc người bạn thuở nhỏ Ayano, chỉ để chọn lấy con đường sống cho riêng mình.」

「...Anh lại định bỏ em lại một mình nữa sao...」

「Đúng thế, kết quả có lẽ sẽ là như vậy.」

Tôi từ từ gỡ đôi tay của Chiko-chan――――người giờ đây đã mất hết thần sắc, khuôn mặt trầm xuống――――ra khỏi người mình.

Bỏ lại Chiko-chan đang quỳ thụp xuống, tôi quay lưng đi mà không nói lời nào, mắt hướng thẳng về phía Hakoku đang lồng lộn.

Dù đang bị phân rã bởi tác động của Hypnos, nhưng rõ ràng nó đã nuốt chửng nhiều dị hình khác để tiến hóa thành một dạng sinh học mạnh mẽ hơn.

Giờ đây nó không còn hình dạng giống nhện hay giống bò nữa.

Thật khó để so sánh với bất kỳ sinh vật hiện hữu nào, nhưng nếu buộc phải nói, thì có lẽ giống một con bạch tuộc nhất.

Nó đã biến đổi thành một hình thái chuyên biệt cho việc săn mồi với vô số xúc tu và cái miệng khổng lồ đầy răng nanh.

Nghĩ đến việc mình từng bị dồn vào đường cùng bởi hình thái trước của nó, tôi không biết liệu mình có địch nổi một Hakoku đã tiến hóa hay không, hay sẽ là một cuộc chiến sinh tử không lối thoát.

Chắc chắn một khi cuộc chiến bắt đầu, sẽ không còn đường lui.

Nhưng tôi không hề hối hận.

「Chiko-chan, anh ấy mà. Anh đã luôn muốn đưa cô bé ngồi cô đơn trong công viên ngày ấy trở về nơi cô bé thuộc về.」

Tôi gọi Chiko-chan đang cúi đầu ủ rũ.

「Lúc đó anh đã không thể làm gì, nhưng lần này anh nhất định sẽ đưa em đến nơi mà em có thể mỉm cười.」

Hãy thực hiện lời hứa thôi.

Bằng cả mạng sống này, thực hiện mọi lời hứa.

「――――Đừng rời mắt nhé, hãy chứng kiến cho đến cuối cùng. Hãy nhìn cho kỹ dáng vẻ ngầu nhất của anh đây.」

Cơ thể đang sụp đổ liên tục tái sinh.

Những hạt vật chất đỏ rực như phấn hoa tuôn ra từ khắp cơ thể như lớp da đang bong tróc.

Cơn đau dữ dội càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng chỉ cần nghĩ đến cô bé đang nhìn theo bóng lưng mình đằng kia, tôi không thể nào dừng lại.

Dậm chân, vung tay.

Mặt đất vỡ vụn, không gian xung quanh bị thổi bay trong tích tắc.

Nhận ra âm thanh đó, Hakoku ngừng tấn công những người sống sót và quay đầu lại.

Ánh sáng đỏ rực trong đôi mắt tối đen như hang sâu của nó thu nhỏ lại như thể kinh ngạc khi thấy tôi.

「――――Để ngươi chờ lâu rồi, ta sẽ trả cả vốn lẫn lời đây, đồ quái vật.」

Tôi lao đi trên con đường rải đầy tro bụi của lũ dị hình đã diệt vong.

Tro bụi bốc lên, những hạt đỏ nhảy múa như những tia lửa điện.

「■, ■■■■――――!!??」

Tôi chặt bay đầu Hakoku khi nó gầm lên định nghênh chiến.

Túm lấy cả hai phần cơ thể vừa bị xé làm đôi, tôi kéo lê chúng vài mét rồi quăng mạnh đi.

Thân hình đồ sộ của nó bay bổng giữa không trung như thể không có trọng lượng, càn quét qua hàng loạt chướng ngại vật.

Tôi nhận ra ngay sức mạnh bất thường của mình.

Có lẽ vì đang đối mặt với cái chết nên cơ thể đã tháo bỏ giới hạn, hoặc do được tăng cường tạm thời khi nhận lấy một phần của Chiko-chan, hoặc có lẽ là cả hai.

Tôi chẳng buồn quan tâm lý do là gì, cứ thế tập trung vào trận chiến.

「Bairi!?」

Tiếng của Ayano vang lên.

Tôi không đáp lời, chỉ khẽ vẫy tay ra hiệu, rồi áp sát Hakoku đang cố lấy lại thăng bằng, vung cánh tay đã tái sinh hoàn toàn lên.

Tôi thoáng ngạc nhiên khi thấy một cánh tay quỷ đỏ rực, gầy guộc đầy xương xẩu mọc ra từ vai mình giống như trong truyện cổ tích, nhưng điều khiến tôi kinh ngạc hơn là cú đánh giáng xuống đã tạo ra một hố sụt khổng lồ xung quanh Hakoku.

Sức mạnh thật điên rồ. Vượt xa tầm hiểu biết của con người.

「――――À, ta hiểu rồi. Hóa ra từ trước đến nay ta đã sử dụng sức mạnh sai cách.」

Tôi không còn là con người nữa.

Dù đã nói câu đó bao nhiêu lần, nhưng bản thân tôi chưa thực sự thấu hiểu ý nghĩa của nó.

Tôi đã luôn tự giới hạn rằng mình chỉ có thể tung ra chừng này sức mạnh thôi.

Chính cái định kiến đó đã vô thức kìm hãm sức mạnh thực sự của tôi.

Và giờ đây, trong tình cảnh cận kề cái chết, sự trói buộc đó đã được tháo gỡ.

「...Ta không còn là người nữa, con người trong ta đã chết từ lâu rồi.」

Lẩm bẩm như để khắc ghi điều đó, tôi dồn lực vào cánh tay.

「――――Vì vậy, không phải ta vứt bỏ mạng sống. Mà ta sẽ để lại mạng sống của mình tại nơi này.」

Hakoku nở một nụ cười hiếu chiến đầy thỏa mãn, nó phóng ra hàng loạt xúc tu sắc nhọn như những ngọn giáo.

Tôi bình tĩnh gạt phăng và bẻ gãy từng cái một, thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt rồi vung tay, những hạt đỏ lơ lửng xung quanh bắt lửa và gây ra một vụ nổ lớn.

Trước khi Hakoku bị nuốt chửng bởi khói đen và ngọn lửa kịp hành động, tôi lôi nó ra và quăng lên không trung.

Nhưng đó có vẻ là một nước đi sai lầm, Hakoku dùng chính những sợi tơ giăng chằng chịt làm bàn đạp để lấy lại tư thế, rồi hướng cái sừng trên đầu đã biến dạng về phía tôi, nhắm chuẩn xác.

Thứ đó sắp tới rồi.

Nhớ lại cú đâm trực diện mà mình từng hứng chịu, tôi hạ thấp trọng tâm.

Không phải vì sợ, mà ngược lại.

Tôi tin chắc rằng nếu mình né tránh, căn cứ phía sau sẽ bị thổi bay không còn dấu tích.

Tôi chống hai tay xuống đất để không bị lép vế về sức mạnh.

Trong tư thế bốn chân, tôi găm chặt mắt vào Hakoku chuẩn bị đón nhận, và đối đầu với gã quái vật khổng lồ đang lao tới với tốc độ kinh hồn bằng cặp sừng mọc ra từ đầu mình.

Âm thanh biến mất. Một cú sốc mạnh đến mức tưởng như ảo giác nện thẳng vào đầu, tầm nhìn đảo lộn, cơn đau dữ dội chạy dọc sống cổ khiến tôi nghi ngờ liệu đầu mình có bị thổi bay rồi không.

Dù vậy, tôi vẫn cố giữ vững ý thức, dồn toàn lực để ngăn cản cơ thể đang bị đẩy lùi và cày nát mặt đất với tốc độ đáng sợ.

Doro―――― Máu tuôn ra xối xả từ đầu tôi.

Tầm nhìn nhấp nháy liên tục, miệng không thể cử động bình thường, răng va vào nhau cầm cập.

Trong lúc ý thức đang trên bờ vực sụp đổ, tôi nhận ra mình đã ngăn chặn được thân hình đồ sộ của Hakoku ngay trước khi nó chạm tới căn cứ của Ayano.

「...Còn nhẹ lắm, Hakoku...!」

Tôi dùng chút sức tàn cuối cùng để nhếch mép cười.

Dùng cặp sừng hất văng tên quái vật đang trợn tròn mắt kinh ngạc, lần này tôi dùng cả tứ chi đạp mạnh mặt đất, lao thẳng vào cơ thể không kịp phòng bị của nó.

Cú húc đầu xuyên thủng thân hình khổng lồ, những hạt đỏ thiêu rốt cơ thể nó bằng hơi nóng tột độ, nhưng tin chắc rằng nó vẫn chưa chết, tôi dùng những sợi tơ phía trước làm bàn đạp để tiếp tục lao vào tấn công.

Những móng vuốt đỏ sắc lẹm xé nát Hakoku.

Hàng ngàn, hàng vạn đường chém đỏ rực xẻ nhỏ thân thể tên quái vật khổng lồ, nhưng dù bị xé nát, nó vẫn không ngừng tái sinh.

Không, Hypnos trong không khí chắc chắn đang bào mòn nó.

So với lúc trước, tốc độ tái sinh của nó đã chậm và vụng về hơn hẳn. Cứ đà này thì việc giết chết nó là khả thi, nhưng có lẽ cơ thể tôi sẽ sụp đổ trước khi nó kịp hết khả năng tái sinh.

Nếu vậy, tôi cần một đòn tấn công khác.

Và tôi đã có sẵn nó trong tay.

「Gã lang băm, nhìn cho kỹ đây...!」

Tôi nắm chặt lọ thuốc mà gã bác sĩ đó gọi là "hàng lỗi".

Đó là lọ thuốc cuối cùng mà vị tiền bối bác sĩ, người đã chết trong hối hận vì nghĩ mình vô dụng, đã để lại.

「Ta biết ngươi xuất sắc đến nhường nào, và ta biết ngươi không bao giờ chế tạo ra loại thuốc vô dụng cả!」

Lọ thuốc bị coi là thất bại vài năm trước vì không đạt hiệu quả mong muốn, tại nơi này, có thể trở thành đòn quyết định để kết liễu con quái vật đã phá hủy trung tâm đất nước này.

Tôi tin chắc là như vậy.

Tôi đâm cả cánh tay đang cầm lọ thuốc vào thẳng phần đầu――――lõi tái sinh của Hakoku――――rồi bóp nát nó ngay bên trong.

Không biết lượng thuốc tràn ra sẽ có tác dụng bao nhiêu, gây ảnh hưởng xấu thế nào đến khả năng tái sinh của nó.

Nhưng nhìn Hakoku gào thét thảm thiết, hơi nước bốc lên nghi ngút từ phần đầu bị cấy thuốc, tôi biết mình đã không lầm.

「Đúng vậy!! Bước tiến của các người không hề sai lầm chút nào cả!!」

Cánh tay vừa bóp nát lọ thuốc vỡ vụn như gốm sứ.

Nhận ra khả năng tái sinh đang mất dần, Hakoku điên cuồng vùng vẫy, phóng ra vô số xúc tu sắc nhọn đâm vào cơ thể tôi.

Những đòn tấn công tuyệt vọng mà lúc trước vốn không thể xuyên qua da tôi, giờ đây lại đâm thủng và xé nát cơ thể tôi như những con dao sắc lẹm đâm vào người thường.

「Trong thế giới không có giấc mơ, không có tương lai, cũng chẳng có hy vọng này! Dù vậy, các người hãy cứ vùng vẫy một cách thảm hại mà sống tiếp đi! Hãy sống, hãy tạo ra giấc mơ, tạo ra tương lai, và tự tay tạo dựng hy vọng cho chính mình!!」

Dù bị vô số xúc tu xuyên qua người, tôi vẫn giữ nguyên tư thế, ôm chặt lấy Hakoku đang vùng vẫy.

Khống chế chuyển động của nó, ngăn không cho nó ăn xác những dị hình khác, tôi vừa hứng chịu những đòn tấn công của nó vừa quăng nó lên thật cao.

「...Ta tin rằng, thế giới mà các người tạo ra, chắc chắn sẽ đẹp đẽ hơn bất cứ thứ gì.」

Tôi để lại những lời nhắn cuối cùng đó, chẳng biết liệu có ai nghe thấy hay không.

Lần này tôi sẽ không phạm sai lầm như lúc nãy.

Lập tức đuổi theo Hakoku đang bay lên cao, tôi tung một cú đá như muốn hất tung nó lên trời.

Lần nữa, lần nữa, và lần nữa.

Dùng các tòa nhà và những sợi tơ làm bàn đạp, đôi khi dùng chính dòng máu bản thân bốc cháy làm lực đẩy, tôi đá Hakoku lên tận mây xanh, đẩy nó lên tầng không cao nhất.

Và rồi, vượt qua cả Hakoku khi đã lên tới độ cao có thể nhìn bao quát cả thành phố, tôi nhìn xuống tên quái vật dưới chân và bắt đầu xoay người.

Một cú dứt điểm dùng toàn bộ sức mạnh cơ thể, điều không thể thực hiện dưới mặt đất.

Không cần bàn đạp, không lo ngại thiệt hại xung quanh, một cú đánh chỉ tập trung vào sức phá hoại thuần túy.

Tôi tạo ra nó chỉ để tiêu diệt kẻ thù không đội trời chung dưới kia.

Cánh tay đã mất không thể vung nắm đấm bình thường.

Cơ thể đang vỡ vụn không thể duy trì nhiều đòn tấn công liên tiếp.

――――Vì vậy, tôi quyết định kết thúc tất cả chỉ trong một đòn này.

Nó tựa như một ngôi sao băng đỏ rực.

Tựa như một đóa hoa nở rộ giữa bầu trời cao.

「■■■■GrrroooaaaaAAAA――――! ! ! ! !」

Hakoku định tiêu diệt tôi trước, dù cơ thể đang tan rã giữa không trung nhưng nó vẫn cố tiến hóa, tạo ra hàng ngàn lưỡi kiếm nhắm thẳng vào tôi.

Hàng trăm lưỡi kiếm tấn công, hàng trăm lưỡi kiếm khác thủ sẵn quanh thân để phòng hờ trường hợp tôi đột phá được.

Trước một khối lượng đòn đánh đủ để giết chết mình ngay lập tức khi cơ thể đang suy yếu thế này, tôi hạ quyết tâm tử chiến.

Tôi lao xuống như một lưỡi dao máy chém nhắm thẳng vào Hakoku.

Số lượng lưỡi kiếm quá nhiều để đòn tấn công có thể chạm tới nó.

Với cơ thể mong manh và đang sụp đổ lúc này, liệu tôi có thể tung ra dù chỉ một đòn trúng đích hay không.

Ngay khi sự bất an vừa xẹt qua tâm trí, một viên đạn đã xuyên thủng Hakoku.

Trong tình thế lơ lửng trên không không có điểm tựa, cú bắn đó khiến Hakoku mất thăng bằng, những lưỡi kiếm đang thủ thế của nó lộ ra kẽ hở trong tích tắc.

「...Chiko-chan, em thực sự...」

Từ mặt đất xa xăm phía dưới.

Tại nơi mà mặt đất chắc chỉ còn là một chấm nhỏ, tôi thấy bóng dáng Chiko-chan đang cầm khẩu súng bắn tỉa hướng về phía này.

「――――AAAA!!!」

Tôi xoay người như một con quay.

Mài sắc cơ thể như một lưỡi gươm.

Dùng cả những hạt đỏ đang thoát ra từ cơ thể sụp đổ làm sức phá hoại, tôi xẻ đôi bầu trời.

Và rồi, nó trở thành một thiên thạch, đâm xuyên qua con quái vật.

Hakoku không kịp lấy lại tư thế bị chẻ làm đôi.

Từ đỉnh đầu đến tận đuôi bị xé toạc không còn mảnh giáp, những hạt đỏ bắt lửa bao trùm nó trong ngọn lửa đen ngòm.

Bị dẫn dắt tới cái chết bởi lọ thuốc lỗi vô danh lan tỏa từ bên trong và Hypnos bào mòn từ bên ngoài.

――――――――Sự sống của quái vật bất tử Hakoku hoàn toàn chấm dứt.

「――――...Fu, fufuhahaha... làm được rồi, ta làm được rồi, khốn khiếp...」

Cú đáp đất khiến đôi chân vỡ vụn, tôi lăn lộn trên mặt đất rồi bật cười.

Tôi đã làm được, đã hoàn thành tâm nguyện.

Nghĩ thế rồi cười, nhưng phát ra chỉ là những tiếng cười vụng về, tôi buông một lời chửi thề rồi im lặng.

Vùng đất mới lúc nãy còn bị nuốt chửng bởi vô số dị hình, giờ đây chìm trong tĩnh lặng.

Hầu hết các tòa nhà đã đổ nát, biến thành bình địa, nhiều nơi mặt đất sụp đổ, nhưng mối đe dọa từ những con quái vật ám ảnh vùng đất này đã biến mất.

Vùng đất này đã giành lại được sự bình yên ngắn ngủi.

Từ phía xa, bắt đầu vang lên những tiếng xôn xao.

Tôi nhận ra ngay đó là tiếng của những người sống sót trong căn cứ.

Có lẽ họ vẫn còn nghi ngờ không biết Hakoku đã thực sự bị hạ gục chưa, nhưng rồi tiếng nghi ngờ bị lấn át bởi những tiếng reo hò mỗi lúc một lớn hơn, và khoảnh khắc tiếp theo, cả không gian bùng nổ trong niềm vui sướng tột độ.

Tôi nghe thấy tiếng cười. Nghe thấy tiếng khóc. Tiếng nói chuyện đầy phấn khích.

Tất cả đều tràn ngập cảm xúc mãnh liệt, tôi hiểu ngay họ đang run rẩy vì xúc động khi biết mình còn sống.

Mọi người đang vui mừng, reo hò trước hiện thực như một phép màu khi mạng sống của họ được nối dài.

...Nhưng, sự náo nhiệt của niềm vui đó, không liên quan gì đến tôi đang nằm gục nơi đây, nó thuộc về một nơi nào đó xa xôi.

Tôi muốn đến nơi náo nhiệt đó, và khẽ suy nghĩ xem phải làm sao.

Tôi cố gắng nhấc người dậy, nhưng có vẻ không còn chút sức lực nào để đứng vững một mình, cơ thể không hề nhúc nhích dù chỉ một phân.

Tôi hiểu rằng, ngọn nến sự sống của mình sắp sửa lụi tàn.

「...Mình rơi xuống chỗ nào rồi...? Ayano... Chiko-chan đang ở đâu...?」

Parin―――― Cánh tay còn lại cũng vỡ vụn.

Tôi kinh ngạc nhìn cánh tay mình biến thành cát bụi, và từ nơi cánh tay vừa biến mất, sự lạnh lẽo của cái chết mà tôi từng nếm trải đến phát ngán trước đây bắt đầu truyền tới, khiến tôi sợ hãi.

Tôi nhớ lại khoảnh khắc chết đi trong cô độc ngày ấy.

Cảm giác cơ thể từ từ lạnh ngắt đi trong tuyệt vọng khi đó, hoàn toàn trùng khớp với cảm giác lúc này.

「...Cơ thể mình đang sụp đổ... Có ai không... có ai ở gần đây không...?」

Tôi cố gắng gọi ai đó ở gần giúp đỡ, nhưng tiếng của tôi bị lấn át bởi tiếng reo hò từ xa, chẳng thể vang vọng tới đâu.

Nỗi sợ bao trùm, tôi cố dùng cái chân còn lại kéo lê cơ thể để di chuyển khỏi chỗ này, nhưng cái chân cuối cùng đó cũng vỡ vụn và biến thành tro bụi.

Tay chân không còn.

Không còn cách nào để di chuyển.

Tiếng nói của tôi chẳng thể chạm tới ai.

「...Không muốn, mình không muốn đâu... Ai đó làm ơn, Ayano, Chiko-chan... ai đó hãy ở bên cạnh... ở bên cạnh mình đi...」

Tôi đã hạ quyết tâm vứt bỏ mạng sống, không, để lại mạng sống nơi này.

Tôi đã quyết định hy sinh thân mình để bảo vệ vùng đất nơi Ayano và Chiko-chan sinh sống.

Dù lý trí đã quyết định như vậy, dù biết mình vốn là một thực thể đã chết, nhưng tôi vẫn không thể làm gì hơn.

Khi cái chết thực sự hiện ra trước mắt, nỗi sợ hãi không thể cứu vãn trào dâng, như thể quyết tâm kia chưa từng tồn tại, và tôi đã không thể chiến thắng được sự sợ hãi đó.

「Lạnh quá, lạnh quá... lạnh quá đi...」

Pari pari―――― Lớp da bắt đầu bong tróc.

Khả năng tái sinh không còn nữa, chút sức mạnh phục hồi có được nhờ ăn một phần vai của Chiko-chan đã cạn kiệt.

Tầm nhìn dần tối lại.

Tôi tưởng tượng có lẽ nhãn cầu đã bắt đầu hỏng, và răng bắt đầu va vào nhau lập cập không thể dừng lại.

...Đáng lẽ tôi phải hiểu rõ rằng mình sẽ phải chết một mình như thế này chứ.

「...Không, đòi hỏi hơn thế nữa thì đúng là ích kỷ.」

Lúc đó.

Khi đánh đổi nửa thân người để bảo vệ Ayano, tôi chỉ mong cô ấy được sống.

Tôi đã dõi theo bóng lưng cô ấy khi được cha cõng đi, và không ngừng cầu nguyện cô ấy sẽ hạnh phúc.

Dáng vẻ của cô ấy khi đã vượt qua tất cả để sống tiếp, điều mà đáng lẽ tôi không bao giờ được thấy.

Tôi đã được thấy cô ấy trưởng thành, trở thành một người lớn.

Đã có thể trò chuyện một chút, đã có thể giúp đỡ cô ấy.

Và, nếu đã có thể dắt tay cô bé lạc đường ấy đi thêm được một đoạn, thì như vậy có lẽ đã quá đủ rồi.

Đúng vậy, nên là như vậy.

「Đồ ngốc... đừng khóc chứ tôi ơi...」

Đôi mắt hầu như không còn chức năng gì nữa.

Mắt tôi không còn phản chiếu màu sắc.

Không còn nhận dạng được hình thù.

Thế nhưng, tuyến lệ――――chức năng duy nhất còn sót lại――――vẫn cứ tuôn trào nước mắt trái với ý chí của tôi.

「...Thế là đủ rồi. Mình đã... rất may mắn...」

Ngay khi tôi vừa dứt lời, cơ thể bắt đầu sụp đổ nhanh chóng.

Cảm giác lớp da và sự sống bị bào mòn khắc sâu vào tâm trí tôi, người giờ đây không còn thấy gì nữa.

Phải chăng vì đã từ bỏ, hay vì đã phần nào chấp nhận.

Cơ thể tôi, vốn chẳng còn dấu hiệu gì của sự tái sinh, bắt đầu biến thành tro giống như bao dị hình khác.

――――Ngay lúc đó, tôi nghe thấy loáng thoáng tiếng ai đó vừa hét lên vừa chạy tới.

Người đó đã đến được chỗ tôi, một kẻ giờ đây không còn tay chân, và nhẹ nhàng chạm vào tôi bằng đôi tay run rẩy.

Người đó khẽ ôm tôi vào lòng, thầm thì điều gì đó, và ở bên cạnh tôi khi tôi đang tan rã.

Chỉ cần hơi ấm đó thôi... chỉ cần thế thôi, tôi đã không còn cảm thấy lạnh nữa.

「――――...Cảm ơn nhé.」

Tôi không biết liệu lời nói đó có thành hình hay không.

Chỉ thấy người đó siết chặt vòng tay ôm lấy tôi thêm một chút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!