"Hakoku" đang điên cuồng sục sạo tìm kiếm bóng dáng của "Shiki".
Con quái vật hiểu rằng đòn tấn công vừa rồi chưa thể là đòn chí mạng. Nó gầm lên đầy giận dữ, như thể bị dày vò bởi cơn đau từ những vết sẹo cũ đã biến mất từ lâu.
Nó mù quáng tin rằng chỉ khi tiêu diệt được kẻ đó, cơn đau này mới chấm dứt. "Hakoku" hất văng những tảng đá vụn, sục sạo từng ngóc ngách để tìm cho ra kẻ thù truyền kiếp đáng nguyền rủa.
Nó từng bị lột da.
Bị nạo sạch thịt, bị bẻ gãy sừng, bị đập nát hộp sọ.
Mọi cơ gân và nội tạng bị xoắn lại hỗn độn.
Con quái vật chưa từng biết đến thất bại ấy, ngày hôm đó, đã lần đầu tiên phải phủ phục dưới đất trước một thực thể dị hình nhỏ bé hơn nó gấp nhiều lần, đối mặt với cái chết cận kề.
Thế nhưng, đó không hẳn là một thất bại hoàn toàn.
Dưới góc nhìn của kẻ đứng ngoài, đó là một trận hòa. Ngay cả kẻ thù kia cũng có thể nói rằng chính nó mới là kẻ thua cuộc.
Không thể khẳng định rằng chút trí tuệ ít ỏi của con quái vật đã không chủ quan, khinh địch dựa trên những kinh nghiệm bất bại trước đó.
Nếu tìm lý do thì vô số, nếu nghĩ về những chữ "nếu" thì mọi chuyện đều có thể xảy ra. Nhưng nỗi đau mà con quái vật cảm nhận là của riêng nó, và cảm giác thất bại cũng là của riêng nó.
Khi con quái vật cảm thấy mình thua, thì đó chính là thất bại không thể chối cãi.
Nó đã phải lết cái thân xác đầy thương tích, vứt bỏ mọi kiêu hãnh để tháo chạy. Nó đã tận mắt chứng kiến lũ sinh vật hai chân nhỏ bé tụ tập lại, xông vào nơi kẻ thù đang ở mà chẳng thèm liếc nhìn nó lấy một lần.
Trước lũ khỉ coi thường một con quái vật sắp chết như nó, kẻ mang danh "Dị hình mạnh nhất từng phá hủy một quốc gia" không thể chấp nhận việc chỉ biết chạy trốn.
Chính vì thế, nó ám ảnh.
Đối với mảnh đất này, với vết thương cũ, và với kẻ thù không đội trời chung ấy.
Nó phát điên vì thù hận, lồng lộn tàn phá mọi thứ.
Đâu rồi? Ngươi đang ở đâu?
Nó gầm lên như muốn nói rằng bấy nhiêu vết thương đó chẳng thấm tháp gì, rồi càn quét nơi kẻ kia vừa bị thổi bay tới.
Sự mong đợi kẻ thù hiếu chiến sẽ ngay lập tức nhảy ra dần biến thành cơn thịnh nộ khi bóng dáng con quỷ vẫn bặt vô âm tín, và rồi trở thành nhiên liệu cho những hành động bạo lực tiếp theo.
Cơn giận nhuộm đỏ tầm mắt. Từ cơ thể đang kích động tột độ, một luồng nhiệt lượng kinh người tỏa ra — thứ mà lẽ ra sinh vật sống không thể phát ra được.
Hơi nước bốc lên như một vụ nổ, thiêu chết lũ dị hình xung quanh.
Rồi, khi con quái vật quan sát xung quanh bằng đôi mắt đỏ ngầu u tối, nó phát hiện nơi lũ sinh vật hai chân đang tụ tập.
Bình thường nó chỉ coi đó là mồi ngon, nhưng ký ức về hành động của "kẻ đó" trong quá khứ khiến nó dừng việc tàn phá bừa bãi lại.
Nó nhớ ra kẻ đó thường hay bảo vệ lũ khỉ kia. Nếu đám đó gặp nguy hiểm, chắc chắn nó sẽ xuất hiện.
Con quái vật nhếch mép một cách quái dị. Nó lấy đà, dẫm nát mặt đất, cơ bắp co thắt — và rồi, một cú tông với tốc độ bùng nổ lao thẳng về phía Tòa thị chính của thành phố, nơi trú ẩn cuối cùng của những người sống sót.
Ngay khoảnh khắc đó.
Một viên đạn với quỹ đạo chuẩn xác lách qua khe hở giữa lớp giáp xương, xuyên thủng chân trước của nó.
Bị đánh trúng bất ngờ bởi một phát bắn không sai lệch một li ngay lúc đang dồn lực tấn công, con quái vật mất thăng bằng, ngã nhào ra đất.
Cái xác khổng lồ siêu trọng lượng lăn lông lốc, san phẳng hàng loạt tòa nhà.
Nó nằm ngửa mặt lên trời, cứng đờ vì chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Và viên đạn lạnh lùng không bỏ lỡ kẽ hở đó.
Đầu tiên là vài phát bắn liên tiếp xuyên vào khớp háng, ngay sau đó là những viên đạn khoét sâu vào vùng bụng tương đối mềm.
Vài phát đầu trúng vào phần cứng nên không xuyên qua nổi lớp da, nhưng từ phát thứ năm trở đi, chúng nhắm bắn chuẩn xác vào phần mềm.
Sau phát thứ mười, tốc độ xả đạn nhanh đến mức không cho con quái vật kịp thở, bắt đầu bào mòn cơ thể nó.
Dù bị bất ngờ, nhưng con quái vật không hề hoảng loạn.
Nó biết rõ loại tấn công từ xa sử dụng những mảnh cứng này — thứ mà nó đã hứng chịu không biết bao nhiêu lần trong quá khứ — dù có nhắm chuẩn vào điểm yếu cũng không thể gây ra vết thương nghiêm trọng.
Tốc độ tái tạo của nó nhanh hơn lượng thịt bị bào đi.
Nó chỉ bị mất trọng tâm vì đó là đòn tấn công nằm ngoài dự tính.
Xác định được vị trí của tay bắn tỉa đang không ngừng xả đạn trên tầng cao tòa thị chính, con quái vật ghim móng xuống lớp nhựa đường, dồn lực vào bốn chân để đứng dậy.
"■■■■■――――!!!"
Tay bắn tỉa cố gắng ngăn cản cú tông bằng cách liên tục bắn vào đôi chân đang dồn lực, nhưng con quái vật giờ đây thậm chí không hề lung lay thăng bằng.
Chứng kiến thân hình đồ sộ lao đi với tốc độ đáng sợ, người phụ nữ đeo kính đang bắn tỉa — Sasahara Tomoko — lộ rõ vẻ lo âu trên mặt, đồng thời tặc lưỡi.
Tomoko quan sát bên ngoài với ý định hỗ trợ Shiki, người đã lao đi chiến đấu với bầy dị hình đang áp sát pháo đài cuối cùng này, nhưng thứ đập vào mắt cô chỉ có hình bóng điên cuồng của Hakoku.
Cảm nhận được mối hiểm họa khi con quái vật nhắm mục tiêu vào đây, cô đã dùng vũ khí duy nhất là khẩu súng trường để đáp trả, nhưng kết quả lại như thế này.
Nhìn con quái vật húc đổ mọi chướng ngại vật, lao thẳng tới theo đường thẳng, Tomoko hạ quyết tâm chuẩn bị lao ra ngoài — nhưng trước đó, đã có một bóng người chuyển động.
"――Đồ con bò thối tha to xác!! Sao ngươi dám đụng đến Shiki-sama!!"
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi chướng ngại vật bị húc bay.
Từ phía sườn của con quái vật đang hơi khựng lại, Mizuno — người điều khiển đám khổng lồ — lao ra.
Đám người khổng lồ như một dòng thác đen kịt, đấm mạnh vào mạn sườn "Hakoku", khiến thân hình đồ sộ của nó hơi nhấc bổng lên, cắt đứt cú tông.
"Mizuno-san!? Sao cô lại ở đây... Không, cơ hội đây rồi...!"
Tuyến phòng thủ đã tan vỡ. Bầy dị hình vẫn đông không thấu đáy, và chủ nhân của chúng — Hakoku — vẫn còn sống khỏe mạnh.
Shiki, người đáng lẽ đi giải quyết lũ dị hình, giờ lại không thấy đâu, tung tích vẫn chưa được biết.
Tình hình rất tồi tệ, không có át chủ bài, thứ phải bảo vệ quá nhiều mà cơ hội còn lại quá ít.
Chính vì vậy, Tomoko quyết định không được bỏ lỡ thời khắc này.
Kẹp chặt khẩu súng trường vào nách, Tomoko nhảy xuống từ sân thượng không một chút do dự, lao về phía Mizuno, người đang truy đuổi Hakoku và không ngừng tấn công.
Chuyển động nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác của cô không còn là của người thường.
Loại bào tử lây nhiễm từ Shiki quá mạnh mẽ, khiến năng lực thể chất của Tomoko đạt đến mức siêu nhân ngay cả khi đã dùng thuốc ức chế từ bác sĩ.
Chính vì bị lây nhiễm từ một Shiki có tính ổn định cao trong hình dạng người, cô mới giữ được hình hài nhân loại mà không biến thành xác sống hay dị hình, nhưng chắc chắn cô đang đứng ngay lằn ranh giữa người và quái vật.
Đó là một trạng thái nguy hiểm.
Nhưng cũng chính vì thế, đòn tấn công từ một kẻ đã cận kề Shiki như cô mới có tác dụng ngay cả với quái vật cấp Chúa tể.
"Nếu có thể gây ra dù chỉ một chút tổn thương ở đây...!"
Từ mái nhà, cô nhảy bổ về phía dưới cổ của Hakoku, xoay người trên không và tung một cú đá gót như lưỡi dao.
Rắc!
Cùng với tiếng xương rạn, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên gáy của con quái vật vừa trúng đòn.
Tomoko liếc nhìn Mizuno — người đang trợn tròn mắt trước sự tiếp viện không ngờ tới — và ra hiệu tiếp tục tấn công.
Mizuno cũng cũng đáp lại tương tự.
Chỉ cần một cái liếc mắt, cô lập tức phản ứng, ra lệnh cho tất cả đám khổng lồ còn lại tràn lên tấn công Hakoku đang chao đảo vì đòn đánh bất ngờ.
Đám khổng lồ mà ông già Senboku chuẩn bị có khoảng 30 con, số có sừng không tới 10, và cá thể mạnh mẽ cấp Chúa tể chỉ có duy nhất một.
Hầu hết chúng được chuẩn bị để đối phó với Hakoku, phần lớn đã bị Bairi tiêu diệt, số lượng khổng lồ còn lại gần như chẳng đáng kể.
Thậm chí cá thể cấp Chúa tể duy nhất được kỳ vọng có thể đối kháng với Hakoku cũng đã bị tiêu diệt dễ dàng.
Thực tế, để điều khiển một cá thể mạnh như vậy cần rất nhiều thời gian và nguyên liệu, và chỉ có ông già Senboku mới đủ sức mạnh làm điều đó. Nếu nó còn sống đến lúc này, chắc chắn nó sẽ nổi loạn...
Dù sao đi nữa, dù Bairi từng khẳng định chúng yếu hơn dị hình thông thường, nhưng khi đám khổng lồ có sức mạnh vượt xa con người được tập hợp lại dưới sự chỉ huy của Mizuno, chúng vẫn trở thành một lực lượng đáng sợ dù không có sừng.
Chính vì thế, những đòn tấn công như dòng nước lũ không dứt của đám khổng lồ đã trở thành đòn đánh hiệu quả đối với quái vật Hakoku, trở thành cái nêm kìm hãm con quái vật đang định tấn công những người sống sót.
――――Nhưng dĩ nhiên, điều đó cũng chỉ là tạm thời.
" Cái... cái gì!!?"
"――――Chậc...!"
Như muốn phủi đi lũ côn trùng đang bám trên người, Hakoku lấy đà lăn mạnh trên mặt đất.
Đối với nó, đó chỉ là một động tác bình thường giống như những con vật đang chơi đùa trong bùn, nhưng khi thực hiện bởi một quái vật có thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, nó lại trở thành một thảm họa kinh hoàng đối với nhóm Tomoko.
Vài con khổng lồ gần đó bị nghiền nát mà không kịp phản kháng.
Lớp giáp xương nhô ra giống như những chiếc đinh thép, cày nát cả nhựa đường lẫn các tòa nhà, biến nơi đó thành bình địa chỉ trong nháy mắt.
Tomoko và Mizuno — người vừa được cô bắt lấy để né tránh — nín thở trước cảnh tượng hãi hùng trước mắt.
Uỳnh, cái cơ thể siêu trọng lượng lấy lại tư thế.
Trước mặt Tomoko xuất hiện đôi mắt sâu hoắm như vực thẳm, ánh lên sắc đỏ rực của sự thù địch, dễ dàng nhuộm kín tâm trí họ bằng sự tuyệt vọng.
Tomoko ôm lấy cơ thể đang run cầm cập của Mizuno, gương mặt cô co rúm không thể trở lại bình thường.
Trong trạng thái tinh thần ấy, việc cô không kịp phản ứng với bóng người vừa lướt qua bên cạnh cũng là điều dễ hiểu.
Tại nơi này, vẫn còn một con "quái vật" khác — kẻ không hề dao động dù phải đối mặt với sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối.
"――――Cái mặt đó mà cũng dám vác đến trước mặt ta sao. Mà thôi, nói thật thì ta cũng thấy vui đấy, vì cơn thịnh nộ không có chỗ trút này thật là vô nghĩa."
Một bóng người cao lớn phóng đi như bay.
Dẫm lên móng guốc, chạy dọc theo lớp giáp xương gồ ghề, chỉ trong vài giây cô đã tiếp cận được mặt của mục tiêu — Hakoku.
Người phụ nữ ấy ấn họng súng vào hốc mắt sâu của con quái vật và bóp cò ngay lập tức mà không cần ngắm.
Tiếng gào thét của dã thú vang vọng khắp thị trấn.
Chất lỏng màu đen phun ra như suối từ con mắt bị bắn thủng, con quái vật khổng lồ quằn quại vì đau đớn, vứt bỏ cả lý trí mà điên cuồng lồng lộn.
Người phụ nữ đã không còn ở trước mặt nó nữa.
Cô dùng dao sinh tồn rạch một đường dài dọc lưng quái vật, di chuyển dọc ngang không ngừng để gây ra những vết thương khắp cơ thể Hakoku, khiến máu chảy ra từ mọi nơi.
Tuy nhiên, lớp giáp xương không để lưỡi dao xuyên qua, và lớp da bên dưới cũng quá kiên cố, khiến con dao trong tay cô không chịu nổi áp lực mà vỡ vụn từ phần cán.
Nhưng người phụ nữ chỉ liếc nhìn mảnh vỡ đầy vẻ thờ ơ, ném vài quả lựu đạn lên lưng quái vật rồi nhảy thẳng xuống đất từ độ cao tương đương vài tầng lầu mà không hề do dự.
Đám người Mizuno đứng bên cạnh trợn tròn mắt nhìn ngọn lửa nổ tung trên lưng Hakoku và bóng người đang rơi xuống.
Họ vội vàng ra lệnh cho khổng lồ lao đến cứu, nhưng khi thấy cô dùng sợi dây thừng đã buộc vào xương của Hakoku từ lúc nào để chuyển sang cơ động trên không, họ mới nhận ra điều đó là không cần thiết.
Kẻ đã săn lùng dị hình nhiều hơn bất kỳ ai.
Kẻ khao khát chiến đấu hơn bất kỳ ai.
Kỹ thuật của cô — người luôn ưu tiên hủy diệt dị hình hơn cả mạng sống của chính mình — đã được mài dũa đến cảnh giới tột cùng trong phạm vi của một con người.
Năm đầu tiên, cô là kẻ kéo chân đồng đội.
Năm thứ hai, cô đã có thể đứng ngang hàng, đôi khi còn đóng góp quan trọng.
Sau ba năm, cô không còn phạm sai lầm trong các chiến dịch, và sau bốn năm, cô đã có thể tự tay kết liễu dị hình một mình.
Và suốt hơn mười năm dài đằng đẵng, cô đổ hết sức lực vào việc vượt qua những lằn ranh sinh tử.
Từ lúc nào không hay, ngay cả trong cộng đồng chuyên về chiến đấu như "Nanbu", cô đã trở nên đáng sợ đến mức được cho là không có đối thủ.
Không biết đó là nhờ tài năng thiên bẩm, sự nỗ lực không ngừng nghỉ, hay sự may mắn khi sống sót ở những nơi ngàn cân treo sợi tóc, nhưng có lẽ nếu thiếu đi bất kỳ yếu tố nào, cô sẽ không có được ngày hôm nay.
Và kỹ thuật đó không bao giờ có điểm dừng.
Bởi mục tiêu của cô là tiêu diệt toàn bộ dị hình, và cho đến khi điều đó hoàn thành, cô sẽ không dừng lại vì bất cứ lý do gì.
Dù khoảng cách về năng lực chủng tộc có lớn đến đâu, vẫn luôn có vô vàn cách để bù đắp.
Cô đã từng vượt qua nghịch cảnh tuyệt đối bằng mưu lược, năng lực và sự nhạy bén.
Những kỹ thuật chiến đấu được tích lũy đó, nếu theo lời của Shiki, có lẽ chỉ là sự vùng vẫy của kẻ yếu đuối.
Thế nhưng, sự kết tinh mang tên cô — thứ được bồi đắp trên vô vàn hối hận... giờ đây đã là quá đủ để cứu rỗi một ai đó.
"■■ Ôô……!!?"
"Cách chiến đấu với ngươi, ta đã suy nghĩ suốt từ lâu rồi. Ta đã trăn trở mãi làm sao để thắng được lũ quái thai các ngươi, và chưa bao giờ lơ là việc chuẩn bị để thực hiện điều đó. Đó là nơi duy nhất ta có thể chiếm ưu thế... thật đáng tiếc thay. Nhưng chính vì thế, ta nhất định sẽ kết liễu ngươi tại đây."
Biến quyết tâm thành lời nói, Nanbu Ayano bám chặt lấy cơ thể Hakoku chỉ bằng sức của một tay, chạy dọc khắp người con quái vật.
Cô bám sát không để nó tạo khoảng cách, dùng những chuyển động triệt để để né tránh đòn tấn công của Hakoku một cách chuẩn xác.
Đồng thời với việc di chuyển, Ayano không ngừng dùng dao và súng để khoét vào cơ thể con quái vật.
Những chuyển động tinh giản không một chút dư thừa khiến cô không chỉ né được đòn đánh của Hakoku, mà còn gạt bỏ cả luồng nhiệt lượng tỏa ra cũng như sự cản trở từ các dị hình khác.
Hơn nữa, đòn tấn công từ một con quái vật chỉ biết lồng lộn theo cơn giận dữ thì làm sao có thể chạm tới một Ayano đã mài dũa giác quan đến cực hạn. [note90954]
Tomoko và Mizuno trợn mắt nhìn trận chiến của duy nhất một con người đang diễn ra trước mắt.
Nhìn cảnh con quái vật Hakoku mà họ từng nghĩ là vượt ngoài quy chuẩn đang bị xoay như chong chóng.
Và trước sự thật rằng người làm được điều đó cũng chỉ là một con người bình thường như họ, cả hai chỉ còn biết rùng mình kinh hãi.
"A, Ayano-chan... đúng là đầu óc không bình thường..."
"...Cách chiến đấu đó là gì vậy. Còn hơn cả những động tác mà tôi đã rất khó khăn mới học được..."
Mục tiêu của con quái vật đã chuyển hoàn toàn từ những người sống sót khác sang Ayano đang bay nhảy xung quanh.
Thay vì mồi nhử để kéo kẻ thù truyền kiếp ra, nó chuyển sang ý định dọn dẹp người phụ nữ đang cản trở quanh mình.
Nó gầm lên, vung những cú đánh quét sạch các tòa nhà xung quanh, nhưng vẫn không thể chạm tới cô.
Ayano liên tục lộ diện trong tầm mắt quái vật như một con côn trùng nhỏ bé, nhưng với sự điều khiển tốc độ tài tình, cô khiến con quái vật không tài nào bắt được mình.
Dù không thể hiểu nổi tình cảnh trước mắt, nhưng rõ ràng cô đang câu giờ thành công.
Đó chính là một cơ hội ngàn vàng không thể chối cãi.
"Phải tranh thủ lúc Ayano-san đang câu giờ để chuẩn bị đòn tấn công hiệu quả..."
"...Việc tiêm thuốc đặc trị đã thất bại. Vậy thì, phải chuyển sang giai đoạn tiếp theo của kế hoạch thôi... nhỉ."
"Đành chịu vậy."
Mizuno nói một cách đầy chán ghét, cô liếc nhìn về phía tòa nhà phía sau nơi những người không có khả năng chiến đấu đang trú ngụ, xác nhận tiếng đánh nhau với bầy dị hình của những người khác vẫn đang tiếp diễn khắp khu vực.
Sau đó, cô vứt bỏ chiếc áo khoác lông thú trùm kín đầu, đưa bàn tay trái đầy những vết nứt đen ra trước mặt và hít một hơi thật sâu.
Điều này không đơn giản là chuẩn bị tâm lý.
Đây là một hành động tà ác hơn, tàn độc hơn.
Nhận ra bầu không khí dị thường của cô, trước khi Tomoko kịp lên tiếng, Mizuno — với đôi mắt đen kịt đã mất đi ánh sáng — chậm rãi bước về phía Hakoku.
"Rốt cuộc cô định làm gì thế!?"
"Đừng làm ồn Chi-chan, tôi chỉ để sự xâm thực tiến thêm một chút thôi. Để có thể điều khiển được lực lượng dự phòng."
"Dự phòng...?"
"Đúng, dự phòng. Lực lượng dự phòng mà tôi vốn dĩ không muốn sử dụng nhất."
Phải, đó là một nhóm khổng lồ lẽ ra không tồn tại, thứ đã được bí mật quyết định cất giấu cho đến phút cuối cùng.
Chúng phá tan nơi từng là căn cứ Senboku đã bị bỏ hoang và nhảy vọt ra ngoài.
"――――Vũ khí bí mật, tuyệt vời chứ?"
Số lượng chỉ có vài con.
Nhưng toàn bộ lực lượng đó đều là loại có sừng.
Khoảng cách đến chỗ Mizuno, lũ khổng lồ lao thẳng tới như một đoàn tàu tốc hành mất phanh, húc đổ mọi chướng ngại vật.
Ngay cả khổng lồ thông thường cũng đã có sức mạnh đáng nể.
Một khi đã có sừng, chúng không còn là thứ có thể đem ra so sánh với con người nữa.
Thổi bay cả bầy dị hình, nhà cửa, xe cộ và rào chắn, lũ khổng lồ có sừng lập tức có mặt bên cạnh Mizuno. Cô liếc nhìn Ayano vẫn đang một mình chiến đấu với Hakoku.
"Chi-chan, lùi lại đi. Sắp tới sẽ bạo lực lắm đấy."
"Đ-đừng có coi thường tôi...! Tôi cũng chiến đấu được! Anh ấy vẫn chưa quay lại... và bảo vệ nơi này là trách nhiệm của tôi!!"
"...Thôi được, cô cũng là người lớn rồi, hãy tự quản lý rủi ro đi. Và ―――― nói trước là, tính tình tôi cũng sẽ trở nên cộc cằn lắm đấy."
Mizuno nhe răng nanh cười. Cô vừa vung cánh tay nứt nẻ, một tiếng nổ lớn vang lên, và toàn bộ lũ khổng lồ có sừng bắt đầu lao vào tấn công Hakoku đang điên cuồng.
Ayano — người đang xoay xở với Hakoku mà không nghỉ tay — trợn mắt khi thấy cơ thể con quái vật mình đang bám vào đột nhiên bị nhấc bổng lên và bị hất văng xuống đất bởi một sức mạnh khổng lồ ập đến từ phía mạn sườn.
Nhờ phản ứng tức thì rời khỏi Hakoku nên cô không bị thương, nhưng cô vẫn nhíu mày nhìn đám khổng lồ đang dùng con quái vật làm bao cát để đấm đá điên cuồng.
Cô đã được cứu bởi lũ dị hình đáng ghét.
Mặc dù vụ việc liên quan đến Shiki đã xảy ra, nhưng sự thật này vẫn khiến cô chưa thể quen nổi.
"Gu thẩm mỹ tệ thật, chẳng giống chi viện cho đồng đội chút nào. ...Mà thôi, đúng là cũng đáng tin đấy."
"Ufufu, đây là sức mạnh mà tôi đã phải mạo hiểm để có được đấy. Dù không muốn dùng nhưng tôi cũng không định keo kiệt mãi đâu."
"Có ổn không? Thứ đó, chắc cũng giống lão già kia, nó sẽ ăn mòn cơ thể cô, chẳng khác nào đang rút ngắn tuổi thọ đâu."
"Chuyện đó, tôi đã chuẩn bị tâm lý từ khi đồng ý với lời xác nhận cuối cùng của gã bác sĩ kia rồi. Chỉ là chuyện nhỏ thôi."
"...Cô làm đến mức đó, là để bảo vệ lũ trẻ phía sau sao?"
"À... chuyện gì ấy nhỉ. Tôi quên mất rồi, mấy thứ đó."
Dù Ayano nói lời mỉa mai, Mizuno vẫn nhìn xa xăm, không thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái.
Giống như một kẻ cuồng tín bị ám ảnh, như đang nguyền rủa kẻ thù giết cha mẹ mình, cô chỉ nhìn chằm chằm vào Hakoku đang bị lũ khổng lồ có sừng tấn công dồn dập.
"...Hừ. Tôi sẽ làm theo ý mình."
"Vâng, cứ tự nhiên."
"Sasahara Tomoko, dùng khẩu súng trường đó hỗ trợ từ xa sẽ ít nguy hiểm hơn. Nếu biết cách bắn, đừng cố đi theo tôi mà hãy bảo vệ người phụ nữ này và bắn yểm trợ đi."
"――――Ha, hahaha! Đừng có đùa! Tôi cứng cáp hơn nhiều, vậy nên tôi mới là người phải lên phía trước!"
"Ái chà, nóng tính quá. Mà vốn dĩ tôi cũng không định đứng đợi ở phía sau đâu Ayano-chan. Tôi cũng có vài chiêu trò, không định nương tay chút nào đâu."
"...Lũ các người thật khó bảo. Có chết tôi cũng không nghe lời oán than đâu, và cũng chẳng xây mộ cho đâu đấy."
"Đó là câu của tôi mới đúng...! Aa, thôi mệt quá, tôi đi trước đây!"
"Ơ, đợi một chút, Chi-chan!?"
Ba người họ đang cãi nhau chí choé, nhưng ngay khi Tomoko bắt đầu chạy đi, tất cả đồng loạt hành động.
Viên đạn của Tomoko bắn ra mà gần như không cần ngắm đã xuyên thủng con mắt còn lại của Hakoku.
Con quái vật vốn định nghiền nát đám khổng lồ đang bám quanh mình, bỗng gầm lên đau đớn vì cơn đau thấu trời vừa ập tới, nhưng ngay lập tức, Hakoku bị đập mặt xuống đất để bắt nó câm miệng.
Nối tiếp con khổng lồ vừa tóm gáy đập nó xuống đất, Tomoko lập tức thu hẹp khoảng cách, nhắm vào các khớp nối được cho là yếu hơn để tấn công.
Theo sau đó, Mizuno quất cánh tay trái đầy vết nứt như một cây roi.
Hakoku xả hơi nước tái tạo những chỗ bị hỏng và định phản công, nhưng dường như đã đọc được trước ý đồ đó, Ayano áp sát, dùng hai khẩu súng shotgun áp vào cổ họng con quái vật và thổi bay nó.
Dù vậy, hàng loạt đòn tấn công tiếp theo vẫn đổ dồn xuống, với uy lực có thể kết liễu bất kỳ dị hình bình thường nào, khiến con quái vật không thể kháng cự nổi một chút nào.
Họ giống như một bản nhạc nghịch tai, nhưng kỳ lạ thay lại bù trừ cho nhau một cách hoàn hảo.
Họ lấp đầy kẽ hở cho nhau, không cho con quái vật thời gian để suy nghĩ, không cho nó tự do hành động, không cho nó hiểu nổi tình hình.
Giờ đây đó là sự áp đảo về số lượng.
Hakoku — kẻ đã tích tụ vô số sát thương — giờ đây không còn cách nào kháng cự.
Đó là một cảnh tượng dị thường.
Con người áp đảo vua của loài dị hình, một sự việc siêu nhiên mà nếu nói ra chắc chắn sẽ bị cười nhạo là chuyện cổ tích.
Sự việc không tưởng mà vài năm trước chưa ai dám nghĩ tới, giờ đang diễn ra ngay tại đây.
Đương nhiên, các đòn tấn công không thực sự gây ra sát thương lớn.
Lớp da dày cùng lớp cơ bắp như cao su đúc, lớp lông cứng như sợi thép, và lớp giáp xương sinh ra sau khi bị lột da và xé nát — thứ mà dù có bị đánh bom cũng chẳng hề hấn gì.
Và cho dù đòn tấn công có xuyên qua được, thì cũng không bao giờ đuổi kịp tốc độ hồi phục của con quái vật.
Nhưng dù vậy, họ vẫn đang kìm chân được con quái vật Hakoku tại nơi này mà không để xảy ra thương vong.
Hành động ngăn chặn những thiệt hại có thể xảy ra nếu để nó lộng hành vẫn là một sự thật không đổi.
"Dù đã kìm chân được nó, nhưng chuyện này...!"
"Trạng thái này là tốt nhất rồi Chi-chan! Đừng tham lam, hãy tập trung vào trước mắt đi!"
"Bây giờ là lúc phải nhẫn nhịn. Sớm muộn gì cũng tìm ra kẽ hở, không cần phải vội vã."
"Sao hai người lại có thể bình tĩnh được thế!? Thôi được, tôi biết rồi!!"
Hai người kia phản ứng trái ngược hoàn toàn để trấn an Tomoko khi cô lộ vẻ lo lắng và dao động vì không thấy hiệu quả của đòn tấn công.
Mizuno cố gắng duy trì hiện trạng, còn Ayano thì đang hăng hái tìm đường sống.
Dễ hiểu thôi, vì mục tiêu của hai người là khác nhau.
Mizuno là để hạn chế hy sinh bằng cách kìm hãm quái vật, còn Ayano là nhắm đến việc tiêu diệt hoàn toàn.
Duy trì được tình thế bị kìm chân này đối với Mizuno là điều quan trọng nhất, còn với Ayano, đó là lúc phải chờ đợi thời cơ.
"Con quái vật đã hạ gục đất nước này, Hakoku, cũng có phương thức tấn công và lực lượng chiến đấu riêng. Chỉ cần không cố gắng tiêu diệt nó một cách mù quáng thì vẫn có thể chiến đấu tốt! Cứ đà này nếu tìm được kế hoạch tiếp theo hoặc điểm yếu thì ――――"
"―――― Có lẽ họ đang nghĩ như vậy nhỉ."
"...Ông muốn nói gì. Lần nào lời nói của ông cũng không đủ rõ ràng, khó hiểu quá đấy."
Tại một nơi hơi cách xa chiến trường với Hakoku, nhóm Akashi vừa rút lui đang đứng quan sát trận chiến điên cuồng đó.
Trước cảnh tượng nhóm Tomoko không chỉ cầm cự mà còn đang giữ thế ưu thế, họ bắt đầu xôn xao hy vọng.
Chính lúc đó, lời nói của vị bác sĩ vang lên khiến Akashi nhíu mày nghi ngại, liếc nhìn yêu cầu một lời giải thích.
Tuy nhiên, vị bác sĩ với gương mặt thản nhiên chẳng hề bận tâm đến ánh nhìn của Akashi, ông ta di chuyển đến một nơi an toàn ngoài tầm với của lũ dị hình xung quanh, mặc kệ việc tiêu diệt chúng cho những người khác.
"Đúng là nếu xét về quá khứ, tôi không nghĩ họ — với những phương thức tấn công hạn hẹp đó — có thể tung ra đòn kết liễu hoàn toàn lên Hakoku. Dù không nghĩ vậy... nhưng sự thật là họ đang chiến đấu được, đúng chứ? Nếu có thể duy trì chiến cục này, không thể nói là hoàn toàn không có khả năng tìm ra bước ngoặt để xoay chuyển tình hình."
"Hử? À, ra vậy. Tôi cứ tưởng chúng ta có nhận thức khác nhau, nhưng không ngờ các cậu lại không hiểu được điều cơ bản nhất như thế."
"...Ông nói gì? Ông không chọc ngoáy vào dây thần kinh của người khác thì không chịu được à?"
"Thôi nào, đừng nóng. Cậu biết rõ tôi không có ý đó mà. Đừng trút cơn giận vì bị nàng công chúa hắt hủi lên đầu tôi chứ?"
"Tôi... không có ý đó...!"
"Nói mau đi," Akashi vừa gầm ghè vừa xả đạn ngăn lũ dị hình áp sát để đảm bảo an toàn.
Vị bác sĩ cười khẽ trong cổ họng như đang tận hưởng sự bực bội của Akashi, đôi ngón tay bẩn thỉu bắt đầu xoay vòng.
"Xác sống là sản phẩm lỗi, Dị hình là kẻ đã thích nghi. Lằn ranh giữa hai loại này được giải thích như sau."
"Ý ông là sao... chuyện đó thì có liên quan gì?"
"Những kẻ không thể thích nghi với sự lây nhiễm khiến cơ thể bị phân rã, đó là Xác sống. Các tế bào vốn có tạo ra phản ứng đào thải, khiến hình dạng không thể duy trì và các hoạt động sống bị đình trệ. Tuy nhiên, bào tử ký sinh trong cơ thể vẫn sinh sôi và cố gắng ngăn chặn sự phân rã bằng cách thôi thúc vật chủ ăn thịt các sinh vật khác."
"..."
"Ngược lại, Dị hình là những kẻ đã thích nghi với bào tử, và bào tử sẽ biến đổi cơ thể vật chủ thành hình dạng ưu việt nhất phù hợp với kẻ bị nhiễm đó. Điều này phụ thuộc vào tố chất cá nhân, vật mang mầm bệnh hoặc tình cảnh lúc đó, nhưng tất cả đều có những thế mạnh đặc trưng, và chúng không có xu hướng thèm khát thịt người như Xác sống. Nói tóm lại, sự khác biệt giữa Xác sống và Dị hình không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở mức độ thích nghi với loại bào tử đang lan tràn này."
Akashi im lặng suy ngẫm về mục đích của lời giải thích này một hồi, nhưng sau đó báo cáo từ những người xung quanh cho biết đã dọn sạch lũ dị hình tấn công, anh lập tức ra lệnh cho mọi người di chuyển vòng quanh căn cứ và cắt đứt dòng suy nghĩ đó.
Trước thái độ hách dịch của Akashi, vị bác sĩ cũng chẳng màng mà chỉ nhún vai.
Sau đó, ông xác nhận rằng dù đang hứng chịu mọi cuộc tấn công dữ dội, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự thù hận của con quái vật khổng lồ vẫn chưa hề mất đi dù chỉ một chút sức mạnh.
"...Chúa tể là thuật ngữ để chỉ loại dị hình cai trị một khu vực đó, chứ không phải thuật ngữ để phân biệt giữa Xác sống và Dị hình. Cái danh xưng dành cho những biến dị thể sống sót nhờ sức mạnh đơn thuần đó chẳng có ý nghĩa gì... nhưng trong số đó vẫn tồn tại ngoại lệ. Nếu như trong định nghĩa Xác sống và Dị hình, còn có một bậc cao hơn nữa."
Vị bác sĩ nheo mắt quan sát con quái vật phía xa — kẻ vừa rồi vẫn còn đang nghiến răng vì không thể đáp trả đòn tấn công dồn dập — nay bắt đầu có một sự biến đổi kinh tởm.
Ông lẩm bẩm rằng chắc chắn những kẻ như vậy mới thuộc về bậc đó.
Người đầu tiên nhận ra sự thay đổi là Tomoko.
Cô nhíu mày khi hơi nước nóng phát ra từ cơ thể Hakoku trở nên nóng hơn nữa, và một mùi dị thường bắt đầu tỏa ra.
"Nóng lên sao? Không, còn mùi hôi này là gì...?"
Có lẽ do đang hăng máu, Mizuno đang tập trung tấn công và Ayano đang dồn ép mục tiêu đều chưa nhận ra.
Dù về con số thì đó có thể là một sự thay đổi lớn, nhưng trong hoàn cảnh này, Tomoko phân vân không biết có nên bận tâm đến sự khác biệt nhỏ đó không.
"Mùi hôi thối như lưu huỳnh... Nếu là nó đang sắp chết thì tốt, nhưng..."
Cô bắn hạ chuẩn xác những dị hình cản trở, di chuyển vị trí để không trở thành mục tiêu.
Cô quan sát kỹ toàn thân Hakoku để tìm xem có điều gì bất thường khác không, nhưng không thấy sự thay đổi lớn nào.
Ngay khi cô đang băn khoăn, chiếc đuôi của Hakoku đột nhiên dài ra, và từ gốc đuôi, nhiều chiếc đuôi xương mới xuất hiện.
Sự biến đổi không dừng lại ở đó. Cái lưng vốn giống bò của con quái vật phồng to lên, hàng loạt những mảnh xương nhấp nhô mạch đỏ rực như những lưỡi kiếm đâm toạc ra ngoài.
Rắc rắc, phần miệng vốn có xé rộng sang hai bên hơn nữa, để lộ hàm răng sắc nhọn ra không khí.
"Cái gì, chuyện này là sao!?"
"Lùi lại mau ―――― !!"
Một con khổng lồ gần đó không kịp phản ứng với cái cổ đột ngột dài ra và cú táp của Hakoku, bị cắn đứt lìa cổ.
Để bù đắp cho sự thiếu hụt cơ động, đôi chân của nó phồng to và co giãn, biến thành những chiếc chân dài hơn hẳn trước đây, và trên lớp giáp xương bao phủ toàn thân, vô số gai nhọn bắt đầu mọc rộng ra.
―――― Một vụ nổ hơi nước cực lớn xảy ra.
Tầm nhìn bị nhuộm trắng xóa bởi hơi nước ở nhiệt độ cao đến mức không thể nhìn thấy gì trước mắt.
Ayano lập tức cảm nhận được nguy hiểm, cô di chuyển cực nhanh không một tiếng động, tóm lấy Mizuno và dốc toàn lực chạy ra xa.
―――― Ngay sau đó, một vụ nổ thuần túy bằng bạo lực bùng phát.
Hakoku xoay người tại chỗ, nghiền nát vô số khổng lồ thành những mảnh vụn văng tung tóe.
Nhựa đường và gạch đá của các tòa nhà bị thổi bay, những phần giáp xương giòn trên cơ thể Hakoku cũng vỡ vụn.
Chúng găm vào nhóm Tomoko — những người vốn đã giữ khoảng cách — như những viên đạn shotgun, dễ dàng hất văng cơ thể họ đi.
"Hự... ư... ! Đau quá...!"
"A, Ayano-chan!?"
"Đ-đùa... quá đáng... Cái gì... thế này..."
Người thì bị gạch đá sượt qua trán chảy máu, người thì bị hất văng đập vào bức tường phía sau, người thì bị gió nóng thiêu đốt toàn thân.
Dù thương thế khác nhau nhưng tất cả đều có điểm chung là đã kiệt sức và đầy vết thương.
Dù cơ thể rệu rã, họ vẫn cố giữ cái đầu không được quay đi, phải trừng mắt nhìn vào tâm vụ nổ — và rồi, "nó" lộ diện.
________________________________________
Đó là một con quái vật lai tạp một cách méo mó giữa bò và nhện.
Cộng cả những chiếc chân dài mới mọc ra từ phần bụng, con quái vật có tổng cộng 8 chiếc chân được cấu thành từ sự kết hợp của cơ bắp và xương cứng cáp.
Dù không có phần bụng phình to như nhện, nhưng từ xương cụt mọc ra 3 chiếc đuôi dài và linh hoạt như những sợi roi, mỗi chiếc di chuyển như thể có ý thức riêng.
Phần thân mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt như bàn chông, trở thành lớp giáp bảo vệ.
Và trên đầu, 4 chiếc sừng khổng lồ bao phủ lấy hộp sọ, nửa dưới khuôn mặt biến dạng thành cái miệng khổng lồ xé toạc sang hai bên như loài nhện.
Một con quái vật thực thụ đã xuất hiện tại nơi đó.
"Đ-để bù đắp... cho sự cơ động... mà nó đã tiến hóa sao...?"
Gương mặt tái mét không còn một giọt máu, Tomoko bàng hoàng nhìn lên con quái vật đang dùng đôi mắt kép khổng lồ nhìn xuống họ.
Đáp lại lời cô chỉ là một cú quật ngang của chiếc đuôi khổng lồ.
"... A... ――――"
Không thể né tránh chiếc đuôi đang lao tới với tốc độ kinh hồn, Tomoko bị hất văng cùng với cả tòa nhà, thậm chí không kịp hét lên một tiếng.
Cô chỉ kịp dùng khẩu súng làm khiên chắn, nhưng chẳng biết nó đã giảm bớt được bao nhiêu xung lực.
"Chi-chan!?"
"Đồ ngốc, bình tĩnh lại! Tiếp theo nó sẽ nhắm vào đây!"
Bị Ayano — người đã chọn phương án rời khỏi nơi đó ngay lập tức — lôi đi, Mizuno cũng chạy thoát, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng tìm kiếm bóng dáng Tomoko vừa bị hất văng.
Đúng như dự đoán của Ayano, vô số con ngươi vừa sinh ra đã bắt giữ và bám theo họ.
Cú đại nhảy bằng nhiều chân mà nó chưa từng có trước đây đã xóa nhòa khoảng cách mà họ đã nỗ lực tạo ra chỉ trong chớp mắt.
Khoảnh khắc tiếp theo, trước hình bóng con quái vật khổng lồ hiện ra ngay trước mắt, Ayano và những người khác nghẹn họng không nói nên lời.
Sự biến đổi ở một đẳng cấp khác.
Sự chuyển hóa để thích nghi với tình hình. Khác hẳn với sự bạo ngược giống như thiên tai trước đây, con quái vật đã tung ra lá bài "tiến hóa" để đối phó với nỗ lực chinh phục của con người.
"C-cái này... cho dù có tiêm được thuốc đặc trị, có lẽ cũng vô ích..."
Lời lẩm bẩm nhỏ bé đó bị át đi bởi tiếng gầm gừ phát ra từ cái miệng kỳ quái của Hakoku.
Trái ngược với Mizuno đang đứng hình, Ayano nghiến răng một cái rồi lập tức ném ra nhiều quả lựu đạn từ trong túi.
"Không bình thường chút nào...! Đối đầu trực diện với con quái vật điên rồ này chẳng khác nào đi tự sát! Bây giờ phải chạy thôi...!"
Mượn những vụ nổ vừa tạo ra làm bình phong, Ayano nắm lấy tay Mizuno và bắt đầu chạy.
Nhưng đối với Hakoku — kẻ chẳng hề hấn gì trước những vụ nổ lựu đạn — cái lưng đó chỉ là một tấm bia sống.
Nó cắm những chiếc chân khổng lồ xuống mặt đường nhựa, hất tung cả tảng đá lớn kèm theo nhóm Ayano lên không trung.
Trong lúc Ayano và những người khác còn đang ngơ ngác không hiểu sao mình lại bị hất lên cao như vậy, nhiều chiếc đuôi uốn lượn như roi quật xuống phía họ.
"―――― Tấn công đi!!"
Cảm nhận cái chết cận kề, Mizuno đột ngột thét lên.
Những tế bào cấy vào một bên cánh tay phản ứng với tiếng hét đó, hoạt động dữ dội hơn và khiến sự xâm thực vào cơ thể tăng mạnh.
Những mạch máu nổi lên trông như những vết nứt đen lan đến tận mặt.
Mizuno nghiến răng chịu đựng cơn đau, nhưng đổi lại cho cái giá phải trả đó, có thứ đã chuyển động theo tiếng gọi của cô.
Vô số bóng dáng Khổng lồ lao vào Hakoku.
Gần như đồng thời với tiếng hét đó, tất cả những khổng lồ có sừng và Khổng lồ thông thường còn cử động được đều ập tới chỗ Hakoku đang định tung đòn, nhằm ngăn chặn cú truy kích vào nhóm Ayano.
Từng con khổng lồ có sừng đều là những quái vật mang sức mạnh to lớn, và phán đoán của Mizuno rằng dù không thể gây đòn chí mạng nhưng vẫn có thể gây cản trở là không hề sai ―――― thế nhưng hiện thực là, đối với một Hakoku đã biến đổi, điều đó chẳng có nghĩa lý gì.
Một cơn bão bùng lên.
Ít nhất thì đối với Mizuno là như vậy.
Những "át chủ bài" đáng lẽ phải lao vào tấn công đã biến mất không dấu vết sau vụ nổ, trước mắt chỉ còn lại đôi mắt khổng lồ tỏa ánh đỏ của con quái vật.
"―――― A, aaaaA A !!!!"
Đó là hành động bộc phát.
Cô đẩy Ayano — người đang định ôm lấy cô bảo vệ — ra, và đưa cánh tay đã biến dị ra đỡ như một tấm khiên.
Đó không phải là một hành động có tính toán.
Vì vậy, cánh tay gãy nát thảm hại, và máu phun ra từ bả vai bị nghiền nát.
Dù đó là cơ thể mình nhưng cô cảm thấy như chuyện của ai khác.
Mizuno giữ tâm trạng như đang nhìn một thứ gì đó kỳ lạ, rồi cơ thể cô bay bổng trên không trung như một con búp bê bị đứa trẻ ném đi.
"Cái đồ đàn bà ngu ngốc!!"
Ayano ôm chặt lấy Mizuno — người vừa bảo vệ mình và bị hất văng đi.
Họ lăn trên sân thượng của một tòa nhà sắp sụp đổ vì bị hất tung lên cao cùng với đống đất đá.
Ayano xoay xở dừng lại được ngay sát mép vực, nhưng đống nhựa đường khổng lồ lại dội xuống tòa nhà đó, khiến nó bắt đầu đổ sụp.
Nơi đặt chân vốn là dây cứu sinh bị vỡ nát, Ayano mất thăng bằng không thể đứng vững và ngã nhào, trong lúc đó cô đã lỡ buông tay Mizuno trong một khoảnh khắc.
"―――― !! "
Mizuno vốn không thể cử động bắt đầu rơi xuống từ vết nứt khổng lồ trên sân thượng.
Ayano hốt hoảng vươn tay và may mắn nắm được một bàn tay của cô.
Mồ hôi rịn trên trán Ayano khi cô nằm sấp trên sân thượng, một tay giữ chặt Mizuno đang treo lơ lửng.
Dù muốn kéo lên nhưng trong tình cảnh tòa nhà vẫn đang rung lắc và không có lan can thế này, nếu di chuyển trọng tâm không khéo, cả hai sẽ cùng rơi xuống.
Cơn mưa gạch đá vẫn tiếp diễn.
Bụi cát từ những khối đá vỡ ngay sát bên tạt vào mặt Ayano, máu chảy ra từ những vết cắt trên da.
Tòa nhà lung lay, có sụp đổ ngay lúc này cũng chẳng có gì lạ.
"Chết tiệt! Tỉnh táo lại đi Mizuno Aoi!! Tôi sẽ canh thời điểm để kéo cô lên!! Ráng chịu đựng đi!!"
"... Ha, haha. Ayano-chan đúng là... tốt bụng quá mức mà..."
"Im đi! Dám làm chuyện điên rồ là hy sinh thay cho tôi! Tôi sẽ kéo cô lên bằng được!"
Ayano với gương mặt đầy quyết tâm và mồ hôi nhễ nhại, trừng mắt nhìn khuôn mặt đang dần mất đi sắc hồng của Mizuno.
Lượng máu chảy ra từ bả vai bị nát là quá nhiều.
Ngay cả một kẻ ngoại đạo như Ayano cũng hiểu rằng nếu không được cứu chữa ngay lập tức, Mizuno sẽ mất mạng vì vết thương quá nặng.
Đánh hơi được mùi máu, tiếng vỗ cánh vang lên từ trên không trung. Ayano nhìn quanh và thấy một đàn chim quái dị với lớp lông trụi lủi đang lởn vởn xung quanh.
Không biết chúng đang đợi họ kiệt sức hay đợi cơn mưa gạch đá kết thúc.
Nhưng Ayano trực cảm thấy chúng sẽ không mất quá nhiều thời gian để tấn công.
"Lũ dị hình chết tiệt bu quanh Hakoku...!"
"... Hãy dùng tôi làm mồi nhử."
"Bác bỏ."
"Ahaha... đồ cứng đầu."
Một vụ nổ xảy ra gần đó.
Hakoku đã đuổi tới để truy kích, nó đang nhìn xuống từ sân thượng của tòa nhà bên cạnh.
Với thân hình đồ sộ đó, dáng vẻ nó bám vào tường như một con côn trùng hoàn toàn khác biệt với sinh vật lúc trước.
Nhìn con quái vật đang quan sát bằng vô số con ngươi, cô có cảm giác như bị nó tuyên bố rằng không thể trốn thoát.
Nhận ra tình cảnh tuyệt vọng về mọi mặt, Mizuno mỉm cười nhẹ như thể đã buông xuôi.
"... A, thật là... đúng là cứng đầu thật đấy. Cái tính đó của các người, tôi ghét nhất đấy."
"..."
"Dù chúng tôi có nói thế nào, các người vẫn không chịu bỏ thù hận với Shiki-sama, chúng ta sẽ chẳng bao giờ hiểu nhau được... tôi đã nghĩ thế, nhưng lạ thật đấy. Không ngờ tôi lại sắp chết cùng chỗ với người như cô."
Chẳng thèm bận tâm đến việc Ayano không đáp lời, Mizuno vẫn thều thào nói tiếp.
"Lạ thật đấy... các người lẽ ra phải rất đáng ghét, vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn tiếp xúc thế này, tại sao tôi lại muốn cô được sống đến thế..."
"... Cô nói nhiều quá đấy, im lặng một chút không được à?"
"――――... À, tôi nhớ ra rồi... Tôi đã muốn ai đó được sống. Trong cái thế giới mà mọi người đều đang chết dần chết mòn này, tôi cũng muốn trở thành một người có thể níu giữ mạng sống của ai đó, giống như Shiki-sama..."
Cơn mưa gạch đá đã ngừng hẳn.
Sự im lặng lấy lại được, trái lại mang theo một hơi lạnh thấu xương như tiếng nhạc cuối cùng báo hiệu giới hạn của cuộc sống.
Tòa nhà tiếp tục sụp đổ, đàn chim dị hình xung quanh bắt đầu lao xuống, và Hakoku đang rình rập cũng tung mình vồ tới với sức bật kinh người.
Trong tình cảnh không còn cách cứu vãn đó, Ayano không hề buông tay Mizuno — người đang mỉm cười buông xuôi — trái lại, cô càng nắm chặt tay cô ấy hơn.
"―――― Chết cùng với cô á, có chết tôi cũng xin kiếu."
Nói đoạn, Ayano nhảy thẳng từ sân thượng xuống đất.
"Cái, gì..."
"Thay vì bị dị hình giết, thì tự chọn cái chết, là lẽ đương nhiên đúng không?"
Mizuno không thốt nên lời trước câu nói điên rồ của Ayano.
Khi nhìn xuống mặt đất nơi mình đang rơi xuống, cô nhận ra một bóng hình nhỏ bé vừa xuất hiện.
"... Mà, lần này tôi không định làm thế đâu ―――― Hãy thử tin vào vị thần của các người xem sao, vị thần nhỏ bé hay lo chuyện bao đồng ấy."
"Shi, ki-sa..."
Một cách nhẹ nhàng, một dị hình với đôi mắt đỏ rực đỡ lấy hai người phụ nữ đang rơi xuống và đáp xuống đất êm như lông hồng, rồi thở dài đầy chán ngán.
Mizuno — người vốn đã buông xuôi — giờ mếu máo sắp khóc, còn Ayano nhìn dị hình đang bế mình với vẻ kinh ngạc.
"Làm ta hú vía đấy, đồ đàn bà cơ bắp. Sự quyết đoán đó là ưu điểm của ngươi, nhưng đứng nhìn thì đau tim không chịu nổi. Hãy suy nghĩ một chút đi chứ."
"Im mồm đi đồ mọt sách, sao không đến sớm hơn hả. Nhìn ngươi bị thổi bay ta cũng xanh cả mặt đấy."
"A, a wawa, Shi-shishishi-shiki-sama, mềm mại quá á á á."
"Mọt sách!? Đó là câu đầu tiên ngươi nói với ân nhân cứu mạng sao!? Đáng lẽ ngươi phải nói là 'Ngài là ân nhân của tôi, tôi vô cùng biết ơn' chứ!"
"Câu đó ta tuyệt đối không bao giờ nói với ngươi. Nếu muốn nghe thì đi mà cứu người khác ấy. ... Ví dụ như cái người đang hỏng não ở đây này."
"Aoi, Aoi hạnh phúc quá Shiki-sama... Ôi, chảy máu cam rồi..."
"............ Thôi xin kiếu."
Phịch, Shiki thả hai người họ xuống, gạt phăng đống gạch đá từ tòa nhà đang đổ xuống, rồi dùng chân đá tung đống gạch đá như đạn shotgun tiêu diệt sạch đàn chim vừa lao xuống tấn công.
Sau đó, Shiki nhìn lên Hakoku — kẻ đang đứng trên mái nhà với vẻ cảnh giác cao độ chưa từng thấy — và quan sát toàn bộ cơ thể đã biến đổi của con quái vật như đang định giá.
Sự im lặng đáng sợ khi đôi bên quan sát lẫn nhau kéo dài trong chốc lát.
Ayano thoáng kinh ngạc trước đống xác chim rơi xuống, nhưng rồi nghĩ rằng với năng lực của Shiki thì đó là chuyện đương nhiên, cô lập tức bắt đầu sơ cứu cho Mizuno — người đã mất một cánh tay.
"Bai... Shiki. Con quái vật đó sau khi biến dạng đã bắt đầu sử dụng đuôi để tấn công thường xuyên hơn. Tốc độ nhanh hơn, và nó biết dùng tường tòa nhà để di chuyển trên không. Còn nữa... Sasahara Tomoko bị trúng đòn hất văng đi rồi, không rõ sống chết."
"... Hừ, chắc là vậy. À phải rồi, dùng cuộn băng gạc này mà sơ cứu đi. Con quái vật to xác đó cứ để ta lo, cô hãy vào bảo vệ tòa thị chính đi."
"Ngươi nói gì thế. Ta đúng là không có sức mạnh trực tiếp như ngươi, nhưng ta vẫn có thể tìm sơ hở để hỗ trợ. Hãy tin tưởng ta ở điểm đó."
"... Ta tin cô. Nhưng lần này hãy nghe lời ta, Ayano."
"Cái gì ―――― "
Đang định cãi lại, đầu Ayano bỗng bị một bàn tay xoa nhẹ từ phía sau.
Cảm giác xoa đầu hoàn toàn giống hệt cái cách người đó đã làm từ rất lâu về trước, nhưng không hiểu sao Ayano lại bị bao vây bởi một cảm giác nôn nao khó tả.
"Để ta nói cách khác nhé, cái loại đó một mình ta là đủ rồi. Để không phải trả giá bằng những hy sinh vô nghĩa thêm nữa, cô hãy dồn hết sức vào việc của mình đi Ayano."
"... Bai, ri?"
"―――― Hơn nữa ta cũng đang muốn nghiêm túc một chút. Lúc đó mà phải bận tâm đến thiệt hại xung quanh thì phiền lắm, nên ta muốn cô thu hẹp những nơi không được phép gây thiệt hại vào một chỗ."
Nhìn từ góc nghiêng, con ngươi của Shiki bắt đầu nheo lại theo chiều dọc.
Bầu không khí bao quanh thay đổi, từ sự dịu dàng của người bạn thanh mai trúc mã quen thuộc sang một áp lực kinh hoàng như của một ác quỷ từ cõi chết.
Nhìn hình bóng người bạn cũ đang dần bị nhuộm đen như mực đổ vào bức tranh nhạt màu, Ayano nắm lấy tay người đó như muốn bám víu.
"Bairi... là Bairi đúng không? Ngươi không phải là Shiki, mà là Bairi đúng không!?"
"... Ta là chính ta. Từ khi sinh ra ta chỉ có một. Nhưng có lẽ ta không thể đáp ứng được kỳ vọng của cô đâu."
Chẳng thèm liếc nhìn Ayano đang khuỵu xuống, Shiki cuối cùng cũng bước tới.
Ánh mắt lạnh lùng không một chút hơi ấm bắn thẳng vào Hakoku, Shiki tiến bước để hủy diệt tất cả.
"Thật đáng tiếc, đây chính là nơi chôn thây của ngươi, đồ chậm chạp. Cái bản mặt xấu xí đó ta nhìn phát ngán rồi."
Vừa nở một nụ cười nhạt, Shiki vừa dứt lời, Hakoku lập tức lao tới trong cơn thịnh nộ tột cùng.
0 Bình luận