Đó là chuyện của ngày xưa.
Còn lâu hơn cả trước khi ta tỉnh dậy từ giấc mộng.
Vào lúc đó, vết thương ta phải chịu sâu hơn ta tưởng, nên ta đã định nghỉ ngơi một chút.
Vì lơ là cảnh giác, chỉ mải im lìm ẩn nấp để tái tạo vết thương và chịu đựng cơn đau, ta đã bị lũ người vũ trang đột ngột tấn công, chịu thêm những vết thương lớn đến mức không thể lành lại ngay lập tức.
Trong ý thức đang mờ mịt, khi ta định kết liễu kẻ sống sót cuối cùng trong đám người đó, một tiếng hét vang lên trong đầu như muốn ra lệnh cho ta.
『――――― DỪNG LẠI ĐI!!!!!』
Vì một giọng nói chưa từng nghe qua vang lên, ta đã dừng bàn tay sắp đâm xuyên kẻ sống sót lại và nhìn quanh. Chẳng thấy bóng dáng ai có thể phát ra tiếng nói đó cả.
「...... Nushi-sama?」
Ta thử gọi thầm trong đầu, nhưng không có lời hồi đáp. Ta chẳng còn chút hứng thú nào với gã đàn ông đang bị tóm gọn trên tay nên ném hắn sang một bên, rồi liên tục chạm vào mặt mình.
Chắc chắn ta đã nghe thấy.
Chắc chắn giọng nói đó đã chạm tới ta.
Đó là giọng nói của một ai đó mà sự tồn tại của ta đã tước đoạt đi.
「Nushi-sama...... Nushi-sama......? Một lần nữa...... hãy cho ta nghe giọng nói đó một lần nữa đi.」
Dù ta có thốt ra lời cầu nguyện đó, giọng nói ấy vẫn không vang lên thêm lần nào.
Tại sao chứ...... Không thể tìm ra câu trả lời cho nghi vấn đó, ta ngồi bệt xuống và vò đầu bứt tai.
Cơn giận lấp đầy lồng ngực, ta nhận thức được một cảm giác gần như là thù hận đang bắt đầu nhắm vào chính bản thân mình.
Đúng lúc đó, tay ta chạm vào chiếc sừng đầy vết nứt. Một trong hai chiếc sừng chưa từng bị tổn hại nay đã có một vết rạn lớn.
「———— À, ra vậy...... thì ra là như thế.」
Ánh mắt đảo quanh, ta nhìn thấy một tòa nhà khổng lồ gần đó và quyết định nơi này sẽ ổn.
Với bước chân lảo đảo, ta tiến về phía tòa nhà, phá hủy những cây cột trụ khiến nó không chịu nổi trọng lượng của chính mình mà đổ sụp về phía ta.
Nhìn đống gạch đá đang đổ xuống như mưa, ta nắm chặt lấy chiếc sừng bị nứt và dồn sức.
Tự làm hại bản thân là một hành động điên rồ mà bình thường ta sẽ không bao giờ làm.
Nhưng lúc đó, ta không hề do dự. Cùng với chiếc sừng bị bóp nát, một cơn buồn ngủ dữ dội ập đến. Lấy đống đổ nát khổng lồ làm chăn, ý thức của ta chìm vào bóng tối.
『Ơ, kìa...... mình, là......?』
Giọng nói của người mà ta hằng khao khát vang lên lần cuối, ta cảm nhận được khóe môi mình vô thức giãn ra.
Thì ra mình cũng có thể làm ra gương mặt này sao. Đến tận lúc đó ta mới nhận ra điều đó, và rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Ta tỉnh lại khi đang cắn đứt vai của người phụ nữ đã biến dị kia.
Bị đánh thức khỏi giấc ngủ ngon khiến ta cực kỳ khó chịu, nhưng cảm giác đó biến mất ngay lập tức.
Ta không thể cử động cơ thể theo ý mình, cơ thể ta đang bị ai đó điều khiển và tự ý cử động.
Hai sự bất thường này khiến ta hoang mang không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi cơ thể ta nôn ra mẩu thịt và máu trong miệng rồi ho sặc sụa, ta đã đại khái hiểu ra.
Kẻ đang điều khiển cơ thể ta chính là ý thức từ thời còn là con người, là Chủ nhân thực sự của cơ thể này.
『...... Chủ nhân! Chủ nhân, người nghe thấy ta chứ!?』
Nhìn Chủ nhân với bước chân nặng nề đi đến cầm máu cho người phụ nữ bị thương, rồi cõng cô ta bước đi như thể không nghe thấy tiếng ta, ta lại càng sốt ruột.
『Chủ nhân, là người đúng không!? Hãy nghe lời ta nói đi! Ta có chuyện muốn truyền đạt cho người...!!』
Chẳng có gì được truyền đi, chẳng có gì chạm tới được.
Dáng vẻ Chủ nhân chỉ mải bước đi nhanh hơn khiến lời nói của ta cứ thế nhỏ dần.
Cuối cùng, nó trở thành một lời thì thầm như vô tình thốt ra.
『Ta chỉ...... muốn được nói chuyện với người thôi......』
Lời lẩm bẩm đó thậm chí không thành hình, biến mất mà không ai nghe thấy.
Với ý thức mờ nhạt hiện tại, ta không thể chạm vào Chủ nhân đang điều khiển cơ thể, cũng không thể gửi gắm tiếng nói của mình.
Thời gian đầu, ta đã nỗ lực đến mức tuyệt vọng để giọng nói của mình chạm tới người.
Dù là lúc ngủ, lúc thức, lúc ăn hay cả lúc chiến đấu, ta đều thử nghiệm nhưng không có tiến triển gì.
Sự nôn nóng khiến ta chìm trong cảm giác hụt hẫng khi nghĩ rằng mình chỉ có thể đứng nhìn như thế này mãi sao. Thế nhưng, suy nghĩ đó cũng nhanh chóng trở nên không còn quan trọng.
Không hẳn là không quan trọng, mà là mức độ ưu tiên của nó đã giảm xuống đáng kể.
Bởi vì ta nhận ra rằng, hiện trạng này chính là việc Chủ nhân và ta đang là cùng thể xác...... không, là trạng thái hiếm có là hai linh hồn riêng chung một cơ thể.
Không thể chạm vào da thịt nhau?
Vốn dĩ chung một cơ thể nên lúc nào cũng coi như đang dính chặt lấy nhau rồi.
Không thể truyền đạt tiếng nói?
Chẳng phải đây là cơ hội để quan sát hành động của Chủ nhân ở khoảng cách gần nhất sao?
Không có phản hồi thì có cô đơn không?
Có cô đơn đấy, nhưng hiện tại ta thấy hạnh phúc nên cũng không bận tâm lắm.
Kết luận, ta đang cực kỳ mãn nguyện với cuộc sống quan sát Chủ nhân đầy thú vị này.
『Ồ, Chủ nhân biết dùng súng cơ à! Không, ta cứ tưởng đó chỉ là công cụ để lũ người tầm thường sinh tồn thôi, nhưng nhìn người dùng nó thì trông ngầu đấy chứ! ...... Nhưng mà, gu ăn mặc thì không được tốt lắm nhỉ...』
『...... Hả? Tên này vừa mới tỏ tình với Chủ nhân đấy à...』
『Động tác cơ thể tuyệt vời quá! Ôi, Nushi-sama...... việc không thể truyền đạt cảm xúc này thật là nôn nóng biết bao...』
『Chủ nhân đi cứu người sao...... ra vậy, đúng là Chủ nhân của ta! Thật thiện lương, trong sạch, cao quý, đáng yêu...... ku, kukuku, Nushi-sama~a...』
Ta — kẻ đang tận hưởng những ngày bình lặng hạnh phúc như thế — thậm chí không còn nghĩ đến việc giành lại quyền tự do cho cơ thể nữa, mà chỉ mải mê tận hưởng mỗi ngày.
Thật phấn khích.
À không, trái tim vốn chỉ có sự hủy diệt của ta đang được chữa lành.
Việc từng nghĩ rằng chỉ cần phá hủy tất cả những gì chướng mắt dường như đã là chuyện của quá khứ xa xăm, đến mức giờ ta còn tự hỏi tại sao lúc đó mình lại thiếu kiên nhẫn đến vậy.
Mọi hành động của Chủ nhân đều tỏa sáng rực rỡ.
Ta ước gì người lẩm bẩm độc thoại nhiều hơn một chút.
Đối với ta — kẻ thậm chí đã tưởng tượng ra việc cứ duy trì trạng thái này mãi mãi — thì một bước ngoặt không mong muốn đã ập đến vào một ngày không xa.
Con quái vật hình củ hành.
Chúa tể của "Cuồng Loạn".
Một sinh vật khổng lồ có khả năng khuếch đại bào tử nhiễm khuẩn, tích trữ lượng lớn trong cơ thể và ban phát cho kẻ khác để điều khiển người chết và dị hình.
Trong số các "Chúa tể" mà ta từng thấy, sức mạnh tự nhiên của nó thuộc hàng yếu nhất, thiên về hướng dùng bào tử nhiễm khuẩn để bẫy mồi hơn.
Bị mắc vào bàn tay bẩn thỉu đó và bị khống chế, Chủ nhân đã bị nhấn chìm trong lượng lớn bào tử nhiễm khuẩn, phải cố gắng lắm mới giữ được ý thức.
Nhìn thấy ý chí đang cố gắng bám víu vào những mảnh ký ức vụn vỡ để trở về nơi cần về, miệng ta vô thức cử động.
『Ngươi không còn gì luyến tiếc sao? Không còn việc gì chưa hoàn thành sao? Không còn ai để lại phía sau sao?』
『Này, đúng là vậy mà, ngươi vẫn chưa thực hiện được điều gì cả đúng không? Vậy thì hãy chứng minh đi, hãy chứng minh cho ta thấy rằng ngươi sẽ còn chiến đấu, sẽ còn tiến về phía trước!』
『Ôi...... Chủ nhân, Chủ nhân của riêng mình ta. Ta đã tận mắt chứng kiến ý chí đó của người rồi. Aha, ahaha...... AHAHAHAHAHAHAHA!!!』
Vào khoảnh khắc đó, ý thức đã chuyển sang ta lần đầu tiên.
Việc đó là do bào tử tăng lên hay do rơi vào cơn nguy kịch thì cũng chẳng quan trọng.
Ta chỉ việc trút cơn giận dữ lên lũ thú vật đang lao tới. Ta lôi con quái vật dạng củ — kẻ vốn có thái độ khinh thường khi Chủ nhân không thể phản kháng — xuống đất, rồi xé xác lũ thú vật mà nó dẫn dắt thành từng mảnh.
Lũ tầm thường này không phải đối thủ của ta. Chỉ trong vài phút, ta đã quét sạch đám thú vật. Ngồi trên xác con quái vật dạng củ đang thoi thóp, ta bắt đầu đau đầu suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
「...... Cứ thế này thì sẽ quay lại như cũ mất. Chủ nhân sẽ lại chìm vào giấc ngủ, và những ngày ta tự ý hành động sẽ lại tiếp diễn...... Như thế thì phiền phức lắm.」
Ta để con quái vật này sống vì định xem có tận dụng được lượng bào tử nó tích trữ không, hoặc xem nó có chức năng hút ngược bào tử lại không. Nhưng việc đó có vẻ vô ích, con quái vật nằm im thin thít, không dám nhúc nhích như đang cầu xin sự tha thứ.
Cười nhạo con quái vật đang run rẩy chỉ vì ta hơi dồn lực vào chân, ta định đạp nát nó cho rảnh nợ thì bỗng nảy ra một ý tưởng.
「...... À phải rồi! Chỉ cần phá hủy sừng như lần trước là được mà!」
Như thể nhận được thiên ý, ta đứng dậy, chạm vào chiếc sừng vừa mới mọc và chiếc sừng vẫn bình yên vô sự, nhận thấy độ cứng hoàn toàn khác nhau.
Chiếc sừng mới mọc mềm hơn, hay nói đúng hơn, chiếc sừng cũ quá cứng.
Không phải chiếc sừng bị gãy sẽ mọc lại và mạnh hơn, mà là cơ thể đang cường hóa để không phải chịu cùng một tổn thương lần thứ hai.
Nghĩ rằng sự mềm mại đó là do sừng mới chưa hoàn toàn thích nghi, ta nhận ra nếu để thêm thời gian, có khả năng sau này ta sẽ không thể phá hủy nó được nữa.
「Dẫu vậy, phá hủy sừng ngay tại đây thì có hơi...」
Ta chẳng còn hứng thú với con quái vật dạng củ đang vừa kêu những tiếng ghê rợn vừa tháo chạy thục mạng nữa.
Từ hang động dưới lòng đất trở lại mặt đất, ta tiến về phía căn hầm nhà thờ, nơi người phụ nữ mà Chủ nhân quan tâm đang ẩn nấp.
Ở đây vẫn còn sót lại khá nhiều thú vật, chúng lao vào tấn công nhưng lũ đó làm sao là đối thủ của ta được.
Sau khi dẹp sạch và đứng trước cửa, ta tựa lưng vào cửa và gọi người phụ nữ bên trong...... kẻ mà hình như Chủ nhân gọi là Sasahara Tomoko.
Ta đã cố gắng dùng tông giọng bình thường của Chủ nhân nhưng không tài nào làm tốt được, cuối cùng đành phải ép cô ta im lặng.
Sau khi vào tư thế có thể ngủ ngon lành, ta dùng cả hai tay nắm chặt chiếc sừng bị nứt, bóp nát nó và chìm vào giấc ngủ giống như lần trước.
Lần tiếp theo ta tỉnh lại là khi đang hứng chịu đòn tấn công từ con quái vật dạng củ mà ta đã để thoi thóp lần trước.
『!!?!!?????』
Vừa ngủ dậy đã thấy hàng loạt dây leo bao phủ kín tầm mắt khiến ta hoang mang.
Việc tái đấu với một con quái vật mà ta vốn coi là rác rưởi khiến ta không hiểu tình hình ra sao và thấy dao động, nhưng khi thấy Chủ nhân thổi bay con quái vật đang lao tới và lo lắng cho sự an toàn của người phụ nữ phía sau, ta mới đại khái nắm bắt được tình hình.
Chẳng biết có phải người quen không, nhưng Chủ nhân đã đỡ đòn hộ ai đó.
Sau khi xác nhận Sasahara Tomoko đang giả dạng đã dọn dẹp xong con quái vật yếu ớt, ta đứng nhìn Chủ nhân trò chuyện với người phụ nữ kia.
Tại sao Chủ nhân lại đánh bại con quái vật đó nhỉ?
Dường như đó không phải là đối tượng mà Chủ nhân nên bận tâm. Và rồi, chẳng cần đòi hỏi sự báo đáp nào, Chủ nhân và Sasahara Tomoko cứ thế rời khỏi nơi đó.
『...... Thật khó hiểu, tại sao Chủ nhân lại cứu người mà không cần báo đáp thế này?』
Cảm xúc xúc động trước dáng vẻ chải chuốt của Chủ nhân, hay sự ghen tị khi người nuông chiều Sasahara Tomoko, tất cả đều bị đè bẹp bởi sự thắc mắc còn lớn lao hơn thế.
『...... Ta thực sự...... không hiểu nổi』
Vào một đêm nọ. Ngay sau khi Chủ nhân chìm vào giấc ngủ, quyền kiểm soát cơ thể đã chuyển sang ta.
Vốn dĩ những thực thể như chúng ta không cần ngủ, vì khả năng hồi phục của cơ thể rất cao nên giấc ngủ là không cần thiết.
Nhưng có lẽ vì dư âm từ thời con người, Chủ nhân luôn chìm vào giấc ngủ một cách hạnh phúc mỗi đêm, chuyện đó cũng không sao.
Vấn đề là trong rất nhiều lần ngủ trước đây, đây là lần đầu tiên quyền kiểm soát chuyển sang ta. Điều này có nghĩa là, cơ thể này đang bắt đầu chuyển dịch từ Chủ nhân sang ta — kẻ đã hồi phục.
Ảnh hưởng từ trận chiến với con quái vật dạng củ phát tán bào tử đó đã bắt đầu bộc lộ. Nghĩ đến đó, ta cảm thấy một nỗi niềm đắng ngắt.
Nghĩ rằng nên chia sẻ tình trạng hiện tại, ta đã thử bắt chuyện với Sasahara Tomoko đang nằm bên cạnh với gương mặt đỏ bừng.
Gương mặt đỏ chót của cô ta chuyển sang kinh ngạc, rồi tái mét không còn giọt máu, cuối cùng là sắp bật khóc và gọi tên Chủ nhân khiến ta cũng phát hoảng.
...... Có lẽ mình hơi vội vàng rồi.
Ta nản lòng trước sự yếu đuối về tinh thần đến mức không thể đối thoại nổi, nhưng ta đã cố gắng giải thích hiện trạng và truyền đạt nguyên nhân phỏng đoán cho con bé này, dù không biết nó có thực sự hiểu không.
「À thì, ta không thể bảo ngươi hãy yên tâm, nhưng ngươi hãy hiểu rằng ý thức của Chủ nhân không hề biến mất, và ta tuyệt nhiên không hề có ý định làm hại người.」
「V-Vậy thì...... mục đích của ngươi là gì?」
「Đã rõ rồi còn gì, ta muốn tiếp tục nhìn ngắm Chủ nhân như thế này. Ta muốn duy trì hiện trạng.」
「...... Ý ngươi là sao......?」
Sau đó, ta và con bé Tomoko này đã bàn bạc, đưa ra ý kiến làm sao để tinh thần của ta không lộ ra ngoài.
Phải né tránh những kẻ địch phát tán bào tử, những kẻ địch mạnh hoặc những trận chiến kéo dài.
Nếu biên độ cảm xúc quá lớn, ta sẽ bị xâm thực bởi tư duy dị hình chứ không phải ý thức cá nhân, và bản thân tinh thần của Chủ nhân có khả năng bị kéo theo thể xác mà hóa thành dị hình.
Đối với Tomoko — kẻ rõ ràng là có cảm tình với Chủ nhân — những thông tin ta đưa ra dường như là một cú sốc quá lớn khiến cô ta rũ rượi thất thần.
Đúng là một kẻ có cảm xúc phong phú.
Bất giác, chuyện ngày xưa hiện về trong đầu ta.
Kẻ từng dạy ngôn ngữ cho ta trước đây cũng là một đứa mít ướt.
Đó là một kẻ ngốc nghếch chỉ toàn ôm mộng tưởng cao xa và nói về lý tưởng.
Việc ta không thèm nghe một lời nào khi hắn cố thuyết phục ta trở thành đồng minh của loài người, giờ nghĩ lại thấy cũng hơi tiếc.
Đáng lẽ nên nghe hắn nói, bẻ gãy những mâu thuẫn của hắn rồi đùa giỡn với hắn thì cũng là một cái thú vui...... thật là đáng tiếc mà.
Chán nản với dáng vẻ không phản ứng của Tomoko, ta quyết định đi lục lọi trong căn nhà này. Tòa nhà đẹp, nội thất cao cấp, sống ở đây chắc cũng dễ chịu đấy chứ — đang nghĩ vậy thì ta phát hiện ra những chai rượu vang đang được cất giữ và vô thức cầm lên.
...... Rượu có vị thế nào nhỉ? Thua cuộc trước sự tò mò, ta ôm hai ba chai rượu về lại phòng ngủ nơi Tomoko đang ở.
「Bairi-san đã phải chịu khổ vì hậu quả của việc say rượu đấy. Xin hãy suy ngẫm về nó đi.」
「Ư...... cũng ngon đấy chứ...... nhưng quả nhiên là không được sao?」
「Nếu ngươi sẵn sàng tâm lý bị anh ấy ghét thì cứ tự nhiên.」
「Ngươi nói kiểu đó thì sao ta uống nổi nữa chứ...... Nushi-sama......」
Đêm hôm sau, vừa mở lời là Tomoko đã nói với ta bằng lời lẽ gay gắt. Có vẻ đã quen với việc trò chuyện với ta, cô ta thẳng thừng chỉ trích ta ngay khi ta vừa mới chuyển đổi.
Nếu là ta của ngày xưa thì chắc đã nổi giận rồi, nhưng với ta bây giờ, thế này lại dễ dàng hơn. Dù sao thì việc truyền đạt ý chí nhanh chóng cũng rất quan trọng mà.
「...... Hôm nay ta sẽ dừng vậy...... Quan trọng hơn, ngươi đã đưa người phụ nữ khác vào nhà này đúng không? Ta thì không sao nhưng ta nghĩ không nên để ả ta ở lại lâu. Tống khứ đi càng sớm càng tốt.」
「Ý ngươi là sao? Ta không biết rõ về Mizuno-san, nhưng ngươi biết chuyện gì à?」
「Không, trên người ả ta bốc ra mùi của lũ dị hình. Không phải là lây nhiễm, mà là một thứ mùi khó chịu, chắp vá như bị cưỡng ép cấy vào, đứng từ xa cũng có thể nhận ra. Nếu cứ để ả ta ở đây, ít nhất nơi này sẽ bị đồng bọn của ả phát hiện.」
「Mùi dị hình? ...... Tuy không hiểu nguyên lý nhưng, ra là vậy...」
Mặc kệ Tomoko đang suy tư, ta đặt chai rượu vang trên tay xuống.
Nếu gây phiền hà cho Chủ nhân thì đúng là nên dừng việc này lại.
「Ngoài ra, tình trạng của Chủ nhân đang xấu đi. Ta có cảm giác nếu không ra tay thực sự thì sẽ không ổn đâu.」
「...... Xấu đi?」
「Việc đỡ đòn cho con quái vật dạng củ đó thật tệ. Nhận lấy bào tử của nó khiến sự xâm thực đang dần tiến triển, ta có cảm giác nếu ta muốn cử động thì có thể điều khiển được một cánh tay rồi.」
「N-Nói dối, đúng không?」
「Thật đấy, hay là ban ngày ta thử ôm cô một cái nhé?」
Ta cười nhạo Tomoko đang lúc xanh lúc đỏ mặt mày vì bối rối.
Trêu chọc con bé này vui thật, nếu có thêm thời gian chắc ta sẽ "yêu thương" nó ra trò.
Dẫu vậy, tình hình không cho phép ta cứ đùa giỡn mãi.
Nếu có thể phá hủy sừng thì vẫn có thể đưa Chủ nhân trở lại, nhưng cơ thể này đang bắt đầu kháng cự lại hành vi tự làm hại bản thân sau hai lần thực hiện.
Cứng cáp hơn, kiên cố hơn, cặp sừng trên đầu ta bắt đầu trở nên mạnh mẽ và hung tợn.
Ta không biết lần tới nó sẽ mạnh đến mức nào, nhưng ta dự đoán lần tự bẻ sừng tiếp theo có thể sẽ là lần cuối cùng.
Nếu không có giải pháp triệt để thì sẽ quay lại trạng thái ngày xưa, trước khi điều đó xảy ra, ta muốn tìm thấy một manh mối nào đó.
(Mà thôi, hễ nắm được manh mối thì sau khi ta trở lại, ta sẽ từ từ giải quyết. Chuyện đó có mất bao nhiêu năm, bao nhiêu thập kỷ đi nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến ta cả).
Nhìn Tomoko đang bắt đầu đau đầu suy nghĩ, ta tự hỏi liệu mình có đang không thành thật với Chủ nhân không.
Điểm xuất phát của ta, cái gốc hình thành nên ta, bằng chứng duy nhất cho sự tồn tại của ta. Ta muốn góp phần mang lại hạnh phúc cho Chủ nhân — một sự tồn tại như thế, nhưng ta không thể khẳng định rằng việc Chủ nhân chung sống với lũ người như Tomoko sẽ dẫn đến hạnh phúc.
Sẽ lại có sự chia ly, sẽ có rào cản giữa con người và kẻ không phải con người.
Và một ngày nào đó, nếu Chủ nhân cứ tiếp tục tiến lên theo hướng này, thứ chờ đợi người ở phía trước chỉ có thể là sự đàn áp.
Với một Chủ nhân không thể vứt bỏ con người, chắc chắn những ngày đau khổ đang chờ đợi phía trước.
Dù sao ta cũng không thể hiểu thấu ý định thực sự của Chủ nhân, vậy thì ta nên hành động theo giá trị quan của riêng mình. Một giá trị quan khác biệt với con người.
「...... Trừ khi Chủ nhân muốn điều gì đó ở ta, còn không thì cứ thế này thôi.」
「Hả, ngươi vừa nói gì à?」
「Không, chẳng có gì. Chỉ là lời lẩm bẩm thôi.」
Chúng ta sinh ra để làm gì?
Nếu không vì mục đích gì, tại sao trí tuệ này lại nảy nở trong ta?
Ngay cả khi đã có thể trò chuyện với con người thế này, nghi vấn đó vẫn không được giải quyết mà cứ cuộn trào trong lồng ngực. Ta chỉ lặng lẽ nhìn Tomoko — kẻ vẫn chưa nghĩ ra giải pháp gì — đang nhìn ta với gương mặt bối rối.
Cuối cùng, ta vẫn chỉ là một kẻ ích kỷ, một con quái vật không thể dung hợp với lũ người yếu ớt.
△
「Ư......」
Tôi tỉnh dậy từ giấc mộng. Những suy nghĩ hỗn loạn đang khuấy đảo trong đầu. Tôi không biết thứ tự ký ức, không nắm bắt được trạng thái hiện tại. Mình là ai, Hanamiya Bairi? Hay là cô ấy?
Trong cơn đau đầu như búa bổ, những ký ức của cô ấy vừa chảy tràn vào tâm trí hiện lên mồn một. Tôi chậm rãi sắp xếp lại những cảnh tượng chưa từng thấy và những dòng tâm trạng đó, cố gắng đưa nhận thức trở lại bình thường.
「A...... mình rơi từ sân thượng xuống cùng với Ayano......? Rồi sau đó, mình đã ra sao...」
Tôi nhớ lại tình huống ngay trước khi ký ức bị gián đoạn. Bản thân và người bạn thuở nhỏ đang rơi xuống, và tôi đã cầu xin cô ấy tìm con đường sống cho cả hai. Ký ức từ đó trở đi biến mất, tôi không biết mọi chuyện đã xoay chuyển theo hướng nào.
Nén cơn đau đầu, tôi nhìn quanh và nhận ra đây là căn phòng mà gã bác sĩ kia từng sử dụng. Dù không biết quá trình, nhưng có vẻ tôi đã quay trở lại căn cứ của Senboku.
Xung quanh không có dấu hiệu của bất kì ai, cũng không có dấu vết của việc truyền dịch hay trị liệu trên cơ thể. Chỉ có bộ quần áo đang mặc đã được thay bằng loại đồ rộng rãi dành cho bệnh nhân, và những vết bẩn trên người cũng đã được lau sạch sẽ.
「À, ừm...... có ai đó đã đưa mình đến đây sao?」
Tôi gượng dậy, bước xuống giường và đi chân trần rời khỏi chỗ đó.
Bước qua căn phòng xếp đầy những loại thuốc không rõ tên, nhìn những mảnh giấy ghi chép bằng thứ ngôn ngữ giống như tiếng nước ngoài dán kín trên tường, tôi bị thu hút bởi một loại thuốc màu trắng được bảo quản nghiêm ngặt nhất và ghé mắt nhìn vào.
Tất cả đều là những thứ mà tôi không tài nào hiểu nổi.
Nhìn những thứ này, tôi thực sự cảm nhận được trí tuệ của gã bác sĩ đó nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.
「...... Bác sĩ nói lũ khổng lồ đó chỉ là sản phẩm phụ, vậy nghĩa là, mục đích thực sự mà lão ta muốn tạo ra chính là......」
Sau khi nhìn xong lọ thuốc màu trắng đang sóng sánh, tôi lặng lẽ rời đi.
Không hẳn là tôi muốn hiểu điều gì, nhưng rốt cuộc tôi chẳng hiểu được gì cả. Thứ duy nhất tôi cảm nhận được là một sự ghê tởm tột độ.
Chắc chắn thứ đó là chất độc đối với tôi, nếu vậy, sự tò mò vô dụng hơn nữa sẽ chỉ làm tổn thương chính mình.
「...... Tại sao lại không có ai thế này?」
Tôi ló đầu ra khỏi phòng nhìn quanh, sau khi xác nhận không có ai, tôi khẽ bước ra ngoài.
Tôi không biết vị thế hiện tại của mình là gì.
Vậy nên tốt nhất là nên hạn chế những hành động gây chú ý. Tôi vô thức đi rón rén dọc hành lang, cố gắng cảm nhận hơi người, nhưng không thấy ai ở gần.
「À không, có hơi thở của những người đang ngủ say...... Đã khuya lắm rồi sao?」
Tôi khẽ túm lấy vạt áo dài đang lê trên mặt đất lên, cứ thế bước đi không mục đích như một bóng ma vất vưởng.
Tôi là kẻ đã rơi vào thế đối đầu với lão già cai quản căn cứ này, nhưng nhờ ngoại hình cực kỳ giống với thực thể dị hình mà họ sùng bái, nên dù đối địch đến mức nào, họ cũng không bao giờ nhắm hoàn toàn sự thù địch vào tôi.
...... Không, đừng tự lừa dối mình nữa.
Tôi — kẻ vừa lấy lại ý thức từ Shiki — đối với họ chính là thực thể dị hình quyền năng, là chỗ dựa tinh thần, là sự tồn tại mà họ đang gửi gắm một kỳ vọng nào đó.
Có lẽ nhờ vậy mà tôi không cảm nhận được ý định thực sự muốn làm hại mình từ lão già đó. Cùng lắm thì lão ta chỉ muốn đưa tôi trở về nơi này.
Với tôi thì không sao, vấn đề là Ayano.
Tôi không thể tin rằng Ayano — người có người thân duy nhất bị lão già đó giết hại — sẽ tha thứ cho lão ta, và ngược lại, lão già đó cũng chẳng có lý do gì để để Ayano sống sót.
Không chắc cô ấy đã ngoan ngoãn thực hiện theo những gì tôi hằng cầu nguyện. Trong trường hợp xấu nhất, sự an toàn của Ayano là một điều vô vọng.
Lúc này, tôi chỉ muốn xác nhận Ayano vẫn bình an.
「Giấc mơ lúc nãy...... là cảm xúc thật sự của cô ấy, phải không?」
Vừa hi vọng những cảnh tượng và tâm trạng chưa từng thấy lúc nãy không phải là giấc mơ do trí tưởng tượng của mình tạo ra, tôi khẽ chạm vào chiếc sừng trên đầu, nhận thấy một bên đã bị vỡ vụn một cách méo mó như trước đây.
Điều đó có nghĩa là gì, nếu suy ngẫm về những gì có trong cảnh tượng lúc nãy, câu trả lời tự khắc hiện ra.
「...... Nhưng chắc chắn, cô ấy đã cứu Ayano.」
Tôi khẽ lẩm bẩm lời cảm ơn, lồng ngực chợt thấy ấm áp đôi chút.
Tôi cũng muốn một ngày nào đó được đối diện và trò chuyện với cô ấy.
Nghĩ đến đó, lòng tôi tràn đầy mong đợi.
Rẽ qua một góc tường, tôi cảm nhận thấy sự hiện diện mờ nhạt của ai đó từ một căn phòng phía xa và vô thức nín thở. Trong những tiếng nói chuyện khe khẽ, tôi nhận ra giọng của Ayano và Chiko-chan.
「May quá...... cả hai đều bình an.」
Tạm thời thở phào nhẹ nhõm, tôi chợt nảy sinh thắc mắc.
Tại sao vào giờ này, khi mọi người đã ngủ say, họ lại đang nói chuyện một cách lén lút như vậy?
Gác lại việc chào hỏi, tôi lắng tôii nghe và bí mật tiến gần đến cánh cửa phòng đó.
「———— Vậy nghĩa là, không còn cách nào khác sao.」
Tiếng của Ayano vang lên đầu tiên.
Giọng nói có phần mệt mỏi đó khiến tôi thấy bất an và đứng khựng lại.
「N-Nhưng mà, vậy tại sao suốt một năm qua lại không có vấn đề gì? Không thể nào tình hình lại đột nhiên trở nên tồi tệ hơn mà vẫn không có cách nào giải quyết được......」
Tiếp theo là giọng của Chiko-chan.
Dạo gần đây tôi cảm giác như mình chỉ toàn nghe thấy giọng nói run rẩy của cô ấy, tôi đứng đó và lặng lẽ lắng nghe.
Dù không biết đầu đuôi câu chuyện, nhưng tôi hiểu đây là một cuộc đối thoại đầy điềm báo không lành. Và nó chắc chắn liên quan đến tôi.
Ánh sáng lọt qua khe cửa yếu ớt tạo nên cái bóng mờ nhạt phủ lên người tôi.
「Trong suốt một năm qua, cậu ta vẫn là chính mình vì cậu ta chưa có kinh nghiệm...... kinh nghiệm về việc cơ thể cứng cáp của mình bị tổn thương. Và cơ thể đó sẽ học hỏi. Trong số các dị hình có tốc độ tối ưu hóa với môi trường nhanh đến mức chúng ta không thể so sánh được, thì cái 'thứ đó' của cậu ta thuộc về một đẳng cấp riêng biệt. Dựa trên kinh nghiệm bị tổn thương, nó sẽ thích nghi mạnh mẽ hơn. Vì vậy, có lẽ lần tới sẽ là lần cuối cùng.」
「...... Đứa trẻ đó, tôi cũng không ghét nó đâu. Tomoko-chan, tôi biết em không muốn tin, nhưng gã bác sĩ mệt mỏi này không hay nói dối. Ông ta là kẻ chẳng quan tâm đến gì ngoài nghiên cứu, cũng chẳng màng đến đánh giá của người đời.」
「Đánh giá khiếm nhã thật đấy, tôi cũng có người mà tôi không muốn bị ghét chứ. Chỉ là cô không nằm trong số đó thôi.」
「...... Ông đúng là kẻ phiền phức.」
Tiếng vị bác sĩ nói đùa và tiếng Mizuno-san — người đã bị coi là tù binh suốt bấy lâu — có vẻ đang bực bội. Tôi hiểu rằng người họ đang nói đến chắc chắn là tôi.
「Hiện tại không có cách nào...... nhưng không có nghĩa là cứ để thế này đúng không? Loại thuốc mà ông đang giữ đáng lẽ phải là thứ để giải quyết chuyện này chứ?」
「Không, thứ đó...... vẫn chưa đến giai đoạn sử dụng được, nó là một sản phẩm chưa hoàn thiện.」
「Dù là gì đi nữa thì chắc chắn là không còn thời gian rồi. Còn cả chuyện về 'Hakoku' nữa, dù thế nào cũng phải nhanh chóng rời bỏ nơi này thôi...... Tôi cũng đang lo lắng không biết lão già Senboku đã đi đâu.」
「Nếu vậy thì tôi nghĩ chắc chắn ông ta đã hướng về 'Tojo'. Theo lời Ayano thì phần lớn binh lực của ông ta đã bị tiêu hao, bản thân ông ta chắc chẳng còn quân bài tẩy nào khác. Vậy thì tiếp theo, việc tìm kiếm sự trợ giúp từ cộng đồng lớn nhất hiện nay là 'Tojo' là điều đương nhiên. ...... Dù việc đó có khả thi hay không lại là chuyện khác.」
「Tôi nhớ khi chiến dịch tiêu diệt Shiki được đưa ra bàn luận, những người phản đối là 'Senboku' và 'Tojo'. Ta không nghĩ đó chỉ là trùng hợp, hay Tojo có mối liên hệ với lão già Senboku, nhưng thật không tài nào đọc được người phụ nữ đó đang nghĩ gì.」
「...... Tôi đại khái nắm bắt được các mối quan hệ xã giao của Senboku-san, nhưng tôi không nghĩ ông ta có liên hệ với người đó. Toi chưa bao giờ thấy họ nói chuyện với nhau dù chỉ một lời.」
「Không cần những chuyện phức tạp đó đâu. Tóm lại, chẳng phải chúng ta nên quyết định xem tiếp theo sẽ làm gì sao?」
Sự im lặng bao trùm trong chốc lát.
Vị bác sĩ đã dùng một câu nói để cắt ngang cuộc đối thoại đang dần trở nên căng thẳng.
「Việc chúng ta cần làm ngay lập tức là rời bỏ nơi này, tiến về Tojo và bắt giữ lão già Senboku để ông ta không làm loạn thêm nữa, đúng chứ?」
Như để bồi thêm một đòn vào những người đang im lặng, vị bác sĩ tiếp tục nói với tông giọng bình thản như đang đọc văn bản.
「Không còn thời gian cho cuộc tái xâm lược của 'Hakoku' nữa đâu. Những kẻ sẽ nghiền nát cả thành phố này đã ở ngay trước mắt rồi, nếu không đối phó với chuyện đó, tất cả chúng ta sẽ cùng bị tiêu diệt. Và quân đoàn dị hình mà Senboku tích trữ đã mất đi phần lớn, không thể chống chọi lại được. Kẻ duy nhất có thể thắng được lũ đó là Shiki.」
「———— Vậy các người muốn làm gì. Sau khi biết thực trạng của nơi này, các người muốn làm gì với Bairi-kun? Thứ các người cần là Bairi, hay là Shiki?」
Không có lời đáp lại.
0 Bình luận