Tôi đưa tay vuốt ngược mái tóc rối bời.
Ánh mắt tôi không rời khỏi hình bóng con quái vật khổng lồ đang ẩn hiện dưới bóng râm của những đám mây dày đặc che phủ bầu trời.
Tiếng nổ và súng đạn vang lên chát chúa gần đó.
Có vẻ như những người sống sót vẫn còn ở đây đang tiếp tục chiến đấu mà không hề từ bỏ hy vọng.
Lắng nghe tiếng gầm rú của những kẻ đã chết, của lũ dị hình hòa lẫn với tiếng thét phẫn nộ của những người sống sót, tôi tự nhủ với bản thân rằng mình phải kết thúc chuyện này sớm.
"S-Shiki-sama! Tôi sẽ trợ chiến ngay sau khi cầm máu vết thương!"
"Không cần. Ngồi yên đó cho vết thương đừng nặng thêm."
"Vâng... dạ?"
"Ta thừa sức tự mình xử lý một con quái vật chậm chạp cỡ này. Mang Ayano rời khỏi đây đi."
Tôi liếc nhìn Ayano đang quỵ xuống dưới đất, rồi giao phó cô ấy cho Mizuno.
Khí chất oai phong thường ngày của Ayano đã biến mất, thay vào đó là một người phụ nữ yếu đuối đang phơi mình trước cảm giác mất mát sâu sắc.
Dù lo lắng rằng cô ấy có thể dí súng vào trán mình mà bóp cò bất cứ lúc nào, nhưng tôi không có thời gian để lãng phí. Tin tưởng Mizuno là lựa chọn duy nhất của tôi lúc này.
Hakoku không chỉ đơn giản là đứng trên tòa nhà để cảnh giới. Có lẽ là năng lực tiến hóa giống như loài nhện, nó đã tạo ra vô số sợi tơ mà mắt thường khó lòng nhìn thấy, giăng khắp xung quanh.
Thực tế, một chân của nó đã đặt lên những sợi tơ đó. Chúng dường như đủ bền chắc để đỡ được trọng lượng khổng lồ của nó; sợi tơ căng ra nhưng không hề có dấu hiệu đứt rời.
Mạng lưới tơ đó vừa là điểm tựa, vừa có thể trở thành vũ khí, là một mối đe dọa cần phải dè chừng. Nhưng nói cách khác, nó cũng có thể trở thành bàn đạp cho tôi.
"Này, xin lỗi nhé, nhưng hiện tại ta không có dư dả lòng bao dung để nương tay. Ta sẽ giết ngươi bằng tất cả sức mạnh."
"■■■■――――――――!!!"
Từ những sợi tơ đang căng ra, cơ thể khổng lồ đó lao thẳng tới như một mũi tên.
Cảnh tượng một thực thể to lớn như vài chiếc xe tải hạng nặng rơi xuống với tốc độ kinh hoàng đủ để khiến bất cứ ai cũng cảm nhận được cái chết.
Thực tế, tiếng hét kinh hãi nhỏ xíu của Mizuno phía sau tôi là minh chứng cho sự kinh hoàng của cảnh tượng này.
Tôi dồn lực vào cánh tay. Không phải cách dồn lực của con người, mà là một phương thức giống như tự hủy, có ý thức phá vỡ các mô cơ của chính mình.
Khi đó, cánh tay tôi biến đổi, trở nên đỏ rực như cánh tay của lũ Quỷ trong truyện cổ tích.
"――Thế nên ta mới bảo ngươi là đồ chậm chạp."
"Gahh... Oooooo■■!!!???"
Phản đòn (Counter).
Thuận theo đà lao tới của khối thịt khổng lồ, tôi đấm thẳng vào chính diện mặt nó. Toàn bộ trọng lượng và động năng của cú lao mình bị dồn nén vào điểm va chạm giữa tôi và Hakoku.
Phản lực khiến chân tôi lún sâu xuống đất đến tận đầu gối, còn con quái vật khổng lồ thì bị đánh bay đi như một con côn trùng, kéo sập vài tòa nhà trên đường bay của nó.
Rút đôi chân bị lún sâu ra khỏi mặt đất, tôi kiểm tra cánh tay vừa tung đòn. Không có tổn thương nào.
Có vẻ như tình trạng cơ thể đang rất tốt, dù đánh bay khối trọng lượng đó mà tôi cũng không thấy đau đớn gì. Không chỉ có được ký ức và kinh nghiệm của hai bên thông qua sự đồng hóa, tôi cảm thấy độ hoàn thiện của cơ thể này đang tăng cao.
Có lẽ trước đây, do sự tồn tại của hai ý thức riêng biệt mà tôi đã không thể phát huy hết sức mạnh hoàn hảo của cơ thể này.
Bây giờ thì khác, tôi có cảm giác mình đang sử dụng được toàn bộ sức mạnh.
"... Tuy nhiên, không nên lạc quan quá sớm. Phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng để dồn nó vào đường cùng."
Vừa nói, tôi vừa nhìn xuống các bộ phận khác ngoài cánh tay. Đúng như dự đoán, ở những nơi không được cường hóa như vai và chân, những vết nứt lớn đã xuất hiện, và chất dịch giống như máu đang chảy ra.
Dù việc tái tạo là dễ dàng nhưng tôi đã hơi quá tay, cần phải thận trọng hơn.
"A... cái đó, Hakoku chỉ với một đòn... ――Đúng là Shiki-sama!!"
"Ồn ào quá, bảo là đưa Ayano rời khỏi đây đi cơ mà."
"Rõ!! Tôi vô cùng xin lỗi ạ!!"
"... Phiền quá đi!! Biết mình đang bị thương thì trả lời nhỏ thôi đồ ngốc!!"
"... Tôi xin lỗi ạ..."
Tôi lỡ quát to với Mizuno – người bắt đầu có dấu hiệu quá khích. Nhưng nhờ vậy cô ta mới im lặng bắt đầu cầm máu, thế cũng tốt.
Vì vô tình quát lên, tôi đưa tay lên gãi vào sừng để tự kiểm điểm, lúc đó tôi mới nhận ra cặp sừng hung tợn trên đầu mình đã mọc hoàn chỉnh từ lúc nào.
Không biết chúng mọc xong khi nào, nhưng thử gõ vào thì độ cứng của chúng kinh người, đến mức chắc chẳng có vết xước nào. Ngay cả tay tôi bây giờ muốn bẻ gãy chúng cũng khó.
"Thật là... Nào, đưa vết thương đây. Ta sẽ giúp."
"Hawawa, d-dạ không sao ạ! Sao dám làm phiền ngài đến mức đó..."
"Giao cho mấy người thì bao giờ mới xong. Trị thương nhanh rồi cút đến chỗ nào không gây vướng chân ta đi... Vả lại, cô đã bảo vệ Ayano. Ta cảm ơn vì điều đó."
Sau khi xác nhận Hakoku bị đánh bay vẫn chưa kịp gượng dậy, tôi giúp Mizuno trị thương khi cô ta đang buồn bã tự cầm máu.
Có lẽ vì đã hấp thụ một ít tế bào của Hakoku, vết thương ở vai của Mizuno đã bắt đầu tái tạo, may mắn là nó không tệ đến mức đe dọa tính mạng.
Dù cảm ơn vì đã cứu Ayano, nhưng sự ngập ngừng của Mizuno khiến tôi hiểu rằng giữa hai người họ cũng có những uẩn khúc phức tạp. Tôi tò mò, nhưng không có thời gian để giải quyết chuyện đó.
"Ayano, đứng dậy được chứ?"
"... Bairi, tớ..."
"Ta không còn là Bairi nữa rồi. Ta đã đồng hóa với phần dị hình của mình, và quyền kiểm soát hầu hết đã thuộc về bên đó. Dù ta có ký ức và kinh nghiệm với cô, nhưng nếu bảo ta đã thực sự trải qua chúng thì ta sẽ phải nghi ngờ đấy. ...Dường như ta không thể thực hiện hầu hết những lời hứa ngày xưa... Nhưng Ayano này, cho đến khi mạng sống này kết thúc, ta sẽ không bao giờ thất hứa với lời hứa bảo vệ cô."
Sau khi điều trị xong cho Mizuno, tôi nắm lấy tay Ayano đang ngồi bệt, ép cô ấy đứng dậy và ghé sát mặt mình vào mặt cô ấy.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt vô hồn của Ayano từ cự ly gần, tôi buông ra những lời như muốn đá mạnh vào lưng cô ấy để thúc tỉnh.
"Vậy còn cô thì sao? Chỉ mình ta chịu trách nhiệm cho cô thôi à? Người mà Hanamiya Bairi đã đánh đổi mạng sống để bảo vệ, lại định cứ gục ngã và nhìn xuống đất mãi thế này sao? Ta thì sao cũng được... sao cũng được...? ...Không, nghĩ lại thì thế cũng chướng mắt lắm. Đứng dậy ngay, đồ ngốc, đừng bỏ cuộc và bước tiếp đi."
"... Hả? Hả?"
"Nhìn cái vẻ mặt bỏ cuộc của cô khiến ta bực không chịu nổi. Khôi phục lại tinh thần nhanh lên, đồ ngốc Ayano."
"----------... Thật tình, lúc nào cũng vậy... cậu chẳng bao giờ chịu dịu dàng với tớ cả."
Nói xong, thấy cô ấy đã tự dồn lực vào chân để đứng vững, tôi buông tay ra. Dù tinh thần chưa hoàn toàn ổn định, nhưng Ayano đứng dậy lúc này dường như đã bắt đầu suy tính xem nên làm gì tiếp theo.
"Chúng tôi sẽ quay về căn cứ. Hakoku giao lại cho cậu."
"Cứ giao cho ta. Ta còn mong nó dai sức hơn chút nữa đây."
"Ừ. ...Ngoài ra, đừng kỳ vọng vào sự hỗ trợ từ phía chúng tôi. Bên này chắc cũng sẽ bận túi bụi với việc xử lý lũ dị hình khác rồi."
"Sự hỗ trợ của mấy người chỉ tổ vướng chân thôi. Đừng bận tâm chuyện không đâu, hãy chỉ lo giữ mạng cho mình đi."
"... Và, nếu có thể, hãy trở về bình an nhé. Dù cậu không còn là Bairi, thì ít nhất cũng hãy trở về."
"Cô nghĩ ta sẽ gặp chuyện sao? Bớt nói nhảm đi. À, nếu trên đường về thấy con bé Tomoko thì nhặt nó về luôn nhé. Nó không yếu đến mức chết chỉ vì một đòn đâu. Chắc nó đang nằm lăn lóc đâu đó quanh đây thôi."
"... Ừm. Nghe vậy mình thấy an tâm hơn chút..."
Ayano khẽ mỉm cười rồi quay lưng tiến về phía căn cứ. Nhìn theo bóng lưng cô ấy, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
"Ayano!"
Ayano dừng bước, quay lại với vẻ mặt ngơ ngác, tôi ném cho cô ấy chiếc nhẫn lấy ra từ trong túi.
Cô ấy vội vàng bắt lấy, nhìn chiếc nhẫn một cách khó hiểu. Tôi mỉm cười, chỉ vào chiếc vòng cổ có đính nhẫn nhỏ mà cô ấy đang đeo.
"Cái đó tớ đưa cậu ngày xưa không còn vừa nữa rồi. Hồi trước tớ có đi làm thêm đúng không? Thật ra tớ đã cố gắng làm để mua cái này tặng cậu vào ngày sinh nhật đấy. Vốn dĩ muốn đưa sớm hơn, nhưng lại muộn mất rồi. ...Nó không bị gỉ đâu, hãy giữ lấy nhé."
"――――"
"... Ayano, xin lỗi vì đã không giữ đúng lời hứa."
Không hề liếc nhìn, tôi đá tung hàm của Hakoku đang bay tới với tốc độ cao không tiếng động.
Ghim ngón tay vào cơ thể của Hakoku khi nó đang xoay vòng trên không, tôi nắm chặt lấy xương nó, vung khối trọng lượng khổng lồ đó lên, đập mạnh vào các tòa nhà và lũ dị hình xung quanh rồi bắt đầu chạy đi.
"Bairi!!"
Tôi phớt lờ tiếng gọi như xé lòng của Ayano, lôi xềnh xệch Hakoku đến nơi lũ dị hình đang tập trung đông nhất, rồi đập mạnh con quái vật xuống đó như một đòn kết liễu.
Cộng thêm sức mạnh thể chất của tôi và trọng lượng của Hakoku, lũ dị hình bên dưới bị nghiền nát không còn dấu vết, tạo thành một hố sụt khổng lồ như thể có thiên thạch vừa rơi xuống.
Thở dài thán phục trước sự cứng cáp của Hakoku đang vùng vẫy dưới đất, tôi dồn thêm lực đè xuống, hố sụt càng mở rộng, những vết nứt hình mạng nhện khổng lồ lan ra xung quanh như động đất.
Giữ nguyên tay trái đang đè nghiến Hakoku, tôi vung cánh tay phải đã dị hình hóa lên cao.
Cánh tay phải giáng xuống, đâm xuyên giữa trán Hakoku, nghiền nát mặt, bẻ cong mũi và đập vỡ sừng của nó.
Hakoku co giật mạnh một cái. Tôi dẫm một chân lên nó, rút cánh tay đang cắm sâu ra, rồi lại tiếp tục vung nắm đấm xuống để kết liễu hoàn toàn.
Đòn đánh trúng đích. Nhưng lần này, phản ứng của nó khác hẳn trước đây.
Rắc rắc, cơ thể Hakoku phồng rộp lên, vô số đoạn xương sắc nhọn uốn lượn như rắn lao về phía tôi.
Nó đã tiến hóa.
Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí. Vì đang ở tư thế vừa tung đòn nên tôi đã phải hứng chịu trực diện cuộc tấn công của những ngọn giáo xương.
"――Chậc, cái đồ chậm chạp nhà ngươi. Mau định hình cái cơ thể đi xem nào."
Xương không thể đâm xuyên qua da tôi.
Những vũ khí xương được tạo ra vội vàng từ sự biến đổi đột ngột không thể làm trầy xước cơ thể tôi, nhưng số lượng xương khổng lồ đâm tới từ mọi hướng đã găm chặt tôi lại, ngăn cản mọi cử động.
Và cứ thế, Hakoku tiếp tục tiến hóa thành một cơ thể tối ưu hơn.
Vẫn giữ nguyên cái đầu đang bị tôi đè xuống, nhưng vị trí tôi đang đứng bỗng nứt toác ra, biến thành một cái miệng khổng lồ. Nó nuốt chửng tôi – người đang bị vô số xương găm giữ – rồi bắt đầu nhai ngấu nghiến cả tôi lẫn những đoạn xương đó.
"... A, thật là, bộ Kimono của ta vốn dĩ đã rách rưới rồi mà giờ còn... Dính dớp, lại còn hôi hám... Này, vừa phải thôi chứ."
Cảm giác như thể mình đã từng trải qua điều này rồi khi những chiếc răng nanh sắc nhọn cố gắng cắn xuyên qua những mảnh xương vỡ vụn xung quanh, tôi đá vào bức tường răng nanh đang bao vây mình, tạo ra một lỗ hổng lớn trong đó.
Tôi lao ra ngoài qua cái lỗ đó, chộp lấy một con dị hình gần đó, chạy dọc theo tòa nhà lên cao rồi quan sát xung quanh.
"Hừm, quanh Hakoku vẫn còn lúc nhúc lũ dị hình. Lại còn ăn thịt đồng loại nữa à... Ra vậy, sự tiến hóa đột ngột khiến cơ thể không kịp nạp nhiên liệu, nên nó dùng lũ dị hình xung quanh làm thức ăn để bù đắp."
Tình trạng này giống hệt con quái vật củ hành hồi trước.
Việc nó tạo ra nhiều cái miệng và điên cuồng nuốt chửng đồng bọn trông thật nực cười, nhưng miễn là còn thức ăn, khả năng hồi phục và biến đổi liên tục của nó quả thực rất hiệu quả.
...Nhưng mà, chắc chắn tôi sẽ không bao giờ làm cái trò đó.
"Nếu vậy thì đốt sạch một lượt đi."
Tôi nhìn con dị hình đang vùng vẫy trong tay, bóp nát nó chỉ bằng lực nắm, rồi nắm chặt lấy chất dịch trào ra.
Sau đó, tôi dùng tay kia tự rạch một đường trên tay mình, trộn lẫn chất dịch với nhau và nén chúng lại đến mức giới hạn bằng lực nắm tay.
Cứ thế, tôi lao xuống phía Hakoku, ném khối chất dịch đã nén đó về phía lũ dị hình.
――――Một chuỗi hỏa xà màu đen bùng nổ.
Nhìn từ xa, cột lửa như một cơn mưa chất lỏng đổ xuống, thực tế nó có tính chất giống chất lỏng, độ nhớt rất cao. Một khi đã bám vào lũ dị hình, dù chúng có vùng vẫy vì nóng hay cọ xát cơ thể xuống đất đến thế nào đi nữa, ngọn lửa vẫn sẽ bám chặt và tiếp tục thiêu rụi chúng.
Tiếng gào thét của lũ dị hình, sự hỗn loạn... một cảnh tượng như hiện thân của hỏa ngục hiện ra ngay dưới chân tôi.
Trước nhiệt độ cực cao thiêu cháy toàn thân, dù là kẻ đã chết, lũ dị hình hay Hakoku đều không có ngoại lệ.
Tất cả là địa ngục. Tôi bật cười trước lũ dị hình đang gào thét cứu rỗi.
"Ahahahahaha!! Gì thế này, hóa ra các ngươi cũng biết làm cái vẻ mặt nực cười đó cơ à! Nào, tặng thêm một đòn nữa nhé! Trông giống bom Napalm không!? Ahahahahahahaha!!!! ――............ Không được, cười kiểu này chắc lũ kia sẽ sợ mất. Phải kiềm chế lại thôi..."
Tôi cứ thế cười theo cảm giác hưng phấn đang dâng trào, nhưng rồi nhận ra mình đang để lộ một dáng vẻ quá hung ác, tôi liền thu nụ cười lại ngay.
Ngày xưa tôi cũng hay cười sảng khoái như vậy, nhưng có lẽ vì đã hình thành cảm quan của con người, nên giờ tôi bắt đầu thấy kháng cự với kiểu cười này.
Đáp xuống giữa lũ dị hình đang lăn lộn, tôi vừa đi vừa nhìn quanh như đang tản bộ ở một địa danh du lịch.
Khi đến được chỗ con Hakoku mục tiêu, có vẻ như nó không thể ăn nổi lũ dị hình đang bùng cháy, bị thiêu rụi bởi ngọn lửa đang bao phủ chính mình, Hakoku chỉ còn biết quằn quại.
"Giờ thì, chạm vào cũng thấy ghét, nên xử lý thế nào đây. Cứ để thế này thì cái khả năng tái tạo của nó cũng phiền phức thật... Phiền quá đi. Tạm thời nạp thêm ít nhiên liệu cho ngươi nhé. Nào, thức ăn mới đây—"
Tôi vẩy hết những giọt chất dịch còn sót lại trên tay, làm tăng thêm hỏa lực của ngọn lửa bao quanh Hakoku. Nó rít lên một tiếng đau đớn rồi lao cả cơ thể vào tôi, cố gắng nghiền nát.
Nhưng cái đòn liều mạng đó không thể nào trúng, tôi dễ dàng né tránh và tiếp tục vẩy nhiên liệu vào. Ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn, bao phủ lấy cơ thể Hakoku.
Toàn thân Hakoku giờ đã cháy đen, chất dịch bên trong bắt đầu phun ra vì không chịu nổi sức nóng. Không biết bên trong đã "chín" đến mức nào rồi.
Khi tôi bắt đầu nghĩ rằng cứ đốt thế này chắc nó cũng sẽ kiệt sức, thì đột ngột Hakoku ngừng vùng vẫy, trừng mắt nhìn tôi với nhãn cầu đầy thịnh nộ và bắt đầu há miệng thật lớn.
"Định dùng chút sức tàn cuối cùng à? Để kết thúc một cách huy hoàng thì cũng không tệ đâu, bị thiêu cháy như lũ tép riu thì chắc ngươi cũng không chịu nổi. Được thôi, ta cũng sẽ đáp lại bằng toàn lực."
"Guhh... Grrrrr...!"
"Dù ngươi không tới thì ta cũng không chờ đâu. Hãy phơi bày cái chết thảm hại của ngươi ra đây."
Tôi hạ thấp trọng tâm, đạp mạnh lấy đà.
Với cánh tay và đôi chân nhuộm đỏ rực, tôi thu hẹp khoảng cách với Hakoku trong nháy mắt, rồi tung một cú đấm từ trên xuống như muốn đóng sập cái miệng khổng lồ đang há ra kia lại.
Cú đấm được tích lực kỹ lưỡng, dồn nén toàn bộ sức mạnh không phải thứ mà một Hakoku đang suy yếu có thể chịu đựng nổi. Nó thổi bay hơn một nửa cơ thể khổng lồ của nó, một đòn chí mạng đúng nghĩa.
Không thèm liếc nhìn lũ dị hình bị phản lực hất văng, tôi không hề lơ là quan sát phần cơ thể bị thổi bay của Hakoku đang dần biến thành tro bụi.
Thế nhưng, biến động lại xảy ra từ ngoài tầm mắt.
"... Cái gì?"
Nó không tấn công. Không phải một hành động chớp thời cơ.
Một trong số nhiều cái miệng đã mọc ra lúc nãy đang há to hướng về phía bầu trời.
Hành động tưởng như vô hại đó khiến tôi phải cảnh giác lao tới ngay, nhưng dường như nó đã dồn chút sức tàn cuối cùng để những cái miệng khác lao vào cản đường, khiến tôi không thể lập tức phá hủy nó trong tích tắc đó.
Một tiếng gầm vang dội.
"■KHÔ■■■GIẾ■■THA■■■■■■!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"
"Phiền phức thật...!! Khốn khiếp, chậm một bước rồi cái đồ ngốc!!"
Lũ dị hình đang bị thiêu cháy, quằn quại đau đớn bỗng dừng hẳn mọi cử động, rồi lần lượt cất tiếng gào thét theo sau tiếng gầm của Hakoku.
Tiếng gầm đó lan rộng ra toàn bộ khu vực này trong chớp mắt, và cuối cùng, ngay cả từ bên ngoài khu vực, vô số tiếng gầm đáp lại của lũ dị hình cũng vang lên.
Trước tiếng gầm đồng loạt không dứt đó, tôi tung đòn xóa sổ cái miệng đã phát ra tiếng gầm đầu tiên của Hakoku.
Khi đó, y như lúc bắt đầu, loạt tiếng gầm bỗng im bặt.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng, một khoảnh khắc ngưng trệ.
Thời gian như ngừng trôi. Tôi thoáng dao động trước sự tĩnh lặng của lũ dị hình.
Nhưng ngay sau đó, tất cả chúng đồng loạt trừng đôi mắt đỏ rực như lửa vào tôi, rồi từ từ chuyển hướng nhìn về phía căn cứ nơi Ayano và những người khác đang hướng tới.
"... Này, chờ đã. Đừng có đùa chứ."
Trước khi sự nôn nóng biến thành sự thật, lũ dị hình bắt đầu chạy đi, chỉ nhìn thẳng về hướng đó.
"Đứng lại! Chiến đấu với ta đây này!!"
Tiếng hét của tôi bị át đi bởi tiếng chân của lũ dị hình.
△
Lũ dị hình rải rác trong khu vực này bắt đầu chạy về một điểm duy nhất.
Không chỉ vậy, không chỉ khu vực này, ngay cả lũ dị hình bên ngoài không theo phe Hakoku cũng bắt đầu lao về phía tòa nhà duy nhất ở vùng đất này.
Lũ dị hình như một khối sinh vật có ý chí duy nhất, làm rung chuyển mặt đất, san phẳng mọi chướng ngại, ồ ạt kéo đến như sóng thần.
Dòng thác dị hình không để lọt một con chuột này tạo thành bức tường, thành lồng giam, bắt đầu tấn công để tiêu diệt căn cứ cuối cùng của những người sống sót.
Nhưng chỉ có một số ít người hiểu được điều đó.
Những người chỉ biết run rẩy bên trong tòa nhà không biết tiếng gầm vừa rồi là gì, cũng không tưởng tượng nổi nguy hiểm đang cận kề.
Chỉ có những người đang chiến đấu bên ngoài mới nhận ra sự bất thường của lũ dị hình và hiểu rằng mục tiêu của chúng là căn cứ.
Nguy hiểm đe dọa bản thân đã biến mất, nhưng khi nhận ra mục tiêu là thứ họ muốn bảo vệ, không một ai ở vùng đất này có thể cảm thấy an tâm.
"Chuyện gì đang xảy ra thế này!? Này, bác sĩ!! Kiến thức của ông có giải thích được tình trạng này không!?"
"... Không, cái này... tôi không biết. Mệnh lệnh? Cộng hưởng? Cái gì đã thống nhất mục tiêu của chúng làm một? Tôi không thể giải thích được."
"Đoán là vậy!! Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy thứ gì như thế này!"
"Điều duy nhất có thể nói là hiện tại chúng ta không gặp nguy hiểm. Vậy, cậu định thế nào đây, Akashi-kun?"
"Chuyện đó còn phải hỏi sao! Quay về căn cứ cứu những người bên trong! Ông nghĩ có bao nhiêu người không có khả năng chiến đấu, bao nhiêu trẻ em đang ở đó hả!!"
"Hừ, đúng vậy nhỉ. Đành chịu vậy, dù không giúp được gì nhiều nhưng tôi cũng đi theo. Vì có lẽ tôi có thể giải thích về đặc tính hay điểm yếu của lũ dị hình đấy."
"... Nếu ông chết, đó sẽ là một tổn thất không thể tưởng tượng nổi đối với chúng tôi. Nhớ đấy, đừng có rời khỏi bên cạnh tôi."
Nhóm của Akashi cầm vũ khí chạy theo lũ dị hình.
Tốc độ của dị hình nhanh hơn con người rất nhiều.
Akashi ghi nhớ trong đầu rằng có lẽ khi họ đến nơi thì sẽ có nhiều hy sinh, rồi ra lệnh cho cấp dưới.
Hoàn cảnh hiện tại đã đủ tuyệt vọng rồi. Để bảo vệ tinh thần, đôi khi cần phải che giấu những điều bất lợi—Akashi tự nhủ như vậy.
Đây đã là một trận chiến thất bại, vậy thì phải giảm thiểu hy sinh đến mức tối đa, nếu không chúng ta sẽ thực sự bị tiêu diệt hoàn toàn. Đó là tình cảnh lúc này.
Đúng lúc đó. Nhóm Akashi nhìn thấy một bóng người đang đuổi theo lũ dị hình từ phía xa.
"――Akashi-san! Cậu ta kìa!"
"Shiki!? Nó chưa bị hạ sao!?"
"... Bairi-kun làm sao mà bị hạ dễ dàng thế được... Nhưng ra vậy, bên đó cũng xảy ra hiện tượng tương tự sao."
"Nó cũng định tấn công căn cứ của chúng ta à...?"
Nhìn theo hướng tay chỉ của cấp dưới, Akashi quan sát tình hình rồi lắc đầu đáp lại sự nghi ngờ của họ.
"... Không, nó không phải loại người di chuyển theo chỉ thị của ai đó. Có lẽ đối với chúng ta, đây là yếu tố duy nhất có thể xoay chuyển tình thế tồi tệ này."
"Akashi-san định tin tưởng con quái vật đó sao!?"
"Đồ ngu. Một kẻ có thể trao đổi lời lẽ, truyền đạt ý chí thì nên được đánh giá là đáng tin hơn lũ dị hình ngoài kia chứ. Được rồi, chúng ta cũng quay về thôi, việc chúng ta cần làm không hề thay đổi."
Nói đoạn, Akashi dẫn đầu chạy đi, những người còn lại vội vàng đuổi theo, không ai còn tâm trí để nói thêm lời nào.
Giữa thực tại như ác mộng, không kịp lau những giọt mồ hôi đang rịn ra, nhóm Akashi tiến về phía căn cứ.
△
"――――... Ư. Đây... đây là đâu...?"
Giữa đống đổ nát, Tomoko tỉnh dậy.
Máu chảy từ trán và cơn đau âm ỉ khắp cơ thể khiến ý thức đang mờ mịt của cô bắt đầu tỉnh táo lại, cô nhớ lại mồn một cảnh tượng ngay trước khi ngất đi.
"Mình đã bị Hakoku đánh bại..."
Cơn đau dữ dội hơn bất cứ lúc nào trước đây, khiến cô ngỡ như toàn bộ cơ bắp đã bị đứt lìa, cơ thể không tài nào cử động theo ý muốn.
Lảo đảo di chuyển cánh tay đang kêu răng rắc, cô lấy ra vật thể lạ trong túi áo. Khẩu súng lục nhỏ mà Bairi tặng trước đây đã vỡ vụn.
Tomoko nhận ra rằng khi hứng chịu đòn đánh của Hakoku, cô đã dùng khẩu súng trường làm lá chắn, nhưng đồng thời khẩu súng lục nhỏ này cũng đã làm lá chắn cứu mạng cô.
Nhìn quanh tìm khẩu súng trường, cô thấy nòng súng đen dài đã gãy làm đôi nằm trên mặt đất. Nghĩ đến việc đây cũng là món đồ mượn của Bairi, mắt Tomoko rớm lệ vì hối hận.
Lúc nào cũng được cứu giúp. Tại sao mình không thể làm tốt hơn chứ.
Cơ thể này, vũ khí và lương thực dồi dào, tất cả đều là kết quả của việc được cứu mạng để rồi mình mới được sống ở đây.
Dù ý thức rất rõ mình đang ở trong một môi trường được ưu ái đến mức nào, nhưng bản thân cô vẫn chẳng thay đổi được gì.
"Hức hức... Không được, mình không có thời gian để khóc."
Cô ép buộc cơ thể đang gào thét vì đau đớn phải cử động, dọn dẹp đống đổ nát đang đè lên người để kiểm tra tình hình.
Vứt bỏ khẩu súng trường đã hỏng, cô hơi do dự rồi cất khẩu súng lục nhỏ vào túi.
Lau mặt, kéo lê một bên chân, cô cố gắng đi đến nơi có thể quan sát xung quanh, và rồi hành động bất thường của lũ dị hình đập vào mắt cô.
"Cái này là ―― lũ quái vật đang hướng về căn cứ của nhóm Tojo-san..."
Cô không biết mình đã ngất đi bao lâu, nhưng chắc chưa quá lâu.
Vậy mà cảnh tượng trước mắt này là sao? Đưa tay lên đầu để trấn tĩnh cho bộ não đang hỗn loạn, cô suy nghĩ xem mình nên hành động thế nào tiếp theo.
Nên xông vào nơi lũ dị hình đang tập trung đông đảo kia để cứu thêm dù chỉ một người, hay là ――.
"... Tojo-san?"
Cô nhìn thấy Tojo đang tơi tả, tay cầm dụng cụ, đang sửa chữa chiếc máy phun thuốc đã hỏng.
Không thấy ai bảo vệ xung quanh. Có lẽ vì lũ dị hình đang điên cuồng tấn công căn cứ nên nguy hiểm hiện tại ít hơn thường ngày, nhưng đây vẫn không phải là hành động mà một người lãnh đạo cộng đồng nên làm.
Quan sát Tojo đang mải mê làm việc như bị ma ám, Tomoko phát hiện một bóng người đang tiến lại gần phía sau cô ta.
"Ra vậy. Dù lũ dị hình đều hướng về nơi đó, nhưng những kẻ đã chết chưa biến dị vẫn lảng vảng quanh đây nhỉ."
"――――Sasahara-san?"
Rắc, bẻ gãy cổ xác sống đang rình rập, Tomoko cất tiếng gọi Tojo. Đến lúc đó Tojo mới nhận ra sự hiện diện của người phía sau và hơi mở to mắt.
"Không vũ khí, không bảo vệ. Xét theo địa vị của cô thì đây là tình cảnh không tưởng, cô định làm gì thế?"
"... Tôi..."
"... Ha, đau đầu thật. Vết thương của tôi cũng khá nặng, tôi không muốn dùng vũ lực đâu... Cô định sửa cái đó để làm gì?"
Lý do để sửa chữa cái máy phun hóa chất một lần nữa.
Chỉ có một lý do duy nhất. Nếu muốn thực hiện lại việc phun thuốc đã từng thất bại, chắc chắn cô ta sẽ chọn cách thức chắc chắn nhất.
Ngay cả khi điều đó có nghĩa là phá vỡ lời hứa đã giao ước, Tomoko biết rằng người phụ nữ tên Tojo này sẽ đưa ra lựa chọn đó.
Chính vì vậy, Tomoko không thể tha thứ cho Tojo, người đang định đe dọa đến kẻ mà cô muốn bảo vệ nhất.
"... Tôi sẽ làm việc tôi cần làm. Tôi chọn con đường sống cho những người sống sót cùng chủng tộc với mình, hơn là mạng sống của một thực thể dị hình mang tên Shiki."
"Vậy là... cô định phun liều thuốc đặc trị cuối cùng trong tay vào nơi đó, bao gồm cả Shiki?"
"Phải, nếu không làm thế thì không biết bao nhiêu người sẽ mất mạng. Trong trận chiến quyết định sự sinh tử của nhân loại ở vùng đất này, bắt buộc phải hạ gục Hakoku. Vì thế, tôi sẽ không từ thủ đoạn nào nữa."
"Cô dám nói thế ngay trước mặt tôi đấy. Được, cô đã chuẩn bị tâm lý rồi chứ?"
"Phải. Nếu cô đặt Shiki lên hàng đầu, thì hãy kết liễu tôi đi. Chỉ cần cơ thể còn cử động được dù chỉ một chút, tôi nhất định sẽ hoàn thành việc này."
"――――Vậy sao."
Cơ thể của Tomoko, vốn đã tiếp nhận và tương thích với máu của Shiki, có thể giết người một cách dễ dàng.
Dù hầu hết vũ khí đã hỏng, nhưng với một con người chỉ cầm súng như Tojo, cô có thể khuất phục dễ như trở bàn tay.
Vì thế, việc làm được hay không không phải là vấn đề. Cô cũng không phải là không có tâm lý sẵn sàng giết người.
Nhưng lý do khiến Tomoko do dự khi định ra tay với Tojo là vì cô tự hỏi: Nếu là người đó, liệu người đó có cho rằng giết Tojo ở đây là đúng đắn không?
Tiếng hét của ai đó vang vọng từ đằng xa.
Tomoko nhớ lại bản thân mình trước khi gặp Bairi, lúc đang run rẩy trong bóng tối dưới hầm. Người đã chìa tay ra với một kẻ đang cầu cứu như cô, liệu người đó sẽ muốn làm gì?
Chuyện đó, chẳng cần phải suy nghĩ cũng biết.
"............ Nếu cô sử dụng thuốc đặc trị, tôi sẽ lập tức đưa Shiki rời khỏi thành phố này. Dù có bao nhiêu dị hình còn sót lại ở đây cũng không quan trọng. Tôi sẽ bỏ mặc tất cả, và ép Shiki cũng phải bỏ mặc tất cả. Như vậy được chứ?"
"Tôi... biết ơn quyết định đó của cô."
Cuối cùng, điều Tomoko chọn chỉ là một phương án thỏa hiệp đơn thuần. Đó là đưa Shiki rời khỏi thị trấn này trước khi thuốc có tác dụng.
Theo lời bác sĩ, nếu là xác sống hoặc dị hình cấp thấp, cơ thể chúng sẽ tan chảy ngay khi hít phải thuốc đặc trị đã hóa khí, nhưng với những cá thể mạnh mẽ như cấp "Chúa tể" là Shiki hay Hakoku, không biết liệu có đạt được hiệu quả tương tự hay không.
Nói cách khác, đây là một dự tính khá lạc quan dựa trên giả định rằng họ có thể kháng cự lại tác dụng của hóa chất ở mức độ nào đó.
Vì hiểu rằng lựa chọn của Tojo có thể là quân bài tẩy cuối cùng của những người sống sót, nên Tomoko không thể nhẫn tâm ngăn cản hoàn toàn.
(... Bairi-san, không, mình không biết gánh nặng đè lên Shiki sẽ lớn đến mức nào. Nếu có thể, mình muốn đưa anh ấy đi trước khi anh ấy hít phải thuốc...)
Nhìn Tojo với gương mặt u ám bắt đầu quay lại công việc sửa chữa, Tomoko xác nhận đàn lũ dị hình đang hướng về căn cứ như đang bị hút vào tâm của một bãi cát lún.
Shiki đang ở nơi đó.
Ngay cả từ xa cũng có thể nhận ra, cảnh tượng đàn lũ dị hình trông như mực đen bị xóa sạch trong chớp mắt như thể có ai đó đổ dung dịch tẩy xóa vào, cô xác định chính xác vị trí của Shiki.
"Thuốc đặc trị không còn dư nữa đúng không? Vậy thì tôi sẽ đảm nhận việc bảo vệ cô cho đến khi cô sửa xong cái máy này. Đừng bận tâm xung quanh, hãy tập trung vào việc sửa chữa thôi."
"Ừ, cảm ơn cô. ...Chỉ là, tôi không phải thợ kỹ thuật nên chắc sẽ mất chút thời gian. Tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể, trong lúc đó nhờ cô."
Xét về sức mạnh chiến đấu, không thể có chuyện Shiki thua lũ dị hình tầm thường.
Không biết trận chiến với Hakoku đã ra sao, nhưng con quái vật đó không bao giờ lặp lại sai lầm cũ.
Tomoko không hề nghi ngờ việc Shiki có thể chiến đấu ngang ngửa dù phải đối đầu với tất cả cùng lúc. Nhưng, nếu như có điều gì đó xảy ra...
(Hành động bất thường của lũ dị hình này chỉ xảy ra ở nơi này, hay là... nhỡ đâu ngoài nơi này ra... những con quái vật cấp "Chúa tể" đang thống trị các khu vực khác cũng kéo đến thì sao)
Nhìn đàn lũ dị hình vẫn không ngừng tiến quân về phía căn cứ, Tomoko nắm chặt khẩu súng lục đã hỏng trong túi để xua đi những tưởng tượng tồi tệ đang thoáng qua trong đầu.
△
"Lũ này... gì vậy, chúng mất trí khôn rồi à? Không, vốn dĩ chúng đã chẳng có trí thông minh, nhưng sao lại phản ứng một cách hời hợt thế..."
Vừa tiêu diệt lũ dị hình đang hướng thẳng về căn cứ sau tiếng gầm của Hakoku, tôi vừa lẩm bẩm sự nghi ngờ về chúng.
Tôi đuổi theo những kẻ đã quay lưng lại với một mối đe dọa như tôi, dù tôi có kết liễu bao nhiêu con đi chăng nữa, chúng vẫn tuyệt nhiên không thèm để ý đến tôi.
Cứ như những con rối vậy. Tôi cảm thấy dường như ý chí cá nhân của chúng đã biến mất hoàn toàn. Những kẻ giờ đây đã trở thành quân cờ trên bàn cờ này không còn biết đến nguy cơ sinh tồn hay sự sợ hãi nữa.
"... Đã đến mức này thì không còn cách nào khác ngoài việc phá hủy tất cả sao."
Phân tích và đưa ra quyết định. Ngay lập tức, tôi chuyển sang hành động tiếp theo.
Tôi đá mạnh vào tòa nhà bên tay phải, bắn một đống đổ nát khổng lồ về phía đối diện của căn cứ.
Xác nhận đống đổ nát rơi xuống như một trận mưa sao băng đã chặn đứng cuộc hành quân của lũ dị hình ở phía bên kia, lần này tôi đấm mạnh xuống đất để chặn đứng lũ dị hình ở phía bên tôi.
Mặt đất nứt toác.
Vết nứt khổng lồ nuốt chửng đàn lũ dị hình.
Tôi tống toàn bộ đàn dị hình xuống khu phố ngầm – nơi nguy hiểm nhất vùng đất này – rồi không thèm nhìn kết cục của chúng, tôi lao đi dọn dẹp những con quái vật còn sót lại sau đòn tấn công vừa rồi.
Chúng không phải là đối thủ của tôi, điều đó là hiển nhiên.
Tôi đã có thể áp đảo cả chủ nhân của đàn lũ này là Hakoku, nên lũ tép riu còn lại không thành vấn đề.
Vấn đề chỉ nằm ở sự sinh tồn của lũ người yếu đuối.
Nếu có thể, tôi muốn tránh việc chúng phải mất mạng vô ích, và tôi không thể tha thứ cho sự việc này vốn bắt nguồn từ sai lầm của tôi khi không kết liễu triệt để Hakoku.
Chính vì vậy mà tôi mới đi làm cái việc dọn cỏ này, và cố gắng hết sức để căn cứ của những người sống sót không bị phá hủy.
Cũng không phải vì lòng tốt gì, mà chỉ là vấn đề lòng tự trọng của bản thân mà tôi hành động như vậy. Ít nhất, tôi đã tự nghĩ như thế.
"... Lẽ ra phải là như vậy. Thật tình, mình vẫn không hiểu nổi hệ giá trị của con người."
Tôi không hiểu nổi cảm xúc vừa nảy sinh trong mình.
Bình thường, tôi sẽ lặp đi lặp lại việc tự hỏi tự trả lời để giải mã cảm xúc này, nhưng tiếc là giờ không có thời gian dư dả như vậy.
Nếu sau khi chuyện này kết thúc mà có cơ hội nói chuyện, có lẽ hỏi Ayano, Tojo hay Tomoko cũng không tệ.
Tôi khẽ mỉm cười khi nhận ra mình đã có một điều tò mò, và ngay khi vừa biến khu vực xung quanh thành bình địa, một thứ kỳ lạ đập vào mắt tôi.
Không thể khẳng định ngay đó có phải dị hình hay không. Cũng không thể khẳng định nó có phải sinh vật hay không.
Chỉ có một điều tôi hiểu ngay lập tức: đó là thứ tôi phải đánh bại.
Một hình người màu đen như chất lỏng, sử dụng cánh tay lan rộng như các mao mạch, đang tiếp cận từ trên không trung.
Nó hướng thẳng về phía tôi chứ không phải căn cứ của những người sống sót.
"... Một kẻ lạ mặt. Dị hình từ thị trấn khác à?"
Kẻ không có mặt, nhẵn nhụi như một con bù nhìn đó đáp xuống đất không một tiếng động ở một khoảng cách hơi xa tôi, rồi vừa thay đổi hình dạng cơ thể như chất lỏng vừa tiến lại gần.
Nó dùng đôi chân nhún nhảy như lò xo để hấp thụ chấn động khi tiếp đất, rồi biến đổi thành hình dạng một người đàn ông trưởng thành to lớn để chuẩn bị chiến đấu.
Một con quái vật có thể tự do thay đổi hình dạng cơ thể. Ít nhất thì cả hai chúng tôi đều chưa từng biết về con quái vật kỳ lạ này, tôi hiểu rằng nó ở một đẳng cấp khác hẳn lũ tép riu ngoài kia.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ liệu có phải Hakoku đã biến đổi thành hình dạng này không, nhưng có vẻ không phải vậy.
Cảm nhận một sự rợn người, đáng sợ từ dáng vẻ của con quái vật đó, tôi chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu khi nó đã tiến đủ gần để có thể chạm vào.
――――Cảnh báo.
"Ta không biết ngươi bị kẻ chậm chạp kia dụ dỗ điều gì mà đến tận đây, nhưng có vẻ ngươi vẫn còn giữ được ý chí của mình chứ không giống lũ tép riu khác nhỉ? Nếu vậy thì đừng đứng trước mặt ta, nếu quay về nơi cũ thì ta sẽ tha mạng. Quyết định ngay đi, nếu không thì ta sẽ trừ khử."
"G-Gu R-ret-su Đ-a Na? Bi S-i ― Mo a"
"... Ngươi. Cách nói chuyện của ngươi thật bẩn thỉu. Chướng mắt quá, biến đi."
Xác nhận nó không có ý định tuân theo lời tôi, tôi chuyển trạng thái từ cảnh giác sang tấn công.
Trong sự bực bội, tôi áp sát với tốc độ cao, tung một cú đá xuyên qua hình người màu đen kỳ quái đang đứng yên bất động đó. Nó bị hất văng đi mà không hề kháng cự, xuyên qua cả một tòa nhà.
Không có thời gian, nên chẳng việc gì phải thăm dò cả.
Tôi lập tức đuổi theo kẻ vừa bị hất văng, đuổi kịp hình người màu đen đang xoay vòng trên không, rồi tung một cú đá từ dưới lên như muốn múc nó đi khi nó đang bay song song với mặt đất.
Cảm giác khi đá nó hoàn toàn không giống như đá vào một sinh vật, mà giống như đang chạm vào một khối gel thì đúng hơn.
Tôi có cảm giác phần lớn chấn động đã bị cơ thể đặc biệt đó hấp thụ, nhưng đồng thời, tôi cũng cảm nhận được qua đầu ngón chân một cảm giác như vừa làm nổ tung thứ gì đó, giống như bóp nát nhiều quả bóng bay. Có vẻ như không phải là nó không hề hấn gì.
Chộp lấy cổ của kẻ đang định bị hất văng lên không trung mà không kịp trở tay, tôi đập mạnh nó xuống đất. Hình người màu đen uốn cong cơ thể như con tôm, rồi quằn quại trên mặt đất như thể đang gào thét.
Năng lực thể chất của nó hoàn toàn không bằng tôi, tôi có thể khẳng định điều đó.
Vậy thì mối đe dọa của kẻ này nằm ở chỗ khác. Thường thì những kẻ mang lại cảm giác kỳ quái như thế này đều có trí tuệ cao và rất xảo quyệt.
"――À, ta đọc được ý đồ đó rồi."
Cơ thể của hình người màu đen đang quằn quại không có ý định tấn công bỗng đột ngột phồng rộp lên rồi nổ tung như một quả bóng.
Thứ bắn ra từ bên trong là làn khói màu tím độc hại và vô số ngọn giáo chất lỏng màu đen lao tới như những mũi tên.
Và trước khi chúng kịp chạm tới tôi, ngọn lửa đen bùng nổ thiêu rụi tất cả.
Tiếng hơi nước bốc lên giống như khi nhỏ vài giọt nước vào thanh sắt nung nóng, cùng với những tiếng hét thảm thiết vang vọng xung quanh.
Cơ bản thì lũ quái vật như dị hình hay xác sống đều sợ lửa.
Dù mức độ có khác nhau, nhưng ngay cả tôi cũng sẽ kiệt sức nếu bị đốt dưới nhiệt độ cực cao trong thời gian dài.
Tất nhiên tôi không bao giờ nói điểm yếu đó cho ai, nhưng không đời nào tôi lại không sử dụng chiêu đó. Đặc biệt là tôi chẳng có hứng thú gì với việc đùa giỡn thân mật với cái thứ chất lỏng kinh tởm này.
"Gu ri a a a a a Ác Ngo ―――― !!!???"
"Kufufu, ngươi tưởng ta đầy sơ hở sao? Nào, tiếp theo là ――"
Và khi tôi định tung đòn kết liễu thì có kẻ phá bĩnh.
Một là Hakoku đã hoàn thành việc tái tạo và xông vào, hai là một con quái vật giống như sói có nhiều đầu đang tấn công căn cứ.
"――Kẻ nào kẻ nấy đều thật chướng mắt."
Tôi chộp lấy sừng của Hakoku đang lao tới, dùng cơ thể mình chặn đứng khối thịt khổng lồ đang cày nát mặt đất.
Khi những ngọn giáo chất lỏng tận dụng kẽ hở lao tới tấn công, tôi làm cứng những chỗ chúng sắp chạm vào da để phòng thủ, đồng thời quan sát tình hình căn cứ đang bị con sói – kẻ có vẻ là một cá thể mạnh mẽ – tấn công.
Quả nhiên, chỉ cần có một cá thể mạnh hơn dị hình thông thường là hệ thống phòng thủ của căn cứ đó sẽ sụp đổ.
"Phiền quá, để ta vặn cổ tất cả cùng lúc nhé!!"
Tôi vung cả Hakoku và hình người màu đen đang bám dính lấy mình, bay về phía con sói đang tấn công căn cứ.
Cơ thể khổng lồ của Hakoku, hình người màu đen đang cố gắng trốn thoát, dù có khó khăn vì chúng đang vùng vẫy, nhưng cả hai đều là những vũ khí tuyệt vời.
Rắc, một âm thanh nghe nực cười phát ra từ con sói bị nghiền nát.
Những mảnh vỡ mặt đất bay lên, tạo nên một cảnh tượng thê lương không rõ là tiếng hét của con dị hình nào, hay là chất dịch của con nào.
Con sói bị nghiền nát đang co giật không còn khả năng cử động, tôi dẫm nát nó để kết liễu, nhưng những vũ khí tôi dùng là Hakoku và kẻ kia dù bị tổn thương nhưng vẫn còn sống dai.
Và khi đứng quay lưng về phía căn cứ, lần đầu tiên tôi mới nhận ra điều đó.
Vô số dị hình không thấy điểm dừng đang báo hiệu sự kết thúc của nơi này.
Màu đen u ám đang lúc nhúc lấp đầy tầm mắt khiến tôi hiểu rằng dù thế nào đi nữa, những người sống sót ở nơi này cũng sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.
"... Cái này là..."
Trong số đó, có bao nhiêu cá thể dị hình mạnh mẽ?
Có bao nhiêu dị hình mà những người sống sót ở nơi này không thể đối chọi nổi? Ít nhất, tôi không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc với hai kẻ trước mặt này.
Bất chợt, tôi quay đầu nhìn về phía căn cứ phía sau.
Từ bức tường căn cứ có lẽ đã bị con sói lúc nãy phá hỏng, tôi có thể nhìn thấy những người không có khả năng chiến đấu đang run rẩy nép mình trong góc.
Mạng sống của những kẻ mà tôi chưa từng quen mặt hay trò chuyện, ngay cả bây giờ khi hai hệ giá trị giữa con người và dị hình đã trộn lẫn, tôi cũng chẳng mấy bận tâm.
Thực tế là tôi biết rõ, nếu bây giờ tôi chỉ mang Ayano và Tomoko đi, bỏ mặc những kẻ còn lại thì sẽ chẳng có gì nhẹ nhàng hơn thế.
Bởi lẽ đó là sự thật. Đối với những kẻ chỉ gửi đến tôi những ánh mắt đầy sợ hãi, tôi chẳng việc gì phải chuẩn bị tâm lý quyết tử cả.
Đối với những kẻ đã nhắm vào lúc tôi bị thương để đến đoạt mạng, tôi chẳng việc gì phải tốn công sức cho họ.
Có những thứ khác quan trọng hơn cần bảo vệ. Việc cố gắng bảo vệ những người như họ thực sự là điều nực cười. Tôi đã nghĩ vậy.
"Sh-Shiki-sama!!"
Dường như nhận ra sự lưỡng lự đó của tôi, một người đàn ông ở Senboku đã cất tiếng gọi.
Tôi đã đoán rằng mình sẽ bị nghe những lời níu kéo hay van xin tha mạng, nhưng dự đoán đó đã bị phản bội.
"Xin hãy bỏ mặc chúng tôi đi! Hãy đi thật xa, đến một nơi nào đó thật xa, chắc chắn sẽ có nơi mà ngài có thể hạnh phúc! Chúng tôi đã được ngài cứu giúp quá đủ rồi! Ơn nghĩa này chúng tôi có trả bao nhiêu cũng không hết! Dù chúng tôi không thể trả lại bất cứ điều gì cho ngài, nhưng ơn huệ này chúng tôi sẽ khắc ghi trong xương tủy! Ngài không cần... phải cố gắng thêm nữa đâu..."
"Anh nói gì thế!", có kẻ đứng gần người đàn ông vừa hét lên đã chộp lấy anh ta. Cũng có kẻ hét lên rằng mình không muốn chết và cố gắng níu kéo tôi lại.
Nhưng đại đa số những người ở đó đều làm theo người đàn ông vừa rồi.
"Shiki-sama! Cảm ơn ngài vì tất cả từ trước đến nay! Thật vô cùng xin lỗi vì đã luôn gây phiền hà cho ngài! Kiếp sau chắc chắn chúng tôi sẽ giúp ích được cho ngài!"
"Shiki-sama! Shiki-sama!"
"Shiki!! Lần trước tôi sai rồi! Tôi đã sai khi cứ luôn miệng gọi cô là một dị hình! Giờ thì ổn rồi, cô đã làm rất tốt rồi, cô không cần phải liều mạng ở đây làm gì cả!"
"----------... Gì vậy, các ngươi là lũ ngốc à...?"
Một ông lão với những nếp nhăn hằn sâu trên mặt, một đứa trẻ chưa cao bằng nửa tôi, một người đàn ông trung niên mất một chân, một người phụ nữ mang thai... tất cả đều điên cuồng hét lên với tôi.
Nội dung đó thật xa lạ đối với tôi. Tôi không hiểu tại sao những kẻ vốn dĩ chỉ coi trọng mạng sống của chính mình lại cố gắng cứu tôi.
"Shiki-sama!!"
"――Bairi!!"
Cuối cùng Ayano và Mizuno cũng đã quay lại, họ xuất hiện từ phía sau căn cứ.
Nhìn gương mặt tơi tả, đầy đau đớn của họ, và nghe thấy giọng nói lo lắng cho mình từ hai người đó, tôi tự nhéo mặt mình để xem mình đang có biểu cảm gì.
Làn da khi chạm vào thấy ướt đẫm, tôi lau đi mà không rõ đó là mồ hôi hay là máu của kẻ thù bắn vào.
Tôi hiểu rằng trận chiến này quá vô nghĩa, và đối với tôi, nó chẳng có ý nghĩa gì cả.
Tôi hiểu rằng nếu bây giờ tôi không chiến đấu mà chọn con đường dễ dàng cho bản thân, thì phía trước chắc chắn sẽ có điều mà tôi cho là đúng đắn.
Vì vậy, hành động này không mang tính lý trí, cũng chẳng phải vì cảm xúc.
Chỉ là trước mặt họ, tôi không muốn để lộ dáng vẻ thảm hại hơn thế này nữa, đó chẳng qua chỉ là sự hư danh rẻ mạt mà thôi.
"――Đừng có phát ra những tiếng thảm hại đó nữa, lũ ngốc."
Cạch, một thứ gì đó đã khớp lại trong đầu tôi.
Cơ thể tôi nóng ran như đang bốc cháy, còn đầu óc thì lạnh toát như bị nhồi đầy đá.
"Bảo ta vứt bỏ mạng sống, bảo ta chạy trốn khỏi nơi này à. Thật là những lời vô lý, sai lầm và chướng tai. Các ngươi cứ việc đứng đó mà run rẩy đi."
Trước mắt là đàn lũ dị hình kéo dài tận chân trời, cùng với hình người màu đen và Hakoku – những cá thể mạnh mẽ.
Việc một mình tôi xử lý tất cả là điều bất khả thi về mọi mặt, và chắc chắn cái tôi ngày xưa sẽ chẳng thể làm gì được.
Tôi hiểu điều đó. Kinh nghiệm và trực giác có được từ những trận chiến cho đến nay đã mách bảo tôi như vậy.
Nhưng đó là chuyện của ngày xưa. Tôi bây giờ đã khác ngày xưa. Ít nhất là tôi đã có thể quẳng cái lòng tự trọng rẻ mạt đó đi được rồi.
"Này Hakoku, ngươi thực sự đã làm rất tốt. Tình cảnh này đối với ta chẳng khác nào một thất bại, kế sách của ngươi đã hoạt động chính xác và cái tôi ngu xuẩn này đã để mặc cho điều đó xảy ra. Trong ván cờ này, ta nhường phần thắng cho ngươi. ――Nhưng mà, từ giờ trở đi, ta sẽ thắng. Hỡi con quái vật định mệnh của ta."
Tôi nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay xuống mặt đất.
Tập trung ý chí để rung chuyển vùng đất này bằng một sức mạnh khổng lồ, rồi tôi từ từ nhắm mắt lại.
Việc đàn dị hình xâm nhập vào khu vực này không chỉ là vấn đề của riêng mình tôi.
Những con quái vật ở khu vực này cũng thấy sự xâm lăng này thật khó chịu, và đối với một số quái vật vốn đã bị một kẻ nào đó thu hẹp cực hạn lãnh thổ sinh tồn, thì việc này thật ngứa mắt vô cùng.
Nhưng dù vậy, "Chúa tể" của vùng đất này vẫn luôn một mình nghênh chiến.
Giống như mọi khi, "Chúa tể" đó một mình phá hủy mọi thứ trước mắt. Vì thế, chúng mới chịu thu mình lại.
"――Đến đây lũ kia, hãy giúp ta một tay. Hãy cho đám đang nghênh ngang tự đắc kia biết vùng đất này thuộc về ai, và giáng đòn trừng phạt xuống chúng!"
Mặt đất vỡ vụn.
Lớp nhựa đường bị lật tung, nắp hầm mở ra.
Bên dưới là một khoảng không khổng lồ. Một trung tâm mua sắm ngầm khổng lồ.
Và đó là nơi cư ngụ của loài dị hình lớn nhất vùng đất này.
Rắc, những con dị hình từ bên ngoài xâm nhập vừa rơi xuống lúc nãy giờ đã biến thành những khối thịt vụn.
――――Kẻ xuất hiện đầu tiên là hai con khỉ.
Với những chuyển động nhanh thoăn thoắt, chúng tóm lấy chân con dị hình gần đó rồi lôi tuột vào trong khu phố ngầm.
Tiếng hét cùng tiếng nhai ngấu nghiến vang lên liên hồi, và từ dưới sâu, vô số ánh mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào đàn lũ dị hình từ bên ngoài tới.
――――Tràn ra.
Các loại quái vật với đủ hình thù hiện diện, lao vào cắn xé đàn lũ dị hình từ bên ngoài.
Không chỉ ở phần tôi đã phá hủy, tiếng gọi của tôi như một hiệu lệnh khiến những con dị hình khổng lồ xuất hiện từ khắp mọi nơi, bắt đầu nghiền nát đàn lũ dị hình đang nghênh ngang tự đắc kia.
Đàn dị hình bên ngoài cuống cuồng ứng chiến, nhưng sự chênh lệch sức mạnh là quá rõ ràng, đàn dị hình đang áp sát bắt đầu bị đẩy lùi một cách dễ dàng.
Đùng, mặt đất dưới chân tôi sụp xuống, và từ đó bò ra một con quái vật – một con Bạch Xà khổng lồ vượt xa cả Hakoku. Nó để tôi đứng trên đầu và vươn lên trời cao.
Con Bạch Xà khổng lồ, Shimagui (島喰/Đảo Thực), nhìn xuống đàn lũ dị hình đang trải rộng bên dưới.
"――Ta là Umeka. Là Chủa tể của vùng đất này, và là kẻ đưa ra phán quyết cho nơi này."
Tôi giao ánh mắt với Hakoku đang nhìn lên từ mặt đất.
Lần này mới thực sự là một cuộc chiến tổng lực.
"Biến đi, tan rã đi, hãy khắc ghi sự tuyệt vọng. Ta sẽ ban cho các ngươi sự kết liễu."
0 Bình luận