Nhóm Lưu Bị thành công mang Lưu Ngu về Lạc Dương, đang nghỉ ngơi một thời gian.
Để Đích Lư trông có vẻ vui mừng vì lý do gì đó vào chuồng ngựa, Lưu Bị và tỷ muội kết nghĩa nhân cơ hội này đi dạo khắp nơi trong Lạc Dương.
Nhóm Lưu Bị từng là kẻ thù của Đại tướng quân, nhưng hiện tại không ai trong Lạc Dương ngăn cản nhóm Lưu Bị đi dạo trong Lạc Dương dưới sự cho phép của Đại tướng quân.
Nhóm Lưu Bị mấy ngày qua đi dạo trong Lạc Dương, làm hầu hết những việc mình muốn.
Đối với ba tỷ muội Lưu Bị chỉ toàn chạy đôn chạy đáo vội vã sau loạn Khăn Vàng, đây là khoảng thời gian hạnh phúc.
Ba tỷ muội Lưu Bị đầu tư trọn mấy ngày đi khắp hang cùng ngõ hẻm Lạc Dương như vậy, mỗi người nói ra cảm tưởng riêng.
“So với Công Tôn Toản thì tốt hơn gấp chục lần.”
Trương Phi khoanh tay gật đầu.
Quan Vũ như thường lệ không nói gì nhưng trông không có vẻ khó chịu.
Lưu Bị nhìn Quan Vũ và Trương Phi như vậy rồi mở miệng.
“…Vậy giờ làm gì đây?”
Đại tướng quân cũng đã ban thưởng hậu hĩnh, quả nhiên là kinh đô của nước Hán , Lạc Dương có nhiều thứ để vui chơi nên không chán.
Nhưng đó cũng chỉ tạm thời, nhóm Lưu Bị vui chơi hăng say mấy ngày liền cuối cùng gặp phải một trở ngại.
Bây giờ ý tưởng để dành thời gian vui vẻ đã hết sạch.
“Ơ…”
“…….”
Trước câu hỏi của Lưu Bị, Quan Vũ và Trương Phi không nói được gì.
Hiện tại nhóm Lưu Bị đang ở trạng thái quá đỗi nhàn rỗi.
Trương Phi suy nghĩ một chút rồi mở miệng.
“Tiệc rượu thì sao?”
“Ba chúng ta thôi sao?”
“…….”
Nhận ra nơi này là thành trì không có lấy một mối liên hệ, Trương Phi lập tức ngậm miệng.
Huyền Đức tỷ tỷ và Quan Vũ tỷ tỷ.
Tiệc rượu ba người cùng nhau.
Không tệ.
Không tệ nhưng… thành thật thì đã làm quá nhiều rồi.
Bây giờ thì nhiều đến mức không đếm nổi.
Lúc ấy Quan Vũ đưa ra ý kiến.
“Đọc sách thì sao?”
“Lại, lại đọc Tả Thị Xuân Thu sao?” [note87714]
“…….”
Bị Lưu Bị nhìn thấu suy nghĩ, Quan Vũ cũng như Trương Phi ngậm miệng.
Nhân cơ hội này muốn tiếp tục đọc sách mình thích, nhưng hơi tiếc nuối.
Trương Phi nhìn Quan Vũ lộ vẻ chán ghét.
“Tả Thị Xuân Thu thôi đi. Rốt cuộc tỷ đọc sách ấy bao nhiêu lần rồi?”
“Sách chứa trí tuệ của người xưa thì đọc trăm lần cũng chưa đủ.”
Trước thái độ quá đỗi tự nhiên của Quan Vũ, Trương Phi thầm thở dài.
Không phải lời sai, nhưng cảm giác Quan Vũ tỷ tỷ chỉ cố chấp với Tả Thị Xuân Thu thôi.
“Vậy Huyền Đức quân có ý hay không?”
“Ừ. Ta cũng tò mò, nói đi.”
Quan Vũ và Trương Phi đồng thời nhìn Lưu Bị.
Trước ánh mắt của tỷ muội kết nghĩa như thể nếu không vừa ý sẽ cãi lại, Lưu Bị mỉm cười rạng rỡ.
“Ta cũng chẳng nghĩ ra gì nên mới hỏi thôi.”
“…….”
Quan Vũ và Trương Phi nhìn Lưu Bị như vậy mà cảm nhận được cảm xúc khó tả.
“Hoàng mệnh──! Hoàng mệnh đây──!”
Không dám nói gì với đại tỷ nên hai người đang im lặng thì từ ngoài vang lên giọng gọi nhóm Lưu Bị.
“Hoàng mệnh?”
Trước từ ngữ không ngờ tới, Lưu Bị lộ vẻ khó hiểu bước ra khỏi nhà.
Mang theo Quan Vũ và Trương Phi ra ngoài thì thấy một nam nhân ai nhìn cũng biết là do hoàng thất phái đến đang đứng.
“Ngài là Lưu Bị Huyền Đức phải không?”
“Đúng vậy.”
Trước không khí gì đó bất thường, Lưu Bị cung kính hành lễ đáp lời.
Quan Vũ và Trương Phi vẫn lộ vẻ chưa nắm được tình huống nhưng vẫn trung thành với bản phận hộ vệ.
Nam nhân nhìn Lưu Bị một chút rồi không màng đến dáng vẻ của ba tỷ muội Lưu Bị, tiếp lời.
“Lưu Bị Huyền Đức, Quan Vũ Vân Trường, Trương Phi Ích Đức lập tức đến hoàng thất xuất hiện theo lệnh của bệ hạ!”
“…Tuân theo mệnh lệnh của bệ hạ.”
Là triệu gọi đột ngột nhưng Lưu Bị không đưa ra bất kỳ nghi vấn nào, bình thản nhận lệnh.
Vẫn còn sớm, mặt trời chưa lên đến giữa trời.
Ba tỷ muội Lưu Bị nhận được triệu gọi của hoàng đế.
──────────
Ba tỷ muội Lưu Bị đáp lời triệu gọi của hoàng đế, hướng về hoàng cung diện kiến hoàng đế của nước Hán.
“Hừm… Quả nhiên.”
Hoàng đế nghĩ quả nhiên là nhân vật không tầm thường, gật đầu.
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng nhìn Lưu Bị, xung quanh có vô số quan lại đang chờ.
Nếu là nhân vật chưa từng đến hoàng cung lần nào thì tự nhiên bị khí thế áp đảo cũng không lạ, nhưng ở Lưu Bị không hề thấy dấu hiệu ấy.
Tóc đen mắt đen mà chỉ dòng máu cao quý hoàng tộc mới có.
Như thể cảm nhận được đồng loại vì cùng dòng máu, vài quan lại xuất thân hoàng tộc đã gửi ánh mắt thiện cảm đến Lưu Bị.
Chúng cũng nghe về màn thể hiện của nhóm Lưu Bị trong trận Hổ Lao Quan nên chắc chắn coi Lưu Bị là đồng minh mạnh mẽ.
Thật là một lũ buồn cười.
Vài hoàng tộc từ xưa đã luôn muốn kiềm chế Đại tướng quân.
Rốt cuộc Đại tướng quân có gì khiến chúng không vừa mắt đến thế.
Vì Đại tướng quân chỉ cần muốn là có thể khiến chúng thành sương mai trên pháp trường bất cứ lúc nào?
Lo lắng vô ích.
Nếu bản thân không phạm tội thì hoàn toàn không cần sợ hãi.
Đại tướng quân tuyệt đối không phải kẻ trừng phạt người vô tội.
Hoàng đế nhìn Quan Vũ và Trương Phi đang hành lễ giống hệt phía sau Lưu Bị.
Giống như Đại tướng quân, dù không phải hoàng tộc nhưng lại có tóc đen.
‘Thật đặc biệt.’
Nghe nói ba người hợp sức đã đấu ngang tay với vị tướng Lữ Bố kia.
Với hoàng đế từng chứng kiến võ uy của tướng Lữ Bố dù từ xa thì chỉ biết kinh ngạc.
“Lưu Bị Huyền Đức.”
“Xin bệ hạ cứ nói.”
Trước lời triệu của hoàng đế, Lưu Bị cung kính đáp lời.
“Ngươi cũng nối dõi dòng máu hoàng tộc sao?”
“Vâng. Là hậu duệ xa của Trung Sơn Tĩnh Vương.”
“Hừm…”
Hoàng đế chìm vào suy nghĩ một chút rồi ra lệnh cho quan lại bên cạnh.
“Mang đến xem.”
“Tuân mệnh.”
Dù lời hoàng đế thiếu chủ ngữ nhưng quan lại hầu hạ bên cạnh hiểu ngay như thể chỉ cần liếc là biết.
Quan lại rời khỏi vị trí một chút, không bao lâu sau mang đến một văn kiện.
Gia phả ghi chép dòng máu hoàng thất.
Hoàng đế ngay tại chỗ lật từng trang gia phả, xác nhận dòng máu của Lưu Bị.
Trong khoảng thời gian khá dài hoàng cung chìm trong im lặng nhưng không ai dám coi đó là lạ.
“…Hừm.”
Hoàng đế dùng ngón tay lướt chữ, thốt lên tiếng cảm thán ngắn gọn,
“Quả nhiên là thật.”
Đóng sập gia phả đang đọc.
Hậu duệ của Hán Cao Tổ Lưu Bang.
Hậu duệ của Lục Thành Định Hầu Lưu Trinh, thứ tử của Trung Sơn Tĩnh Vương Lưu Thắng.
“Ngươi đúng là hoàng tộc.”
Trước lời hoàng đế, Lưu Bị càng thêm hành lễ.
“Cảm tạ.”
Hoàng đế nhìn Lưu Bị, bình thản mở miệng.
“Trẫm triệu ngươi hôm nay chỉ vì một lý do.”
“…….”
“Gần đây nghe nói ngươi nhận lệnh Đại tướng quân cứu U Châu Thứ sử.”
Hoàng đế liếc nhìn Lưu Ngu đang đứng bên cạnh mình.
Lưu Ngu thấy ánh mắt hoàng đế hướng về mình thì mỉm cười ôn hòa.
Hoàng đế lại hướng mắt về Lưu Bị, tiếp lời.
“Trẫm triệu ngươi để ban thưởng công lao ấy.”
“…….”
“Có dị nghị không?”
“Dạ bẩm không có.”
Lưu Bị cung kính đáp, hoàng đế gật đầu.
“Ừ. Ngươi có mong muốn gì không?”
“Nếu nói mong muốn thì…”
“Quan chức cũng được, của cải cũng được.”
Nói vậy rồi hoàng đế khẽ cúi người từ ngai vàng, đưa đầu về phía Lưu Bị.
“Nếu không thì có muốn quyền lợi hoàng tộc có thể trở thành chư hầu vương không?”
Trước lời nói ngoài dự đoán của hoàng đế, quan lại xung quanh kinh ngạc mở to mắt.
Hiện tại nhân vật Lưu Bị dù là dòng máu hoàng tộc nhưng quyền lợi đi kèm thì không có lấy một.
Dòng máu tông thất chi nhánh không tồn tại sức mạnh.
Vì vậy Lưu Bị đến giờ chưa từng có thể lợi dụng dòng máu hoàng tộc để lấy lợi ích.
“Lưu Bị, ngươi cũng biết trẫm công nhận quyền lợi hoàng tộc thì sẽ là sức mạnh lớn đến mức nào chứ?”
“Vâng.”
“Bây giờ đáp đi. Ngươi muốn ban thưởng gì?”
Với hoàng đế thì đây là câu hỏi để thử Lưu Bị.
Lời nói công nhận quyền lợi hoàng tộc thì nghe hay, nhưng trong loạn thế như hiện tại thì cuối cùng là quyền lợi nửa vời đã giảm sức mạnh lớn.
Tuy nhiên chính vì là thời đại hỗn loạn như vậy nên có danh nghĩa để lấy được sức mạnh.
Danh nghĩa để dựng thế lực riêng.
Quan chức hay của cải thì với hoàng đế đều có thể vui vẻ ban cho.
Nhưng nếu Lưu Bị muốn quyền lợi hoàng tộc thì sao?
Từ lúc ấy hoàng đế sẽ phân loại nhân vật Lưu Bị là kẻ nguy hiểm, và định thì thầm với Đại tướng quân.
Từ sự thật từng một lần đối địch với Đại tướng quân khiến tâm tình hoàng đế hơi không vui.
Hoàng đế và toàn bộ quan lại có mặt đều tập trung ánh mắt vào Lưu Bị.
“Thần…”
Lưu Bị chậm rãi mở miệng.
“Không cần gì cả.”
“Ừm?”
Trước câu trả lời không ngờ tới, hoàng đế lộ vẻ hơi kinh ngạc.
“Thần chỉ hành động để báo đáp ơn nghĩa Đại tướng quân đã ban, ngoài ra không cần gì khác.”
“…Đây là lời thật lòng sao?”
“Vâng.”
Có phải nhận ra ý đồ của mình mà như cá chạch trườn thoát không?
Hay thực sự không cần gì cả?
Nhìn Lưu Bị mỉm cười dịu dàng, hoàng đế chìm vào nghi hoặc.
0 Bình luận