Mã Đằng và Hàn Toại theo lệnh tôi chỉnh đốn thành phố, thu nạp toàn bộ binh sĩ thuộc quyền Bắc Cung Bá Ngọc trước đây về dưới trướng mình.
Dĩ nhiên quá trình không hề suôn sẻ.
Bây giờ là binh sĩ thật sự của Đại tướng quân rồi!
Vậy thì ta muốn làm gì cũng được chứ!
Cách suy nghĩ ngu ngốc gì vậy.
Đúng là một đám một lứa, vừa bị thu nạp về dưới trướng tôi thì lập tức lại mượn danh tôi gây chuyện.
Dường như chúng thật sự nghĩ tôi chỉ giận vì chúng mượn danh tôi mà không được phép.
Nhìn đám binh sĩ vui vẻ định cướp bóc dân chúng, tôi ra lệnh cho Mã Đằng và Hàn Toại.
“Bắt hết và chém đầu.”
“Tuân lệnh!”
Những tên không sửa được thói xấu, vẫn định gây chuyện thì tôi gửi chúng đến nơi có thể thoải mái mượn danh tôi.
Ở đó ai chết thì cứ việc mượn danh tôi thoải mái.
“Giờ vấn đề còn lại các ngươi giải quyết được chứ?”
“Dĩ nhiên ạ chủ công!”
“Xin cứ giao cho chúng thần!”
Tai sắp điếc rồi.
Hàn Toại thì từ trước đến nay vẫn vậy, nhưng Mã Đằng lại tích cực một cách kỳ lạ.
Tôi gật đầu rồi nói.
“Ta có thể bất ngờ thị sát như lần này nên làm tốt đi.”
Mã Đằng và Hàn Toại vẫn dùng giọng vang dội đáp lại.
“Vâng! Dù Đại tướng quân đến lúc nào chúng thần cũng sẽ tạo ra thành phố khiến ngài hài lòng!”
“Dù có phải làm trâu làm ngựa cũng không từ, chúng thần sẽ dốc hết sức với việc ngài giao phó!”
Bọn họ chắc đã bàn trước rồi nên mới trả lời giống nhau thế này.
Nhìn hai người kia đáp như nhân vật chính tiểu thuyết nhiệt huyết mà tôi cũng thấy ngượng thay.
“Nói mới nhớ Mã Đằng. Gần đây trong thành hay nhắc đến con cái ngươi.”
Nghe nói một đứa trẻ chưa thành niên đánh ngã cả đám đàn ông trưởng thành.
Khi bắt những tên gây chuyện, đứa trẻ đó đã lập nhiều công lao.
Mã Đằng nghe tôi nhắc thì lộ vẻ tự hào.
“Đó là đứa con gái quý báu của thần, bỏ vào mắt cũng không thấy đau!”
“……”
Con gái. Con gái à…
“Tên là gì?”
“Mã Siêu! Tự là Mạnh Khởi.”
Tôi từng nghĩ có thể là vậy, nhưng quả nhiên đã biến thành con gái.
“Nghe nói chưa thành niên, tuổi chính xác bao nhiêu?”
“Giờ là 12 tuổi ạ!”
12 tuổi.
Hiện tại là năm 188, vậy sinh năm 176.
Đến năm 190 thì theo chuẩn nhà Hán vẫn chưa thành niên, tuổi rất nhỏ.
Nhưng 12 tuổi mà đánh ngã đàn ông trưởng thành?
Tôi suy nghĩ một lúc xem có thể không, rồi nhớ ra thế giới này vốn vậy nên gật đầu đại khái.
Ừ. Đào sâu thì chỉ mệt mình, thôi bỏ qua.
Tôi gật đầu với Mã Đằng.
“Nói với nó ta rất kỳ vọng.”
Nếu Mã Siêu không ra quan mà cứ ở mãi Tây Lương thì sẽ tiếc lắm, nên tôi nói vậy.
Mã Đằng nghe thế thì mắt sáng lên, đáp lại một câu rất bất ngờ.
“Vâng! Đứa nhỏ cũng đang mong ngày được phụng sự Đại tướng quân!”
Tôi làm gì mà thế?
Chắc vì tôi phong Thái thú cho cha con bé nên ấn tượng tốt?
Cũng không phải chuyện vô lý.
Có người giúp gia đình mình thăng tiến mà lại ghét thì mới lạ.
“Đại tướng quân có vẻ quan tâm đến con gái thần, hay ngài đến gặp nó một lần?”
Mã Đằng còn nói thêm một câu như thế.
Tôi thấy hơi động lòng.
Lý do thị sát Tây Lương lần này cũng có phần muốn gặp Mã Siêu.
“Đứa nhỏ có thấy phiền không?”
Con bé còn nhỏ.
Nếu tôi hành xử sai khiến Mã Siêu ghét thì cục vàng tương lai sẽ bay mất.
Tôi lo lắng hỏi, Mã Đằng tự tin đáp.
“Đừng lo ạ! Con gái thần phân biệt rõ thích ghét lắm!”
“Ta lo chính là bị nó ghét đấy.”
Mã Đằng cười lớn trước lời tôi.
“Haha! Là cha nó nên thần nói chắc chắn nó sẽ thích!”
Anh ta tự tin thế này thì từ chối cũng không hay.
Tôi gật đầu một cái rồi nói.
“Vậy khi nào thì đến được?”
“Đại tướng quân sắp về Lạc Dương rồi nên thần sẽ mời ngài ngày mai!”
Ngày mai à. Kéo sừng trâu cũng phải kéo liền tay sao.
Dù sao hành động nhanh thế này thì đáng khen.
Hôm nay đã muộn nên không phải ý tồi.
“Vậy ngày mai ta sẽ đến.”
“Vâng! Thần sẽ tận tâm chiêu đãi!”
Mã Đằng cười chất phác rồi nói vậy.
──────────
Ngày hôm sau. Nhận lời mời từ Mã Đằng, tôi chuẩn bị xong rồi đến nhà anh ta.
Thành phố vừa thoát khỏi tay Bắc Cung Bá Ngọc vẫn còn không khí u ám.
Dù là giữa ban ngày mà Kim Thành không thấy bóng người, chỉ có sự im lặng bao trùm.
Lữ Bố đi theo tôi xoa cánh tay như chưa quen với không khí đó.
“Có phải do tâm trạng không. Hơi lạnh lẽo kỳ lạ.”
“Ta cũng thấy vậy.”
Không khí rợn người như trong thành không có ai ngoài chúng tôi khiến người ta co rúm lại.
Gần đây xử lý đám gây chuyện nên không khí thành phố trở nên căng thẳng, cũng không lạ.
Bên ngoài đang thanh trừng gì đó mà chính binh sĩ giết nhau thì ai cũng sợ.
Với dân chúng không có sức lực, không biết gì thì khi có chuyện xảy ra chỉ biết co mình quan sát là bình thường.
Nếu vô tình nổi bật rồi bị người trên để mắt thì với họ chắc chắn là tai họa.
Nghĩ đến Bắc Cung Bá Ngọc, Lữ Bố nghiến răng.
“Nghĩ lại vẫn bực. Đáng lẽ nên chặt tay trước rồi mới bắt đầu.”
“Chắc không chết đẹp đâu.”
Mượn danh tôi cướp bóc dân chúng cũng đồng nghĩa với việc tự ý giả mạo tôi vì lợi ích cá nhân.
Nói chung là cướp bóc nhưng chắc chắn có cả giết người, phóng hỏa, cướp của.
Dù tôi có tha thứ thì người khác cũng không tha.
Đặc biệt là tiểu hoàng đế đang chú ý từng hành động của tôi lại càng không.
Không biết tiểu hoàng đế sẽ phán quyết thế nào nhưng chắc chắn không phải hình phạt nhẹ.
“Đã chờ ngài lâu rồi!”
Tôi vừa đi vừa nói chuyện với Lữ Bố thì Mã Đằng đã đứng trước cửa nhà vui vẻ đón tôi.
Có lẽ quen sống tiết kiệm từ thời nghèo khó nên nhà Mã Đằng ở Kim Thành không quá lớn.
Tôi ngồi xuống thì Tư Dư và Lữ Bố bắt đầu cảnh giới xung quanh, hộ vệ cho tôi.
Mã Đằng gãi đầu ngại ngùng.
“Thần cố gắng chiêu đãi hết mức nhưng vẫn quá đơn sơ, xin lỗi ngài.”
“Ta không để ý mấy chuyện đó nên đừng bận tâm.”
Tôi không thích kiểu phô trương uy nghi, xây nhà lớn, trang trí bề ngoài.
Số tiền đó có thể làm nhiều việc hơn.
Chỉ cần có những thứ cần thiết là tôi đã hài lòng.
“Chỉ cần ngon và no là được.”
Nghe tôi nói, Mã Đằng cười lớn.
“Vậy thì đừng lo! Vợ thần nấu ăn thì tuyệt lắm!”
“Ta sẽ mong chờ.”
Giờ tôi đã thành quý nhân nên không còn được ăn cơm nhà thế này nữa.
Không phải dở nhưng thỉnh thoảng vẫn thèm cơm nhà.
Một lúc sau, một đứa trẻ nhỏ dùng tay bé xíu bưng thức ăn vào phòng.
Đứa trẻ có tóc và mắt màu xanh lam khác với Tào Tháo.
Dù còn nhỏ nhưng vẻ ngoài đã đẹp đẽ, tôi lập tức đoán được đứa trẻ là ai.
Mã Đằng tự hào gật đầu nói.
“Đây là con gái thần.”
“Xin chào ạ!”
Đứa trẻ xinh đẹp đặt khay thức ăn trước mặt tôi rồi hành lễ cung kính.
Mã Siêu trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có biệt hiệu Kim Mã Siêu (錦馬超), nghĩa là vẻ ngoài rực rỡ như gấm.
Không phải vàng (金) mà là gấm lụa (錦).
Quả nhiên rất đẹp, nhưng trong thế giới này càng giỏi thì càng đẹp trai hoặc xinh đẹp nên không quá nổi bật.
Có lẽ chỉ đặc biệt ở chỗ đẹp hơn một chút?
Nhưng về ngoại hình thì đã có Điêu Thuyền, tồn tại tối cao.
Nghĩ vậy chợt thấy tò mò. Điêu Thuyền giờ đang làm gì nhỉ.
“Được gặp Đại tướng quân mà mọi người chỉ nghe nói, thật vinh hạnh!”
“Ừ. Ta cũng vui.”
Mã Siêu nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh giống cha mình.
Nhìn phản ứng thì ít nhất không ghét tôi, tốt rồi.
“Thần nói rồi mà. Con gái thần không phải loại ghét Đại tướng quân đâu.”
“Vậy thì tốt quá.”
Tôi gật đầu trước lời Mã Đằng.
Nếu ấn tượng đầu không tốt khiến mất Mã Siêu thì đêm nay tôi sẽ không ngủ được vì tiếc.
Ấn tượng đầu tiên vốn không phải thứ tự quyết định được.
Mã Đằng vuốt cằm hỏi Mã Siêu.
“Mã Siêu. Đại tướng quân có vẻ muốn nghe ý kiến con. Con thấy thế nào?”
“Ừm……”
Cái gì mà căng thẳng thế.
Mã Siêu nghiêng đầu rồi cười tươi.
“Con thích ạ!”
Tôi bất giác mỉm cười.
Được đứa trẻ xinh đẹp nói thích thì ai mà không vui.
“……”
“Chậc.”
Tôi không nhận ra ánh mắt Tư Dư và Lữ Bố phía sau đang trở nên kỳ lạ, tiếp tục tận hưởng thời gian với Mã Siêu.
1 Bình luận
À mà hoàng đế cũng là trẻ con mà