1-100

Chương 48: Liên quân (2)

Chương 48: Liên quân (2)

“Huyền Đức tỷ tỷ!”

“Ừ? Có chuyện gì vậy?”

Một ngôi làng nhỏ ở U Châu.

Tại đó, nữ tử tóc đen buộc đuôi ngựa bên nói chuyện với nữ tử tóc dài thẳng đang ngồi.

“Tỷ nghe tin đó chưa?”

“…Tin gì?”

Nữ tử vác trường thương uốn lượn như rắn trên vai, mắt đỏ lấp lánh như vừa làm được việc gì to lớn.

Thường thì khi muội mình thế này là sắp nói chuyện vô lý, nên Lưu Bị đã chuẩn bị tinh thần từ trước.

“Đám trộm cướp trong thiên hạ bắt đầu động đậy rồi!”

“Ích Đức. Nói cẩn thận.”

Nữ tử đuôi ngựa tên Trương Phi khịt mũi.

“Hừ! Có gì sai chứ? Trong thiên hạ này, những kẻ sống mà huênh hoang vênh váo thì không có lấy một kẻ nào là bình thường cả!”

“……”

Lúc ấy, từ sau lưng Trương Phi, nữ tử tóc đen buộc đuôi ngựa xuất hiện.

Trương Phi không nhận ra, vẫn tiếp tục nói.

“Dù tên nào cũng vậy, chỉ cần lọt vào mắt ta thì…Ư gya!”

Bất ngờ bị đấm vào đầu, Trương Phi kêu lên đau đớn.

“Ư ư ư……”

Khi Trương Phi ôm đầu đau đớn vì cú đấm khủng khiếp, nữ tử vừa đánh khẽ thở dài.

“Ích Đức. Ta đã nói bao lần là không được nói bừa rồi mà.”

Xác nhận người vừa đánh mình, Trương Phi mắt ngân ngấn nước, càu nhàu.

“Khốn… ta có nói gì sai đâu…”

“……”

Thấy Trương Phi càu nhàu bất mãn, ánh mắt nữ tử vốn dịu dàng dần lạnh đi.

Biết rõ nhị tỷ giận thật thì sẽ thế nào, Trương Phi giật mình nói.

“Biết rồi! Biết rồi! Cẩn thận lời nói là được chứ gì!”

“Vậy thì tốt.”

Thấy nữ tử khẽ mỉm cười, Trương Phi thở phào nhẹ nhõm.

“Huyền Đức tỷ tỷ giận còn đỡ, nhưng Vân Trường tỷ tỷ giận thì đáng sợ hơn nhiều…”

“Ừ? Ý muội là ta giận thì không đáng sợ sao?”

“Huyền Đức tỷ tỷ giận thì cũng chẳng làm gì cả.”

Lúc nào nhỉ. Trương Phi nhớ lại, đột nhiên mắt sáng lên.

“Khi bị con heo Đốc bưu gì đó hành hạ, tỷ tỷ chỉ cười trừ thôi, đến giờ ta vẫn nhớ.”

“Đó là…”

Quan chức Huyện Úy nhận được nhờ công lao trong loạn Khăn Vàng.

So với công lao của Lưu Bị thì quan chức này thấp đến nực cười, nhưng Lưu Bị biết rõ hoàng thất đã thối nát nên nhận lấy bình thản.

Ngày xưa ấy.

Một nam nhân đến làng Lưu Bị quản lý.

Hắn béo ú, chắc sống sung sướng lắm, Lưu Bị nhìn là biết ngay hắn là người cao quý.

Ở thời đại dân chúng khó có nổi bữa ăn, kẻ nào béo thế thì chỉ có quan lớn.

Đúng như Lưu Bị đoán, nam nhân đến với danh nghĩa giám sát, lập tức đòi gặp người phụ trách.

Đốc bưu, quan giám sát huyện. [note87440]

Hắn nhìn Lưu Bị một lúc, rồi đổi vẻ mặt, khó chịu mở miệng.

‘Hừm hừm. Ngươi không có chút thành ý nào sao?’

‘Ý ngài là gì ạ…’

‘Ờ hờ. Mắt mũi thế này thì làm sao.’

Đốc bưu ho khan rồi ra hiệu cho Lưu Bị.

‘Ta là người không kén chọn, miễn là đắt tiền thì cái gì cũng nhận.’

Hối lộ.

Lưu Bị ngẩn người.

Ra ngoài nhìn một chút là thấy dân chúng đói rách đầy đường, vậy mà tên Đốc bưu thản nhiên đòi hối lộ.

‘Ừm, nếu không được thì còn cách khác.’

‘……’

‘Thế nào? Đây chẳng phải là đôi bên đều có lợi sao.’

Thấy Lưu Bị im lặng, tên Đốc bưu tưởng lầm.

Hắn dùng ánh mắt đầy dục vọng nhìn cơ thể Lưu Bị, chậm rãi tiến lại gần.

‘Quả nhiên hối lộ đáng giá. Được ôm ấp mỹ nhân thế này.’

Hắn làm như hối lộ là điều đáng khoe.

Đất nước này thối nát đến mức nào đây.

Quan chức phải bắt tham nhũng lại đi đòi hối lộ, áp bức người khác.

Trong lúc Lưu Bị suy nghĩ, tên Đốc bưu đã tiến gần, cười dâm đãng vươn tay.

‘Yên tâm. Ta trông thế này nhưng so với đám kia thì khá dịu dàng…’

‘Con heo này dám vươn tay vào ai──!!’

Đột nhiên một tiếng quát vang lên chen vào.

Người lo cho Lưu Bị nên lén đến xem tình hình.

Trương Phi đã chứng kiến cảnh tên Đốc bưu vươn tay bẩn thỉu vào Lưu Bị.

‘Gì, gì vậy?’

Tên Đốc bưu giật mình dừng lại, Trương Phi hùng hổ túm cổ áo hắn ném ra ngoài.

‘Á a a a──!’

Độc Ngưu bị ném lăn lông lốc trên đất, kêu gào.

‘Ta lo nên lén đến xem, quả nhiên đúng như dự đoán!’

Trương Phi bẻ một cành cây, vặn vai rồi chậm rãi tiến lại gần tên Đốc bưu đang phủ đầy bụi đất.

Tên Đốc bưu nhận ra tình hình không ổn, vội mở miệng.

‘Dừng lại! Nếu hại ta thì các ngươi sẽ thành tội nhân ngay!’

‘Thì sao.’

‘Không hiểu sao! Thành tội nhân thì các ngươi sẽ bị nhà Hán truy đuổi suốt đời!’

‘Hừ. Nói nhảm.’

Trương Phi trừng mắt nhìn tên Đốc bưu.

‘Nếu Huyền Đức tỷ tỷ từ chối thì chắc chắn ngươi sẽ bịa tội nhốt vào ngục.’

‘……’

‘Sao. Không dám chối chứ?’

Đối diện với đôi mắt đỏ như máu của Trương Phi, tên Đốc bưu run lẩy bẩy.

‘Dù sao thì đẹp quá cũng là vấn đề. Đủ loại sâu bọ bám theo.’

‘Cái, cái gì…’

‘Ngươi thích chức quan cao thế thì ta giúp ngươi làm hoạn quan. Đừng quên ơn này.’ [note87441]

Trương Phi vung cành cây dày như hung khí tiến lại gần tên Đốc bưu.

Nhìn cành cây gần như vũ khí trong tay Trương Phi, mặt tên Đốc bưu trắng bệch.

‘Dừng, dừng lại! Dừng lại đi!’

‘Không thích.’

‘Ta sai rồi! Ta sẽ sửa chữa, sống tốt, xin hãy…’

‘Ngươi mà biết hối cải sao?’

Độc Ngưu quay sang nhìn Lưu Bị.

‘Lưu công! Xin hãy ngăn ả điên này!’

‘Gì? Điên?’

Trương Phi nhăn mặt.

Lưu Bị vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, quay mặt đi.

‘Tỷ tỷ ta cũng đồng ý thì phải.’

‘Cái, cái…! Đợi đấy! Ta sẽ khiến các ngươi trả giá…’

‘Ồn ào quá, im đi.’

Trương Phi cười nhạt nói.

‘Heo con. Ta sẽ tiễn ngươi xuống âm phủ luôn.’

Tên Đốc bưu bị Trương Phi đánh tơi tả, may mắn giữ được mạng.

Sau đó hắn từ bỏ quan chức, chạy trốn rồi dẫn nghĩa binh…

“Huyền Đức tỷ tỷ?”

“…Ừ?”

Nghe tiếng gọi, Lưu Bị dừng hồi tưởng.

Trương Phi thấy Lưu Bị đang nói chuyện bỗng im lặng suy nghĩ, lộ vẻ khó hiểu.

“Dù sao thì Huyền Đức tỷ tỷ tốt quá cũng là khuyết điểm.”

“……”

“Giận thì phải giận! Không thích thì đập phá luôn đi!”

“Đập phá thì hơi quá.”

“Tỷ tỷ!”

Trương Phi bất mãn nhìn Lưu Bị.

“Đừng lo. Nếu lúc đó Trương Phi không xen vào thì ta cũng tự xử lý.”

“Tự xử lý là sao?”

“Ý là ta còn ác hơn cả Ích Đức.”

Cụ thể thì chắc đánh 200 trượng.

Trương Phi không biết suy nghĩ của Lưu Bị, chỉ nghiêng đầu.

“Nhưng chuyện Ích Đức định nói không phải cái này.”

“À phải! Đúng rồi!”

Trương Phi giờ mới nhận ra, quay lại chủ đề.

“Viên Thuật dẫn đầu, đủ loại kẻ liên minh tấn công Lạc Dương!”

“Vậy sao?”

“Huyền Đức tỷ tỷ định làm sao?”

Trước câu hỏi của Trương Phi, Lưu Bị trầm ngâm.

Hiện tại Đinh Lăng nắm Lạc Dương, Tư Lệ Châu, Tinh Châu, Tây Lương.

Liên quân đông đến đâu không biết, nhưng dù là Đinh Lăng cũng khó chống nổi toàn bộ.

“Nghe tin đồn thì Đinh Lăng cũng là phản tặc giống Đổng Trác?”

“……”

Liệu tin đồn đó có thật?

Tuyên truyền, kích động dư luận.

Với thế lực như Viên Thuật thì tung tin xấu cũng dễ dàng.

Nhưng nói hoàn toàn giả thì cũng khó.

Đinh Lăng vừa đuổi Đổng Trác đã nắm chức Đại tướng quân thống lĩnh toàn quân Hán.

Lại lấy danh nghĩa tái thiết Trường An mà tiêu xài tài sản hoàng thất.

Nhà Hán đang trên bờ vực diệt vong.

Người anh hùng xuất hiện kỳ tích cứu nước? Hay chỉ là một con thú khác trong đám thú vật?

Trương Phi mắt đỏ lấp lánh nói.

“Sao? Là hậu duệ hoàng tộc, phải dạy cho tên phản tặc uy hiếp bệ hạ một bài học chứ?!”

“…Chẳng phải chỉ muốn đấu với Lữ Bố một trận sao?”

Nghe Lưu Bị hỏi, Trương Phi giật mình.

“Sao, sao tỷ biết?”

“Chúng ta sống với nhau bao lâu rồi mà còn không biết à.”

Lưu Bị thở dài.

“Ta cũng tò mò. Tỷ định làm sao?”

Quan Vũ đứng quan sát hỏi Lưu Bị.

Nhìn đôi mắt đỏ của Trương Phi và mắt xanh của Quan Vũ, Lưu Bị mở miệng.

“Phải tự mắt xem Đinh Lăng là kẻ thế nào.”

Chỉ nghe tin đồn để quyết định thì còn nhiều điều khiến người ta bận tâm.

Đinh Lăng quân và liên quân đã ở trạng thái chiến tranh, nên chỉ có thể kiểm tra từng cái một.

“…Ừ. Trước tiên xem liên quân thế nào đã?”

“Làm sao xem?”

Trương Phi hỏi, Lưu Bị khẽ cười.

“Có quan hệ tốt thì để làm gì. Ta định làm khách tướng của Công Tôn Toản tướng quân.”

“A ha… Huyền Đức tỷ tỷ quen biết sao?”

Trương Phi nhớ không rõ, nghiêng đầu.

Thời học dưới trướng Lư Thực.

Lưu Bị nhờ sức hút tự nhiên đã kết giao với Công Tôn Toản.

Người ấy đối với người quen biết thì rất rộng lượng, chắc chắn sẽ không từ chối lời đề nghị của nàng.

“Phải tự mắt xem thực thể liên quân ‘đánh phản tặc, thực hiện chính nghĩa’ thế nào.”

Lưu Bị nói tiếp.

“Sau đó đi vòng quanh các thành phố do Đinh Lăng quân nắm giữ.”

“…Có khả thi không?”

Có quân chủ nào đón kẻ thù từ chiến trường vào thành mình.

May mắn không bị bắt làm gián điệp là tốt rồi.

“Thì sao. Chiến tranh đã bắt đầu rồi.”

Trước lo lắng của Quan Vũ, Lưu Bị nhún vai.

“Ta tự tin nhìn người, nên thời gian ở liên quân sẽ không dài.”

“……”

“Thiên hạ các quân hùng đều tụ họp, bỏ lỡ cơ hội này thì tiếc lắm.”

“Đúng vậy.”

Quan Vũ nghe kế hoạch của Lưu Bị thì gật đầu.

“Trong lúc đó cứ không để lộ là được chứ gì?”

Lưu Bị cười nhìn Trương Phi.

“Đúng không Ích Đức?”

“Đúng, đúng rồi! Không lộ là được!”

Có gì chột dạ, Trương Phi gật đầu lia lịa.

Quan Vũ nhìn Trương Phi toát mồ hôi lạnh rồi quay sang Lưu Bị.

“Nếu tất cả đều tuyệt vọng thì tỷ sẽ làm sao?”

Quan Vũ hỏi Lưu Bị.

Nếu thiên hạ ai cũng quay lưng với nhân nghĩa, chỉ theo đuổi dục vọng thì sẽ làm gì.

“……Nếu, thật sự như vậy…”

Lưu Bị ngừng một chút rồi đột nhiên cười khẽ.

“Cũng chưa biết nữa.”

“……Lại làm người ta tò mò.”

Tóc đen mắt đen chứng minh dòng máu hoàng tộc.

Nữ tử tóc dài buông xõa, nhân vật chính khác của Tam Quốc, bước đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đốc bưu là thuộc quan cấp quận thời Hán, có chức trách giám sát quan lại địa phương, thanh tra, báo cáo lên Thái thú
Đốc bưu là thuộc quan cấp quận thời Hán, có chức trách giám sát quan lại địa phương, thanh tra, báo cáo lên Thái thú
[Lên trên]
hay còn gọi là thái giám, bị ép phải cắt bỏ bộ phận sinh dục, trở thành hoạn quan nhằm tránh phát sinh quan hệ với phụ nữ chốn cung đình.
hay còn gọi là thái giám, bị ép phải cắt bỏ bộ phận sinh dục, trở thành hoạn quan nhằm tránh phát sinh quan hệ với phụ nữ chốn cung đình.