1-100

Chương 59: Hổ Lao Quan (9)

Chương 59: Hổ Lao Quan (9)

Sau khi Tôn Kiên rút khỏi vị trí tiên phong, liên quân nhiều lần tấn công Hổ Lao Quan.

Ban đầu vẫn còn vẻ tự tin, nhưng càng về sau liên quân càng cảm nhận được điều gì đó bất thường.

Bình thường nếu kéo dài một năm thì dù tổn thất lớn vẫn có thể hạ được Hổ Lao Quan, vậy mà tận mắt chứng kiến công thành chiến diễn ra thì hoàn toàn không giống như vậy chút nào.

Quân Đinh Lăng thủ thành tốt hơn dự đoán rất nhiều, liên quân ngày nào cũng chịu tổn thất mà kết thúc công thành chiến.

Trong Tôn Tử Binh Pháp có nói tấn công thành là lựa chọn tồi tệ nhất phải không.

Dù liên quân đông đến đâu thì tổn thất tích lũy từng chút một thế này cũng không phải chuyện các chư hầu mong muốn.

Vài chư hầu trong liên quân rơi vào trầm tư.

Rốt cuộc mục đích ban đầu chúng ta tụ họp ở đây là gì?

Nói thì là đánh đuổi nghịch tặc, nhưng thực tế ai chẳng biết là vì dã tâm riêng của mình mà tập hợp ở đây.

Hay là cứ thế này rồi rút về thì hơn?

Chúng đã đạt được mục đích ban đầu là kiềm chế quân Đinh Lăng, ngăn cản sự mở rộng thế lực của hắn.

Dù sao chiếm được Hổ Lao Quan và Lạc Dương thì tốt, không được thì cũng đành chịu.

Đã đấu với hầu hết quân hùng thiên hạ một lượt nên tổn thất của thế lực Đinh Lăng chắc chắn rất nặng nề.

Để khôi phục lại thì cũng cần thời gian dài.

Liên quân cũng có tổn thất nhưng xét theo từng thế lực riêng lẻ thì lại không nghiêm trọng đến thế.

Nếu rút về lúc này thì quân Đinh Lăng cũng không dễ dàng trả thù chúng được.

Nếu hắn thực sự kéo quân trả thù thì cứ như hiện tại, lại kết thành liên quân ngăn chặn là xong.

Dù có chiếm được Lạc Dương thì cuối cùng liên quân cũng sẽ đấu đá lẫn nhau để tranh giành Lạc Dương.

Thay vì cứ thế này chịu tổn thất khổng lồ đánh trận không khoan nhượng với quân Đinh Lăng thì thà hài lòng rút về còn hơn.

Vài chư hầu đưa ra phán đoán như vậy, gật đầu, và hành động sau đó diễn ra rất nhanh.

Các chư hầu đã gần như buông tay khỏi liên quân giống như Viên Thiệu, trở nên cực kỳ tiêu cực với hoạt động liên minh.

Liên quân vốn đã bất ổn nhưng vẫn duy trì được thì giờ bắt đầu thực sự lung lay dữ dội.

──────────

“Đám súc sinh không bằng cầm thú kia dám──!”

Ầm!

Viên Thuật cuối cùng không kìm được cơn giận, quăng hết đồ đạc trên bàn.

Vẫn chưa nguôi giận, Viên Thuật tiếp tục ném mọi thứ trong tay ra bốn phía.

“Vật tư thì tiêu hao vật tư, chỉ hơi bất lợi một chút đã co vòi lại?!”

“Chủ, chủ công xin bình tĩnh!”

“Ngươi thì bình tĩnh được sao──!!”

Những người phụ tá xung quanh Viên Thuật co rúm vai trước tiếng gầm lớn của hắn.

“Khốn kiếp! Đáng lẽ không nên ban ơn cho đám vong ân phụ nghĩa đó!”

Đám xuất thân hèn mọn là thế này đây.

Ngồi ghế minh chủ liên quân nên không biết từ lúc nào thói tiêu xài hoang phí đã tăng lên.

Viên Thuật nghiến răng ken két nói.

“Nếu các ngươi đã thế thì ta cũng chẳng có lý do gì phải chia sẻ vật tư nữa!”

Nghe vậy vài người giật mình mở miệng.

“Ngài Viên Thuật. Giờ vài chư hầu bắt đầu co vòi quả thật đáng ghét, nhưng vẫn còn chư hầu đang tích cực giao chiến với quân Đinh Lăng!”

“Im miệng! Rõ ràng bọn chúng cũng sắp co vòi, ta còn lý do gì phải chia sẻ vật tư quý giá!”

“Xin chủ công suy nghĩ lại một lần…”

“Ta bảo im miệng rồi mà!!”

Ầm!

Viên Thuật đập mạnh bàn vừa bị quăng đồ.

“Nếu còn dám nói câu đó lần nữa thì ta chém đầu!”

“…….”

Trước lời đe dọa giận dữ của Viên Thuật, những người phụ tá chỉ có thể im bặt.

Sau đó Viên Thuật không hỗ trợ bất kỳ vật tư nào cho liên quân nữa, toàn bộ yêu cầu bổ sung từ các chư hầu khác đều bị hắn từ chối.

Dù là chư hầu mới bắt đầu co vòi gần đây hay chư hầu vẫn đang tích cực giao chiến với quân Đinh Lăng đều không có ngoại lệ.

Hắn đóng chặt cửa như không muốn nghe bất kỳ lời nào, cắt đứt hoàn toàn liên lạc khiến các chư hầu lắc đầu.

“Thật là. Rốt cuộc hắn nghĩ gì vậy.”

“Dù sao liên quân cũng vô vọng rồi nên hắn không muốn níu kéo nữa chăng?”

Thực tế chỉ là lý do trẻ con không muốn làm điều tốt cho đám hắn ghét cay ghét đắng, liên quân hoàn toàn không tưởng tượng nổi.

Cuối cùng công thế của liên quân vốn đã dần tiêu cực càng giảm mạnh hơn.

Tất cả mọi người trong liên quân đều cảm nhận được.

Thực chất liên quân đã kết thúc rồi.

Giờ liên quân chỉ tìm cớ rút lui khỏi đây, nhìn sắc mặt nhau xem khi nào thì rút.

──────────

Hoàng Thiên (黃天).

─Trời xanh đã chết, trời vàng sẽ đứng lên. 

Y luôn ôm câu nói đó trong lòng mà sống.

──Ta muốn cứu tất cả mọi người.

Lời Đại Hiền Lương Sư nói bằng giọng điềm tĩnh.

──Không có gì thảm thiết bằng con người chết đói.

Đại Hiền Lương Sư vừa nói vừa vuốt ve đứa trẻ giờ đã không thể mở mắt nữa.

Bàn tay vuốt ve đứa trẻ khẽ run rẩy.

──Ta chỉ muốn thay đổi thiên hạ này, nơi luôn quay lưng với bách tính.

Vì đeo mặt nạ nên không thấy được biểu cảm, nhưng lúc đó Đại Hiền Lương Sư chắc chắn đang khóc.

──Vậy nên, ngươi có thể giúp ta không?

Làm sao có thể từ chối được.

Từ lúc đó y bắt đầu mơ giấc mộng Hoàng Thiên.

Nhưng sức mạnh cuối cùng của nhà Hán suy đồi lại mạnh hơn tưởng tượng.

Loạn thế tạo anh hùng phải không.

Như thể trời cao không cho phép giấc mộng của Đại Hiền Lương Sư thành hiện thực, vô số dũng sĩ một địch trăm từ khắp thiên hạ mọc lên như nấm, Khăn Vàng bại trận.

Lý tưởng cao cả của Đại Hiền Lương Sư cuối cùng không chạm tới trời cao.

Tại sao, đến bây giờ.

Bách tính bị áp bức bao năm tháng cuối cùng cũng bắt đầu cất cao tiếng nói!

Thiên đạo đáng nguyền rủa này ngay cả điều đó cũng không cho phép sao!

Đây thực sự là ý trời cao cao thượng đó sao!

Y phẫn nộ.

Khi Đại Hiền Lương Sư bị đẩy lùi hết lần này đến lần khác, cuối cùng quyết định kháng chiến đến cùng ở Cự Lộc, y đã định lập tức lao ra.

Nhưng một phong thư bay đến khiến y phải dừng bước.

Nội dung duy nhất truyền đến toàn bộ quân Khăn Vàng không có mặt ở Cự Lộc.

──Hãy sống tiếp.

Chỉ một câu đơn giản đến thế.

Đơn giản đến mức ngay cả nam nhân khó đọc chữ cũng hiểu được ý nghĩa.

Đến khoảnh khắc cuối cùng, người ấy vẫn lo lắng cho bách tính, cho chúng y sao.

Tình cảm chứa đựng trong một phong thư khiến y không dám đoán, quân Khăn Vàng không thể bước chân.

Cuối cùng Cự Lộc sụp đổ, nghe tin Đại Hiền Lương Sư mất tích, y khóc suốt mấy ngày.

Và lại mở thư ra.

Lặp đi lặp lại nội dung chỉ bảo hãy sống tiếp, y nghiến răng.

Xin lỗi.

Xem ra không làm được rồi.

Y sao có thể sống dưới bầu trời này cùng lũ súc sinh bị dục vọng nuốt chửng.

Sau đó y tập hợp những người đồng chí hướng, lập nên tàn dư Khăn Vàng.

Dù so với quân Khăn Vàng nguyên bản thì chỉ như chân lông trâu nhưng vẫn không phải con số có thể xem thường.

Y dùng du kích chiến liên tục gặm nhấm quan quân.

Dù rơi vào hoàn cảnh khó khăn đến đâu cũng không động đến bách tính.

Nói là kế thừa ý chí Đại Hiền Lương Sư mà lại động tay động chân với bách tính?

Hành động đó là bôi nhọ lý tưởng cao quý của Đại Hiền Lương Sư, là tội lỗi không thể tha thứ.

Thà chết còn hơn làm chuyện không bằng cầm thú như vậy.

Qua vô số trận chiến với quan quân, bọn y giờ không còn là nông dân nổi loạn tầm thường nữa.

Dù thế nào cũng cố gắng gây tổn thất cho quan quân, bộ dạng ác liệt khiến người ta liên tưởng đến ác quỷ.

Vì biết nếu bách tính dính líu đến bọn y thì sẽ gặp chuyện không hay từ quan quân, nên bọn y không nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào, sống tiếp trong núi sâu không một bóng người.

Toàn bộ cuộc đời dồn vào một mục tiêu duy nhất, bộ dạng như kẻ khổ hạnh.

Và một ngày nọ y mơ một giấc mộng không thể hiểu nổi.

‘…Cái gì vậy?’

Từ ngày đó y đã không còn mơ nữa.

Nhưng khung cảnh thành thị tái hiện sống động đến thế khiến y lập tức nhận ra đây là mộng.

Những người đổ mồ hôi làm việc chăm chỉ.

Trẻ con chạy nhảy vui vẻ.

Và những lão nhân nhìn cảnh đó bằng ánh mắt hài lòng.

Khung cảnh như giấc mộng của Đại Hiền Lương Sư, giấc mộng của y đã thành hiện thực khiến y nhăn mặt dữ dội.

Mộng thì vẫn là mộng. Tỉnh dậy chỉ càng thêm thảm hại, chẳng có ý nghĩa gì…

‘…….’

Lúc đó chứng kiến một cảnh tượng khiến đồng tử y mở to như đèn lồng.

Thiếu nữ cười rạng rỡ theo sau nam nhân mặt mờ ảo.

Từ khi quân Khăn Vàng thành lập đã theo Đại Hiền Lương Sư, y bản năng nhận ra ngay.

──Lần này ngài đi đâu vậy?

──Chưa biết.

Dáng vẻ thân thương đó chính là người y tìm kiếm bấy lâu.

Dù nghe tin mất tích nhưng y vẫn ôm hy vọng người ấy vẫn sống ở đâu đó.

Tại sao y đột nhiên mơ giấc mộng này?

Đây thực sự chỉ là giấc mộng đơn thuần?

……Nếu là cho y thấy khung cảnh ở đâu đó thì sao?

Những suy nghĩ như vậy cứ hiện lên không ngừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!