1-100

Chương 17: Đổng Trác (1)

Chương 17: Đổng Trác (1)

“Vậy giờ định làm gì?”

“Bây giờ cứ thấy đám Tây Lương không còn kiêng nể ai mà làm chuyện xấu thì đánh cho chúng tơi tả luôn.”

“Thích quá đi mất.”

Sau khi trở mặt hoàn toàn với Đổng Trác, tôi trò chuyện với Lữ Bố trên đường trở về .

“Giết người thì dễ bị bắt bẻ lắm… Nhưng những tên quá đáng thì cứ giết luôn đi. Còn lại thì đánh cho tàn phế vừa phải.”

“Được rồi.”

“Rồi Đổng Trác đang tức điên lên chắc chắn sẽ làm gì đó.”

Có người sẽ thắc mắc tại sao lại cố tình chọc giận tính khí Đổng Trác để dụ hắn hành động nhưng tất cả đều có lý do.

Tinh Châu thường xuyên bị chiến loạn tàn phá khiến đất đai hoang tàn lương thực không được dồi dào, cũng bởi vậy mà khi đến đây không thể mang theo quá nhiều quân lương.

Thời gian kéo dài quân lương hết sạch thì buộc phải rút quân về Tinh Châu.

Mua quân lương bằng tiền thì giá cả đắt đỏ kinh khủng nên gần như bất khả thi.

Đi đâu thì kinh thành cũng có giá cả đắt đỏ nhất thế giới đúng là quy luật chung. Thật là một sự thật chẳng muốn biết chút nào.

Nếu đã muốn quyết chiến thì phải làm càng nhanh càng tốt.

Càng để lâu tình thế càng bất lợi cho chúng tôi.

──────────

Đổng Trác gần đây đang đau đầu vì những tin tức truyền đến.

Từ thời điểm đó, tên Đinh Lăng trở nên thù địch với hắn bắt đầu đi khắp thành phố thực hiện hoạt động trị an.

Hắn xét xử tội phạm chăm sóc dân chúng bị hại khiến lòng dân nghiêng về phía mình.

Dù tội phạm có xuất thân gì đi nữa hắn cũng chẳng thèm quan tâm.

Ngay cả đám Tây Lương binh ỷ vào danh tiếng Đổng Trác mà làm càn cũng không ngoại lệ.

Điều khiến Đổng Trác càng thêm tức giận chính là thỉnh thoảng hắn còn giết luôn người của Tây Lương binh rồi giả vờ không biết gì.

Dù lấy cớ đó truy vấn thì hắn chỉ bảo không nhớ gì cả, chẳng bồi thường gì mà cứ thế phớt lờ khiến Đổng Trác phát điên phát cuồng.

“Chủ công. Không được dao động. Tên đó rõ ràng cố tình hành động như vậy để khiêu khích chủ công giao chiến.”

Lý Nho đứng bên cạnh Đổng Trác lên tiếng.

Chát!

Đổng Trác nghiến răng ken két rồi đấm mạnh xuống bàn.

“Quân ta đông hơn rất nhiều, kinh nghiệm chiến đấu cũng vượt trội hơn! Sao lại bảo không được đánh chứ?!”

“Không thể xem thường được. Quân lính do Đinh Lăng dẫn dắt cũng là binh tinh nhuệ đã được tôi luyện qua vô số trận chiến với các dân tộc man di giống như quân của chủ công.”

Nếu Đổng Trác ở Tây Lương giao chiến với Khương tộc thì Đinh Lăng ở Tinh Châu đã đối đầu với Ô Hoàn, Hung Nô, Tiên Ti.

Lý Nho tiếp tục nói bằng giọng điềm tĩnh.

“Chủ công tất nhiên có thể giành chiến thắng, nhưng nếu là quân Tinh Châu do Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố chỉ huy thì quân ta chắc chắn cũng phải chịu tổn thất lớn.”

“Ừ. Lữ Bố… Con nhỏ đó cũng có thật.”

Ngay cả ở Tây Lương xa xôi, tên tuổi Lữ Bố vẫn vô cùng vang dội.

Khi Khương tộc nghe kỵ binh Tây Lương đến thì hoảng sợ bỏ chạy, còn Ô Hoàn, Hung Nô, Tiên Ti chỉ cần nghe một mình Lữ Bố đến là chạy bán sống bán chết như chân có lửa.

Đúng vậy. Chỉ một mình mà khiến man di chạy dài.

“Nếu quân ta chịu tổn thất lớn thì những kẻ đang rình rập cơ hội chắc chắn sẽ nhe nanh nhe nọc với chúng ta.”

“Ừ. Không cần nói thêm nữa.”

Lý Nho ngừng lời cung kính cúi đầu.

Đổng Trác thở dài rồi ngồi sâu vào ghế.

“Vậy thì phải làm sao đây?”

“Đối đầu trực diện là hạ sách. Thần có điều tra thì thấy quân lương của quân Tinh Châu đang rất căng thẳng.”

“Thiếu ăn sao?”

“Vâng. Với đặc thù của Tinh Châu, rõ ràng không thể mang theo quá nhiều quân lương.”

Núi nhiều khiến việc canh tác khó khăn.

Dân số ít nên ngay cả chút đất đai ít ỏi cũng không thể khai khẩn hết.

Những thứ vất vả đổ mồ hôi sôi nước mắt cày cấy được lại bị man di cướp sạch.

Tinh Châu chịu ba tầng khổ cực như vậy nên từ trước đến nay chưa từng có lúc quân lương dồi dào.

“Trong thời gian này xin chủ công nghiêm khắc quản thúc binh sĩ khóa chặt cửa thành. Chỉ cần kéo dài thời gian một tuần thôi thì quân Tinh Châu hết quân lương buộc phải rút lui.”

Đổng Trác gật đầu trước lời khuyên của Lý Nho.

“Ừ. Phải làm vậy thôi. Không có ngươi chắc ta đã khổ sở lắm rồi.”

“Chủ công quá lời.”

──────────

“Ừm… Lần này to rồi.”

Khác với dự đoán rằng hắn sẽ không kiềm chế được mà lao ra ngoài ngay lập tức thì Đổng Trác lại ra lệnh nghiêm cấm binh sĩ rồi khóa chặt cửa thành.

Tội phạm giảm là chuyện tốt nhưng vấn đề là giờ không còn cách nào chọc giận Đổng Trác nữa.

“Trương Liêu. Quân lương còn lại bao nhiêu?”

“Nếu trừ phần đủ để về Tinh Châu thì chỉ còn ba ngày thôi ạ.”

“Ưm…….”

Không thể để binh sĩ đói được nên ba ngày sau buộc phải rút quân.

Nhưng nếu bỏ lỡ thời cơ này thì cơ hội ngăn chặn hành vi ngang ngược của Đổng Trác trước sẽ biến mất…

“Lũ hèn nhát chết tiệt. Bảo đánh một trận thì lại trốn mất.”

Khi tôi khoanh tay trầm ngâm suy nghĩ thì Lữ Bố ở bên cạnh buông lời chửi thề.

Tôi quay sang nhìn Lữ Bố.

“Đừng chửi. Nói lời hay ý đẹp đi.”

“…Đám hèn nhát?”

“Ừ.”

“…….”

Thấy tôi gật đầu hài lòng thì Lữ Bố nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Lúc đó Trương Liêu lên tiếng hỏi tôi.

“Ngài Đinh Lăng cũng thỉnh thoảng chửi thề mà ạ?”

“…Ta đang cố nhịn hết mức có thể.”

“…….”

Tôi cảm nhận ánh mắt của Trương Liêu và Lữ Bố liền hơi quay đầu đi.

Khi ánh mắt chạm phải Tư Dư thì em ấy gật đầu nói.

“Em thấy ngài Đinh Lăng chửi thề cũng rất hay ạ.”

“Độc ác thật. Giữa lúc này còn cố lấy lòng kìa.”

Lữ Bố lộ vẻ mặt không thể tin nổi.

“Rất hợp nhau nhỉ.”

“Hả?”

Lúc đó từ phía sau vang lên một giọng nói lần đầu tiên nghe thấy.

“Đây là lần đầu chúng ta nói chuyện với nhau như này nhỉ?”

Thiếu nữ tóc bạc dài chấm đất.

“Đinh Lăng.”

Chính là thiếu nữ có đôi mắt màu bạc giống hệt màu tóc đã nhìn chằm chằm tôi thời điểm đối đầu với Đổng Trác.

“…Các hạ là ai ạ?”

Vốn đã tò mò nên nhân cơ hội này tôi hỏi tên.

Nghe câu hỏi của tôi thiếu nữ lộ vẻ mặt tủi thân.

“Lúc ở Cự Lộc ta đã bám theo ngươi như vậy mà. Có chút tủi thân đấy.”

“…Ừ.”

Chẳng lẽ.

“Vậy từ giờ hãy nhớ kỹ cho rõ.”

Thiếu nữ khẽ hắng giọng.

“Tên ta là Tào Tháo Mạnh Đức.”

“…….”

“Sau này chúng ta hãy thân thiết với nhau nhé.”

Nhân vật chính của Tam Quốc chí cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt tôi.

──────────

Tào Tháo sau khi tự giới thiệu liền nói về việc cần gặp tôi.

“Có người muốn gặp ta sao?”

“Ừ. Chắc nếu biết là ai thì sẽ… ừm chắc không ngạc nhiên lắm đâu.”

Tào Tháo vừa định mở miệng thì đột nhiên tự mình gật gù rồi gật đầu.

“Dù sao ngươi cũng biết ai đang gọi mình rồi.”

“…….”

Không biết thật mà.

Rốt cuộc đang hiểu lầm cái gì vậy.

Tào Tháo rõ ràng quan tâm đến tôi một cách kỳ lạ dù tôi chẳng làm gì cả.

Vì vậy càng đáng sợ hơn.

Trương Giác thì chẳng sợ chút nào sao lại thế này.

Vì bị cái tên Tào Tháo đè ép nên mới vậy sao.

“Nghe nói sắp có trận đại chiến lớn với Đổng Trác.”

Nghe Tào Tháo nói vậy tôi nhún vai.

“Ta mong còn chẳng được.”

“Không sợ sao?”

“Ta sẽ thắng nên chẳng có lý do gì phải sợ.”

Dù rõ ràng về số lượng thì kém hơn nhưng giống như thời Loạn Khăn Vàng Đổng Trác bại dưới tay Trương Giác phải chạy trốn, tôi cũng có tự tin đuổi Đổng Trác trở về Tây Lương lần nữa.

“Đổng Trác cũng biết mình sắp thua nên khóa chặt cửa thành không chịu đánh.”

“…….”

“Ra ngoài thử xem. Ta sẽ đá bay cái mông nặng nề đó đi.”

Nghe tôi nói, Tào Tháo khẽ mỉm cười.

“Quả nhiên ngươi khiến ta hứng thú.”

“Không cần cũng được.”

“Càng hứng thú hơn nữa.”

Thật sự điên rồi sao.

Loại người này à? Càng bị đẩy ra thì càng hứng thú.

Đi theo Tào Tháo một đoạn thì dừng trước một ngôi nhà bình thường giống hệt những ngôi nhà khác.

“Tiếc là đã đến rồi. Như ngươi dự đoán thì chủ nhân nơi này đang gọi ngươi.”

“Ta không dự đoán được.”

“Giờ mới cố đẩy ta ra thì cũng vô ích thôi.”

Thật sự sắp phát điên mà.

“…Có phải người này hơi lạ không?”

“Ta cũng nghĩ vậy.”

Nghe Lữ Bố đi theo tôi nói thế, tôi cũng gật đầu.

Trương Liêu không đi theo mà trở về doanh trại để kiểm tra binh sĩ.

Tư Dư đương nhiên đi theo tôi.

Tào Tháo chẳng biết gì về suy nghĩ của tôi chỉ mỉm cười nhẹ rồi mở cửa bước vào trong.

“Bản Sơ. Ta dẫn người đến rồi.”

“Mời vào.”

Nếu Bản Sơ mà tôi biết thì chỉ có thể là Viên Thiệu.

Chẳng lẽ thật sự là Viên Thiệu?

“Đã chờ các hạ lâu rồi.”

Theo sau Tào Tháo bước vào phòng thì một nữ nhân tóc vàng cung kính hành lễ chào tôi.

“Ta là Viên Thiệu Bản Sơ.”

“À vâng. Rất vui được gặp.”

Thật sự là Viên Thiệu.

Tôi vụng về đáp lễ theo lễ nghi thì Tào Tháo đứng bên cạnh lại lộ vẻ mặt tủi thân.

“Sao với ta thì không dùng kính ngữ?”

“Ngươi cũng nói ngang với ta từ đầu mà.”

“Nghĩ lại thì đúng thật.”

Tào Tháo gật đầu trước lời tôi.

Cảm giác như đang quay một vở hài kịch vậy.

“…Haha. Thú vị thật. Người hợp với Mạnh Đức cơ đấy.”

Viên Thiệu nhìn cảnh tượng đó khẽ cười.

Hợp nhau cái gì chứ. Dù sao thì cũng hơi quá…

Tào Tháo đọc được biểu cảm của tôi lại nói bằng giọng tủi thân.

“Nếu hợp với ta thì phải vui chứ? Sao lại bày ra bộ mặt đó.”

“Nghĩ kỹ lại đi.”

“…….”

Nghe tôi nói, Tào Tháo trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.

“Không biết.”

“…….”

Thôi bỏ đi.

Viên Thiệu nhìn chúng tôi với vẻ mặt thích thú.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!