1-100

Chương 19: Đổng Trác (3)

Chương 19: Đổng Trác (3)

Bạn có biết đến định luật Lanchester không?  

Nói đơn giản thì khi hai đạo quân giao chiến trong điều kiện hoàn toàn giống nhau, bên đông hơn sẽ thắng bên ít hơn với tổn thất ít hơn.  

Điều kiện hoàn toàn giống nhau bao gồm mọi thứ.  

Năng lực chỉ huy. Trình độ vũ khí. Độ tinh nhuệ của binh sĩ. Trận chiến diễn ra không phải trong núi hay sông nước mà là bình địa.  

Nghe thì đương nhiên đúng không? Đúng vậy.  

Nếu hai đạo quân giống nhau về mọi mặt ngoại trừ số lượng mà chỉ biết tấn công thì bên ít hơn làm sao thắng được bên đông hơn. Trước đám đông thì không có anh hùng.  

Nhưng trong thực tế không tồn tại hai đạo quân giao chiến trong điều kiện hoàn toàn giống nhau.  

Vậy định luật Lanchester muốn nói gì?  

Rất đơn giản.  

Trong chiến tranh bên ít quân số sẽ cực kỳ bất lợi.  

Vì vậy để bên ít quân số thắng bên đông quân số thì buộc phải tạo ra biến số.  

Dùng kế sách dụ địch vào bẫy để vượt qua chênh lệch số lượng cũng tốt.  

Dùng vũ khí tiên tiến hơn để thể hiện sức mạnh khoa học cũng tốt.  

Dùng binh sĩ trật tự chỉnh tề để thắng đám ô hợp cũng tốt.  

Lợi dụng địa hình mai phục trong rừng hoặc dẫn dụ địch vào thủy chiến tiêu diệt cũng tốt.  

Nhưng đáng tiếc trong trận chiến với Đổng Trác hiện tại, chúng tôi không thể tạo ra các biến số đã nói ở trên.  

Không có mưu sĩ lập kế nên không thể dụ địch vào bẫy.  

Không phải lái xe tăng hay máy bay mà đều dùng binh khí lạnh nên không có chênh lệch vũ khí.  

Binh sĩ bên kia cũng là binh tinh nhuệ từng chiến đấu lâu dài với man di và phản quân nên trình độ tương đương.  

Địa hình cũng là bình địa gần Lạc Dương nên không thể lợi dụng đồi núi hay rừng rậm.  

Vậy thì làm sao để chúng tôi thắng được đạo quân đông hơn của Đổng Trác?  

Rất đơn giản.  

Nếu thiếu trí tuệ để lập kế thì dùng sức mạnh áp đảo đè bẹp là được.  

“Loại này mà gọi là binh tinh nhuệ? Đúng là trình độ của Đổng Trác!”  

“Á a a!”  

Lữ Bố lao thẳng vào giữa trận địch như máy xay thịt đang nghiền nát quân địch.  

Thật sự Lữ Bố như đang chơi ở một thế giới khác.  

Người khác chơi game chiến thuật còn một mình cô ấy chơi game chặt chém.  

Cứ như chỉ cần chém đầu tướng địch là hiện lên dòng chữ “Tướng địch! Đã bị tiêu diệt!”…  

“Khụ a a a──!!”  

“Tiếng hét to thật! Này! Đại tướng của các ngươi chết rồi đấy!”  

Thật sự giết rồi.  

Không biết từ bao giờ, Lữ Bố đã xông sâu vào trận địch một nhát chém chết tướng địch rồi hô lớn.  

Bộ binh dưới trướng tên tướng bị Lữ Bố giết bắt đầu hoảng loạn.  

“Phàn Trù tướng quân chết rồi!”  

“Bây giờ… phải làm sao đây?”  

Thấy bộ binh hoảng loạn sắp tan rã, một tướng khác gầm lên chỉ huy.  

“Bình tĩnh giữ vững vị trí! Trận hình tan vỡ là tất cả đều chết!”  

Ngay khi bộ binh lấy lại bình tĩnh, cố gắng củng cố trận hình đang rối loạn thì…  

“Chỉ huy binh sĩ thì tốt đấy, nhưng mà cũng nên để ý thân mình chứ?”  

“Điên rồi… Á a a──!!”  

“Tốt. Ai là người tiếp theo?”  

Tên tướng vô danh đang chỉ huy bộ binh đã chết dưới tay Lữ Bố.  

Nhìn Lữ Bố đi lại trong trận địch như đi trong nhà mình, ai cũng đều sợ hãi.  

“Con ngựa điên kia──! Đến đây bắt ta thử xem──!!”  

“Cái gì?”  

Nghe tiếng khiêu khích từ gần đó, Lữ Bố nắm chặt Phương Thiên Họa Kích run lên bần bật.  

“Sao thằng này con kia lúc nào cũng coi ta như thú vật vậy?”  

“Sợ rồi à! Haha! Thiên Hạ Vô Song cũng chỉ có thế──!!”  

“Haa…”  

Lữ Bố thở dài dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn kẻ khiêu khích.  

Lần này thật sự tức giận rồi.  

“Ngươi chết chắc rồi.”  

“…Haha! Đến đây đi!”  

Hắn sợ thật rồi.  

Nhìn cách hắn cho thương binh bao quanh dày đặc thì chắc nghĩ đã phòng bị Lữ Bố…  

“Tránh ra!!”  

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!  

Lữ Bố dùng Phương Thiên Họa Kích quét một vòng đám thương binh không chịu nổi lực mà buông vũ khí.  

Đám thương binh phòng bị Lữ Bố lập tức bị vô hiệu hóa.  

“……Ơ?”  

Khi tên tướng khiêu khích Lữ Bố đang ngẩn người thì Lữ Bố đã đến trước mặt vung Phương Thiên Họa Kích.  

────────────────

Nhìn trận hình bị Lữ Bố phá tan không chút kháng cự, Đổng Trác gầm lên.  

“Lý Nho──!!”  

“…Vâng chủ công.”  

Lý Nho cúi người thấp hơn bình thường.  

Dù là hắn nếu chọc giận Đổng Trác đang nổi điên thì cũng không yên.  

“Hoa Hùng đang làm cái quái gì vậy!! Cứ thế này trận hình sẽ tan vỡ mất!”  

Đổng Trác gấp gáp nói.  

Trận hình bị phá bởi Lữ Bố quá nhanh.  

Các tướng phải chỉ huy binh sĩ lần lượt ngã xuống như bù nhìn khiến hệ thống chỉ huy rối loạn, bộ binh đang lung lay sắp tan vỡ.  

“Đã dồn hết kỵ binh Tây Lương vậy mà sao vẫn chưa có tin tức gì thế──!!”  

Đổng Trác nổi trận lôi đình.  

Lẽ ra giờ này Hoa Hùng đã phải dẫn kỵ binh đánh vào hậu phương địch gây hỗn loạn rồi.  

Nhưng hỗn loạn cần xảy ra lại không xảy ra trong khi địch vẫn bình thản giao chiến.  

Tình hình không thể hiểu nổi.  

Đổng Trác nghĩ đến khả năng xấu nhất.  

“Chẳng lẽ phản bội? Nếu không thì tình hình này…”  

“…Chủ công.”  

Thấy Đổng Trác lẩm bẩm Lý Nho dè dặt mở miệng vì nghĩ phải nói điều này.  

“…Hiện tại kỵ binh do Hoa Hùng tướng quân dẫn dắt đang giằng co với kỵ binh địch.”  

“Cái gì?!”  

Đó là kỵ binh Tây Lương mạnh mẽ khiến ngay cả Khương tộc cũng run sợ bỏ chạy.  

Hơn nữa dẫn đầu là Hoa Hùng, người dũng mãnh nhất quân Đổng Trác, nên dù có bị cản trở cũng phải sớm xuyên thủng lập công rồi.  

Nhưng nếu ngay cả kỵ binh Tây Lương do Hoa Hùng dẫn dắt cũng không xuyên thủng nổi đối thủ…  

Lý Nho nhận ra sai lầm của mình cúi đầu thật sâu.  

“…Hình như ngoài Lữ Bố còn có một tướng giỏi khác ở quân địch.”  

“……”  

Với Đổng Trác, đây là tin cực kỳ thảm hại.  

────────────────

Hưu uông──!  

“Hự?!”  

Hoa Hùng đang đối đầu với một nữ nhân bất ngờ né lưỡi yển nguyệt đao nhắm vào cổ bằng cách ngửa người tối đa ra sau.  

“Khục!”  

Né thành công trong gang tấc nhưng cổ vẫn bị rạch một đường mỏng chảy máu.  

Chỉ cần sâu hơn một chút nữa là chết ngay.  

“…Né được rồi sao?”  

Hoa Hùng thầm nghĩ trong khi nhìn nữ nhân có gương mặt thanh tú không hợp với chiến trường đang thu yển nguyệt đao lại.  

“Nếu là Lữ Bố tướng quân chắc đã chém đứt một nhát rồi…”  

Phải thừa nhận.  

“Xem ra vẫn phải rèn luyện thêm.”  

Nữ nhân đang mỉm cười trước mặt mạnh hơn hắn.  

Kỵ binh Tây Lương do hắn dẫn dắt cũng đang bối rối trước kỵ binh địch mạnh hơn dự đoán.  

Hoa Hùng nhìn quanh nói.  

“…Trình độ kỵ binh thật sự đáng kinh ngạc.”  

“Bọn ta cũng từng chiến đấu với đám man di ăn ngủ trên lưng ngựa mà.”  

Ô Hoàn tộc. Tiên Ti tộc. Hung Nô tộc.  

Binh sĩ Tinh Châu từng giao chiến với tất cả bọn chúng không ai sánh bằng trong thiên hạ này.  

“Dù vậy bọn ta không thể rút lui.”  

Trận chiến này mang cả vận mệnh chủ công.  

Tuyệt đối không được thua.  

“Ta sẽ xuyên thủng ngươi, chứng minh năng lực trước chủ công.”  

“Không tệ.”  

Trước lời tuyên chiến của Hoa Hùng, nữ nhân chắn trước mặt,Trương Liêu, lên tiếng.  

“Vậy thì ta cũng sẽ chứng minh năng lực trước chủ công.”  

“…Xông lên đi!”  

Nói xong, Hoa Hùng và Trương Liêu lao vào nhau.  

────────────────

Quân Đổng Trác không ngăn nổi Lữ Bố, cuối cùng trận hình tan vỡ bị cuốn trôi như lá rụng.  

Tướng chỉ huy lần lượt chết dưới tay Lữ Bố từ phía sau làm sao giữ được vị trí.  

Dù là binh tinh nhuệ Tây Lương nhưng rốt cuộc họ cũng là người.  

Chỉ là chịu đựng nỗi sợ tốt hơn người thường chứ không phải hoàn toàn không sợ chết.  

Hơn nữa thỉnh thoảng Lữ Bố còn đánh úp phía sau quân của Đổng Trác đang nhìn về chính diện nên đám không chịu nổi sợ hãi bắt đầu lén lút lùi về sau.  

Những vết nứt nhỏ như vậy đã đủ khiến trận hình quân Đổng Trác tan vỡ.  

“Rút lui! Rút lui──!!”  

Nhờ công trạng của Lữ Bố, trận hình quân Đổng Trác cuối cùng tan vỡ, mà trong chiến tranh trận hình tan vỡ đồng nghĩa với thất bại.  

Đổng Trác biết rõ điều đó nên ngay khi trận hình tan rã không chút do dự ra lệnh rút lui.  

Thay vì tiếp tục trận chiến vô vọng thì thà cứu được thêm chút binh sĩ còn hơn.  

Dĩ nhiên tôi không có ý định để quân Đổng Trác chạy thoát dễ dàng.  

“Địch đang chạy! Truy kích!”  

Binh sĩ tôi cũng đã rất mệt nhưng địch cũng vậy.  

Dồn chút sức lực cuối cùng, chúng tôi bắt đầu truy kích.  

────────────────

“Khục hặc──!”  

Hoa Hùng phun máu.  

Rõ ràng đã dùng cán thương hất ra vậy mà yển nguyệt đao lại uốn lượn như rắn xuyên thủng bụng hắn.  

“Kỹ thuật Lữ Bố tướng quân thường dùng nhưng quả nhiên rất khó chịu.”  

Dùng sức mạnh ép buộc thay đổi hướng tấn công sao? Làm thế được à?  

Hoa Hùng miệng chảy máu nhìn nữ nhân đã đánh bại mình.  

“…Tinh Châu toàn quái vật sao nổi.”  

Trương Liêu vẫn để yển nguyệt đao xuyên qua người nói với Hoa Hùng.  

“Nếu không mạnh thì đã chết từ lâu rồi.”  

“──Hừ hừ. Thật muốn biết đó là nơi như thế nào.”  

Nhìn quân Đổng Trác đang đại bại, Hoa Hùng lộ ánh mắt xa xăm.  

Cuối cùng không đáp ứng được kỳ vọng của chủ công.  

Trương Liêu nắm chặt yển nguyệt đao hơn.  

“Lời cuối cùng muốn nói gì không?”  

“…Chỉ là tiếc nuối.”  

Cuối cùng không vượt qua được.  

Dù sao tướng chết trên chiến trường cũng là chuyện vinh quang.  

“Giết đi.”  

Hoa Hùng nhắm mắt, Trương Liêu không nói gì kéo yển nguyệt đao đang xuyên qua bụng hắn lên chém.  

Vị mãnh tướng số một quân Đổng Trác ngã xuống mặt đất lạnh lẽo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!