Liên quân giờ đã công khai co vòi đến mức rõ ràng cảm nhận được, không còn ra tay nữa.
Dù lộ diện cũng chỉ đứng ở khoảng cách tên không tới, bắn vài phát cung kiểu trưng bày rồi thôi.
Khoảng cách mà tên từ tường thành cao của chúng tôi cũng không tới được, đương nhiên tên bọn chúng bắn cũng không chạm đến chúng tôi.
Nhìn hành động đó, tôi biết rõ bọn chúng giờ đang thực sự suy nghĩ xem lấy danh nghĩa gì để rút lui.
Tôi từng nghĩ trước khi liên quân rút lui thì nên tặng chúng một món quà tạm biệt, nhưng bọn chúng nhớ rõ lần trước đã bị đánh đau một trận nên chuẩn bị phòng thủ cực kỳ kỹ lưỡng.
Những cọc ngựa được làm rất chắc chắn, trông như đã được chế tác kỹ lưỡng. Binh sĩ liên quân canh gác cực kỳ nghiêm ngặt.
Nhìn cảnh đó, tôi quyết định cứ im lặng ở yên.
Ừ. Giờ cứ đứng yên cũng tự động rút lui thôi, chẳng cần chọc tổ ong làm gì.
Tổn thất binh sĩ nhiều hơn dự đoán, nếu liều lĩnh thì có khi đại họa.
“Giờ không đến nữa rồi.”
Lữ Bố ngáp dài như buồn ngủ nói.
Từ khi liên quân bắt đầu tấn công Hổ Lao Quan, thời gian ngủ cũng không đủ nên Lữ Bố mệt mỏi cũng không lạ.
Ngay cả Lữ Bố vũ khí hình người còn thế này thì người thường khác thì sao.
“Ư ơ….”
“Ư ơ….”
Binh sĩ lảo đảo như thây ma đi lại trên tường thành.
Nhìn mà tôi còn thấy rợn người.
Có người ngồi dựa tường thành chợp mắt, có người nằm thẳng cẳng ngáy khò khò.
Trương Liêu và Từ Hoảng cũng không giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Thành thật thì nếu thiếu một trong số họ thì trận chiến đã khó khăn hơn rất nhiều, nên tôi đã đảm bảo thời gian nghỉ ngơi đầy đủ, nhưng trông vẫn vất vả.
Tôi… thì chăm chỉ núp sau lưng Tư Dư.
Tôi đã nói rồi mà trông thật chẳng ra gì. Dù sao sự tồn tại của thủ lĩnh thế lực cũng góp phần nâng cao sĩ khí nên coi như tôi đã hoàn thành vai trò.
Tôi nghĩ mình giống như một loại bùa hộ mệnh vậy.
Tư Dư lấy lý do tôi nguy hiểm nên tuyệt đối không rời khỏi bên tôi.
Thành thật thì chỉ cần tiến lên một chút trên chiến trường là tên đã bay tới, nguy hiểm là đúng.
…Dù vậy thì tên bay về phía tôi có vẻ hơi quá mức.
Nếu tôi chết trên chiến trường thì chắc chắn là trúng tên mà chết.
Đang nghĩ điều mà nếu người khác biết chắc sẽ giật mình thì tôi cảm nhận được ánh mắt Tư Dư đang nhìn chằm chằm mình.
“…….”
“…Sao vậy?”
Tư Dư vẫn nhìn tôi với vẻ gì đó bất mãn, nói bằng giọng cộc lốc.
“…Đừng có nghĩ vớ vẩn kiểu bỏ mặc em mà chết gì đó.”
Giật cả mình.
Sao lại như đọc được tâm tư vậy.
Tư Dư như nhìn thấu hết suy nghĩ của tôi vẫn nhìn tôi bằng vẻ cộc lốc.
“Nhìn biểu cảm là biết ngay.”
“?”
Rốt cuộc biểu cảm gì mà nhìn là biết người ta đang nghĩ đến cái chết vậy.
Quả nhiên Tư Dư rõ ràng là sống trong thế giới võ hiệp.
Tôi cười nói.
“Ơ. Chỉ nghĩ vu vơ thôi. Ta đâu có chết thật được.”
“…….”
“Thật mà?”
Nhưng trong sáng tác thì nói “đâu có” xong là chết thật lại thành truyền thống.
“…Ngài Đinh Lăng.”
Có lẽ nhận ra tôi lại đang nghĩ linh tinh trong đầu, Tư Dư gọi tên tôi.
Không phải ngẫu nhiên mà là thực sự đọc được suy nghĩ của tôi thì phải.
Tôi nhún vai mở miệng.
“Không, theo lẽ thường ai lại muốn chết chứ.”
“…….”
“Đừng lo. Ta thật sự không chết đâu.”
Nói xong tôi cười nhếch.
“Vốn dĩ có Tư Dư ở đây thì ta chết thế nào được?”
Luôn mở to mắt xanh lè canh chừng xung quanh tôi thì ai giết được tôi.
Ngược lại còn bị bắn ngược về âm phủ ấy chứ.
“Ta sẽ sống thật lâu thật lâu, hưởng hết thiên thọ rồi mới đi.”
“…Đến lúc đó em cũng sẽ theo ngài.”
“?”
Không phải ý đó mà.
Tư Dư vẫn bình thản mở miệng.
“Chỗ em nên ở là bên cạnh ngài Đinh Lăng.”
“…….”
Tình cảm nặng nề quá….
“Chớp mắt cái đã ghi điểm rồi kìa!”
“Lữ Bố?”
Không biết từ lúc nào Lữ Bố đã đến gần, gật gù đầu nói.
“Không biết cô nương nói gì nhưng dù sao ta cũng thế!”
“Không biết nói gì mà cũng đồng ý?”
“Dù sao cũng thế!”
Bộ dạng tuyệt đối không chịu thua dù chẳng biết gì, gật đầu lia lịa đúng là phong cách Lữ Bố.
“Nàng nói sau này ta già rồi chết thì sẽ theo ngay sau.”
“Ơ? Cái đó thì….”
Lữ Bố mở to mắt kinh ngạc.
Đúng rồi. Đây mới là phản ứng của người bình thường…
“Nghe lãng mạn đấy chứ?”
“?”
“Ta cũng làm được mức đó!”
Cái đứa này này cũng hơi điên rồi.
Đây chính là kẻ lãng mạn tiêu biểu của Tam Quốc sáng tác hậu thế…?
Kẹp giữa nhà lãng mạn tiêu biểu của Sở Hán Chí và kẻ lãng mạn tiêu biểu của Tam Quốc Chí nên đầu tôi quay cuồng.
──────────
Bản doanh liên quân.
Trong chỗ ở của minh chủ, một nam nhân cung kính chắp tay mở miệng.
“Ngài Viên Thuật. Giờ thế lực chúng thần sắp không chịu nổi tình trạng cạn lương thực rồi.”
“Thế thì sao?”
“Xin ngài rộng lượng như biển cả, hỗ trợ cho chúng thần chút ít…”
“Hừ. Lâu lắm mới có tâm trạng tốt, nghe nói có chuyện quan trọng nên ta mới nghe, hóa ra lại là chuyện đó.”
Viên Thuật ngồi trên ghế uống nước mật ong cắt lời nam nhân, cười khẩy.
“Ta có lý do gì phải giúp đỡ thế lực không hợp tác với ta?”
“Đó là chuyện của thế lực khác, chúng thần thì không như vậy!”
“Giờ dám cãi lại lời ta? Lễ nghi cơ bản đã không xong rồi.”
Viên Thuật mỉa mai thái độ nam nhân đang kêu oan.
Nhớ ra giờ quyền chủ động nằm trong tay Viên Thuật, nam nhân ngoan ngoãn cúi đầu.
“…Xin lỗi.”
“Ừ. Lần này đặc biệt tha thứ. Đây chẳng phải rộng lượng như biển cả mà ngươi vừa nói sao?”
“…….”
Những người gần Viên Thuật hưởng ứng lời hắn.
“Đúng vậy! Hôm nay lại cảm động trước độ lượng của ngài Viên Thuật!”
“Thiên hạ theo ngài Viên Thuật là chuyện đương nhiên!”
Viên Thuật cười khoái chí.
“Ha ha ha! Chỉ biết nói lời hay ý đẹp!”
Nhìn cảnh bè lũ liếm láp lẫn nhau xấu xí, nam nhân cúi đầu.
Từ “ám quân” chắc chắn sinh ra để chỉ loại người này.
“Thiên hạ không có gì miễn phí. Ta đưa lương thực thì các ngươi đưa gì lại?”
“Ý ngài là…!”
Nam nhân kinh ngạc mở to mắt trước lời Viên Thuật.
Hắn biết bọn họ đã chiến đấu hết mình với quân Đinh Lăng đến mức nào mà lại hành xử thế này?
Viên Thuật không quan tâm phản ứng của nam nhân, tiếp tục bằng vẻ mặt thờ ơ.
“Ừ. Đưa mười vạn binh thì ta sẽ suy nghĩ.”
Thái độ nếu đáp ứng yêu cầu thì sẽ cân nhắc.
Trong lúc các thế lực liên quân khác dần co vòi, hắn vẫn tận tụy đến cùng, vậy mà thái độ Viên Thuật giờ hoàn toàn coi thường hắn.
“Thôi! Chúng thần tự giải quyết vậy!”
Nhận ra từ đầu Viên Thuật không có ý hỗ trợ lương thực, nam nhân giận dữ đỏ mặt, quay phắt lưng.
“Chậc chậc. Ta cho cơ hội ngàn năm có một mà cũng đạp đổ.”
Viên Thuật đắc ý chế giễu nam nhân đang rút lui, không biết mình sai ở đâu, chậc lưỡi.
“Chủ công! Tin khẩn!”
Nam nhân vừa rời khỏi chỗ Viên Thuật không lâu thì truyền lệnh lao vào với dáng vẻ hốt hoảng.
Một văn quan gần Viên Thuật không hài lòng mở miệng.
“Đồ kia! Đây là nơi nào mà ăn mặc luộm thuộm thế…”
“Thôi. Để ta nghe xem.”
Viên Thuật ngăn văn quan đang thay mình nổi giận, lộ vẻ đắc ý như sắp có chuyện lớn.
Văn quan nhận ra Viên Thuật muốn gì, nhanh chóng cúi đầu.
“Đúng, đúng vậy! Độ lượng của Viên Thuật ngài không ai sánh bằng!”
“Ha ha ha! Lời nịnh thì thôi đi!”
Miệng cười toe toét trông vô cùng hài lòng.
Văn quan thở dài trong lòng vì phải đáp lại từng câu, nói.
“Vậy là sao? Ngài đã rộng lượng ban cơ hội thì nếu nội dung không đáng kể ngài sẽ không hài lòng.”
Truyền lệnh vừa vào đã thấy tình hình kỳ lạ nên không nắm được.
Hắn chỉ đến truyền tin khẩn thôi mà…
Truyền lệnh nghĩ kệ rồi hét to.
“Quân Khăn Vàng lại bắt đầu gây rối!”
“Gì cơ?”
Tin bất ngờ khiến Viên Thuật mở to mắt.
Quân Khăn Vàng sau khi Trương Giác mất tích thì phần lớn tan rã hoặc lén lút hoạt động nhỏ lẻ, hắn biết vậy mà?
“Các tàn dư quân Khăn Vàng rải rác khắp thiên hạ giả dạng dân chúng xâm nhập, đốt quan phủ và kho lương, gây đủ kiểu ngang ngược!”
“……Chẳng lẽ cả thành của ta cũng xảy ra chuyện đó?”
Truyền lệnh cúi đầu xấu hổ.
“Vâng! Xảy ra quá nhanh nên không kịp ứng phó…”
“Đám vô năng này!!”
Viên Thuật cắt lời quát lớn.
“Vậy thì bắt được đám khốn kiếp đó chưa!”
“Quân Khăn Vàng đốt xong lập tức chạy mất, không bắt được một tên nào!”
“Khục a a a!”
Với Viên Thuật đây là tin khiến ruột gan đảo lộn.
1 Bình luận
Mà sức main ko bt có đọ đc với mấy vợ ko nữa chứ