1-100

Chương 21: Đổng Trác (5)

Chương 21: Đổng Trác (5)

Gần đây Lữ Bố có một nỗi lo.  

Con ngựa nàng cưỡi không chịu nổi trận chiến của nàng.  

“…Lại phải đổi rồi.”  

Lữ Bố nhìn con ngựa mình đang cưỡi, kiểm tra tình trạng rồi lắc đầu.  

Rõ ràng lúc mới nhận, con ngựa này cơ bắp săn chắc, thân hình cân đối, đầy sức mạnh, vậy mà chỉ một tháng đã gầy rộc đi.  

Hơn nữa đây là loại ngựa mà man di ăn ngủ trên lưng vẫn cưỡi.  

Dù sức mạnh tức thì có kém hơn chút nhưng độ bền thì vượt trội.  

Nếu chỉ một hai con như vậy thì có thể cho là ngựa yếu, nhưng tất cả ngựa Lữ Bố từng cưỡi đều biến thành thế này.  

Nghĩa là ngựa không theo kịp thể lực của Lữ Bố.  

Lữ Bố nhìn con ngựa, bất mãn buông lời.  

“Sao động vật mà không theo kịp sức người vậy?”  

“Phừ rừng.”  

Nghe Lữ Bố nói, con ngựa nàng đang cưỡi kêu lên.  

Tiếng kêu như đang bảo “ngươi không phải người”.  

Ngược lại, con ngựa này đã cõng Lữ Bố một tháng mà vẫn trụ được, chứng tỏ nó rất xuất sắc.  

“……Ừm. Làm sao bây giờ.”  

Đinh Lăng từng nói đừng ngại, muốn đổi thì cứ nói với hắn, nhưng đâu phải chuyện dễ dàng thế.  

Dù Lữ Bố chẳng thèm để ý ai, nhưng trước người mình thích thì vẫn phải để ý.  

Lữ Bố ngửa mặt nhìn trời thở dài.  

“Haa. Hay là từ trên trời rớt xuống một con ngựa cực tốt nhỉ.”  

“Ngài ở đây ạ. Tiểu nhân tìm mãi mới thấy.”  

“Ừ?”  

Lữ Bố đang ngửa mặt nhìn trời nghĩ có phải ai tìm mình không thì cúi đầu nhìn về phía trước.  

Một nam nhân có vẻ mặt quen quen đang nói chuyện với nàng.  

“Ngươi là ai?”  

“Thật tủi thân quá. Tiểu nhân là Lý Túc, Lý Túc đây. Cùng quê hương mà.”  

Lý Túc thân thiết tiến lại gần, Lữ Bố nhíu mày.  

“Muốn chết thì mới lại gần.”  

Nghe vậy Lý Túc đang tiến gần lập tức dừng bước.  

“Lúc nhỏ chỉ biết khinh thường ta, sau này thấy ta thành đạt thì lại giả vờ quen biết bám víu.”  

Lữ Bố giơ Phương Thiên Họa Kích chỉ vào Lý Túc cười.  

“Này. Muốn thử đoán xem không?”  

“……”  

“Bao nhiêu đứa không nghe lời cảnh cáo, cứ giả vờ quen biết rồi bị ta giết chết rồi.”  

Lý Túc cảm giác như từ Phương Thiên Họa Kích sắc bén đang nhỏ máu.  

Thấy cách này không được, Lý Túc nhanh chóng lùi lại cúi đầu.  

“…Tiểu nhân hôm nay đến là để tặng quà cho Lữ Bố tướng quân.”  

“Ngươi cũng biết điều đấy. Nhưng quà gì?”  

Nghe đến quà Lữ Bố có phản ứng, Lý Túc cười nhếch.  

Dùng chuyện cùng quê để giả vờ thân thiết thì thất bại, nhưng điểm mê tiền của Lữ Bố vẫn không thay đổi.  

“Các ngươi, mang hết xuống đây.”  

Lý Túc vừa dứt lời, những nam nhân lực lưỡng gần đó bắt đầu dỡ đồ từ xe ngựa.  

Lữ Bố nhìn đồ từ xe ngựa dỡ ra thì mắt mở to.  

Vàng bạc, lụa quý, đồ thủ công mỹ nghệ đắt tiền, các tác phẩm nghệ thuật…  

Tất cả của cải chất thành đống khiến Lữ Bố không giấu nổi kinh ngạc.  

“Ơ, cái gì đây?”  

“Tất cả đều là quà tặng cho Lữ Bố tướng quân.”  

“Cho nhiều vậy?”  

Thấy Lữ Bố đã nửa bị lay động, Lý Túc không giấu nổi nụ cười.  

“Vẫn còn món quà mà Lữ Bố tướng quân thích nhất chưa đưa ra.”  

“…Còn hơn cả đống này?”  

Lúc đó mắt Lữ Bố bắt gặp một con ngựa.  

Con ngựa đỏ to lớn hơn hẳn các con khác, chậm rãi bước tới khoe uy phong.  

Toàn thân đỏ rực nhưng không hề kỳ quặc, ngược lại toát lên khí thế không ai dám lại gần.  

Nếu có thần mã trong loài ngựa thì chính là con này.  

Lý Túc thấy Lữ Bố không nói nên lời, mắt dán chặt vào Xích Thố Mã, chậm rãi mở miệng.  

“Tất cả những thứ này đều do chủ công của tiểu nhân, người ngưỡng mộ Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố tướng quân, gửi đến.”  

“……”  

“Nếu ngài theo Đổng Trác đại nhân thì sẽ có nhiều hơn nữa…”  

“Cái gì?”  

Không khí Lữ Bố đang ngẩn ngơ đột nhiên thay đổi.  

Không khí lạnh đi nhanh chóng khiến Lý Túc phải ngừng lời.  

“Đúng là thế thật. Cho nhiều vậy chắc chắn có mục đích.”  

“……”  

“Vừa rồi chưa nghe rõ. Nói lại đi. Đổng Trác gì cơ?”  

Lữ Bố tự nói một mình rồi cười nhếch bảo Lý Túc nói tiếp.  

Lý Túc cảm thấy bất an toát mồ hôi lạnh nhưng vẫn tiếp tục.  

“Chủ công của tiểu nhân dù từng bại dưới tay ngài nhưng không hề oán hận gì.”  

“Ừ. Rồi sao?”  

“Điều đó chứng tỏ Đổng Trác đại nhân có đủ độ lượng để thống lĩnh thiên hạ…”  

“Không, bỏ cái đó đi.”  

Lữ Bố cười nói.  

“Nói thẳng mục đích đi. Muốn gì.”  

Dù cười nhưng Lữ Bố đã hết kiên nhẫn, Lý Túc vội nói.  

“Chủ công của tiểu nhân muốn võ nghệ của ngài.”  

“……”  

“Nếu ngài theo chủ công thì sẽ có nhiều hơn những thứ này…”  

“Khà ha ha ha!”  

Chưa nói hết câu Lý Túc đã bị Lữ Bố cắt ngang bằng tiếng cười ôm bụng.  

“Lâu lắm mới cười lớn thế này. Thật sự thú vị.”  

Cười một lúc Lữ Bố lau nước mắt nói.  

“Vậy thì sao? Bảo ta chém đầu Đinh Lăng mang về chứng minh trung thành à?”  

“……”  

“Sao im thế? Thật sự định vậy hả?”  

Nói xong sắc mặt Lữ Bố lạnh tanh.  

“Mang hết đồ đi mà cút.”  

“……Chủ công của tiểu nhân gửi những thứ này với ý gì ngài không biết sao.”  

“Ừ? Ta biết chứ.”  

Lữ Bố gật đầu.  

“Cho nhiều vậy mà vẫn nói được những lời vớ vẩn thì chắc chắn là để ngươi sống sót về báo.”  

“……”  

Lữ Bố bước tới vuốt đầu Xích Thố Mã.  

“Phừ rừng.”  

“Tính tình còn hiền nữa chứ?”  

Con Xích Thố Mã từng hung dữ với mọi người nay lại thân thiết với Lữ Bố khiến Lý Túc cúi đầu.  

“Trước khi đổi ý thì mau cút đi.”  

“……Ngài sẽ hối hận đấy.”  

“Cơ hội cuối cùng đấy.”  

Lữ Bố vẫn vuốt đầu Xích Thố Mã nói.  

“Cút.”  

“……”  

Lý Túc và đám người tay không rời đi, Lữ Bố buông tay khỏi Xích Thố Mã, vui vẻ nói.  

“Ôi. Sống tốt nên được tặng quà thế này!”  

Con ngựa gầy rộc từng cưỡi nhìn bằng ánh mắt “ngươi á?”, nhưng Lữ Bố phớt lờ.  

Nhìn đống của cải chất cao như núi, Lữ Bố cười.  

“Những thứ này đều phải đưa cho Đinh Lăng!”  

Lữ Bố đã biết cái gì quan trọng hơn vàng bạc châu báu.  

──────────

“Vậy đây là toàn bộ quà nhận được?”  

“Ừ!”  

Tôi nhìn Lữ Bố đột ngột tìm đến mà không giấu nổi kinh ngạc.  

Chính xác hơn là kinh ngạc vì đống của cải Lữ Bố mang theo.  

“…Có muốn gì không?”  

“Ơ?”  

“Làm việc tốt thì phải có báo đáp chứ. Cứ nói đi! Muốn gì cũng được!”  

Nụ cười không rời môi.  

Đang thiếu tiền đến mức eo hẹp, giờ lại có người tốt thế này!  

Tâm trạng vui vẻ tôi vỗ ngực bảo Lữ Bố cứ nói.  

“Thật, thật chứ? Vậy mai cùng đi chơi đi!”  

“Chuyện nhỏ.”  

Sắp phải gặp hoàng đế và quan viên triều đình, nhưng trì hoãn chút cũng được.  

Chắc sẽ không ai nói gì, vì nghĩ đến việc tôi cứu khỏi Đổng Trác thì hẳn vẫn còn biết ơn tôi.  

Chút chậm trễ này chẳng thành vấn đề.  

Thấy tôi đồng ý, Lữ Bố nói thêm.  

“Không có con nhỏ kia thì tốt hơn…”  

“Ừ?”  

“Mai ta sẽ ở bên ngươi cả ngày. Không có cũng được!”  

Tôi quay lại nhìn Tư Dư.  

“Nàng nói vậy đấy.”  

“Nếu thắng được em thì sẽ suy nghĩ.”  

“……”  

Ánh mắt lạnh tanh kìa.  

Tư Dư đang giận rồi.  

Nghe Tư Dư nói Lữ Bố lớn tiếng thách thức.  

“Ngươi nói hay lắm! Lần này ta sẽ thắng!”  

“……”  

“Lại coi thường ta!”  

Lữ Bố gầm gừ rút Phương Thiên Họa Kích, Tư Dư cũng rút kiếm đáp trả.  

Nên nói hai người này thân thiết hay không thân thiết đây.  

Lữ Bố và Tư Dư thỉnh thoảng đấu khí nhau rồi đại luyện.  

Đại luyện luôn không phân thắng bại, chỉ dừng khi tôi nói thôi, nhưng nhìn Lữ Bố thở hổn hển còn Tư Dư vẫn mặt không đổi sắc thì không khó đoán ai thắng.  

Điều đáng kinh ngạc là Lữ Bố ngày càng mạnh lên.  

Tư Dư quá mạnh nên khi đấu với nhau không thấy rõ, nhưng khi đấu với người khác thì khác biệt hiện rõ.  

Trương Liêu thường luyện với Lữ Bố còn ngạc nhiên bảo cô ấy mạnh hơn trước nhiều.  

Tống Hiến, Hậu Thành, Ngụy Tục thì từ xưa đã bị đánh bay một phát, nên bỏ qua. Cá nhân tôi thấy họ bị treo trên cây như giặt đồ thì hơi buồn cười.  

“Mang Tư Dư ra ngoài đi. Hôm nay ta nhất định thắng!”  

Lữ Bố lại nổi hứng tranh thắng nhìn tôi nói.  

“……Hừ.”  

“Cười? Cười hả──!!”  

Tư Dư vẫn mặt lạnh phát ra tiếng cười khiến Lữ Bố đương nhiên nhảy dựng nghiến răng.  

Biết cách chọc tức nhau thật.  

Tôi đứng dậy bước đi.  

Nếu tôi không đi thì Tư Dư cũng không đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!