Quả nhiên phải nói là quân đội do Tôn Kiên dẫn dắt.
Trận chiến với quân Tôn Kiên diễn ra vô cùng kịch liệt.
Tôn Kiên được Viên Thuật hậu thuẫn, dùng thiên phú chiến thuật và chỉ huy lão luyện điều khiển công thành chiến một cách thuần thục.
Dù vậy tôi không nghĩ chúng tôi sẽ bị xuyên thủng, nhưng bên Tôn Kiên cũng tuyệt nhiên không có dấu hiệu bị quân tôi đẩy lùi.
Tính tình liều lĩnh quá mức thành độc dược cuối cùng mất mạng, nhưng về dùng binh thuật chỉ huy binh sĩ thì trong Tam Quốc Chí ít có nhân vật sánh bằng Tôn Kiên.
Thực tế Tôn Kiên trừ bại dưới tay Từ Vinh thì chưa từng chịu bại trận thực sự nào.
Chết dưới tay Hoàng Tổ cũng chỉ là liên tiếp thắng lợi rồi bên Lưu Biểu trúng số độc đắc một lần.
Thấy chưa. Chắc chắn binh sĩ các đội chưa từng huấn luyện chung, vậy mà giờ vẫn khéo léo chiến đấu dù có cả một phần quân Viên Thuật.
Không phải ngẫu nhiên mà có biệt danh Mãnh Hổ Giang Đông.
Tính tình nóng nảy, hành động khinh suất, khuyết điểm tính cách rõ ràng có, nhưng nếu hỏi có chắc không phải mãnh tướng xuất chúng thì ai cũng lắc đầu phủ nhận nam nhân đó.
……Nam nhân đúng không?
Chắc là nam nhân rồi.
Dù tính tình mãnh liệt đến đâu thì trong công thành chiến cũng không phải loại tướng liều lĩnh tự mình leo tường thành lộ diện.
Công thành chiến bắt đầu từ sáng sớm kéo dài đến lúc mặt trời lặn, đã kéo dài hơn một tháng.
Ừ. Thế này mới bình thường. Công thành chiến vốn là loại chiến đấu kéo dài dai dẳng thế này.
Ngược lại trận công phòng Thiên Thủy của Đổng Trác bị chiếm trong một ngày mới là bất thường.
Công thành chiến vượt quá một tháng, hành động của liên quân vốn chỉ phái Tôn Kiên bắt đầu dần thay đổi.
Vài chư hầu nhìn sắc mặt nhau, lén lút bắt đầu tham gia công thành chiến.
Chỉ lặp lại chiến tranh tiêu hao thì nghĩ bên mình thân thể lớn hơn sẽ có lợi.
Và chắc hẳn cũng có ý không thể để Tôn Kiên một mình lập công.
Tôn Kiên nghĩ gì về hành động này của liên quân thì không biết, nhưng liên quân tích cực hành động thì không phải tin tốt với chúng tôi.
Dù vậy cũng không thể đánh lén vào ban đêm.
Việc đơn vị đảm nhiệm vai trò tiên phong lại là Tôn Kiên quả thực quá quan trọng.
Liều lĩnh đánh lén đêm thì ngược lại bị phản kích rơi vào nguy cơ.
Trong Diễn Nghĩa cũng phải đến khi hết lương thực binh sĩ không còn sức chiến đấu thì Hoa Hùng mới đánh lén đêm đánh bại Tôn Kiên.
Nghĩ kỹ xem. Ở đây Viên Thuật có vì ghen tị Tôn Kiên lập công mà cắt đứt lương thực trong thời gian gần không?
Nếu công thành chiến kéo dài dai dẳng thì có thể, nhưng tôi nghĩ tạm thời thì không.
Đã ngồi ghế minh chủ liên quân thì nghĩ công của liên quân toàn bộ là công của mình, không lý nào để con chó săn thay mình chiến đấu phía trước bị đói.
Như vừa nói, các chư hầu khác cũng dần tham chiến nhắm đến lập công.
Từ góc nhìn Viên Thuật mong bọn chúng tự đấu đá tự diệt thì chỉ cổ vũ, không lý nào làm chuyện vô ích chọc giận.
Vô số liên quân lấy Tôn Kiên làm tiên phong như nước lũ tràn về Hổ Lao Quan.
Và phía sau được Viên Thuật thế lực giàu có nhất hậu thuẫn.
Chỉ nghe thôi đã thấy lý tưởng. Rất lý tưởng…
Liên quân không phải ngẫu nhiên có chữ “liên” trong liên quân.
Thông tin trong liên quân ít nên không biết chi tiết, nhưng chắc chắn giờ trong liên quân cũng đang xảy ra vô số rạn nứt lớn nhỏ.
Giữa lúc đó một đại sự kiện cắt đứt liên kết yếu ớt của liên quân nổ ra? Ngày đó liên quân tan rã ngay.
Và tôi nghĩ đại sự kiện đó chắc chắn sẽ xảy ra.
Quy mô liên quân lớn là sự thật. Nhưng quy mô lớn thì miệng ăn cũng tăng kinh khủng.
Thêm yếu tố viễn chinh đường dài nữa thì? Chỉ tưởng tượng thôi đã nổi da gà vì lượng lương thực cần bao nhiêu.
Tôn Kiên từ trước hay không kiềm chế tính tình gây chuyện nhiều nên lấy Viên Thuật làm hậu thuẫn hoạt động, nên Viên Thuật giờ chắc coi Tôn Kiên là thuộc hạ mình.
Vì vậy mới không tiếc hỗ trợ đủ kiểu cho Tôn Kiên mà mình coi là thuộc hạ.
Viên Thuật tham lam đó tuyệt đối không phải loại chia sẻ vật mình có cho người không phải phe mình.
Tạm thời sẽ rộng rãi chia sẻ vật tư cho liên quân như ban ơn, nhưng kéo dài đến bao giờ?
Tận mấy chục vạn người. Liên quân cũng không phải ngu nên chắc mang theo lương thực cho mình ăn, nhưng không nhiều.
Cuối cùng thời gian trôi qua đành phải yêu cầu hỗ trợ, nhưng tôi nghĩ Viên Thuật sẽ không hỗ trợ lương thực đủ nuôi bấy nhiêu binh sĩ.
Không chỉ Viên Thuật, các chư hầu liên quân khác cũng sẽ giấu kỹ lương thực mình chỉ cho mình ăn.
Vốn đói bụng thì con người tự nhiên nhạy cảm.
Tôi chỉ mong ngày đó mau đến, cố gắng cầm cự hết sức.
Rắc rắc─!
Lúc đó công thành khí bên kia tường thành bốc cháy rồi đổ sụp xuống.
Vài liên quân không tránh kịp đống cháy đổ ập xuống thét thảm.
Hôm nay cũng chẳng có gì đặc biệt.
──────────
Hổ Lao Quan đang diễn ra công thành chiến thời gian thực.
Tôn Kiên đang chỉ huy binh sĩ vuốt cằm, lộ vẻ khó xử.
“Ừm…. Dự đoán trước nhưng không dễ dàng.”
Binh sĩ quân Đinh Lăng không phải vấn đề lớn.
Có dấu vết vội vã chiêu mộ tân binh tăng quân số.
Tân binh quân Đinh Lăng không chịu nổi hơi nóng chiến tranh lần đầu, liên tục ngã xuống.
Vấn đề là các tướng dẫn dắt bọn chúng.
Lữ Bố chỉ sự tồn tại đã nâng cao sĩ khí binh sĩ xung quanh thì khỏi nói, ngoài ra nữ tử tuổi trẻ cầm yển nguyệt đao hay nữ nhân tóc cam vung đại phủ cũng là vấn đề.
Tôn Kiên tự tin về võ nghệ mình, nhưng chính vì vậy càng biết rõ.
Trong đám đó không ai là tướng có thể dễ dàng thắng.
Dù tự tin thắng được Công Tôn Toản ác mộng man di phương Bắc, nhưng chỉ nhìn cũng cảm nhận không dễ dàng.
Tôn Kiên lộ vẻ câm nín cười khan.
Thật là chuyện hoang đường.
Công thành khí tiếp cận tường thành thì một trong các tướng đã nhắc đến chạy đến như ma quỷ vô hiệu hóa nó.
Đặc biệt Lữ Bố nhẹ nhàng nhảy qua tường thành là đáng sợ nhất.
Vân thê đại thang khổng lồ bị sức mạnh kinh người dễ dàng vô hiệu hóa.
Đương nhiên đồng minh đang leo theo chỉ biết hoảng hốt nhìn thang đường đột đứt đoạn.
Vài kẻ xui xẻo trực tiếp rơi từ trên cao. Và đồng minh xung quanh bị cuốn theo, một lần chết mấy người.
Tỉnh lan công thành tháp thì chỉ cần đứng trước chặn đồng minh muốn leo tường thành, không ai dám bước tới.
Đương nhiên thôi. Chính ông nếu Lữ Bố khí thế ngút trời đứng trước cũng sẽ co vòi, huống chi binh sĩ.
Vì vậy dù đường mở binh sĩ vẫn lo lắng nhìn sắc mặt nhau, tạo nên cảnh tượng kỳ quái.
Cung thủ trên tỉnh lan? Nhìn Lữ Bố dùng cung một phát một người thì chỉ biết câm nín.
Thực ra nếu chỉ có Lữ Bố thì đã khuấy đảo Hổ Lao Quan thế nào đó.
Dù Lữ Bố xuất chúng đến đâu cuối cùng cũng chỉ một người.
Nhưng hai nữ nhân theo sau Lữ Bố cũng không hề tầm thường.
Hai nữ nhân đó chỉ huy binh sĩ khéo léo chặn chỗ Lữ Bố chưa kịp chắn, về khả năng lãnh đạo thì có vẻ còn hơn cả Lữ Bố.
Không chỉ vậy. Võ nghệ mà chính Tôn Kiên cũng không dám chắc thắng trực tiếp chiến đấu tiền tuyến, khiến phòng thủ càng thêm vững chắc.
Phừng─!
“Ứ a a a!”
Lúc đó Lữ Bố quét sạch một tỉnh lan, ném đuốc tẩm dầu đốt cháy tỉnh lan.
Bên ngoài xử lý da nên khó cháy, nên định đốt từ bên trong.
Tôn Kiên lắc đầu.
“Không tỉnh táo nổi.”
Liên quân phía sau chỉ quan sát tình hình dần tham chiến thêm sức là tin tốt.
Quy mô liên quân là đông đảo, dù bọn chúng phòng thủ tốt đến đâu liên tục tấn công thì sớm muộn cũng xuyên thủng.
Nhưng để xuyên thủng cửa ải đó phải mất bao lâu?
Theo Tôn Kiên nhìn thì để xuyên thủng cửa ải đó phải nhìn rất dài hạn.
Liệu đến lúc đó liên quân còn duy trì được không, Tôn Kiên rơi vào suy nghĩ.
‘Đám vô năng kia! Các ngươi rốt cuộc biết làm gì!’
‘Đã tôn ta làm minh chủ thì phải có thái độ xứng đáng!’
‘Ha ha ha! Thời đại Viên Thuật ta sắp đến rồi!’
Chắc không cầm cự nổi.
Tôn Kiên nhớ lại cảnh liên quân từ đầu đã rạn nứt mong manh, thở dài.
Có nhiều vấn đề khác, nhưng trên hết minh chủ là vấn đề lớn nhất.
Minh chủ phải giải quyết vấn đề liên quân đoàn kết liên quân thành một, vậy mà đã ra nông nỗi này thì…
“Ức! Cháy rồi!”
Chưa bao lâu lại một tỉnh lan bốc cháy thiêu rụi, Tôn Kiên ôm đầu.
1 Bình luận