1-100

Chương 84: U Châu Thứ Sử (7)

Chương 84: U Châu Thứ Sử (7)

“Thả chạy?! Thả chạy rồi sao?!”

Công Tôn Toản vừa dập tắt được lửa ở kho lương thực thì nghe tin đã để Lưu Ngu chạy thoát, lập tức gầm lên.

“Không phải kỵ binh thường mà là Bạch Mã Nghĩa Tòng ta phái đi, vậy mà vẫn để chạy thoát sao?!”

“Chủ công! Thần thật đáng xấu hổ!”

Nghiêm Cương quỳ một gối trước Công Tôn Toản, cúi rạp người xuống mà hét lớn.

Công Tôn Toản ghét nhất thuộc hạ biện minh.

Bảo vì thế này nên không được, vì thế kia nên bất đắc dĩ…

Chỉ riêng những kẻ bị Công Tôn Toản chém đầu vì biện minh thôi, theo trí nhớ Nghiêm Cương đã vượt quá trăm người.

Nghiêm Cương phán đoán rằng thà nhanh chóng nhận tội chịu phạt còn tốt hơn.

Việc Nghiêm Cương cúi rạp người, run lẩy bẩy hình như có tác dụng, Công Tôn Toản nhắm mắt hít sâu một hơi.

“…Lui ra.”

“Tuân lệnh!”

Lệnh vừa ban ra, Nghiêm Cương lập tức đứng dậy chạy biến.

Công Tôn Toản không thèm liếc nhìn Nghiêm Cương, chìm vào suy nghĩ rồi gật đầu.

“Ừ. Cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi.”

Lưu Bị.

Chỉ nhìn bề ngoài thì dễ lầm tưởng là nữ nhân hoàn toàn không biết đánh nhau, nhưng nàng ta cũng là chỉ huy dẫn quân ngoài chiến trường.

Hình ảnh nàng ta trên lưng ngựa vung Song Cổ Kiếm khiến chính Công Tôn Toản cũng phải le lưỡi.

Dù là Bạch Mã Nghĩa Tòng cũng khó sánh bằng tướng lĩnh như Lưu Bị.

Hơn nữa nghĩ đến những nữ nhân nàng ta gọi là đệ muội mang theo bên mình thì việc chúng chạy thoát an toàn cũng chẳng có gì lạ.

Công Tôn Toản khẽ liếc nhìn đám binh lính nằm chết la liệt một nhát.

Võ nghệ có thể giữ chân Thiên Hạ Vô Song.

Không bắt được Lưu Ngu đã tiếc, mất một phần binh lính vô ích cũng tiếc, nhưng điều tiếc nhất chính là chúng đã thoát khỏi tay mình.

“Nhưng lạ thật.”

Lưu Bị mà Công Tôn Toản biết thì chắc chắn sẽ lúng túng không biết làm sao trước đãi ngộ xa hoa, không có hành động gì mới phải.

Lý do Công Tôn Toản biết Lưu Bị gặp gỡ đám bất mãn mà vẫn bỏ qua chính là vì thế.

Lưu Bị không phải kẻ lấy oán báo ân.

Dù không thể báo đáp ơn nghĩa hoàn toàn, nhưng không có lý do thì sẽ không hành động bạc tình bạc nghĩa.

Công Tôn Toản nhìn về hướng Tây Môn mà nhóm Lưu Bị mang theo Lưu Ngu chạy thoát.

Công Tôn Toản ban đầu nghe nói nhóm Lưu Bị hướng về Trung Sơn nên tưởng chạy sang Ký Châu.

Nhưng nghĩ một chút liền biết suy nghĩ ấy sai.

Nếu thật sự chạy sang Ký Châu thì đã theo Nam Môn mà chạy về Nghiệp thành hoặc Nam Bì.

“Tinh Châu… Tinh Châu sao…”

Hiện tại lãnh thổ dưới trướng Đại tướng quân có thế lực lớn nhất thiên hạ.

Tương tự U Châu do hắn thống trị, ngày nào cũng bị man di quấy nhiễu.

Tại sao Lưu Bị lại cố tình chạy về nơi ấy?

Thế lực thống trị nơi đó cuối cùng lại là kẻ thù của nhóm Lưu Bị.

Viên Thiệu thống trị Nam Bì hay Hàn Phức thống trị Nghiệp đều không phải kẻ sẽ từ chối nhóm Lưu Bị và Lưu Ngu đến quy thuận mình.

Hành động khó hiểu đến mức như thể Lưu Bị nhận lệnh Đại tướng quân vậy…

Lúc ấy Công Tôn Toản đang nối tiếp suy nghĩ thì mắt hơi mở to.

Chẳng lẽ thật sự nhận lệnh Đại tướng quân?

Từ bao giờ?

Sau trận Hổ Lao Quan, Lưu Bị bảo có việc phải làm nên rời khỏi dưới trướng hắn, cũng chưa qua bao lâu.

Nếu tính khoảng cách giữa U Châu và Lạc Dương thì trừ phi đi thẳng Lạc Dương, còn không thì không thể trong khoảng thời gian ấy.

Công Tôn Toản cười khẩy.

“…Hà, thật là. Đúng là mất hết ý chí chiến đấu.”

Dù là thời đại hỗn loạn hôm qua còn là địch hôm nay đã thành bạn, nhưng đổi phe cũng nhanh quá chứ?

“Huyền Đức hiền muội. Ta không nghĩ muội lại như vậy, thật thất vọng.”

Công Tôn Toản cười khẩy, nhìn thi thể một người nằm trước mặt hắn.

Kẻ phóng hỏa kho lương thực.

Vị tướng trung thành dâng cả tính mạng để cứu mạng Lưu Ngu.

Trương Toản chém ngã binh lính đi dập lửa, kéo dài thời gian hết mức, cuối cùng chết dưới tay Công Tôn Toản.

Trương Toản nghe tin Lưu Ngu thoát khỏi thành ngay trước khi chết dưới tay Công Tôn Toản, cười rồi tắt thở.

“Chậc. Lòng trung thành ấy mà dâng cho ta thì tốt biết mấy.”

Công Tôn Toản chép miệng, nhìn xuống Trương Toản nằm trên mặt đất lạnh lẽo.

Nếu hắn rơi vào tình cảnh tương tự, liệu có những kẻ dâng mạng cứu hắn như vậy không.

“Chủ công! Đã bắt được kẻ dẫn binh mở cổng thành!”

Trong lúc Công Tôn Toản nhắm mắt suy nghĩ một chút thì từ xa một văn quan bị trói kéo đến.

Văn quan máu chảy khắp người nhưng ý chí trong mắt vẫn không khuất phục.

Công Tôn Toản mở mắt nhìn văn quan quỳ trước mặt mình.

“Tôn Cẩn.” 

“…….”

“Sao lại cố làm chuyện phải chết?”

“Hahaha!”

Trước câu hỏi của Công Tôn Toản, Tôn Cẩn đột nhiên cười lớn.

“Có cơ hội cứu chủ công thì thần tử nào lại bỏ qua!”

“Thật sự nghĩ đáng để cứu tên ấy sao?”

“Kẻ bạo ngược như ngươi trăm năm sau cũng không hiểu được!”

Tôn Cẩn mắng Công Tôn Toản, binh lính xung quanh bắt đầu liếc nhìn sắc mặt Công Tôn Toản, nghĩ sao lại mắng chứ.

Lỡ chọc giận thì có thể bị chém đầu oan.

Lại phải cúi đầu tránh nhìn Công Tôn Toản một thời gian nữa rồi.

Biết thế này thì lúc bắt nên giả vờ tai nạn giết chết rồi mang xác về còn tốt hơn.

Binh lính của Công Tôn Toản đang thầm than thở thì phản ứng của Công Tôn Toản lại ngoài dự liệu.

“Ừm…….”

Hiếm khi không nổi giận đùng đùng mà bình tĩnh chìm vào nghi hoặc.

Binh lính nhìn Công Tôn Toản với vẻ khó hiểu thì Công Tôn Toản mở miệng bằng giọng bình thản.

“Cắt đầu thi thể này và tên kia, treo ở chợ.”

“Tuân lệnh!”

Công Tôn Toản nhìn binh lính nhanh chóng cúi đầu, kéo lê thi thể Tôn Cẩn và Trương Toản đi.

“Công Tôn Toản──! Ác hành của ngươi sớm muộn cũng phải trả giá──!!”

“Hừm…….”

Công Tôn Toản mặc kệ Tôn Cẩn nói gì, chìm vào suy nghĩ.

Công Tôn Toản đột nhiên lẩm bẩm một từ.

“Nhân nghĩa(仁義).”

Đạo đức nghĩa lý mà con người phải giữ gìn và thực hành.

Nghĩ lại thì hắn từng có suy nghĩ như vậy.

Nhân nghĩa mà Lưu Ngu bảo hắn quan trọng đến thế.

Liệu nhân nghĩa ấy có thật sự cứu được Lưu Ngu không.

“Có lẽ nhân nghĩa ấy thật sự đã cứu Lưu Ngu cũng nên.”

Dù sao Huyền Đức hiền muội ấy cũng ngày nào cũng ca tụng nhân nghĩa.

Có lẽ những kẻ tương đồng đã bị hút nhau mà cứu mạng.

Công Tôn Toản nghĩ đến Lưu Bị và Lưu Ngu, khẽ cười nhạt.

Dù sao thì có nghĩa lý gì.

Cuối cùng cũng chỉ là những kẻ không có thế lực đáng kể.

Lưu Ngu đã bại dưới tay hắn mất thế lực, Lưu Bị thì chưa tìm được nơi định cư, lang thang khắp nơi.

Để tự bảo vệ bản thân thì không biết, nhưng để thực hiện giấc mộng lớn thì cuối cùng vẫn thiếu sức.

Công Tôn Toản cũng tưởng tượng cảnh Lưu Bị định cư dưới trướng Đại tướng quân, dẫn binh sau này đánh hắn, nhưng rồi lắc đầu.

Hành động lần này của Lưu Bị đã khẳng định rõ.

Lưu Bị tuyệt đối không phải nữ nhân ở dưới người khác.

“Đại tướng quân. Ngươi sẽ không ôm được Lưu Bị đâu.”

Nếu Đại tướng quân có nhân nghĩa mà Lưu Bị ca tụng thì sao, nhưng làm gì có chuyện ấy.

Hiện tại tất cả quân hùng trong thiên hạ đều cách xa hai chữ nhân nghĩa, Lưu Bị cuối cùng vẫn là kẻ lang thang khắp thiên hạ.

Bảo vệ đám bách tính yếu đuối chỉ là gánh nặng thì làm sao dòm ngó thiên hạ?

Cả Lưu Ngu lẫn Lưu Bị, toàn là ngu ngốc.

──────────

Lưu Ngu bị giam trong ngục thân thể suy kiệt, làm sao chịu nổi cuộc hành quân cưỡng ép về Lạc Dương.

Vì vậy nhóm Lưu Bị thành công cứu Lưu Ngu quyết định tạm nghỉ ở một thôn làng.

Lưu Bị lo lắng một chút liệu dân làng có giúp mình không, nhưng may mắn thay dân làng nhiệt tình đón tiếp nhóm Lưu Bị chỉ là ngoại nhân.

“Bán ngựa giúp dân làng khác, lại đuổi man di khỏi làng, tiểu nhân nghe vậy.”

“…….”

Gần đây hình như tin đồn về Lưu Bị lan truyền trong Tinh Châu.

Lão nhân đón nhóm Lưu Bị trước làng mỉm cười hiền từ.

“Đãi ngộ tệ bạc với các vị anh hùng như vậy sao được. Mời đến nhà tiểu nhân nghỉ ngơi tùy thích.”

“Cảm tạ.”

“Đó là chuyện đương nhiên.”

Nhận được sự cho phép của lão nhân, Lưu Bị lục túi đưa ra một phần tiền.

“Trước tiên là tiền lưu trú…”

“Không cần đâu. Xin cất đi.”

Với dân chúng sống ở thôn nhỏ thì chắc chắn là số tiền khiến mắt sáng lên, vậy mà lão nhân một mực từ chối.

“Sao tiểu nhân dám nhận tiền của anh hùng. Tiểu nhân không cần, xin dùng vào nơi ý nghĩa hơn.”

“……Cảm tạ ơn nghĩa.”

“Các vị anh hùng đã làm việc cho dân chúng mà nói ơn nghĩa sao? Thật không đáng.”

Lão nhân chống gậy đứng run rẩy hình như khó khăn, nhưng trong mắt đầy khí khái thông minh.

Không phải mọi việc thiện đều được báo đáp tốt đẹp.

Nhưng, chính vì có những người báo đáp việc thiện bằng việc thiện như vậy mà Lưu Bị có thể kiên trì đến giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!