Sau khi nắm giữ an nguy của hoàng đế, Đổng Trác dẫn theo đại quân quy mô khổng lồ tiến vào hoàng cung Lạc Dương.
Hoàng cung vẫn còn nồng nặc mùi máu tanh, như để chứng minh cho sự hỗn loạn vừa xảy ra cách đây không lâu, khiến Đổng Trác nhăn mặt khó chịu.
“Không gian để hoàng thượng ngự tạm mà bẩn thỉu thế này sao được? Mau dọn xác đi làm sạch hoàng cung ngay!”
“Vâng──!”
Bước chân Đổng Trác hướng về quyền lực ngày càng nhanh hơn.
────────────────
Đổng Trác lấy danh nghĩa nghênh đón hoàng đế nhốt hoàng đế vào một gian phòng nguy nga rồi bắt đầu giám sát nghiêm ngặt.
Một số quan lại dũng cảm lên tiếng chất vấn nhưng hầu hết đều bị Đổng Trác đánh đập tàn nhẫn, vài người còn bị chặt đầu treo ở chợ.
Trước hành vi ngang ngược của Đổng Trác, mọi người ở Lạc Dương đều nhận ra tham vọng của hắn là gì.
Nhưng dù biết rõ tham vọng ấy cũng không ai dám đứng ra ngăn cản Đổng Trác.
Quân đội của Đổng Trác có quy mô áp đảo.
Tất cả mọi người ở Lạc Dương chỉ dám nhìn trộm sắc mặt Đổng Trác.
Có người cúi đầu chờ thời cơ, có người vì chút lợi lộc nhỏ mà quy phục.
Hiện tại Đổng Trác vẫn đang dè chừng xung quanh nên chỉ nhốt hoàng đế trong phòng không có hành động gì thêm.
Nhưng ai cũng dự đoán.
Khi đã nắm quyền lực áp đảo, Đổng Trác sớm muộn cũng sẽ bắt đầu làm đủ trò ác.
────────────────
Đổng Trác triệu tập toàn bộ quan viên ở Lạc Dương vào cung.
Bất kỳ ai có quan chức Đổng Trác đều gọi đến không sót một ai, dĩ nhiên tôi cũng ở trong số đó.
Khi tôi đến nơi đã có khá nhiều người ngồi sẵn.
Có người dẫn theo rất nhiều hộ vệ như thể muốn phô trương sức mạnh với các thế lực khác nên không khí khá náo nhiệt.
Khi tôi dẫn theo Tư Dư và Lữ Bố bước vào, tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía tôi.
“Kẻ đó là Lữ Bố sao…”
“Thiên Hạ Vô Song…”
Hầu hết ánh mắt đều hướng về Lữ Bố.
Tôi thì thầm với Lữ Bố.
“Ngươi nổi tiếng ghê rồi đấy.”
“Hừ. Chuyện đương nhiên.”
Lữ Bố tự tin hừ mũi không hề nao núng trước vô số ánh mắt, vẫn hiên ngang đứng đó.
“……”
Nhưng sao người kia cứ nhìn mình mãi thế này.
Một cô gái tóc bạc có ngoại hình đặc biệt nổi bật đang nhìn tôi bằng ánh mắt mãnh liệt.
Dù chạm mắt với tôi, cô ấy vẫn không hề nao núng tiếp tục nhìn chằm chằm khiến tôi rất khó chịu.
Tôi cố gắng phớt lờ cô gái đang nhìn chằm chằm mặt mình rồi tìm chỗ ngồi.
Sau khi tôi vào vẫn có rất nhiều người tiếp tục đến cung, nhưng người để lại ấn tượng sâu sắc nhất phải nói là nữ nhân tóc vàng xuất hiện cuối cùng.
Nữ nhân buộc tóc vàng ra sau lưng toát lên khí chất cao quý ngay từ dáng đi.
Hôm nay là lần đầu gặp nhưng tôi có cảm giác như biết tên cô ấy là gì.
“Hình như mọi người đã đến đủ rồi.”
Khi mọi ánh mắt đang đổ dồn về nữ nhân tóc vàng thì từ sâu trong cung vang lên giọng nói kiêu ngạo đầy uy nghiêm.
Lúc này ánh mắt của cô gái cứ đâm vào tôi mới chịu rời đi.
Đổng Trác với thân hình đồ sộ, dẫn theo số lượng tùy tùng nhiều nhất trong phòng, chậm rãi bước vào.
Tôi từng nghĩ không biết Đổng Trác cũng là nữ không, thì ra là nam.
Ánh mắt Đổng Trác hướng về một chỗ.
“Viên Thiệu, con nhỏ này lúc nào cũng đến muộn. Cứ thế này thật sự sẽ chết dưới tay ta đấy.”
“……”
“Hôm nay sao lại không nói gì. Sợ rồi à?”
Trước lời nói công khai khinh thường của Đổng Trác, Viên Thiệu chỉ nhắm mắt cúi đầu im lặng.
Sau một hồi mỉa mai Viên Thiệu, Đổng Trác sắc mặt lạnh tanh nói.
“Từ nay về sau đừng có nhìn thẳng vào mắt ta. Con nhỏ hỗn xược.”
Viên Thiệu, người gần đây luôn đối đầu với Đổng Trác, giờ không dám phản kháng.
Trước cảnh tượng sức mạnh đã được định đoạt, sắc mặt vài người lộ vẻ kinh hãi.
Ngay cả Viên Thiệu cũng bị uy thế của Đổng Trác áp đảo vậy thì ở Lạc Dương giờ thật sự không còn ai dám ngăn cản Đổng Trác nữa.
Đổng Trác rời mắt khỏi Viên Thiệu, cười đáng sợ như thể đang chờ phản ứng tiếp theo.
“Lý do hôm nay gọi mọi người đến đây không có gì to tát.”
Tôi đã đoán được Đổng Trác sẽ nói gì nên chỉ im lặng lắng nghe.
Với câu nói này, Đổng Trác đã vượt qua ranh giới không thể quay lại và sẽ tạo ra vô số kẻ thù.
“Ta suy nghĩ kỹ rồi, thiên hạ hỗn loạn đến mức này đều do hoàng đế vô năng.”
Lời Đổng Trác khiến vài quan viên còn trung thành với hoàng đế trợn mắt.
Như thể thích thú với phản ứng ấy, Đổng Trác cười khùng khục tiếp tục.
“Vì vậy ta định phế bỏ hoàng đế vô năng yếu đuối rồi lập Trần Lưu Vương thông minh làm tân hoàng đế, mọi người nghĩ sao?”
Lời Đổng Trác muốn thay đổi hoàng đế khiến không khí trong phòng đóng băng.
Trong bầu không khí lạnh giá, tôi nhắm mắt suy nghĩ.
Trong Diễn Nghĩa, Đinh Nguyên đã phản đối và giao chiến với Đổng Trác.
Vậy tôi phải làm sao. Làm giống vậy hay im lặng?
Sau một hồi đắn đo, Đổng Trác tiến đến gần tôi.
“Ngươi nghĩ sao?”
“…?”
Sao lại hỏi tôi.
Thấy tôi lộ vẻ khó hiểu, Đổng Trác cười khẩy.
“Đồ ngu. Vẫn chưa nắm được tình hình à?”
“……”
Thấy Đổng Trác cố tình đè ép khí thế tôi giống như với Viên Thiệu, tôi không nói gì.
Tôi dù có dẫn theo quân cũng không thể so với đại quân của Đổng Trác.
Nghe nói gần đây hắn còn thu nhận quân của Đại tướng quân nên chắc còn tăng thêm.
“Đừng có lấp lửng, mau trả lời đi.”
Đổng Trác đang thử tôi.
Liệu sẽ quy thuận hắn hay đối đầu với hắn.
Sau khi sắp xếp suy nghĩ tôi mở miệng.
“Trước đó, tại hạ có một câu hỏi.”
“Ừm? Được. Hôm nay tâm trạng tốt nên đặc biệt cho ngươi hỏi.”
Ý là nếu tâm trạng không tốt thì sẽ bị phớt lờ sao?
Làm việc dưới trướng tên này chắc mệt lắm.
“Gần đây binh sĩ từ Tây Lương đến đang bóc lột dân chúng ngài có biết không?”
Tôi từng tận mắt chứng kiến vài lần.
Chúng ỷ mình là ai mà làm đủ trò với dân chúng Lạc Dương khiến tôi rất khó chịu.
Đổng Trác cười lớn trước câu hỏi của tôi.
“Quân ta từ xa xôi đến để bảo vệ hoàng thượng, chút chuyện đó có đáng gì phải để ý chứ?”
“……”
“Khi cần thưởng thì phải thưởng rõ ràng.”
Quả nhiên là kẻ được lòng binh sĩ và tướng lĩnh dưới trướng.
Hắn nghĩ nếu quy thuận thì có thể làm gì với dân chúng cũng được nhưng vì vậy tôi càng ghét hắn hơn.
“…Vậy còn dân chúng đang chịu khổ thì ngài định làm gì?”
“……Ha ha ha ha!”
Đổng Trác im lặng một lúc rồi đột nhiên cười lớn.
Tiếng cười nghe như vui vẻ nhưng hoàn toàn không vui khiến không khí xung quanh càng lạnh hơn.
“Ra vậy. Ta đại khái hiểu ngươi là loại người gì rồi.”
“……”
“Loại suốt ngày nói dân chúng thế này thế kia làm phiền ta đúng không.”
Đổng Trác cúi người nhìn tôi với vẻ mặt đểu cáng.
“Ta thấy loại người như ngươi là buồn nôn.”
“……”
“Được rồi. Giờ hỏi lần cuối.”
Đổng Trác không còn giấu diếm nữa mà hỏi thẳng.
“Sẽ quy thuận ta hay là chết?”
“……”
Thấy tôi không đáp, Đổng Trác cười khẩy như đã đoán trước rồi quay lưng.
“Vậy thì việc phế bỏ hoàng đế không còn ý kiến gì…”
“Ngài nói nhìn loại người như tại hạ là buồn nôn đúng không?”
“Ừm?”
Đổng Trác quay lại nhìn tôi với vẻ nghi hoặc.
“Tại hạ cũng vậy.”
“……”
Nhận ra sắp có lời không hay, Đổng Trác sắc mặt tối sầm.
Tôi cũng nghiêm mặt nhìn thẳng vào Đổng Trác.
“Nhìn loại súc sinh đầy tham vọng như ngài, tại hạ cũng buồn nôn không chịu nổi.”
Tuyên chiến hoàn toàn.
Tôi muốn chửi một tràng nhưng vì hoàn cảnh nên cố kiềm chế tối đa.
“Vì đất nước mà lập Trần Lưu Vương thông minh làm tân hoàng đế? Đừng nói nhảm. Dù miệng nói vì đất nước nhưng ai ở đây chẳng biết ngài chỉ đuổi theo lợi ích cá nhân.”
“Ngươi───!!”
Xoẹt!
Dù tôi đã cố kiềm chế chửi bới, Đổng Trác vẫn nổi giận.
Đổng Trác tức đến đỏ mặt rút kiếm ra, đám tùy tùng phía sau cũng rút vũ khí nhắm vào tôi.
“Ồ. Các ngươi nghĩ kỹ chưa đấy?”
Lữ Bố phía sau bước lên một bước, đám người Đổng Trác lúc này mới nhận ra sự tồn tại của cô ấy mà giật mình.
“Khoảnh khắc các ngươi vung vũ khí trong tay, tất cả sẽ chết tại đây.”
“……”
Tư Dư từ nãy đã đặt tay lên chuôi kiếm nhìn Đổng Trác.
“Chết tiệt! Tâm trạng tồi tệ!”
Đối đầu một lúc. Cuối cùng Đổng Trác hậm hực ném kiếm xuống đất.
Thấy Đổng Trác có vẻ như rút lui, tôi mỉa mai.
“Ồ. Nhịn được à. Sợ rồi sao?”
“……!”
Đổng Trác lại đỏ mặt nhưng không nói gì chỉ bước nặng nề rời khỏi phòng.
“……”
Đổng Trác đi rồi, không khí trong phòng trở nên gượng gạo, tôi cũng quay người rời khỏi cung.
Cuối cùng đúng như nguyên sử phải đánh nhau với Đổng Trác rồi.
2 Bình luận