Tôi nhìn cảnh mười Hoa Hùng, mười Nhan Lương, ba phẩy ba Văn Xú đang trò chuyện với Trương Giác.
“Hà Nghi và Hà Mạn hiện giờ thế nào?”
“Vẫn như cũ. Nghe nói hiện đang đi khắp quận Dĩnh Xuyên, tiếp tục du kích chiến.”
Trương Giác nghe tin từ Quản Hợi, chậm rãi tiếp lời.
“…Còn Cung Đô và Hoàng Thiệu thì sao?”
“Giống Hà Nghi, Hà Mạn, nghe nói đang du kích chiến ở quận Nhữ Nam.”
Quận Dĩnh Xuyên và quận Nhữ Nam.
Cả hai đều thuộc Dự Châu.
Ngay dưới vùng Duyện Châu hiện do Lưu Đại và Tào Tháo cai quản.
Hiện tại Dự Châu Thứ sử là nhân vật mang tên kỳ lạ là Công Tôn, nhưng chẳng phải kẻ đáng để ý lắm.
Chờ thêm chút thời gian thì cuối cùng sẽ bị Tào Tháo nuốt chửng sau khi Tào Tháo nuốt Duyện Châu và đuổi Viên Thuật.
Trong các tác phẩm liên quan Tam Quốc, Dự Châu Thứ sử cũng là nhân vật không có sự hiện diện gì, nên tôi cũng chẳng biết hắn làm gì.
Nghe Quản Hợi nói thì hiện tại tàn dư tinh nhuệ Khăn Vàng quân đều đổ dồn về Dự Châu.
Không biết Công Tôn kia làm gì, nhưng ít nhất hiện tại chắc đang vui đến mức sắp lật bàn mà chết.
Quân Khăn Vàng ở đây có năng lực hơn lịch sử gốc nhiều, nên rất có khả năng Dự Châu Thứ sử Công Tôn cũng sẽ chết dưới tay Khăn Vàng quân giống như Duyện Châu Thứ sử Lưu Đại.
Trương Giác thấy Khăn Vàng quân đổ dồn về một chỗ thì cảm thấy lạ, hỏi Quản Hợi.
“Tại sao toàn bộ lại tập trung ở Dự Châu?”
“…Ừm. Đó là…”
Quản Hợi khẽ liếc nhìn rồi nói.
“Phòng khi Đại Hiền Lương Sư muốn thì đưa về…”
“…….”
“À, không! Nếu ngài không muốn thì cứ tiếp tục ở lại cũng được!”
Quản Hợi nhìn Trương Giác, mặt tái mét.
Gì vậy?
Biểu cảm Trương Giác vẫn bình thường, vậy mà sao lại sợ đến mức mặt xanh lè?
Quản Hợi thoáng hoảng hốt, chậm rãi hít sâu rồi tiếp lời.
“…Từ đầu đã có ai dám xem nhẹ nỗ lực của Đại Hiền Lương Sư đâu.”
“Điều đó…”
“Tại hạ đến giờ chỉ cần nhắm mắt là ký ức lúc ấy lại hiện lên rõ mồn một.”
Có lẽ đang nhớ lại hình ảnh Trương Giác bị áp lực trách nhiệm đè nặng, trông như sắp ngã quỵ bất cứ lúc nào?
“Bây giờ ngài cứ làm điều mình muốn đi.”
Quản Hợi nói vậy rồi nở nụ cười thuần phác.
“Tất cả chúng hạ đều mong Đại Hiền Lương Sư hạnh phúc.”
Trương Giác từng không thể làm ngơ trước bách tính chịu khổ, giờ đã nhìn thấy nụ cười của những bách tính mà mình muốn bảo vệ.
Trương Giác khẽ mấp máy môi một lúc rồi hỏi.
“Sao biết được ta ở đây?”
“À. Giờ mới nhớ chưa nói.”
Quản Hợi gật đầu như vừa nhận ra.
Tôi cũng tò mò nhất chính là chuyện này.
Hiện tại thiên hạ nhận thức về Trương Giác là thủ lĩnh phản tặc bí ẩn mất tích sau trận vây Cự Lộc.
Trời sụp hay đất lún mà hành tung mờ mịt, quan quân tập thể ngẩn ngơ, cảnh tượng ấy khá thú vị.
Khi bí mật đưa Trương Giác ra khỏi Cự Lộc thì không có ai phát hiện.
Nếu có dù chỉ một người phát hiện thì chắc chắn đã lao vào miệng sùi bọt mép.
Ngay cả quân Khăn Vàng cũng không biết mặt, lại còn dùng yêu thuật kỳ dị.
Quái Lực Loạn Thần (怪力亂神).
Chỉ hiện tượng hoặc tồn tại khó giải thích bằng lý trí, kỳ bí khó hiểu.
Trương Giác thì cả hai đều đúng.
Người xưa dễ sợ hãi trước chuyện kỳ quái lạ lùng nên thường giả vờ không biết mà tránh xa.
Không thể phân tích hiện tượng kỳ lạ bằng khoa học, nên chỉ coi là hành vi của thứ gì đó không rõ, dâng lễ vật và cầu khấn thôi.
Nếu chỉ Trương Giác mất tích thì thôi, đến cả hai muội muội Trương Bảo và Trương Lương cũng biến mất, không khí doanh trại chắc hẳn rất kỳ quái.
Cuối cùng quan quân lục soát Cự Lộc khoảng một tháng rồi từ bỏ việc tìm tung tích Trương Giác, rút quân về.
Đang mong chờ câu trả lời thì miệng Quản Hợi mở ra.
“Một ngày nọ, cảnh tượng một thành trì hiện ra trong giấc mơ.”
“Giấc mơ?”
“Vâng. Giấc mơ mọi người đều bình an hưởng thụ cuộc sống thường ngày.”
Trước câu trả lời không ngờ tới, Trương Giác vô thức hỏi lại, còn tôi thì im lặng lắng nghe đến cùng.
“Trong giấc mơ ấy, một thiếu nữ cười rạng rỡ đuổi theo nam nhân khuôn mặt mờ ảo.”
“…….”
“Không chỉ tại hạ, mà những người từng ở lâu bên Đại Hiền Lương Sư đều mơ thấy giấc mơ này.”
Thật là Quái Lực Loạn Thần.
Với tôi thì hoàn toàn không thể hiểu nổi chuyện quái dị này.
Dù Trương Giác có dùng yêu thuật thì tình huống này cũng là lần đầu, nên không nói tiếp được.
“Có người nói rằng mình xuất thân Lạc Dương nên biết, cảnh thành trì ấy chính là Lạc Dương.”
“Vậy thì…”
“Vâng. Chúng hạ cải trang thành dân chúng, lẻn vào Lạc Dương rồi đi khắp thành.”
Quản Hợi tiếp tục nói.
“Sau khi đi khắp Lạc Dương thì nhận ra.”
“Nơi đây đúng như trong giấc mơ, mọi người đều bình an hưởng thụ cuộc sống thường ngày.”
“Khi tất cả đang vội vã tăng cường quân bị, vắt kiệt máu mủ bách tính, nơi đây lại khác.”
“Nhận ra điều đó đúng lúc liên quân đang hoạt động sôi nổi nhất.”
Nói xong Quản Hợi chậm rãi gật đầu.
“Vì vậy chúng hạ phóng hỏa đốt trụ sở liên quân.”
“……?”
Đầu óc tôi không theo kịp cuộc trò chuyện.
Đột nhiên cuộc trò chuyện nghiêng hẳn sang hướng cực đoan.
“Đó là nơi Đại Hiền Lương Sư đã chọn.”
Quản Hợi nhận ra biểu cảm của chúng tôi thì nói như thể đương nhiên.
“Nếu nơi ấy bị hại thì những kẻ theo ngài như chúng hạ tất nhiên phải hành động chứ.”
Quả nhiên là tổ chức tôn giáo.
Năng lực hành động thì đỉnh cao thật.
Tôi không nói gì, im lặng.
Trương Giác nghe lời Quản Hợi thì dùng đôi mắt màu hổ phách nhìn Quản Hợi.
“Vậy giờ quay về sẽ làm gì?”
“Sẽ tiếp tục hành động như đến giờ.”
Quản Hợi nói vậy thì ánh mắt lóe lên cảm xúc khó tả.
“Sẽ không ngừng quấy nhiễu để đám bỉ ổi kia không thể duỗi chân ngủ yên.”
“…….”
“Xin đừng lo. Chúng hạ giờ du kích chiến đã vào guồng, không dễ bị bắt…”
“Quản Hợi.”
Trương Giác gọi tên Quản Hợi, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Không khí trong phòng chìm vào im lặng, nặng nề.
“Không được để cảm xúc nuốt chửng.”
Lời Trương Giác khiến đồng tử Quản Hợi thoáng dao động.
“Tại hạ, tại hạ…”
“…Hà. Ta đã nói bao nhiêu lần rồi?”
Trương Giác thở dài, Quản Hợi run lên.
“Lúc nào cũng phải giữ lý trí, hành động bình tĩnh.”
“…Xin tạ tội.”
Quản Hợi lộ vẻ xấu hổ, khẽ cúi đầu.
“Tại hạ muốn gọi hết về đây, nhưng chắc khó.”
“Đúng vậy.”
Trương Giác hỏi, tôi gật đầu.
Hiện tại thiên hạ coi quân Khăn Vàng là thế lực hoàn toàn không thể đàm phán.
Muốn chiêu mộ bằng vàng thì “Chúng ta trông giống kẻ tham tài sản như ngươi sao!” mà khinh miệt.
Muốn chiêu mộ bằng lương thực thì “Đám heo! Chúng ta tự cung tự cấp được, cút đi!” lại khinh miệt.
Muốn chiêu mộ bằng đất đai thì “Đất ấy cuối cùng cũng là của bách tính! Ngươi hành xử như chủ nhân thì buồn cười thật!” lại khinh miệt.
Ít nhất không giết sứ giả mà thả về, nên dù không đàm phán được nhưng cũng không phải đám điên hoàn toàn.
Nhưng đám ấy đột nhiên biến mất?
Quân hùng chắc chắn sẽ thấy lạ mà điều tra, và chắc chắn có thế lực nào đó sẽ nhận ra chúng đổ về Lạc Dương.
Lúc ấy sẽ nghĩ thế này.
‘Quân Khăn Vàng là đám không thể đàm phán, sao lại chiêu mộ được?’
‘Chiêu mộ được đám tôn giáo điên khùng ấy?’
‘Rốt cuộc bằng cách nào?’
Thế lực chúng tôi từng tham gia trận vây Cự Lộc, khi Hắc Sơn Tặc tấn công thì quan quân lục soát thành, chúng tôi đã về Tinh Châu trước.
Trương Giác mất tích sau trận vây Cự Lộc.
Tôn giáo cực đoan không nghe lời ai trừ giáo chủ Trương Giác.
Thế lực dùng thứ gì đó không rõ để chiêu mộ tôn giáo ấy.
Quân hùng không ngu, nên khi có đủ manh mối thì sẽ nhận ra hết.
Trương Giác đang ở thế lực chúng tôi.
Thế lực bảo vệ hoàng thất lại nhận thủ lĩnh phản loạn khởi binh chống nước Hán?
Hậu quả sẽ thế nào.
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy sợ.
“Vậy thì phải làm sao…”
Trước nỗi lo của Trương Giác, tôi bình thản mở miệng.
“Không sao. Với tình thế thiên hạ hiện tại thì quân Khăn Vàng không dễ bị thảo phạt.”
“…?”
Chỉ cần thấy quân hùng đi qua là mắt đỏ ngầu, liên tục du kích chiến gặm nhấm, đám phiền phức.
Không cướp bóc bách tính và thương nhân vô tội, ngược lại còn bảo vệ họ khỏi đám đạo tặc khác, thành đám hiệp khách.
Quân Khăn Vàng thể hiện hành vi mâu thuẫn như vậy nên nhiều quân hùng đau đầu không biết xử lý thế nào.
Nhưng có dễ thảo phạt không? Cũng không.
Quân Khăn Vàng thường ẩn náu trên núi cao, sau mấy năm lăn lộn từ loạn Khăn Vàng đã trở thành chuyên gia du kích chiến.
Dẫn đại quân đến thì chúng trốn sâu vào núi, ép đánh tiêu hao.
Rút người nhanh nhẹn ra đối phó thì quân Khăn Vàng lại đánh giỏi, vẫn đau đầu.
Hơn nữa dù có diệt được thì hậu quả vẫn nặng nề.
Như đã nói, vì bảo vệ bách tính nên dư luận bách tính không tốt, đám đạo tặc từng bị quân Khăn Vàng diệt lại bắt đầu hoành hành.
Vì vậy quân hùng dù thấy Khăn Vàng quân phiền phức nhưng không dễ phát động thảo phạt.
Xung quanh toàn thế lực tiềm tàng là địch, lấy đâu ra sức dẫn quân vào sâu trong núi diệt quân Khăn Vàng.
Trương Giác thông minh thì chắc chắn tự suy ra được nội dung này.
Tôi giải thích điểm ấy cho Trương Giác.
“Trừ phi dẫn đại quân công thành phố, còn lại thì nguy cơ bị diệt rất thấp.”
“……Cảm tạ.”
Trương Giác nghe ý kiến của tôi thì hành lễ cảm tạ, nhìn Quản Hợi.
“Nghe rõ chứ?”
“Vâng.”
“Xin hãy an toàn chờ đến lúc thích hợp.”
Nói vậy Trương Giác khẽ nắm tay Quản Hợi.
Quản Hợi nhìn Trương Giác đang mỉm cười dịu dàng thì mở miệng.
“Để thực hiện thế giới mà Đại Hiền Lương Sư mơ ước, chúng hạ tuyệt đối không từ bỏ.”
Quản Hợi nói vậy thì giọng đầy niềm tin.
1 Bình luận