1-100

Chương 77: Thú cưng (2)

Chương 77: Thú cưng (2)

Ngày hôm sau khi hoàng đế chấp nhận đề nghị của tôi, tôi lập tức tìm ngay một con thú cưng rồi mang đến cho hoàng đế.

Hoàng đế thấy tôi đến thì đã quen với việc tôi ghé thăm, liền đuổi hết người xung quanh rồi nói chuyện riêng với tôi.

Tìm một con thú cưng phù hợp không khó.

Dù không làm gì cũng có người mang quà tặng đến, dù không phổ biến nhưng nếu tìm kỹ thì thỉnh thoảng thương nhân cũng bán.

Tôi đã nói bất kỳ động vật nào cũng được, nhưng nếu hoàng đế bảo mang voi hay hổ về thì phiền phức lắm.

Nếu thật sự bảo mang những con ấy về thì tôi định từ chối bằng cách nói đó không phải thú cưng…

May mắn thay, lo lắng của tôi là thừa thãi.

Sở thích của hoàng đế nằm trong phạm vi bình thường.

Hoàng đế thích thứ nhỏ bé dễ thương nên giữa chó con và mèo con mang đến, cuối cùng chọn mèo.

Lý do rất đơn giản.

“Cả hai đều dễ thương nhưng con mèo con này dễ thương hơn.”

Mèo con thì phải công nhận.

Nhìn hoàng đế ôm mèo con cười hì hì, tôi mỉm cười hài lòng.

“Vậy giờ bệ hạ nên đặt tên chứ?”

“À, đúng rồi.”

Hoàng đế nhắm mắt chìm vào suy tư sâu.

“Tên. Tên à…”

Nhìn là biết đang gặp khó khăn khi đặt tên.

Dĩ nhiên rồi. Đặt tên là việc khiến người ta đau đầu nhất.

Dù vậy hoàng đế đầu óc thông minh nên ta nghĩ khả năng đặt tên cũng không tệ.

Hoàng đế suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.

“…Miu?”

“…….”

Tôi nghiến răng giữ biểu cảm.

Nguy hiểm.

Suýt nữa thì cười.

Dù có cười thì chắc không bị chặt đầu vì bất kính nhưng hoàng đế có tâm hồn thiếu nữ nên khả năng giận cao lắm.

Hoàng đế giận? Ôi. Chỉ nghĩ đến việc phải nhìn sắc mặt hoàng đế một thời gian đã lạnh người.

Hoàng đế nhìn tôi bằng đôi mắt đen chứng minh dòng dõi hoàng tộc.

“Sao? Không tệ chứ?”

“…Không tệ ạ. Chỉ là.”

“Chỉ là?”

Tôi ngập ngừng thì hoàng đế ngồi trên ngai vàng, ngẩng lên nhìn tôi với vẻ tò mò.

Hoàng đế vẫn nhỏ bé, ôm mèo con trong lòng trông dễ thương chết người.

“Tên này không đủ uy nghiêm.”

“Không đủ uy nghiêm?”

Tôi gật đầu trước câu hỏi của hoàng đế.

Nói thẳng ra, giờ hoàng đế đi khắp hoàng cung gọi mèo “Miu à~ Miu à~” thì sao.

Chắc chắn trông dễ thương thật, nhưng với quan viên coi trọng uy nghiêm thì sẽ giật mình kinh ngạc cũng không lạ.

Rồi họ sẽ hỏi hoàng đế tại sao đột nhiên nuôi thú cưng.

Khi ấy tên tôi sẽ tự nhiên thốt ra từ miệng hoàng đế, ánh mắt quan viên phe hoàng đế sẽ đổ dồn vào tôi.

Gần đây quan viên phe hoàng đế nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ.

Không phải ánh mắt thù địch tiêu cực.

Vì tôi luôn tôn trọng uy quyền hoàng đế nên họ cũng nhìn tôi tốt.

Ánh mắt kỳ lạ ấy không phải nhìn tôi tiêu cực… phải nói sao nhỉ?

Như nhìn đứa con gái yêu quý đang lon ton theo thằng khác…

Đại khái là ánh mắt như vậy.

Hoàng đế không biết lo lắng của tôi, vẫn giữ vẻ mặt tự tin.

“Trẫm gọi thế thì ai dám nói gì?”

“…Dĩ nhiên là vậy ạ.”

“Đừng lo! Nếu có kẻ vượt giới hạn thì cứ chặt đầu là xong!”

Chặt cái gì vậy.

Chắc là quan chức?

“Ngươi cũng vậy, nếu có kẻ nào khiến ngươi khó chịu thì cứ nói! Trẫm sẽ dạy cho chúng một bài học!”

“Đa tạ bệ hạ.”

Tôi cười khẩy đáp.

Nội dung hoàng đế nói thì dễ thương thật, nhưng cảnh hoàng đế dạy dỗ người khác theo yêu cầu của tôi thì tuyệt đối không dễ thương chút nào.

Từ nhỏ đã bị cuốn vào đủ loại tranh đấu chính trị nên hoàng đế khá… không ngần ngại nhìn thấy máu.

Vì tôi luôn đẩy hoàng đế lên phía trước nên thỉnh thoảng có kẻ vì lợi ích cá nhân mà vượt giới hạn.

Chúng nghĩ trốn sau lưng hoàng đế thì an toàn nên làm bậy, nhưng giờ chúng đâu rồi?

Chưa kịp tôi ra tay thì hoàng đế đã cười cười triệu tập chúng đến, sau đó chúng biến mất khỏi hoàng cung.

Không có ngoại lệ.

Một khi vượt giới hạn thì dù quan viên phe hoàng đế hay cùng dòng máu hoàng tộc cũng đều bị triệu tập và “mất tích”.

…Có lẽ vì vậy mới nói giáo dục từ nhỏ quan trọng.

Hoàng đế chứng kiến đủ thứ tranh đấu giữa ngoại thích và hoạn quan nên hành động không chút do dự.

Nhờ hoàng đế thể hiện rõ ràng là phe tôi nên cảnh phe hoàng đế ỷ quyền lớn tiếng không tồn tại.

Nếu có thì ai dám vượt giới hạn khi chính chủ phe mình sẽ tự tay khiến mình “mất tích” cơ chứ.

Nhờ hành động của hoàng đế mà nội bộ không lo phân liệt.

“Đại tướng quân.”

“Vâng.”

Lúc tôi đang chìm trong suy tư thì hoàng đế gọi tôi bằng giọng trầm thấp.

“Người luôn nghĩ cho trẫm như vậy chỉ có ngươi thôi.”

Hoàng đế vuốt ve con mèo trong lòng.

Con mèo con giờ được gọi là Miu kêu meo meo khoan khoái rồi dụi vào lòng hoàng đế.

“Ân tình ngươi ban cho trẫm giờ đã không đếm xuể.”

“Bệ hạ quá khen.”

“Không, không phải quá khen.”

Hoàng đế lắc đầu.

“Vậy nên có gì cứ nói.”

“…….”

“Kẻ nào khiến ngươi khó chịu trong nội bộ, trẫm sẽ dọn sạch.”

Quả nhiên có gì đó lệch lạc thật.

──────────

Gửi ba tỷ muội Lưu Bị đi không lâu thì sự kiện cuối cùng cũng xảy ra.

Tin U Châu Thứ sử Lưu Ngu và Bạch Mã Tướng quân Công Tôn Toản đại chiến.

Nhưng như dự đoán, Lưu Ngu không chống nổi cái máy xay man di Công Tôn Toản, bị đánh tan tác.

“Số lượng binh sĩ phe Lưu Ngu thiếu hụt, kinh nghiệm thực chiến cũng chênh lệch quá lớn nên chuyện đương nhiên.”

Tuân Du bình thản nói sau khi nghe tin Lưu Ngu bại trận.

Tôi quay sang nhìn Tuân Du.

“Nếu là Tuân Du thì sẽ đánh thế nào?”

“Ừm… Thần thì…”

Tuân Du suy nghĩ một lúc rồi mang bàn cờ vây ra, chậm rãi đặt quân cờ.

“Xin coi quân Lưu Ngu là quân đen, quân Công Tôn Toản là quân trắng.”

Vì là Bạch Mã Tướng quân nên đặt quân trắng cho Công Tôn Toản sao.

“Trước hết theo tin tức thì hai bên giao chiến trên bình địa, địa hình xung quanh gần như giống nhau nên không tránh được.”

Tôi gật đầu trước lời Tuân Du, tạm gác suy nghĩ linh tinh.

“Trên bình địa thì cách đánh của Công Tôn Toản rất đơn giản. Trong lúc bộ binh giao chiến…”

Tuân Du di chuyển quân đen và quân trắng ở hai phe để chúng chạm nhau ở giữa bàn cờ.

“Công Tôn Toản sẽ dùng Bạch Mã Nghĩa Tòng đánh chéo từ hai cánh hoặc hậu phương.”

Sau đó Tuân Du di chuyển quân trắng đang xếp như cánh chim phía sau, đưa đến gần quân đen đang giao chiến ở trung tâm.

Tôi gật đầu.

“Đơn giản thật.”

“Đơn giản nhưng hiệu quả.”

Tuân Du bình thản tiếp tục.

“Chỉ cần xử lý được kỵ binh thì khả năng thắng sẽ tăng cao.”

“Nhưng Bạch Mã Nghĩa Tòng bắn cung trên lưng ngựa.”

“Đó là điểm phiền phức.”

Bạch Mã Nghĩa Tòng mà Công Tôn Toản tự hào không chỉ có ngựa trắng đồng bộ mà còn có điểm đặc biệt.

Toàn bộ đều là cung kỵ có thể bắn cung trên lưng ngựa.

Đám man di kiểu này.

Để bắt được tâm ma man di nên trở thành tâm ma man di, đó chính là Bạch Mã Nghĩa Tòng.

Nếu Viên Thiệu thiên tài về chính trị thì Công Tôn Toản là thiên tài về dụng binh.

Dù cục diện đã hoàn toàn nghiêng hẳn về phía bất lợi vẫn suýt giết được Viên Thiệu, một vị tướng có thành tích như vậy.

“Nhưng quân của Công Tôn Toản cũng có giới hạn.”

“Giới hạn?”

“Nếu cung kỵ như Bạch Mã Nghĩa Tòng vô địch thì man di đã nuốt chửng nhà Hán từ lâu rồi chứ?”

Đúng vậy.

Nếu cung kỵ vô địch thì từ thời xa xưa man di đã ăn tươi nuốt sống nhà Hán rồi.

“Nếu có binh sĩ được huấn luyện tốt và chiến lược phù hợp thì đánh bại Công Tôn Toản cũng không phải bất khả.”

“…Làm thế nào để đánh bại?”

“Đại tướng quân không phải giao chiến với man di rất nhiều sao?”

……Đúng nhỉ?

Nghĩ Bạch Mã Nghĩa Tòng là man di thì đột nhiên thấy dễ dàng hẳn.

Tôi chậm rãi mở miệng.

“Vậy thì dùng khiên binh chắn phía trước để chặn tên của Bạch Mã Nghĩa Tòng…”

“Ta cũng bắn trả lại bằng tên thì dễ thôi.”

“Nếu khó thì dùng cung kỵ đối đầu là xong.”

Vốn dĩ Bạch Mã Nghĩa Tòng trở thành cung kỵ là để làm gì.

Đối đầu man di cưỡi ngựa bắn cung trên bình địa thì không gì tốt bằng dùng cung kỵ đáp trả.

Tinh Châu nhiều núi nên dùng địa hình phục kích tốt hơn cung kỵ nên tình hình khác.

Trọng kỵ đối đầu cung kỵ rất mệt.

Chúng lợi dụng ưu thế tốc độ giữ khoảng cách, bắn tên liên tục thì không có cách nào.

Trọng kỵ đối đầu bộ binh và cung binh tốt hơn đối đầu kỵ binh cùng loại.

Dùng cung kỵ đối đầu cũng có vấn đề cần độ tinh nhuệ kỵ binh cực cao nhưng kỵ binh quân tôi đâu phải kỵ binh thường.

Tập hợp kỵ binh huấn luyện bắn cung trên lưng ngựa rồi lập đơn vị thì quân tôi cũng có thể tạo ra Bạch Mã Nghĩa Tòng thứ hai.

“Công Tôn Toản chỉ đối đầu nhiều với man di trọng kỵ binh, còn quân Hán chủ lực bộ binh thì ít giao chiến.”

“…….”

“Lưu Ngu thiếu kinh nghiệm quân sự nên bại trận là tất yếu nhưng…”

Tuân Du nói rồi mỉm cười.

“Nếu đối đầu với tướng có kinh nghiệm cung kỵ thì chẳng phải sớm muộn cũng bị đánh tan tác sao?”

“Đúng vậy.”

Tôi gật đầu, nhớ lại trận Giới Kiều giữa Viên Thiệu và Công Tôn Toản diễn ra thế nào.

Vì vậy không nên dồn hết vào một thứ.

Cân bằng mới là quan trọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!