Gần đây bận rộn với vô số việc nên hiếm hoi có chút thời gian rảnh rỗi, tôi quyết định tận hưởng.
Đặt mọi việc khác sang một bên, chỉ tập trung chiêu mộ nhân tài quả nhiên có hiệu quả.
Để một kẻ vô dụng ngồi xử lý đống công việc chất chồng thì có ích gì.
Chỉ tốn thời gian mà kết quả lại chẳng ra gì.
Thà để công việc nhiều hơn một chút nhưng giao cho nhân tài có năng lực xử lý thì hiệu suất cao hơn, kết quả cũng tốt hơn.
Việc của tôi chỉ là nhìn qua đống văn thư họ xử lý, giả vờ hiểu rồi gật đầu phê duyệt là xong.
Quả nhiên người được giáo dục chuyên sâu thì khác hẳn.
Họ giải thích cho tôi nghe nhưng đầu óc tôi không tiếp thu nổi.
Không phải tôi ngu, mà là họ quá thông minh.
Tôi đâu có dùng cheat để nâng hết chỉ số lên 100 như trong game mà so sánh được với họ.
Nói ra thì giống tổng giám đốc ác độc đẩy hết việc cho nhân viên, còn mình thì chẳng làm gì cả.
Cảm giác này… có chút tội lỗi kỳ lạ.
“Có thể vào không ạ?”
Đang giữa trưa tôi chui vào chăn nằm ì ra thì từ ngoài cửa vang lên giọng Trương Giác.
Tôi ngồi dậy nửa người, đáp.
“Vào đi.”
“Thất lễ.”
Trương Giác bước vào phòng, khoác trên người bộ áo rộng rãi mà từ sau loạn Khăn Vàng cô ít khi mặc.
Cô ấy cung kính quỳ gối ngồi trước mặt tôi.
“Lâu rồi mới thấy bộ đồ này.”
Đương nhiên, dù hình dáng giống nhưng đây không phải bộ áo cô ấy mặc khi làm thủ lĩnh phản quân.
Dù tôi không rành tâm lý con người cũng nhận ra Trương Giác rất ngại mặc loại áo này.
Không biết là vì sợ bị lộ thân phận hay vì nhớ đến dân chúng đã chết dưới tay mình.
Tôi nhìn Trương Giác rồi lên tiếng, cô ấy đáp lại trong tư thế cung kính.
“Có hơi xấu hổ nhưng khi làm việc thì mặc loại áo này hiệu quả hơn.”
“Làm việc?”
Trương Giác lộ vẻ ngượng ngùng.
“Nghe có thể hơi kỳ lạ nhưng tại hạ đã dùng chút yêu thuật.”
“Ồ…”
Tôi gật đầu kinh ngạc.
Quả nhiên cảm giác kỳ lạ khi lần đầu đến nhà cô ấy không thể giải thích bằng lý trí.
“Tại hạ chỉ định hướng đại khái được, còn hình dạng cụ thể thế nào thì cũng không biết.”
Nghe Trương Giác nói, tôi suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.
“Nếu bảo trừng phạt ai thì có thể chỉ khiến hắn vấp ngón chân, nhưng cũng có thể khiến hắn đang đi đường thì bị sét đánh?”
“Ví dụ hơi cực đoan nhưng… đúng vậy.”
Đây đúng là lối chơi cầu nguyện rồi.
Tôi chợt tò mò, hỏi Trương Giác.
“Có từng dùng yêu thuật gọi sét đánh chưa?”
“Chưa.”
“Thật không?”
“Dù ngài có hỏi thế nào thì việc đó chắc khó lắm…”
Tiếc thật.
Tôi muốn thấy Trương Giác hô “Đây là ý trời!” rồi gọi sét đánh như trong game.
Dù thế giới này có phần kỳ ảo nhưng chắc cô ấy cũng nghĩ “Cái này thì hơi quá”.
Dù sao nếu làm được thì cũng chỉ là ma pháp hệ lôi thôi.
Tôi tạm hiểu.
“Vậy ngươi dùng yêu thuật làm gì?”
“Tại hạ chỉ…”
Trương Giác nói rồi lộ vẻ mặt đắng chát.
“…Quấy rối quân Đổng Trác.”
“Quấy rối?”
“Vâng.”
Cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt hổ phách đẹp đẽ, tiếp tục.
“Tại hạ có lập một bàn thờ nhỏ riêng, rảnh là lại đến đó.”
Thảo nào quân Đổng Trác trong trận công thành yếu đuối thế.
“Tại hạ không đầu tư nhiều thời gian, cũng chẳng có lễ vật tử tế, vậy mà vẫn có hiệu quả.”
“……”
“Có lẽ ngay cả trời cũng muốn giáng thiên phạt xuống Đổng Trác.”
Trương Giác nói rồi khẽ mỉm cười.
Yêu thuật.
Thuật pháp dùng sức mạnh siêu nhiên tạo ra chuyện kỳ lạ.
Ngay cả người hiện đại được giáo dục bài bản còn giật mình khi gặp chuyện quái dị, huống chi người xưa.
Dù tính ngẫu nhiên cao, nhưng yêu thuật của Trương Giác rõ ràng là sức mạnh có thể khuynh đảo thiên hạ.
“Có yêu thuật may mắn không?”
“May mắn ạ?”
“Kiểu đại cát đại lợi ấy.”
Trương Giác lắc đầu.
“Không phải không thể, nhưng… cùng lắm là đi đường nhặt được vài đồng xu.”
“Ồ.”
“Nhưng tính cả nguyên liệu và thời gian thì chắc chắn lỗ.”
“À.”
Quả nhiên không có chuyện ăn xổi.
“Dù sao khi ngài Đinh Lăng ra chiến trường thì chút may mắn nhỏ ấy cũng có thể tạo ra khác biệt lớn.”
“?”
Trương Giác nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng.
“Từ nay mỗi khi ngài ra trận, tại hạ sẽ thi triển cho ngài.”
“……”
Bị tấn công bất ngờ, tôi hơi ngượng ngùng, một lúc sau mới mở miệng.
“Vậy hôm nay ngươi đến tìm ta có việc gì?”
“À. Ngài biết tại hạ có thể đọc được thiên cơ mơ hồ chứ ạ?”
Tôi gật đầu.
Cô ấy từng nói nếu giải thích tốt thì có thể biết trước chút ít chuyện tương lai.
Giống như trong các tác phẩm phái sinh từ Tam Quốc Chí, sao lớn rơi thì ai đó chết… đại khái thế.
“Nếu thời gian này ngài có thời gian thì hãy cùng Tư Dư đi dạo trong rừng gần Lạc Dương.”
Nói xong Trương Giác nhìn về phía Tư Dư đang quỳ sau lưng tôi.
Tư Dư dù tôi làm gì cũng luôn ở gần, không rời nửa bước, bảo vệ tôi.
Chỉ cử động ánh mắt theo tôi, đôi lúc trông như robot hơn là người.
“Gần Lạc Dương có gì sao?”
“Vâng.”
Trương Giác gật đầu xác nhận.
“Có chuyện lớn xảy ra không?”
“Không phải chuyện xấu đâu ạ. Điều này thì tại hạ chắc chắn.”
“Vậy thì tốt rồi.”
“Chắc chắn ngài sẽ bất ngờ lắm.”
Rốt cuộc là cái gì mà cô ấy nói thế nhỉ?
Xử lý xong việc, Trương Giác đứng dậy rời đi. Tôi ở lại trong phòng trầm ngâm.
──────────
Ngày hôm sau, sau khi Trương Giác để lại lời khó hiểu.
Sáng sớm tôi đã dậy, định theo lời cô ấy, cùng Tư Dư đi dạo quanh khu rừng gần Lạc Dương.
Cô ấy bảo không phải chuyện xấu nên tôi ra ngoài với tâm trạng nhẹ nhàng…
“Thứ gì vậy.”
Tôi nhìn về phía trước.
Từ trong rừng, một con ngựa đen đang trừng mắt nhìn chúng tôi, trông như rất tức giận.
Nhìn đôi mắt kia kìa. Chỉ nhìn thôi đã thấy tính tình cực kỳ hung dữ.
Con ngựa ấy chẳng hề thua kém Xích Thố Mã, thậm chí còn dữ tợn hơn, liên tục dùng một chân trước cào đất như sắp lao tới.
Dù nghĩ thế nào thì “cái gì đó” mà Trương Giác nói chắc chắn là con ngựa này.
Cô ấy đặc biệt nhắc đến Tư Dư, nên con ngựa này chắc chắn liên quan đến Tư Dư hơn là tôi.
Ừm… ngựa đen… Hạng Tịch…
Tôi lục lọi ký ức, chợt nhận ra con ngựa này là gì.
Ô Truy Mã phải không?
Chủ nhân sinh muộn hơn nguyên sử nên con ngựa cũng sinh muộn theo.
Mô tả về con ngựa Hạng Tịch cưỡi trong sử sách rất ngắn gọn.
Hạng Tịch cưỡi con ngựa tên Truy.
Chỉ có thế.
Nhưng giống như Xích Thố Mã của Lữ Bố, con ngựa của Hạng Tịch cũng được hậu thế thêm thắt đủ thứ.
Rồng đen sống dưới khe suối đầu thai thành thân ngựa, tính tình hung dữ không ai thuần phục nổi, chủ nhân chết thì nhảy xuống nước theo chủ…
Toàn là sáng tác hậu thế.
Nhưng con ngựa này định trừng mắt đến bao giờ đây.
Tôi lùi lại vài bước để giữ khoảng cách, Ô Truy Mã hừ phì một tiếng như không vừa ý, vẫn giữ khoảng cách theo sau chúng tôi.
Rõ ràng muốn quyết chiến.
“Tư Dư.”
“Vâng.”
“Hình như nó không định buông tha chúng ta.”
“Có vẻ vậy.”
Chỉ vô tình chạm mắt khi đi ngang mà đã khiêu chiến, tính tình thật sự quá tệ.
“Vậy giờ làm sao?”
“Em sẽ chém nó.”
“Khoan đã.”
Tôi vội ngăn Tư Dư đang định rút Siêu Thiên Kiếm.
Em ấy nhìn tôi với vẻ khó hiểu.
“……?”
“Con ngựa đó nhìn thôi đã biết còn hơn Xích Thố Mã.”
“……”
“Em không muốn cưỡi nó sao?”
“Không muốn.”
Đúng là khối băng không thể lay chuyển.
Thế thì đành vậy.
“Ta nói thật nhé. Ta thấy Lữ Bố cưỡi Xích Thố Mã đẹp vô cùng.”
“……!”
Tư Dư trợn mắt kinh ngạc.
Thật ra cũng không sai.
Hình ảnh Lữ Bố tung hoành chiến trường trên lưng Xích Thố Mã đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.
“Ta nghĩ nếu em cưỡi con ngựa đen đó thì cũng đẹp lắm.”
“……Em hiểu rồi.”
Lời tôi bịa ra mà lại hiệu quả bất ngờ.
Tư Dư ngừng rút kiếm, nhìn về phía con ngựa đen vẫn đang trừng mắt nhìn chúng tôi.
Con ngựa hung dữ kia có biết vừa rồi suýt bị chém không nhỉ.
Nếu biết thì chắc phải chạy mất, nên tôi quyết định giữ kín chuyện này mãi mãi.
Tư Dư nhìn con ngựa đen một lúc rồi mở miệng.
“……Em vẫn sẽ chém nó.”
“Sao lại thế?”
Có vấn đề gì chứ.
“Nếu đấu sức thì sẽ mất nhiều thời gian, trong lúc đó em không thể bảo vệ ngài Đinh Lăng.”
“……”
Lời nói ngoài dự đoán.
Tư Dư vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như thường lệ, nhưng tôi hiểu rõ.
Giờ có nói gì em ấy cũng không nghe.
Biết vậy nên dẫn thêm một người nữa mới phải…
“Thì ra Trương Giác nói thật, quả nhiên có cái gì đó.”
Lúc ấy, từ phía sau vang lên giọng nói quen thuộc.
Tôi quay lại.
“Lữ Bố?”
“Ơ? Sao ngươi lại ở đây?”
Lữ Bố cưỡi Xích Thố Mã, nhìn chúng tôi.
1 Bình luận