Sau khi sự cố Đích Lư thể hiện đúng giá trị tên gọi của mình xảy ra một trận, tôi dẫn theo cả Lữ Bố đi dạo lung tung.
Tên (từng là) trộm ngựa đã bị giao cho đám lính canh vội vã chạy đến sau khi nghe tiếng ồn.
Đích Lư đứng bên cạnh thi thể còn đang hí vang, chủ chuồng ngựa chạy đến cúi đầu chào Lữ Bố rồi dẫn Đích Lư đi.
Sau này phải cấp riêng cho Lưu Bị một căn nhà có chuồng ngựa mới được.
Một vụ giết người xảy ra giữa phố.
Dân chúng xung quanh dù trông khá kinh ngạc nhưng không hoảng loạn chạy tán loạn.
Những người dẫn theo trẻ con thì che mắt trẻ hoặc ôm vào lòng rồi vội vã rời khỏi hiện trường.
Những người còn lại thì nhìn tên (từng là) trộm ngựa mà chép miệng, hoặc dừng lại một chút rồi tiếp tục công việc, trông rất điềm tĩnh.
Có lẽ vì thời đại xưa nên chuyện như vậy xảy ra quá nhiều, dân chúng đã trở nên gan dạ rồi.
“Bọn họ tin tưởng vào quân lính.”
“Tin tưởng sao?”
Trương Giác nghe suy nghĩ của tôi thì mở miệng.
“Dù có xảy ra chuyện hung ác thế nào thì họ tin rằng lính tuần tra trên phố sẽ bảo vệ mình.”
“Ừm…….”
“Hơn nữa Lữ Bố tướng quân cũng thường xuyên đi tuần phố mỗi khi rảnh rỗi.”
“Vậy sao?”
Lữ Bố đang đi bên cạnh nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi thì khẽ liếc Trương Giác.
“Sau này nên gọi riêng Lữ Bố tướng quân đến khen thưởng công lao thì…”
“Không, không phải vậy đâu?”
Lữ Bố hoảng hốt chen vào cuộc trò chuyện.
Trước phản ứng của Lữ Bố, Trương Giác khẽ cười, lộ vẻ như đã biết hết mọi chuyện.
“…Vâng. Lữ Bố tướng quân nói không phải vậy.”
“Đúng chứ?”
“Vâng.”
Tôi khẽ gật đầu đáp lời Trương Giác.
“Thật mà?!”
Dù Lữ Bố có hoảng hốt hay không thì Trương Giác và tôi vẫn nhìn nhau cười.
“Đinh Lăng quân.”
“Sao vậy?”
Lúc ấy Tư Dư đang hộ vệ phía sau tiến lại gần tôi nói.
“Có người đang theo dõi chúng ta.”
“Cái gì?”
“Chính xác thì…”
Tư Dư khẽ ngừng lời, hướng mắt về phía Trương Giác.
Nhận ra Tư Dư muốn nói gì, tôi mở miệng.
“Ý là đang theo dõi Trương Giác?”
“Vâng.”
Trước câu hỏi tôi nhắc đến tên giả của Trương Giác, Tư Dư gật đầu.
Tôi nói với Lữ Bố đang ở gần.
“Lữ Bố. Nghe rồi chứ?”
“…….”
“Không biết sao?”
Lữ Bố khẽ nhún vai nói.
“Biết chứ, nhưng nghĩ chỉ là tình cờ đường trùng nhau thôi.”
Nghe Lữ Bố nói vậy tôi gật đầu.
Dù sao Lữ Bố mới gia nhập đoàn người chúng tôi chưa lâu.
Với Lữ Bố thì chỉ nghĩ tình cờ đường trùng, Đại tướng quân lại đang đi dạo phố nên tò mò nhìn thôi.
Tư Dư cảm giác còn nhạy hơn Lữ Bố nhiều, chắc chắn đã mất một chút thời gian để xác nhận rồi mới báo cho tôi.
Tư Dư đã nói sẽ hộ vệ tôi nên chắc chắn không rời vị trí, tôi nói với Lữ Bố đang ở gần.
“Đi mời người ấy đến đây một cách thân thiện.”
“Nếu chạy trốn thì sao?”
“Thì còn làm gì được nữa.”
Trước câu hỏi của Lữ Bố, tôi thản nhiên tiếp lời.
“Đánh ngất rồi ném vào ngục thôi.”
Chủ động chạy trốn thì chắc chắn có gì đó mờ ám.
“Biết rồi.”
Nghe lời tôi, Lữ Bố cười rồi rời đi.
Tôi nhìn Lữ Bố lao vút như bay giữa đám dân chúng, chìm vào suy nghĩ.
Rốt cuộc kẻ đang theo dõi chúng ta là ai đây.
Khả năng cao nhất hiện tại là mật thám.
Thành thật thì nếu giả làm dân chúng bình thường lẻn vào thì chẳng có cách nào ngăn cản mật thám.
Nhưng cuối cùng mật thám cũng sẽ lộ ra hành vi đáng ngờ, nên vào dễ nhưng thoát ra an toàn thì khó.
Hiện tại thế lực chúng tôi là nổi tiếng nhất thiên hạ nên đủ loại nơi phái mật thám đến, tôi thấy là bắt hết, tra hỏi xem từ thế lực nào phái đến.
Rồi ghi chép từng cái một để lập sổ thù oán… đại khái là thứ tương tự vậy.
Chúng đã quan tâm thế lực chúng tôi đến vậy thì sau này phải trả lại hết chứ.
Mật thám thì tùy tình hình cũng có thể biến thành công tác viên, nên tôi càng dốc sức bắt mật thám.
Trong game cũng vậy, nội gian quấy rối bên trong thì chẳng gì bực mình bằng.
Địch ở ngay trước mắt mà đột nhiên nội bộ phản bội mở cổng thành thì còn gì khó chịu hơn?
Ví dụ hơi cực đoan nhưng dù sao nội gian thì bị bao nhiêu lần cũng tức.
Đang suy nghĩ tiếp thì tôi đột nhiên thấy nghi hoặc.
Nếu là mật thám thì phải nhắm đến quy mô quân đội, cơ sở quân sự, những thông tin quan trọng hơn mới phải, sao lại làm hành vi đáng ngờ thế này?
Chỉ theo dõi chúng tôi thì cũng chẳng lấy được thông tin gì đáng kể.
Chỉ nhìn cao tầng đi dạo phố thì cũng chẳng có kết quả ý nghĩa gì.
Lúc ấy Lữ Bố đã biến mất giữa đám dân chúng, giờ lại xuất hiện trước mặt tôi.
“Đưa đến rồi.”
“Đưa đến?”
“Không ngờ lại ngoan ngoãn theo luôn.”
Thấy tôi hơi kinh ngạc, Lữ Bố cũng lộ vẻ không hiểu.
Tôi nhận ra Phương Thiên Họa Kích vốn thắt lỏng bên hông Lữ Bố giờ đang nằm trong tay Lữ Bố.
Có khi nào dí vào cổ họng uy hiếp không?
Không biết từ bao giờ mũi kích đã kề sát yết hầu.
Đôi mắt huyết sắc trừng nhìn đầy sát khí.
Uy hiếp rằng nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn theo.
Thì chỉ có thể theo thôi.
Tôi tưởng tượng một mình rồi tự gật đầu đồng tình.
“Ra đây.”
“…….”
Theo lời Lữ Bố, một nhân vật từ phía sau hiện ra.
Một nữ nhân nhìn chúng tôi với ánh mắt khó hiểu.
“…Ơ?”
Trương Giác xác nhận nhân vật bị Lữ Bố bắt đến thì lộ vẻ kinh ngạc.
Tôi quay sang hỏi Trương Giác.
“Người quen sao?”
“……Ừm. Phải nói thế nào đây…”
Trước câu hỏi của tôi, Trương Giác lộ vẻ suy tư.
Lúc ấy nữ nhân bị Lữ Bố bắt đến đột nhiên lẩm bẩm một từ.
“…Âm Dương Ngũ Hành (陰陽五行).”
“…….”
Nghe nữ nhân lẩm bẩm, Trương Giác mở to mắt.
Trương Giác khẽ nheo mắt rồi mở miệng.
“Âm dương giao cảm, thuận theo lý của ngũ hành.”
……Gì vậy?
Trương Giác đột nhiên nói lời khó hiểu, nữ nhân phía trước cũng đáp lại bằng lời khó hiểu.
“Theo đuổi bình an và hài hòa, tích đức bằng việc thiện.”
Đột nhiên hai người nói chuyện gì vậy.
Sao lại nói chuyện chỉ hai người hiểu.
Lữ Bố cũng giống tôi, lộ vẻ ngẩn ngơ không hiểu tình huống.
Tư Dư thì vô biểu tình khó đoán cảm xúc, nhưng theo tôi thấy thì Tư Dư cũng hoàn toàn không hiểu.
Sau khi trao đổi lời khó hiểu, Trương Giác khẽ thở dài rồi nhìn tôi.
Hình như nhận ra tôi đang nhìn bằng ánh mắt lạ.
“Đây không phải chỗ để nói. Có thể chuyển địa điểm không?”
Trước lời đề nghị của Trương Giác, vì bị kích thích tò mò nên tôi chỉ có thể gật đầu.
──────────
“Ngài đã về.”
“Ừ.”
Điêu Thuyền vừa hoàn thành việc, đang ở trong phủ, thấy tôi về thì cung kính hành lễ.
“Dẫn đến một phòng trống.”
“Vâng.”
Về đến phủ, tôi theo Điêu Thuyền dẫn mọi người đến một phòng trống rồi ngồi xuống.
Trương Giác ngồi bên cạnh tôi nhìn tôi rồi mở miệng.
“Có thể cho lui hết người hầu xung quanh được không?”
“Là chuyện quan trọng đến vậy sao?”
“Vâng. Xin nhờ ngài.”
Việc ấy không khó nên tôi khẽ nghiêng đầu với Điêu Thuyền đang ở gần.
Điêu Thuyền dẫn hết người hầu xung quanh lui ra.
“Vậy thì giờ giải thích tình hình đi.”
“Đơn giản thôi.”
Trương Giác nhìn tôi mỉm cười rồi tiếp lời.
“Là một trong những tướng lĩnh từng hoạt động dưới trướng tại hạ khi dẫn dắt quân Khăn Vàng.”
“…Quân Khăn Vàng?”
“Vâng. Quân Khăn Vàng.”
Tôi chớp mắt nhìn Trương Giác.
“Không phải nói không quen ai sao?”
“……Người khác thì không biết, nhưng ít nhất những cận thần thì chắc chắn sẽ nhận ra.”
Trước câu hỏi của tôi, nữ nhân chưa biết tên đáp lời.
Tôi quay sang hỏi nữ nhân ấy.
“Mà nghĩ lại thì chưa nghe tên. Ngươi tên gì?”
“Tại hạ là Quản Hợi.”
“Quản Hợi?”
Nghe quen quen.
Tôi dùng ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối, chìm vào suy nghĩ.
“Trương Giác. Là nhân vật thế nào?”
“Ừm… Từ thời kỳ đầu của Khăn Vàng quân đã cùng nhau, và…”
Trương Giác nói đến đó thì khẽ ngừng lời.
“Rất giỏi đánh nhau.”
“Giỏi đánh nhau?”
“Vâng.”
Nghe vậy tôi nhớ ra Quản Hợi là nhân vật gì.
Trận vây Bắc Hải, lần đầu tiên Thái Sử Từ và nhóm Lưu Bị gặp nhau.
Lúc Khổng Dung và Khăn Vàng giao chiến, kẻ dẫn đầu đám Khăn Vàng ấy.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, nhân vật từng giao đấu mấy chục hiệp với Quan Vũ, trong đám tàn dư Khăn Vàng cũng là nhân vật khá ấn tượng.
Quan Vũ trong Diễn Nghĩa là nhân vật thế nào.
Hoa Hùng một đao chém chết, Nhan Lương cũng một đao giết, Văn Xú ba hợp đã hoảng sợ chạy trốn rồi bị giết.
Quản Hợi cuối cùng cũng chết dưới tay Quan Vũ, nhưng việc giao đấu mấy chục hiệp với Quan Vũ đã cho thấy đây là nhân vật không tầm thường.
Tôi nhìn Quản Hợi rồi mở miệng.
“Hình như có việc với Trương Giác nhỉ?”
“…Đúng vậy.”
Tôi hỏi thì Quản Hợi cố gắng giữ lễ nghi đáp lời.
Ừm… Tò mò thì nghe thử xem sao.
“Cứ tự nhiên đi.”
“Cảm tạ.”
Được tôi cho phép, Trương Giác mỉm cười rạng rỡ.
1 Bình luận