Tôi nghe được một tin từ tai mình.
Trong thành trì do Công Tôn Toản thống trị đã xảy ra một trận hỗn loạn lớn.
Hỏi ra thì hóa ra là vụ thoát ngục xảy ra ở Kế thành.
Hơn nữa còn là tội nhân mà Công Tôn Toản đặc biệt quản thúc đã trốn thoát.
Hiện tại người mà Công Tôn Toản chú ý đến chỉ có một, nên tôi gật đầu.
Xem ra nhóm Lưu Bị đã thành công cứu Lưu Ngu.
Gia Hủ bảo khả năng thất bại rất cao nên tôi có phần nửa tin nửa ngờ, nhưng quả nhiên Lưu Bị vẫn là Lưu Bị.
Tin tức từ phía U Châu đã đến tai tôi được thì chắc chắn nhóm Lưu Bị sẽ sớm đến đây trong thời gian ngắn.
Vậy thì từ giờ mới là vấn đề.
Hiện tại vị trí của nhóm Lưu Bị trong thế lực chúng tôi khá mơ hồ.
Không phải tướng lĩnh thuộc thế lực, cũng không phải khách tướng.
Chỉ là những người đồng ý nhận lời ủy thác của tôi mà thôi.
Nếu so với game thì giống như tướng lĩnh giang hồ nhận nhiệm vụ ở tửu quán rồi lang thang khắp thiên hạ.
Rồi khi có cơ hội thì lập tức dựng cờ khởi nghĩa… Có nên coi là phần tử nguy hiểm không nhỉ.
Lý do để giữ chân nhóm Lưu Bị cũng đã biến mất, nên Lưu Bị giờ muốn thì có thể rời khỏi thế lực này bất cứ lúc nào.
Từ giờ trở đi mới thực sự có thể biết rõ Lưu Bị là người thế nào.
Thật sự là nhà lý tưởng chủ nghĩa theo đuổi nhân đức, hay thực ra là kẻ âm hiểm che giấu dã tâm.
Tôi nói vậy có phần khó nghe nhưng thế lực chúng tôi vẫn giữ gìn nhân nghĩa rất tốt.
Không thu thuế nặng, xử lý tối đa đơn kiện của dân chúng, nỗ lực giữ gìn bình an.
Không có binh lính vì lý do vô lý mà ngược đãi dân chúng. Những kẻ như vậy đã sớm lên đường du hành đến âm phủ.
Hơn nữa Trương Giác, người luôn thể hiện thái độ chân thành nhất với an nguy dân chúng, vẫn ở lại thế lực chúng tôi, chứng tỏ thế lực chúng tôi không phải trái với nhân nghĩa.
Trong lịch sử gốc, Lưu Bị dù có mục đích gì khi theo đuổi nhân đức thì cuối cùng vẫn là một trong những quân hùng mang dã tâm.
Dã tâm bản thân thì không có vấn đề gì.
Ngay cả một người dân bình thường họ Kim cũng từng mơ mộng làm hoàng đế một lần chứ.
Quan trọng cuối cùng là có thể từ bỏ dã tâm ngồi lên vị trí hoàng đế hay không.
Tôi cũng mang dã tâm muốn sống an nhàn vô sự.
……Đây là dã tâm hay chỉ là giấc mơ thôi nhỉ?
“Đại tướng quân! Hiện tại Lưu Bị vừa đến Lạc Dương!”
“Ừ. Bảo cô nương nghỉ ngơi cho thoải mái, khi nào rảnh thì đến gặp ta.”
“Tuân lệnh!”
Tôi gật đầu đáp lời báo cáo của truyền lệnh.
Nếu Lưu Bị thực sự là kẻ âm hiểm thì chắc chắn sẽ ở lại Lạc Dương vài ngày, cố gắng thân cận với hoàng đế.
Nếu được hoàng đế chính thức công nhận dòng máu hoàng tộc thì chắc chắn sẽ là sức mạnh lớn để dựng cờ khởi nghĩa.
Trong thời đại này, danh nghĩa quan trọng hơn hết thảy, dòng máu hoàng tộc được hoàng đế thừa nhận là điều vô cùng to lớn.
Tôi nghĩ ngợi dài dòng như vậy, nhưng cách xử lý Lưu Bị sau này của tôi thì rất đơn giản.
Ngay khi được hoàng đế công nhận dòng máu hoàng tộc, nếu viện đủ lý do để rời khỏi thế lực chúng tôi, tự lập thế lực riêng thì là địch.
Trừ phi thực sự có lý do bất đắc dĩ mà dựng cờ, còn lại thì cũng chẳng khác gì những quân hùng khác mang dã tâm.
Dù tiếc nuối nhưng nghĩa là chúng tôi cuối cùng không thể cùng nhau đi tiếp.
Trừ điều đó ra thì tôi không có ý định làm gì Lưu Bị.
Trừ phi nghe những lời đe dọa kiểu như trong lịch sử gốc khi ở dưới trướng Viên Thiệu hay Tào Tháo, còn không thì hẳn Lưu Bị sẽ không chạy trốn.
Nếu có trung thần ngày nào cũng can gián quân chủ rằng “tên tai to kia nguy hiểm, mau giết đi” thì ngay cả tôi cũng thấy bẩn thỉu mà muốn chạy thoát.
Với kẻ sống sót nhạy bén hơn ai hết thì những hành động ấy chắc chắn càng thêm kịch tính.
Dù vậy, tưởng tượng ba tỷ muội kết nghĩa đào viên ấy vào dưới trướng mình thì vẫn thấy hơi ngẩn ngơ.
Không phải ai khác mà chính là Lưu Bị. Cùng với Tào Tháo và Tôn Quyền, là một trong những nhân vật chính của Tam Quốc Chí.
Tình huống rồng lớn mà tôi không thể ôm nổi lại tự nguyện nằm gọn trong lòng mình.
…Có khi chỉ là tôi tưởng bỏ thôi nên là cứ quan sát tình hình trước đã.
Nghĩ xong tôi lại bắt đầu chuyển động tay xử lý công việc.
──────────
Sáng hôm sau, Lưu Bị theo lời tôi nghỉ ngơi một ngày cho thoải mái rồi xin gặp.
“Tại hạ Lưu Bị, đã hoàn thành mệnh lệnh của Đại tướng quân và bình an trở về.”
“Ừ. Làm tốt lắm.”
Tôi nhìn Lưu Bị cung kính cúi người, rồi khẽ nghiêng đầu sang bên.
Bên cạnh Lưu Bị có một mỹ nữ lớn tuổi đang đứng.
…Có phải là người mà tôi biết không?
“Bên cạnh Lưu Bị là vị…”
“Tại hạ là U Châu Thứ sử Lưu Ngu.”
Tôi không giấu nổi sự kinh ngạc trước hình dáng Lưu Ngu khác với tưởng tượng.
Giới tính của Lưu Ngu là nữ?
Ừ. Tôi cũng từng đoán có thể như vậy. Tào Tháo là nữ, Lưu Bị cũng là nữ thì có gì lạ.
Nhưng ngoại hình Lưu Ngu trẻ hơn tuổi quá nhiều.
Tôi bảo là ấn tượng lớn tuổi, nhưng không phải già nua như người cao niên thực thụ.
Chỉ là khí chất cơ thể toát lên vẻ chín chắn nên mới cảm thấy vậy thôi.
…Hiện tại Lưu Ngu bao nhiêu tuổi nhỉ?
Dù sao cũng được gọi là trưởng bối hoàng tộc, quân tử nhân nghĩa, chắc chắn đã trên bốn mươi.
Lưu Ngu cung kính hành lễ với tôi.
Tôi cũng đáp lễ bằng thái độ cung kính.
Lưu Ngu nhìn hành động của tôi, dùng giọng nói bình thản tiếp lời.
“Thẳng thắn mà nói, cảm tạ Đại tướng quân đã cứu mạng tại hạ.”
“Mất đi người như ngài là tổn thất lớn của thiên hạ, nên việc ấy là đương nhiên.”
“Ngài nhìn nhận tại hạ tốt đẹp như vậy, tại hạ chỉ biết cảm tạ.”
Sau một lượt lời hay ý đẹp qua lại, tôi đi vào chủ đề chính.
“Lưu Ngu công. Ngài có thể nhận lời một thỉnh cầu của ta không?”
“Xin cứ nói.”
Lưu Ngu vẫn giữ nguyên tư thế, chăm chú lắng nghe lời tôi.
“Ngài có thể ở bên cạnh bệ hạ để phò tá ngài ấy không.”
“Lời ấy là…”
“Ta được bệ hạ sủng ái quá mức, nhưng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh để phò tá ngài ấy.”
Như trận Hổ Lao Quan, rồi sẽ có lúc tôi phải dẫn quân viễn chinh ra ngoài.
Lúc ấy bệ hạ lại rơi vào trạng thái bất an. Bệnh tâm lý vốn dĩ là như vậy.
Ta đã tặng bệ hạ thú cưng, nhưng khó mà coi là giải pháp hoàn toàn.
Ta chỉ mong Lưu Ngu, tông thất hoàng gia, ở bên cạnh phò tá bệ hạ.
Người đã ban ơn hậu cho man di, được bách tính kính trọng cao độ.
Luôn giữ thái độ khiêm nhường, kiệm ước, trong triều đình cũng được nhìn nhận tích cực.
“Thân thể ngài vẫn chưa hồi phục hẳn mà đã thỉnh cầu như vậy, ta rất áy náy.”
Sau khi hàng phục Công Tôn Toản và trở thành tù binh, chắc chắn đã chịu khổ cực, nhưng thái độ của Lưu Ngu không hề có chút rối loạn.
“…Không. Ngược lại, tại hạ mới là người phải xin Đại tướng quân tha thứ.”
“…….”
“Vì đã tin lời bọn gian ác, mà đối địch với người nhân từ như ngài.”
Tôi im lặng lắng nghe lời Lưu Ngu.
Nếu là tôi ngày trước thì chắc chắn sẽ đáp rằng mình không phải người đáng nhận lời khen ấy.
Nhưng đột nhiên nhớ đến cuộc trò chuyện với Gia Hủ.
Gia Hủ bảo Đại tướng quân tự hạ thấp bản thân quá cũng không tốt, nên có chút tự tin thì hơn.
“Nhiệm vụ Đại tướng quân giao phó, dù có phải mất mạng tại hạ cũng sẽ hoàn thành đến cùng.”
“Cảm tạ.”
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Lưu Ngu, tôi quay đầu nhìn Lưu Bị.
“Lưu Bị, sau này ta sẽ ban thưởng riêng cho ngươi, đến lúc đó thì cứ nghỉ ngơi cho thoải mái.”
“Đa tạ Đại tướng quân quan tâm.”
Lưu Bị mỉm cười dịu dàng, hành lễ với tôi.
Trông không giống người ham của cải, vậy nên ban quan chức nào đó chắc sẽ vui.
“Vậy thì tại hạ xin cáo lui.”
“Ừ.”
Khi Lưu Bị và Lưu Ngu rời phòng, Quan Vũ và Trương Phi đang đứng gác ngoài phòng lập tức theo sát hai bên Lưu Bị.
Quan Vũ bên trái, Trương Phi bên phải.
Với nam nhân biết Tam Quốc Chí thì đây là một loại mộng tưởng.
Mỗi lần thấy hai vị vạn nhân địch kẹp hai bên đều cảm thấy thật oai phong.
Lý do tôi luôn cố gắng mang theo Tư Dư và Lữ Bố cùng lúc cũng vì thế.
Lữ Bố và Tư Dư ở bên cạnh ta!
Chỉ nghĩ thôi đã thấy vai nhún lên rồi.
“…….”
Hiện tại Tư Dư và Lữ Bố vẫn đang đứng gác bên cạnh tôi.
Thường ngày việc thống lĩnh binh sĩ đã có Trương Liêu hay Cao Thuận đảm nhận, nên Lữ Bố tương đối rảnh rỗi hơn so với họ.
“…Mặt ta có gì dính sao?”
“Không.”
Tôi cứ nhìn Lữ Bố mãi nên Lữ Bố lộ vẻ khó hiểu hỏi tôi.
“Vậy sao cứ nhìn mãi thế?”
“Không được nhìn à?”
“…Ơ, không phải không được….”
Trước câu hỏi của tôi, Lữ Bố đột nhiên không biết nói gì, mắt đảo lia lịa.
“Ừm….”
Vẫn chưa tìm được lời đáp, Lữ Bố má ửng hồng, trong khi Tư Dư đang nhìn tôi.
Ánh mắt khá nồng nhiệt nên tôi cũng đáp lại bằng cách nhìn thẳng vào Tư Dư.
“…….”
“…….”
Lần này khá lâu đấy.
Thường thì cứ nhìn chằm chằm thế này là Tư Dư sẽ đỏ mặt né tránh trước, có thay đổi tâm trạng gì sao.
“…Ưt.”
Dù vậy vẫn không có gì khác thường.
Cuộc thi nhìn nhau bất ngờ bắt đầu, cuối cùng vẫn kết thúc bằng âm thanh quen thuộc từ Tư Dư, và tôi thắng như mọi khi.
1 Bình luận
(Lời nói sau của tác giả)
Ban đầu Lưu Ngu vốn được định để là nam, nhưng có lý do khiến nhân vật trở thành nữ.
Trong quá trình cứu Lưu Ngu, Lưu Bị để Lưu Ngu ngồi trước mặt mình đúng không?
Rồi đột nhiên bộ não bắt đầu hoạt động hết công suất.
Lưu Bị có vòng một lớn → ngồi phía trước thì ngực sẽ chạm vào lưng → nhưng Lưu Ngu lại là con trai.
…….
Con kỳ lân trong đầu tác giả: “Này, muốn chết à?”
Tác giả: “Xin… xin lỗi mà…….”
Thế là thành nữ.
Chỉ là vậy thôi.
(・_・;)