Bắc Cung Bá Ngọc.
Thành thật thì là cái tên xa lạ.
Tôi chỉ biết hắn là quân hùng xuất thân Khương tộc, ngoài ra chẳng rõ hắn là người thế nào, nghĩ gì.
Dù thông tin về kẻ địch ít ỏi đến đâu thì việc hắn dám mượn danh tôi để làm đủ thứ ngang ngược là hành động tuyệt đối không thể tha thứ.
“Hàn Toại.”
“Vâng! Đại tướng quân!”
“Không vấn đề gì chứ?”
Tôi dẫn quân Vũ Uy xuất chinh, nhận quyền chỉ huy từ Hàn Toại.
Hắn giao quyền chỉ huy rất nhanh, như thể đã chờ sẵn, khiến tôi hơi ngạc nhiên.
Tôi còn tưởng hắn sẽ ít nhất lộ vẻ khó chịu một chút chứ.
Tôi nói với Hàn Toại.
“Ngươi biết ta đang định làm gì ở Kim Thành?”
“Dĩ nhiên ạ.”
“Vậy thì ngươi cũng biết trăm lần như một, giao tranh sẽ xảy ra chứ.”
“Chắc chắn vậy ạ.”
“Ngươi đổ mồ hôi sôi nước mắt huấn luyện binh sĩ, giờ vì ta mà mất chúng, thật sự không thấy gì sao?”
Trước câu hỏi của tôi, Hàn Toại chậm rãi mở miệng đáp.
“Chúng là binh sĩ của thần, nhưng cũng là binh sĩ của Đại tướng quân.”
“……”
“Đã dâng lòng trung thành cho Đại tướng quân, sao thần lại khó chịu khi Đại tướng quân lấy binh sĩ chứ.”
Thật biết nịnh thật.
Nếu sinh ở Lạc Dương chứ không phải Tây Lương thì chắc chắn hắn đã chiếm được một ghế trong hoàng cung.
“Dù sao thì sớm muộn thần cũng sẽ tự mình diệt chúng. Dĩ nhiên là sau khi xin phép Đại tướng quân.”
“Vậy sao?”
“Vâng. Đám ngu ngốc ấy chỉ biết núp sau danh Đại tướng quân để thỏa mãn dục vọng, thần không thể ngồi yên.”
Hàn Toại nói rồi cung kính cúi người.
“Thay vì để thần làm thì lại phiền đến chủ công, thần vừa xấu hổ vừa áy náy.”
“……”
Không biết lời hắn có thật lòng không, nhưng hắn tỏ ra nhiệt tình thế này thì tôi chẳng biết nói gì.
Tôi liếc nhìn phó tướng của hắn, hắn cũng đang ngẩn ngơ như lần đầu thấy Hàn Toại thế này.
“Vậy tên Bắc Cung Bá Ngọc kia là loại gì?”
Nghe tôi hỏi, Hàn Toại suy nghĩ một lúc rồi đáp.
“Chỉ là… một tên giống hệt đám giặc thích tiền và thích giết chóc thôi ạ.”
“Vậy à.”
Tôi gật đầu rồi nói tiếp.
“Sắp đến Kim Thành rồi?”
“Vâng. Vượt qua ngọn đồi kia là thấy ngay.”
“Vậy chờ ở đây một lát.”
Nghe lệnh tôi, Hàn Toại lộ vẻ khó hiểu.
“Có chuyện gì ạ?”
“Ta cần xác nhận xem hắn có thật sự mượn danh ta để hành hạ dân chúng không.”
Nghe một phía rồi vội kết luận là hành động hấp tấp.
Hàn Toại hiểu ý tôi, cung kính hành lễ.
“Tuân lệnh. Chúng thần sẽ chờ ở đây, xin Đại tướng quân bảo trọng.”
“Ừ.”
Tôi rời quân Hàn Toại, đi một lát thì thấy một thành phố ở xa xa.
“Lữ Bố.”
“Ừ?”
Tôi vừa điều khiển ngựa vừa hỏi Lữ Bố.
“Ngươi thấy Hàn Toại nói dối không?”
“Không? Hình như không nói dối.”
Lữ Bố nhìn tôi rồi lắc đầu đáp.
Nhìn thái độ Lữ Bố thì Hàn Toại không nói dối với tôi.
Lữ Bố có trực giác tốt, phân biệt dối trá và sự thật một cách kỳ lạ.
Nếu Hàn Toại nói dối hay báo cáo giả thì Lữ Bố đã không để yên.
“Vậy thì đúng là Bắc Cung Bá Ngọc có vấn đề.”
Bắc Cung Bá Ngọc cũng là một trong đám đầu hàng vì sợ tôi nên ít nhất hắn sẽ không dám đuổi tôi ra ngoài cửa thành.
Vậy thì cứ trực tiếp vào thành xem xét là được.
“Hy vọng lời Hàn Toại là thật.”
Nếu lời Hàn Toại đúng thì Bắc Cung Bá Ngọc sẽ bị chém đầu, mọi chuyện kết thúc ở đó.
Nhưng nếu hắn không phải nguyên nhân? Nếu Hàn Toại hiểu lầm và nguyên nhân thật sự là kẻ khác?
Lúc đó thời gian lưu lại Tây Lương sẽ kéo dài hơn.
Và khi tôi về Lạc Dương, lời mắng cũng sẽ dài hơn.
Điều đó thì tôi không thích.
Tôi vừa nghĩ vừa điều khiển ngựa, chẳng mấy chốc đã đến ngay trước Kim Thành.
Giữa cổng thành mở rộng, lính canh đang đứng gác, nhưng dáng vẻ hơi lạ.
Tư thế lỏng lẻo, vẻ mặt bất cần. Áo giáp mặc qua loa, vũ khí rỉ sét.
Thật sự đây là lính gác cổng sao?
Và lời lính gác nói khi nhìn tôi càng khiến nghi vấn tăng lên.
“Này! Nhìn là biết lần đầu đến, muốn vào thì phải nộp thuế thông hành!”
“……?”
Mấy tên này là gì vậy.
“Không có tiền thì cho mượn tạm mấy cô nương xinh đẹp kia cũng được!”
Tên lính gác nhìn chúng tôi bằng ánh mắt dơ bẩn, Lữ Bố tiến lại gần tôi.
“Giết được không?”
“Chờ chút đã.”
“Ừ.”
Nghe tôi ngăn, Lữ Bố gật đầu rồi lùi lại một chút.
Tôi điều khiển ngựa tiến đến tên lính gác.
“Này.”
“Ừ? Gì vậy.”
“Ngươi thật sự không biết ta là ai sao?”
“Gì chứ, thằng nhãi trông như phân ngựa thì ta phải biết à?”
Tên lính gác cười nhạo tôi, đám lính xung quanh cũng cười theo.
Thật sự mới lạ. Từ khi tái sinh đến giờ lần đầu bị đối xử thế này.
“Không biết ngươi từ đâu đến nhưng bọn ta không quan tâm mấy chuyện đó.”
“……”
“Ừ? Biết bọn ta có ai chống lưng không? Là Đại tướng quân đấy, Đại tướng quân!”
Đại tướng quân chính là ta đây.
Không biết tên này sẽ láo tới mức nào nữa đây.
Tôi im lặng nghe, tên lính gác càng hống hách hét lên.
“Sao im thin thít vậy? Nghe Đại tướng quân thì sợ rồi à?”
“……”
“Từ nãy cứ ngẩng cao đầu làm ta khó chịu, xuống ngựa đi thằng…”
Hắn vừa nói vừa dùng cán thương chọc vào tôi, mắt hắn trợn tròn.
Cánh tay cầm thương của hắn bay lên không trung.
“Ơ…?”
“……”
Quay lại thì thấy Tư Dư đang cầm Siêu Thiên Kiếm với vẻ mặt lạnh lẽo đến rợn người.
“Á a a a──!!”
Tên lính gác nhận ra tình hình, ôm lấy chỗ tay bị chém đứt mà gào thét.
Tôi nhìn cảnh đó rồi chép miệng.
“Đã hô hào Đại tướng quân Đại tướng quân thì ít nhất cũng phải biết Đại tướng quân trông thế nào chứ.”
“Cái, cái gì…”
Trong lúc tên lính gác vẫn gào thét, mắt hắn trợn tròn, một chân hắn bị Tư Dư chém đứt.
“Xem ra giận lắm rồi.”
Nếu tôi bảo dừng thì em ấy sẽ dừng, nhưng tôi không muốn dừng.
“Tự ý mượn danh ta để làm ngang làm ngược đã buồn cười rồi, vậy mà ngay cả Đại tướng quân cũng không nhận ra là sao?”
“……!”
Nghe tôi nói, tên lính gác nhận ra tôi là ai, mặt tái mét.
Lính gác đã thế này thì khỏi cần vào thành nữa.
“Này.”
“Vâng, vâng!”
Tên lính gác bị Tư Dư chặt đứt tay chân cuối cùng chịu không nổi đau đớn và mất máu, chết vì sốc.
“Không muốn chết thì mau chạy đến bảo Bắc Cung gì đó đến đây đi.”
“Vâng!”
Tên lính gác đáp rồi chạy biến.
Tôi quay sang nói với Tư Dư đang vừa tra Siêu Thiên Kiếm vào vỏ vừa tiến lại gần tôi.
“Đã bình tĩnh chưa?”
“……Vâng.”
Tên lính gác bị Tư Dư tự tay chặt giờ nằm chìm trong vũng máu.
……Đừng nhìn kỹ. Tôi đã quen với mấy cảnh ghê gớm rồi nhưng cái này thì hơi quá.
Đám lính gác nghe tiếng ồn chạy tới, nhìn cảnh tượng tàn khốc do Tư Dư tạo ra thì mặt tái mét. Có vài tên còn nôn mửa khi thấy xác.
Tất cả lính gác đều nhìn chúng tôi với vẻ sợ hãi, không dám tiến lại gần.
“Chậc. Ta muốn tự tay làm cơ.”
Lữ Bố nhường lượt cho Tư Dư, giờ đang bĩu môi bất mãn.
“Đừng lo.”
“Ừ?”
“Sắp có cơ hội để ngươi giải tỏa cơn giận rồi.”
Nghe tôi nói, mặt Lữ Bố giãn ra.
“Vậy thì được.”
Vậy là chúng tôi chờ Bắc Cung Bá Ngọc ở gần cổng thành.
Chẳng bao lâu sau, một nam nhân chạy hớt hải từ xa tới.
“Xin lỗi Đại tướng quân!”
Nam nhân kẹp một cái hộp dưới cánh tay, chạy đến trước mặt tôi lập tức quỳ xuống, dâng hộp lên.
“Cái gì vậy?”
“Đây là cái đầu của tên ngu ngốc không nhận ra Đại tướng quân!”
Nam nhân mở hộp, bên trong là cái đầu của tên lính gác tôi vừa sai đi.
Tôi khẽ cau mày.
“Ném đi.”
“Vâng?”
“Bảo ném đi.”
“Tuân, tuân lệnh!”
Nam nhân trong không khí căng thẳng ném hộp đi, rồi cúi sát đất.
Cái hộp rơi xuống đất, cái đầu lăn ra.
Có lẽ vì đã ghét hắn từ đầu nên nhìn gì cũng thấy khó chịu.
“Ngươi là Bắc Cung gì đó đúng không?”
“Vâng! Đúng vậy!”
Tôi cố ý nói tên cho qua loa nhưng hắn không giận mà đáp bình thản.
Có vẻ cũng có chút mắt nhìn.
Tôi mỉm cười tiến lại gần Bắc Cung Bá Ngọc.
“Ừ. Chuyện tên lính gác để sau, nói chuyện khác trước nhé?”
“Chuyện, chuyện gì ạ?”
Bắc Cung Bá Ngọc run rẩy đáp.
“Ta đi đến đây gặp rất nhiều giặc.”
“……”
“Ngươi thả chúng ra đúng không?”
Nghe tôi hỏi, mặt Bắc Cung Bá Ngọc cứng đờ.
Đại khái hiểu rồi.
1 Bình luận