“Khụ khụ. Vậy thì giờ vào chuyện chính nhé.”
Viên Thiệu đang thích thú nhìn cuộc đối thoại giữa Tào Tháo và tôi một lúc lâu liền chỉnh lại vẻ mặt.
“Ta vẫn chưa cần vào đâu.”
“…Ai nhìn vào cũng tưởng ngươi được mời ấy chứ.”
Tôi lộ vẻ mặt chán nản trước Tào Tháo vẫn đang lơ lửng như ở thế giới khác.
Viên Thiệu cười khổ rồi tiếp tục.
“Ta thấy hành động gần đây của ngài Đinh Lăng là đang khiêu chiến với Đổng Trác đúng không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng Đổng Trác sợ hãi nên tránh giao chiến khiến ngài gặp khó khăn vì vấn đề lương thực.”
“Điều đó cũng đúng.”
Đúng như dự đoán, việc tôi khiêu chiến với Đổng Trác đã lan khắp Lạc Dương.
Dù sao cũng không phải tin đồn sai nên tôi không có ý định dập tắt.
“Nếu lương thực cạn kiệt thì các hạ định làm gì ạ?”
“Không thể để binh sĩ đói được nên ta sẽ rút về Tịnh Châu.”
Đến đây thì tôi đã đại khái đoán được mục đích Viên Thiệu mời tôi.
Viên Thiệu và tôi cùng có kẻ thù chung là Đổng Trác.
Nhưng trong Lạc Dương người duy nhất có thể kiềm chế Đổng Trác là tôi lại đang đau đầu vì vấn đề lương thực.
Vậy với gia tộc giàu có bậc nhất Tam Công, Viên Thiệu sẽ làm gì?
“Nếu có nơi nào đó hỗ trợ rất nhiều lương thực thì sao ạ?”
“…Thì có thể kết thúc với Đổng Trác.”
Hoặc tôi bị đuổi khỏi Lạc Dương. Hoặc Đổng Trác bị đuổi khỏi Lạc Dương.
Chắc chắn một trong hai sẽ xảy ra.
“Vậy thì giờ ta muốn hỏi thêm một câu cuối cùng.”
Viên Thiệu nghiêm mặt nói bằng giọng điệu nghiêm túc.
“Các hạ là thần tử của nhà Hán sao?”
“……”
Một câu hỏi cực kỳ quan trọng.
Nếu đánh bại Đổng Trác và đuổi hắn khỏi Lạc Dương thì trung tâm quyền lực tiếp theo sẽ là tôi.
Viên Thiệu đang hỏi khi đó tôi sẽ hành động thế nào.
Tôi trả lời câu hỏi của Viên Thiệu bằng câu trả lời đã suy nghĩ từ lâu.
“Ta đứng về phía dân chúng.”
“……”
Trước câu trả lời có thể hiểu theo nhiều nghĩa Viên Thiệu nở nụ cười khó hiểu.
────────────────
“Viên Thiệu con khốn này──!!”
Rắc!
Đổng Trác phẫn nộ đập bàn khiến bàn không chịu nổi lực mà gãy đôi.
Xung quanh Đổng Trác đã không còn món đồ nội thất nào nguyên vẹn.
Hắn vốn là mãnh tướng từng dẫn quân tiền tuyến bình định man di.
Sức mạnh vượt xa người thường khiến những món đồ vô tội bị nghiền nát.
Có quá nhiều kẻ thù thì thật phiền phức.
Làm gì cũng luôn có kẻ cản trở.
“Ta còn tiếc vẻ đẹp của ả định sau này giữ lại riêng vậy mà dám làm chuyện này?! Nhất định sẽ khiến ả trả giá!”
“……”
Ngay khi nghe tin Viên Thiệu dùng tài sản gia tộc hỗ trợ lương thực cho Đinh Lăng, Đổng Trác không kiềm chế được cơn giận.
Quan viên xung quanh run rẩy trước cơn thịnh nộ của Đổng Trác chỉ dám nhìn trộm.
Ánh mắt sắc lạnh của Đổng Trác hướng về mưu sĩ bên cạnh.
“Lý Nho! Vì con nhỏ khốn kiếp đó mà kế hoạch toàn bộ hỏng hết! Giờ phải làm sao đây!”
“…Chủ công. Giờ không còn cách nào hòa bình vượt qua được nữa.”
Lý Nho cúi đầu cung kính đáp.
“Phải chấp nhận tổn thất giao chiến cưỡng ép đuổi Đinh Lăng ra khỏi đây.”
“Vậy thì không còn cách nào. Ta đã ban cho hắn cơ hội cuối cùng để bình an rút lui!”
Đổng Trác gầm lên giận dữ.
“Chỉ vì có một Thiên Hạ Vô Song mà thật sự nghĩ có thể thắng ta sao? Thật nực cười!”
“Đúng vậy chủ công. Giờ hãy khiến tên không biết thân phận đó trả giá cho sự ngạo mạn.”
Các quan viên nghe cuộc đối thoại cuối cùng cũng nhắm chặt mắt.
Lại một lần nữa Lạc Dương sẽ chảy nhiều máu.
────────────────
“Hiệu quả rõ rệt thật.”
Viên Thiệu hỗ trợ lương thực chưa đầy hai ngày quân Đổng Trác đã bắt đầu di chuyển.
Nhưng số lượng quân của Đổng Trác nhiều hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Tôi không hiểu sao lại hỏi Tào Tháo đang đứng gần.
“Chắc chắn khi Đổng Trác vào thì chỉ có 4 vạn đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Bây giờ là 6 vạn.”
“Nghe nói đã hấp thu gần hết quân của Đại tướng quân đã chết.”
Ở đây tên đồ tể lại chơi ngu rồi.
Tôi thở dài thì Tào Tháo lộ vẻ mặt thích thú.
“Đột nhiên mất tự tin rồi à?”
“Không phải.”
Hiện tại quân tôi mang theo chỉ có 2 vạn 5 ngàn người.
So với 6 vạn quân của Đổng Trác thì thật sự quá chênh lệch.
Tôi đã cố gắng mang theo nhiều nhất có thể…
Khi khai khẩn đất đai, tôi nhận ra cần tập trung nhiều hơn vào phòng thủ nên đã để lại một phần binh sĩ ở Tịnh Châu.
Mùa đông sắp qua trời ấm dần, man di bắt đầu ló đầu ra.
Chúng liên tục rình rập tìm cơ hội cướp bóc, dù đã bị đánh tơi tả vẫn cứ xuất hiện.
Đến mức này thì man di không phải sinh ra lớn lên bình thường mà chắc chắn như quái vật trong game được hồi sinh ở đâu đó rồi.
Tôi vẫy tay với Tào Tháo.
“Giờ ngươi đi đi. Hình như sắp bắt đầu rồi.”
“Ừm. Ta mong chờ lắm.”
Tào Tháo cười nhếch rồi rời chỗ đi về thành.
“Tư Dư.”
“Vâng.”
“Có đang ngứa ngáy muốn ra tay gì không?”
“Không ạ.”
Hỏi xong lại làm người hỏi xấu hổ.
Tôi thử hỏi khéo xem em ấy có muốn ra tay không thì Tư Dư vẫn từ chối dứt khoát như dao.
Làm sao để dùng được hàng gian lận này đây.
Quân của Đổng Trác và quân của tôi đứng đối diện trên bình địa ngay trước Lạc Dương, xếp trận hình nhìn nhau trừng trừng.
“So với quân ta thì lực lượng thật thảm hại! Thật không hiểu tự tin gì mà dám khiêu chiến!”
“Ha ha ha ha!”
Tướng của Đổng Trác hô to khiến binh sĩ xung quanh cười nhạo chế giễu chúng tôi.
Chắc là muốn hạ sĩ khí chúng tôi trước khi giao chiến.
“Nếu ngay bây giờ quỳ xuống cúi đầu ngoan ngoãn thì chủ công có thể…”
Tôi tò mò muốn nghe hắn nói gì nên lắng nghe tiếng hô lớn.
“…Làm sao có thể tha thứ cho sự vô lễ của các ngươi được chứ! Các ngươi giờ chỉ có nước chết tại đây thôi!!”
“Phì ha ha ha!”
Cách khiêu khích này khá mới mẻ đấy.
Dù tôi có ngạc nhiên hay không thì tên tướng Đổng Trác vẫn tiếp tục khoe miệng lưỡi.
“Đám phản nghịch! Mau ngoan ngoãn rửa cổ chờ chết… Khặc──!!”
Ngay lúc đó một mũi tên xuyên thủng cổ họng tên tướng đang khiêu khích chúng tôi.
“Khục… khục khặc…”
Thịch!
“……”
Tên tướng ôm cổ phát ra tiếng khò khè rồi ngã xuống khiến binh sĩ xung quanh im bặt.
“Trước khi đánh nhau lúc nào cũng có tên thích mở mồm.”
Trong chiến trường im phăng phắc, người vừa bắn tên bình thản lên tiếng.
“Chết rồi thì chẳng ai chịu trách nhiệm đâu.”
Chẳng cần phải nói. Người bắn tên giết chết tướng của Đổng Trác chính là Lữ Bố.
“Còn ai muốn nói gì nữa không?”
“……”
Trước lời Lữ Bố, quân Đổng Trác lúng túng chỉ dám nhìn trộm.
Lữ Bố lạnh lùng cười khẩy với đám quân đó.
“Không có thì xông lên đi.”
“…Xông lên────!!”
Oa a a──!
2 vạn 5 ngàn và 6 vạn.
Trận chiến bắt đầu.
────────────────
Dù nhìn từ xa vẫn cảm nhận được sự chênh lệch số lượng khiến Viên Thiệu nghiến răng tức giận.
“Nếu ta làm tốt hơn một chút…”
Nàng đã cố gắng hết sức ngăn chặn việc đào tẩu nhưng cuối cùng hầu hết quan viên bên Đại tướng quân đều chọn Đổng Trác.
Những kẻ ngu xuẩn cúi đầu thật thấp chỉ để nhận chút lợi lộc từ Đổng Trác.
Viên Thiệu phẫn nộ trước bộ dạng xấu xí vứt bỏ danh dự chạy theo dục vọng của chúng.
Tào Tháo nhìn Viên Thiệu hỏi.
“Ngươi nghĩ Đinh Lăng sẽ thua sao?”
“…Vâng. Không thể thắng được.”
Quân của Đổng Trác không phải đám đạo tặc tầm thường.
Chúng là binh tinh nhuệ từng bình định Khương tộc vượt biên và dẹp loạn Lương Châu của Hàn Toại, Biên Chương.
Hơn nữa còn hấp thụ phần lớn quân lực từng chống đỡ nhà Hán đến phút cuối nên hiện tại thiên hạ không ai đối đầu nổi Đổng Trác.
Viên Thiệu biết rõ điều đó nhưng vẫn hỗ trợ lương thực cho Đinh Lăng.
Để giảm bớt quân số của Đổng Trác dù chỉ một chút tạo thời gian cho mình xây dựng thế lực.
…Cuối cùng nàng cũng không phải người tốt.
“Hy vọng ngài ấy có thể bình an chạy thoát.”
Dù Đinh Lăng bại trận chạy trốn thì Đổng Trác chắc chắn sẽ không đuổi theo mà quay quân.
Nghe nói gần đây ngài ấy đã hấp thụ Hắc Sơn Tặc.
Hắc Sơn Tặc bay nhảy trong núi mà Tinh Châu lại toàn núi nếu không phải kẻ ngu thì sẽ không dại dột đẩy quân vào đó.
Đổng Trác cũng biết Tinh Châu còn nhiều binh sĩ nên càng không làm vậy.
Nghe Viên Thiệu nói, Tào Tháo quay đầu nhìn về phía trước.
“Ta thì nghĩ khác.”
“…Vâng?”
“Cứ nhìn đi đã.”
“……”
Như Tào Tháo nói khi Viên Thiệu nhìn trận chiến thì nhận ra một biến cố nhỏ.
“…Đây là.”
Đối đầu với quân số gấp đôi, cánh trái và cánh phải vẫn vững vàng trong khi chính diện quân Đổng Trác đang dần bị xuyên thủng.
Và ở chính diện ấy đương nhiên là vị tướng tóc đỏ cưỡi ngựa.
“…Lữ Bố.”
Mỗi lần Lữ Bố đi qua là trận hình quân Đổng Trác lại bị thủng một lỗ khiến đội hình lung lay.
Cán cân chiến thắng bắt đầu nghiêng dần.
0 Bình luận