1-100

Chương 4: Tịnh Châu (4)

Chương 4: Tịnh Châu (4)

Hạng Lương (項梁), cháu trai của Hạng Yên (項燕), dẫn một đạo quân biệt động công hạ được Tương Thành (襄城).  

Trong quá trình đó, dân chúng Tương Thành quyết tử kháng chiến khiến tổn thất lớn, vì thế Hạng Lương nổi giận, ra lệnh đào hố chôn sống toàn bộ 5000 người.  

────────────────

Hạng Lương (項梁) làm tan rã quân đội nhà Tần bằng cách khiến Chương Hàm (章邯), tướng chỉ huy chủ lực quân Tần, đầu hàng, sau đó tiến quân về Hàm Dương, kinh đô nhà Tần.  

Hạng Lương (項梁) đã sống chôn 20 vạn tù binh nhà Tần tại Tân An (新安), Lạc Dương thị (洛阳市), tỉnh Hà Nam (河南省), lấy lý do họ là chướng ngại trên đường tiến quân.  

────────────────

Hạng Lương dẫn 3 vạn quân xông thẳng vào 56 vạn quân địch, tàn sát binh sĩ một cách vô cùng thảm khốc.  

Các tướng lĩnh và binh sĩ kinh hoàng bỏ chạy, những kẻ chạy về phía đông thì bị giết 10 vạn người ở Cốc Thủy (穀水) và Tứ Thủy (泗水), những kẻ chạy về phía nam thì bị giết 10 vạn người ở Suê Thủy (睢水), đến mức sông đầy xác người, nước không chảy nổi.  

────────────────

Hạng Lương (項梁) xuống ngựa, một mình đối đầu với đội truy kích 5000 kỵ binh do Quán Anh (灌嬰) dẫn đầu, chém giết hàng trăm tên.  

────────────────

Các chiến sĩ nước Sở (楚) một người đánh được mười người, tiếng hô hét vang động trời đất (天地), quân các chư hầu không ai không khiếp sợ.  

Sau khi đã đánh bại quân Tần (秦), Hạng Lương (項梁) triệu các tướng lĩnh chư hầu đến gặp. Trong số các tướng chư hầu bước vào oa môn (轅門), không ai không quỳ gối bò tới, cũng không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng.  

────────────────

……  

Tôi khép lại cuốn Sử Ký (史記) của Tư Mã Thiên đang cầm trên tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.  

Có gì đó lạ phải không?  

Đúng vậy.  

Không phải Hạng Tịch (項籍), mà là Hạng Lương (項梁).  

Tại sao tôi lại đang ở tình cảnh này?  

“Thật ra đến giờ ta vẫn chưa biết tên thật của Tư Dư. Vì là bí mật nên lần trước em không nói, giờ chỉ nói riêng cho ta được không?”  

Tôi hỏi Tư Dư, người vẫn đang làm nhiệm vụ hộ vệ bên cạnh, trong lúc làm việc hàng ngày như thường lệ.  

“Hạng Tịch.”  

Tư Dư không chút do dự, nói ra tên thật mà mình đã giấu kín bấy lâu.  

“Cái gì?”  

“Hạng Tịch.”  

“……”  

Đúng vậy.  

Đó là một câu hỏi cực kỳ khinh suất.  

Không biết cái tò mò chết tiệt kia là gì mà tôi lại tự tay nhấn nút kích nổ quả bom.  

Biết để làm gì? Dù sao sau này cũng mãi gọi là Tư Dư thôi mà!  

Tôi đi đến nơi lưu trữ sách vở, mở cuốn Sử Ký của Tư Mã Thiên, người đã viết lịch sử, và tìm thấy những đoạn văn khác hẳn với lịch sử gốc.  

Những chiến công vốn thuộc về Hạng Tịch giờ toàn bộ đều thuộc về Hạng Lương.  

Hạng Lương.  

Trong lịch sử gốc thì là chú của Hạng Tịch phải không? Giờ nhớ không rõ nữa.  

Tư Dư không phải kiểu người nói dối nên tôi chỉ có thể tin.  

Tên thật của Tư Dư nếu người khác nghe được chắc chắn sẽ lật trời.  

“Em từng nói tên thật cho ai khác chưa?”  

Khi tôi hỏi với vẻ lo lắng, Tư Dư liền lắc đầu.  

“Người duy nhất biết tên thật của em chỉ có Đinh Lăng (丁陵) mà thôi.”  

“Vậy thì may quá.”  

Nghe tên thật của Tư Dư, tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao lúc mới dẫn về, em ấy lại giấu tên đến thế.  

Họ Hạng (項).  

Nghe xong mà không phản ứng gì thì chắc chắn là nói dối.  

Nếu chuyện này bị lộ ra thì sao?  

Chà, tôi không rõ lắm, nhưng ở thời đại coi trọng huyết thống thế này thì chắc chắn sẽ xảy ra rắc rối lớn.  

…Chỉ cần không lộ là được.  

Miễn Tư Dư không công khai hô hào tái kiến nước Sở hay đại loạn thiên hạ thì tên thật của em ấy sẽ không bị lộ.  

“Vậy là ổn rồi. Từ nay về sau cứ giữ bí mật giữa hai chúng ta thôi.”  

“Bí mật giữa hai người… Em hiểu rồi.”  

Tư Dư gật đầu, giọng nói có phần cao hơn thường lệ một cách kỳ lạ.  

“Nhưng nếu ta giữ khoảng cách thì em định làm gì?”  

Tôi đặt Sử Ký (史記) về chỗ cũ, chậm rãi bước đi.  

“Em sẽ tự sát.”  

“Hả?”  

Tôi giật mình quay lại nhìn Tư Dư.  

Tư Dư vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như mọi khi, bình thản nói.  

“Đã được cứu sống một lần. Thà tự kết liễu còn hơn trở thành gánh nặng.”  

“Không, không cần đâu. Đừng làm vậy.”  

Lòng Tư Dư nặng nề quá.  

Đây thật sự là Hạng Tịch từng nhìn đoàn xa giá của Tần Thủy Hoàng (秦始皇) mà nghĩ ‘Ta phải chiếm lấy vị trí đó!’ sao?  

Nghĩ đến võ nghệ khi tỷ thí với Lữ Bố thì chắc chắn là đúng.  

Nhưng nhìn dáng vẻ này, nếu tôi ra lệnh bây giờ thì em ấy sẽ thật sự tự sát mất.  

Tôi đành phải ngăn lại.  

────────────────

Lữ Bố sớm mất cha mẹ, một mình bị bỏ lại giữa thiên hạ rộng lớn.  

Những người xung quanh không hề tử tế với Lữ Bố cô độc.  

Tóc đỏ như máu.  

Mắt đỏ như máu.  

‘Màu sắc không lành.’

‘Đừng lại gần.’

‘Sẽ bị tai ương cuốn theo mất.’

Không phải là cô không hiểu. 

Đây là nơi không biết cái chết sẽ ập đến từ đâu, lúc nào, hay là bằng cách nào.  

Một nơi mà những kẻ yếu thế chỉ có thể cầu mong hôm nay bình an trôi qua.  

Cũng vì là một nơi như vậy, người ta tự nhiên tin vào những điều mê tín để tự bảo vệ bản thân và xa lánh cô ấy.  

Thật ra chính cô ấy cũng biết màu sắc này trông chẳng đẹp đẽ gì.  

Tài sản còn lại của Lữ Bố chỉ có thân thể này, và thứ cô ấy biết làm cũng chỉ có một.  

Chém, đâm, đánh vỡ.  

Có nên gọi đó là may mắn hay không thì không biết, nhưng vùng đất này mang đến cho Lữ Bố rất nhiều việc để làm.  

Thời đại chiến loạn.  

Giết sạch đám phiền phức không ngừng kéo đến, rồi nhận thù lao từ ánh mắt sợ hãi của dân chúng.  

Cứ như vậy.  

Lặp đi lặp lại.  

Cuộc sống chỉ có tranh đấu.  

Càng ngày cô càng cảm nhận được tinh thần bị bào mòn.  

Những người vẫn luôn sợ hãi cô.  

Những kẻ chỉ nhìn thấy cô là lao vào muốn giết.  

Khi ý nghĩ trên đời này chỉ còn tin tưởng được vào bản thân bắt đầu xuất hiện thì…  

“Cô có hứng thú với việc lập công danh không?”  

Một kẻ kỳ lạ.  

Mùi máu của những kẻ cô ấy chém vẫn còn nồng nặc khắp nơi, vậy mà hắn chẳng hề bận tâm, cứ thế tiến lại gần.  

Lần đầu tiên có người nhìn cô ấy không phải bằng ánh mắt sợ hãi, mà bằng đôi mắt lấp lánh.  

“…Đừng bận tâm.”  

Vì đây là lần đầu có người tiếp cận mình như vậy nên Lữ Bố vô thức đáp lại một cách cộc lốc.  

Vậy mà người đàn ông vẫn cười nhẹ nhàng, tiếp tục hỏi.  

“Đột ngột quá à? Vậy tên cô là gì?”  

“……”  

Đó chính là lần đầu tiên Đinh Lăng (丁陵) và Lữ Bố (呂布) gặp nhau.  

────────────────

Sau khi thể hiện toàn bộ võ nghệ của mình trước mọi người, Lữ Bố được Thứ sử Tịnh Châu hậu thuẫn, chính thức dẫn dắt binh sĩ.  

Cô xông lên mở đường, binh sĩ theo sau hô ứng.  

Chỉ cần như vậy là địch nhân đã bị quét sạch như lá rụng mùa thu.  

Thành thật mà nói thì quy mô khác biệt, nhưng công việc thì giống hệt ngày xưa.  

Nhưng có một điều rõ ràng đã thay đổi.  

“Quả nhiên là tướng quân! Tôi nguyện theo ngài trọn đời!”  

“Lữ Bố đại nhân chắc chắn sẽ hô lệnh thiên hạ!”  

Có những binh sĩ trung thành đi theo mình.  

“Về rồi à?”  

Khi dẫn quân trở về phủ, có người đàn ông mỉm cười chào đón mình.  

Một người đàn ông cười chào đón người phụ nữ đi làm về.  

Có vẻ giống vợ chồng quá chăng…?  

Lữ Bố giật mình vì suy nghĩ xấu hổ, vội vàng xua đi.  

“Lại bị thương nhẹ nữa rồi?”  

Người đàn ông nói vậy rồi nắm lấy cánh tay Lữ Bố, khéo léo chữa trị vết thương.  

“Tôi chỉ biết bôi thuốc và băng bó thôi mà? Đã bảo bị thương thì phải đến ngự y trước chứ?”  

Vừa càm ràm vừa chữa trị, nhưng động tác của người đàn ông dịu dàng vô cùng.  

Lữ Bố không đáp, chỉ lén quan sát.  

Vì chính cô đã cố ý bị thương nhẹ để đến đây tìm anh ta chữa trị.  

Nếu để anh ta biết đây không phải tai nạn mà là cố ý thì chắc chắn anh ta sẽ nổi giận lắm.  

Vì vậy Lữ Bố im lặng.  

Người đàn ông càm ràm, cô gái lúng túng.  

Thật giống vợ chồng…  

Sao dạo này cứ nghĩ lung tung thế này?  

“Xong rồi.”  

Người đàn ông băng bó xong, buông tay Lữ Bố ra.  

Cảm giác ấm áp từ tay anh ta biến mất, Lữ Bố thấy tiếc nuối…  

……  

Trời ơi thật đấy.  

Lữ Bố lắc đầu mạnh để đổi chủ đề, mở miệng hỏi.  

“Gần đây không khí lạ lắm, anh có biết không?”  

“Không khí gì cơ?”  

Lữ Bố nhớ đến đám người khả nghi gần đây xuất hiện ngày càng nhiều.  

“Gì đó… Trời xanh đã hết, Trời vàng nên dựng? Dân chúng hát mấy câu như vậy.”  

“……”  

“Không hiểu ý nghĩa nhưng cảm giác không hay ho gì.”  

Lữ Bố vốn có trực giác rất nhạy, nên cô cảm nhận được sắp có chuyện lớn xảy ra.  

“Giải thích thì không được, nhưng đại khái là… “  

“Không sao. Tôi tin cô.”  

Người đàn ông bình thản nói.  

“Lữ Bố trực giác tốt lắm mà?”  

“……”  

Nghe lời tin tưởng từ người đàn ông, Lữ Bố không nói nên lời.  

Hai người lo lắng cho nhau, tin tưởng lẫn nhau.  

……  

Vợ chồng?  

…Sao cứ hướng về phía này mãi thế chứ!  

Lữ Bố đang vò đầu bứt tóc thì người đàn ông lộ vẻ hoảng hốt.  

Từ phía sau, Tư Dư đang làm nhiệm vụ hộ vệ nhìn Lữ Bố bằng ánh mắt khó hiểu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!