Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi tiếp tục tố cáo những quan viên tham nhũng trước mặt hoàng đế và xử trảm chúng.
“Bệ hạ. Thần đề nghị tước quan chức của Khổng Thuận (孔順) công và 12 kẻ đồng đảng với hắn…”
“Ừ. Ngươi cứ làm theo ý ngươi.”
Hoàng đế gật đầu đồng ý với đề nghị của tôi.
“Vậy đến việc tiếp theo. Gần đây có đám người vu oan tội cho thần, âm mưu chính trị…”
“Thật là lũ khốn kiếp. Trẫm sẽ ban chiếu, hãy đánh roi chúng rồi chém đầu đi.”
Ơ. Tôi không có ý đó mà.
Hoàng đế nghe đề nghị của tôi rồi đột ngột cắt ngang, đưa ra phán quyết tàn khốc.
Tôi chỉ định tước quan chức và xử phạt theo mức độ tội như mọi khi thôi…
Tôi trầm ngâm một lúc rồi vẫn cúi đầu, tiếp tục nói.
“…Đa tạ bệ hạ.”
Nhưng xử lý như vậy cũng không sao nên tôi cảm tạ hoàng đế.
Chắc chắn chúng đang cố đổ tội cho tôi, gây chia rẽ giữa hoàng đế và tôi.
Nếu giảm được thế lực chính trị của tôi thì tốt, còn nếu may mắn đuổi tôi khỏi Lạc Dương hoặc chém đầu thì càng tốt.
Tôi thường cố gắng giải quyết mọi việc êm thấm, nhưng với những kẻ dám đe dọa tính mạng tôi thì không thể khoan nhượng.
Nhìn đám từng chỉ biết nhìn sắc mặt Đổng Trác giờ lại coi tôi là kẻ dễ bắt nạt mà làm chuyện này, càng phải xử nghiêm.
Đất nước thối nát hàng trăm năm, dù chặt bỏ phần hỏng thì phần khác lại mọc ra.
Thật sự không thấy điểm dừng.
Nước trên thối thì nước dưới tất nhiên cũng thối, nhưng khi cả quốc gia như vậy thì thật sự không đùa được.
Trong vài game Tam Quốc, khi thế lực lớn lên thì thuế bị phạt tham nhũng, mất một phần tiền. Tình hình Lạc Dương hiện tại giống hệt vậy.
Thuế các nơi khác đều bình thường, chỉ riêng Lạc Dương như bị phạt tham nhũng 70%, tiền thu vào ít hơn quy mô kinh tế rất nhiều.
Dù vậy gần đây nghe tin về Lạc Dương, những nhân tài mới đầy nhiệt huyết đang lần lượt đến, nên nếu cố gắng thì cuối cùng cũng giải quyết được.
“Đại tướng quân, ngẩng đầu lên.”
“Vâng.”
Theo lệnh hoàng đế tôi ngẩng đầu, thấy hoàng đế đang làm mặt bĩu môi.
“Đại tướng quân. Gần đây ngươi đến gặp trẫm ngày càng ít, ngươi có biết không?”
Sau sự kiện lần trước, hoàng đế dành cho tôi sự ủng hộ tuyệt đối.
Nhờ vậy mọi đề nghị của tôi đều được gật đầu ngay, đuổi quan tham không khó khăn.
“Trẫm mà ít thấy mặt ngươi thì bất an.”
Vấn đề là hoàng đế… hơi phụ thuộc vào tôi quá mức.
“…Bệ hạ. Thần từng nói rồi, bệ hạ phải đứng vững…”
“Trẫm biết. Nên dạo này trẫm không run nữa, nói cũng rõ ràng hơn rồi chứ.”
Cũng đúng.
“Lời hứa bảo vệ trẫm là giả sao?”
“Không phải. Thần sao dám…”
“Vậy thì hãy đến thường xuyên hơn.”
Khụm… Hoàng đế tối cao của đất nước nói vậy thì từ chối cũng khó.
Tôi chậm rãi cúi đầu nói.
“Thần xin tuân mệnh bệ hạ.”
Nghe tôi nói hoàng đế hài lòng đáp.
“Ừ. Đại tướng quân ngẩng đầu lên.”
“Vâng.”
“Để trẫm nhìn mặt ngươi gần hơn chút.”
“…Vâng.”
Theo lời hoàng đế tôi tiến lại gần hơn.
Hoàng đế đưa bàn tay nhỏ nhắn ra vuốt ve mặt tôi.
“Đừng bỏ rơi trẫm.”
“……”
“Lý do trẫm còn sống đến giờ là nhờ ngươi.”
Không sai…
Hoàng đế vuốt mặt tôi một lúc rồi bất ngờ mỉm cười.
“Có muốn gì không?”
“…Bệ hạ nói gì ạ?”
Hoàng đế tinh nghịch nói.
“Ý là trẫm sẽ thưởng cho ngươi từ bảo khố hoàng cung vì công lao của ngươi.”
“……”
Rõ ràng là cuộc trò chuyện bình thường, nhưng sao lại thấy như thể dùng phần thưởng để giữ tôi lại lâu hơn.
Hoàng đế nhảy phốc từ ngai vàng xuống, nắm tay tôi kéo đi.
Tôi ý thức được ánh mắt xung quanh, lo lắng nói.
“Bệ hạ. Nên giữ thể thống hơn chút…”
“Không sao. Dù là hoàng đế cũng không thể lúc nào cũng giữ uy nghiêm được.”
Nhìn vậy thấy tự tin là tốt.
“…Nếu ngươi không thích thì trẫm xin lỗi.”
Thấy tôi cười khổ hoàng đế giật mình, nhìn trộm tôi.
Trời ơi lại thế nữa.
“Không phải. Thần cười vì thấy bệ hạ tự tin trông rất tốt.”
“Vậy à. Mau đi thôi!”
Được tôi khen hoàng đế lập tức lấy lại nụ cười, kéo tôi đi.
Có lẽ vô thức thói quen cũ nên hoàng đế vẫn hơi lắp bắp, dẫn tôi đến bảo khố.
Nhưng hoàng đế giữa lúc quốc sự thế này có được không?
“Bệ hạ. Còn quốc sự chưa xong mà?”
“Không sao. Gần đây ngoài ngươi thì chẳng ai đến gặp trẫm.”
Ngoài tôi ra không có ai gặp nên không sao.
Hoàng đế còn nhỏ, xử lý quốc sự vẫn khó khăn nhiều.
Tôi bị bàn tay nhỏ bé của hoàng đế kéo đến bảo khố, và hoàng đế thản nhiên tiến đến lính canh.
“Trẫm có việc vào bảo khố, cho vào nhé?”
“Dĩ nhiên thưa bệ hạ!”
Lính canh đột ngột gặp hoàng đế giữa ca trực lập tức đứng nghiêm.
Cũng hiểu được. Kiếp trước tôi ở đồn gác cũng run lắm khi nhận huy hiệu.
Hoàng đế cười nói với tôi.
“Nghe chưa. Mau vào thôi!”
“Vâng.”
“……??”
Lính canh hoàng cung nhìn chúng tôi nắm chặt tay nhau bằng ánh mắt khó hiểu.
Bên trong bảo khố nhiều của cải hơn tôi tưởng.
“…Ồ.”
Hoàng đế đời trước. Rốt cuộc ăn cắp bao nhiêu đây?
Đúng là hoàng đế mê tiền như kẻ buôn bán ngu ngốc, tích trữ của cải kinh khủng.
“Đổng Trác không lấy đi.”
Nếu là Đổng Trác tôi biết thì chắc chắn lấy sạch không chừa.
“Vì ngươi cứu ta trước khi hắn kịp lấy.”
Hoàng đế nhắm mắt đáp.
Một lúc trầm tư, hoàng đế mỉm cười.
“Nào! Cứ lấy thoải mái thứ ngươi muốn!”
“…Thoải mái ạ?”
“Thoải mái!”
Gì thế này.
Cảm giác như tôi đang mê hoặc hoàng đế, làm lung lay trụ cột quốc gia vậy.
Giới tính khác nhưng Dương Quý Phi hay Đát Kỷ chắc cũng cảm thấy thế này.
“Bệ hạ. Không thể tùy tiện giao tài sản hoàng cung cho người khác được.”
“…Ngươi nghĩ trẫm làm vậy với ai cũng được sao?”
Hoàng đế nheo mắt phản đối.
“Chỉ vì là ngươi nên trẫm mới làm vậy.”
“……”
Sao thế này.
Nếu cứ đà này thì chẳng bao lâu tôi sẽ thành quốc phụ (chồng hoàng đế) mất.
“Những thứ lấy ở đây thần có thể tự do sử dụng chứ ạ?”
“Dĩ nhiên. Dùng vào quốc sự hay tặng ai cũng được, trẫm không quan tâm.”
Nói xong hoàng đế nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
“Tài sản của trẫm cũng là tài sản của ngươi mà.”
…Không phải đâu.
……Chắc không phải.
──────────
Kết thúc yết kiến hoàng đế, tôi vừa bước đi thì Tư Dư lặng lẽ theo sau.
Dù Tư Dư luôn ở bên tôi, nhưng lúc yết kiến hoàng đế thì không thể cùng vào.
Cũng phải thôi. Hoàng đế mà. Không thể tránh được.
Vì vậy mỗi khi tôi gặp hoàng đế, Tư Dư đều ẩn mình ở chỗ khuất, giấu hơi thở chờ đợi.
Em ấy bảo không ảnh hưởng gì đến việc hộ vệ.
Tôi từng hỏi em ấy hộ vệ kiểu gì mà không ảnh hưởng.
Tư Dư đáp.
“Tập trung tinh thần thì có thể mơ hồ cảm nhận được ạ.”
“Cảm nhận thế nào?”
“Bằng âm thanh và rung động.”
“……?”
Tôi nhìn Tư Dư với vẻ mặt khó hiểu khi em ấy nói nghe như trong võ hiệp.
“Dù sao cũng không vấn đề chứ?”
“Vâng.”
Chắc là thật nên mới nói vậy.
Với tính cách của em ấy thì tôi không nghi ngờ.
Lữ Bố một mình xé tan cả đạo quân, thì với Hạng Tịch còn hơn nữa thì sao.
Tôi đưa cho Tư Dư món quà từ sự chiếu cố của hoàng đế.
“Này. Quà cho em.”
“…!”
Tư Dư mở to mắt ngạc nhiên trước hành động của tôi.
Khi vào bảo khố hoàng cung, thứ tôi tìm đầu tiên chính là nó.
“Ta nghĩ có thể có, quả nhiên có thật.”
Một thanh kiếm.
Hạng Lương thay thế vị trí của Hạng Tịch, Hạng Tịch giờ mới sinh ra, lịch sử thay đổi chút ít, nhưng phần lớn vẫn giữ nguyên.
“Nghe nói em không đổi kiếm đang dùng.”
Tư Dư rất cẩn thận với thanh kiếm hiện tại, mài đá, tra dầu, giữ sạch sẽ, nâng niu hết mực.
Nhưng dù chăm sóc kỹ đến đâu, thanh kiếm bình thường của Tư Dư cũng chỉ là vật tiêu hao.
Cuối cùng sẽ hết tuổi thọ, không dùng được nữa.
Vậy mà Tư Dư vẫn khăng khăng dùng thanh kiếm cũ, không đổi vũ khí.
Nghe tôi nói Tư Dư khẽ đáp.
“Vì là thanh kiếm ngài Đinh Lăng đầu tiên tặng em.”
“……”
Có chút cảm động.
Tôi cười mở lời.
“Vậy thanh này cũng là ta tặng, không vấn đề gì chứ.”
“……”
“Mau nhận đi. Nặng lắm.”
Cầm hai tay mà vẫn thấy nặng.
Rốt cuộc làm sao để vung được thanh này vậy.
Tư Dư quỳ một gối, hai tay nhận kiếm.
“Chắc em đã đoán được rồi nhưng ta vẫn giải thích thanh kiếm này là gì.”
“Vâng.”
Thanh kiếm Tư Dư nhận có kích thước gần bằng người em ấy, thật sự khổng lồ.
“Là thanh kiếm của Sở Bá Vương từng dùng.”
“……”
Siêu Thiên Kiếm.
Xưa nay kiếm Sở ngắn và dày, nặng, nhưng thanh này dài và dày hơn hẳn, như chế nhạo.
Nghe nói trọng lượng Siêu Thiên Kiếm cộng với Tiễn Điễn Thương của Hạng Tịch lên đến 150 cân.
Trong Diễn Nghĩa, Thanh Long Yển Nguyệt Đao của Quan Vũ là 82 cân, vậy mà cái này 150 cân.
Trời ơi.
Thật sự kinh khủng.
Theo tiêu chuẩn nhà Hán, 150 cân khoảng 30kg. [note87401]
Tham khảo hiện đại thì khoảng 90kg. Nặng hơn cả tôi.
Nguyên sử có lẽ bị thổi phồng, nhưng thế giới này hơi kỳ ảo nên rất có thể thật sự vung được 30kg.
Tiễn Điễn Thương không biết ở đâu, nhưng Siêu Thiên Kiếm được cất giữ cẩn thận trong bảo khố hoàng cung nhà Hán.
“Thanh kiếm đầu tiên ta tặng em cứ giữ lại, từ nay dùng thanh này đi.”
“…Cảm ơn ạ.”
Tư Dư nhận kiếm từ tôi rồi thản nhiên đeo sau lưng.
Nhìn vậy đúng là Hạng Tịch thật rồi.
0 Bình luận