1-100

Chương 76: Thú cưng (1)

Chương 76: Thú cưng (1)

Tôi nhận được lệnh triệu kiến của hoàng đế nên hướng về hoàng cung.

Lần này lại vì lý do gì mà triệu kiến tôi nhỉ.

Dù tò mò nhưng hoàng đế thường xuyên làm vậy nên tôi không thấy lạ.

Vừa đi, tôi vừa nhớ lại lần đầu được hoàng đế triệu kiến.

‘Bệ hạ. Đại tướng quân thần đến theo lệnh triệu kiến.’

‘Ừ.’

Đến hoàng cung theo lệnh triệu kiến, tôi trước hết hành lễ với hoàng đế.

‘…….’

‘…….’

Rồi sau đó là khoảng lặng gượng gạo.

Hoàng đế chẳng hề bận tâm đến sự im lặng ấy, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

‘…Bệ hạ?’

‘Sao vậy?’

Tôi mở miệng vì thấy lạ thì hoàng đế cười toe toét đáp.

‘Bệ hạ triệu thần đến có việc gì ạ?’

‘Chỉ muốn gặp thôi.’

Nói vậy hoàng đế chậm rãi ngắm mặt tôi một lúc.

Thời gian ngắn thì ngắn, dài thì dài.

‘Thôi được. Ngươi cũng bận rộn nên về đi.’

‘…….’

Hoàng đế ngắm tôi một cách thích thú rồi nói có thể lui.

Lần đầu tôi không chấp nhận được tình huống ngẩn ngơ ấy nên giữ vẻ mặt kỳ lạ một lúc.

Hoàng đế nhìn tôi rồi cười quái gở nói.

‘Sao, tiếc nuối à? Vậy thì ở thêm chút nữa cũng được.’

‘Không ạ. Mong bệ hạ bảo trọng long thể.’

Cảm giác nếu ở thêm sẽ bị giữ lại thật nên tôi vội vàng chạy thoát.

Biểu cảm tiếc nuối của hoàng đế lúc ấy vẫn còn in đậm trong đầu.

Sau đó những lần triệu kiến như vậy vẫn tiếp tục.

…Và hầu hết lý do triệu kiến đều là chỉ muốn nhìn mặt tôi thôi.

Đây chính là trường hợp lạm dụng quyền lực bất hợp lý.

Thời gian hoàng đế giữ tôi không quá dài nhưng việc lạm dụng triệu kiến thế này nếu người khác biết thì sẽ nhìn nhận tiêu cực.

Hoàng đế nào lại triệu kiến đại tướng quân cao chức chỉ vì muốn nhìn mặt.

Ai nhìn cũng sẽ nghĩ hoàng đế đang sắp xếp thứ bậc chăng.

Nhưng hoàng đế không có ý đó.

Tiểu hoàng đế này thật sự chỉ muốn gặp tôi nên mới triệu kiến.

Có lẽ dù tôi từ chối thì hoàng đế cũng chỉ lộ vẻ tiếc nuối, không trả thù gì tôi.

Phải làm sao với vị hoàng đế bị chứng phụ thuộc này đây.

Lần trước liên quân kéo đến Hổ Lao Quan, tôi đã rời Lạc Dương khá lâu.

Lúc ấy liên quân tấn công Hổ Lao Quan bao nhiêu lần… giờ nghĩ lại vẫn rùng mình.

Dù sao khi tôi rời đi lâu để ngăn chặn công kích của liên quân, hoàng đế ngày càng biểu hiện bất an.

Ban đầu còn ổn nhưng càng lâu thì hành vi lạ của hoàng đế càng nghiêm trọng.

Thường xuyên thất thần không tập trung vào quốc sự là chuyện thường, không ngủ được mà cơ thể run rẩy dù không bị cảm.

Chắc chắn tinh thần đã chịu đau đớn lớn nhưng hoàng đế không triệu kiến tôi để tôi tập trung ngăn chặn công kích.

Đúng là triệu chứng cai nghiện.

Nếu tôi biết thì chắc chắn sẽ sắp xếp thời gian đến gặp một lần.

Nhưng hoàng đế quá trưởng thành, ra lệnh cho cận thần giữ bí mật, không để chuyện này lan ra ngoài.

Xem ra hoàng đế thật sự có bệnh tâm lý.

Hoàng đế luôn nói vậy.

Nếu một ngày tôi đột nhiên biến mất thì ngài ấy sẽ không chịu nổi.

Không phải nói chơi, mà là thật lòng.

Thực ra hoàng đế mắc bệnh tâm lý cũng không lạ.

Từ nhỏ đã bị cuốn vào đủ loại tranh đấu chính trị, tinh thần suy sụp, rồi người thân lần lượt chết.

Ngai vàng hoàng đế không để Lưu Biện muốn nghỉ ngơi được yên.

Hơn nữa hiện tại hoàng đế chưa đến 20 tuổi.

Những chuyện người lớn còn khó chịu đựng thì đứa trẻ phải trải qua, sao tâm hồn không tan vỡ.

Thật sự phải làm sao đây.

Nhưng tôi đâu phải bác sĩ tâm lý mà biết cách chữa.

Tôi chìm trong suy tư, bước chân hướng về hoàng cung.

──────────

“Có gì phải lo lắng?”

“…Bệ hạ?”

Ở hoàng cung, khi nói chuyện riêng với hoàng đế, tôi nói ra điều mình đang lo lắng.

Tôi nghĩ hoàng đế chắc chắn cũng đang bận tâm vì quá phụ thuộc vào tôi.

Nhưng phản ứng của hoàng đế vượt ngoài dự đoán của tôi.

“Nếu trẫm trở nên lạ lùng khi không có Đại tướng quân thì chỉ cần ngươi ở bên trẫm mãi mãi là được chứ sao?”

“…….”

Hoàng đế nói như thể điều đó đương nhiên, vẻ mặt đầy tự tin.

Nhìn hoàng đế như vậy, tôi không thể không mở miệng.

“Bệ hạ. Điều đó là bất khả thi.”

“Tại sao?”

“Làm sao thần có thể luôn ở bên bệ hạ được.”

Tôi nhìn hoàng đế bình thản hỏi ngược lại, tiếp tục nói.

“Như lần trước, nếu thần phải rời đi lâu thì chứng bệnh lại…”

“Trẫm chịu được đến mức đó.”

Hoàng đế cắt lời tôi, chen vào.

“Vì biết ngươi sẽ trở về nên dù khó khăn trẫm vẫn chịu được.”

“…….”

“Ngươi thấy trẫm là kẻ hẹp hòi không hiểu điều đó sao?”

“Không phải ạ.”

Quả thật khi tôi đến Hổ Lao Quan, hoàng đế cũng kiên trì chịu đựng cơn bất an đến cùng.

Nếu không có ý chí phi thường thì không thể làm được.

Dù tuổi còn nhỏ, trải qua chuyện khó khăn đến vậy nhưng hoàng đế vẫn vui vẻ tuyên bố sẽ chịu đựng tiếp.

“Vậy thì xong. Ngươi không cần lo lắng nữa chứ?”

“Bệ hạ. Sao lại không cần lo lắng?”

“……?”

Trước lời phản bác của tôi, hoàng đế lộ vẻ thắc mắc.

“Chính là việc bệ hạ phải chịu đau đớn.”

Việc tinh thần trở nên tồi tệ mỗi khi tôi rời đi chẳng phải chuyện nghiêm trọng sao?

Ai có thể bình thản gật đầu đồng ý đây.

“Nếu cứ thế này mà long thể bệ hạ xảy ra vấn đề lớn thì thần đêm cũng không ngủ yên.”

“Ư, ừm. Vậy sao?”

Hiện tại hoàng đế, phụ thân của Thiếu Đế, Linh Đế, ở thế giới này chỉ mới 31 tuổi đã băng hà.

Hoàng đế đời trước là Hoàn Đế cũng chết năm 36 tuổi, đời trước nữa là Chất Đế bị thần tử đầu độc, chết năm 8 tuổi.

Gọi là hoàng đế nhà Hậu Hán nhưng thực tế là tập đoàn cá nóc, chết liên tục.

Trừ Quang Vũ Đế khai quốc Hậu Hán và Hiến Đế hoàng đế cuối cùng, không hoàng đế Hậu Hán nào sống qua 50 tuổi.

Nghĩ lại mới thấy lạ. Hiến Đế sao sống lâu thế nhỉ.

Vị tiểu hoàng đế trước mặt tôi dù tránh được cái chết dưới tay Đổng Trác nhưng nếu không chú ý sức khỏe thì rất có thể sẽ chết yểu.

Mỗi khi tôi rời đi hoàng đế chịu áp lực khổng lồ, mà áp lực ấy ảnh hưởng cực kỳ xấu đến sức khỏe.

Tôi nhìn thẳng vào hoàng đế đang hơi đỏ mặt vì lý do gì không biết, nói.

“Bệ hạ hãy ghi nhớ rằng long thể bệ hạ là quý giá hơn tất cả.”

“…Ừ. Trẫm hiểu rồi.”

Hoàng đế gật đầu với vẻ hơi ngẩn ngơ như đã hiểu.

Giờ nên vào đề chính.

“Bệ hạ. Thần lo lắng cho sức khỏe bệ hạ nên đã nghĩ ra một ý hay.”

Hoàng đế nghe tôi nói thì mắt sáng lên, lộ vẻ hứng thú.

“Ồ. Là gì vậy?”

“Bệ hạ thử nuôi một con thú cưng xem sao?”

“…Thú cưng?”

Hoàng đế thắc mắc hỏi lại, tôi gật đầu.

“Hiện tại bệ hạ chưa nuôi thú cưng phải không?”

“Ừ.”

Trên đường đến đây tôi nghĩ mãi, vấn đề hiện tại của hoàng đế là không có ai để mở lòng thân thiết.

Duy nhất huyết thân là Trần Lưu Vương lại tránh né mình, còn thần tử xung quanh vì địa vị hoàng đế nên không thể thân thiết quá mức.

Vì vậy mới càng phụ thuộc vào tôi, đây là nghi ngờ hợp lý.

Vậy nên tôi nghĩ đến việc để hoàng đế nuôi thú cưng.

Từ xưa hoàng tộc nuôi thú cưng không phải chuyện lạ nên không có gì kỳ.

Thú cưng mang lại hiệu quả tích cực rất nhiều.

Tóm tắt ngắn gọn thì giảm cảm xúc tiêu cực, tốt cho sức khỏe, giúp cải thiện kỹ năng xã hội.

Ba lợi ích này đều là thứ hoàng đế hiện tại rất cần!

Tôi tự khen ý tưởng hay trong lòng, bình thản tiếp tục nói.

“Bất kỳ động vật nào cũng được, bệ hạ cứ thoải mái nói, thần sẽ chuẩn bị.”

“……Ngươi lo cho trẫm nên nói vậy… ừm…”

Hoàng đế không phản đối ý kiến của tôi.

“Trẫm chưa từng nuôi thú cưng nên không biết, nếu thời gian rảnh ngươi đến cùng chăm sóc thì trẫm đồng ý.”

“Chuyện đó không khó.”

“Không phải người khác, nhất định phải là ngươi.”

“…?”

Trước lời căn dặn của hoàng đế, tôi hơi thắc mắc nhưng vẫn giữ thái độ cung kính.

“Thần tuân chỉ.”

“Không được thất hứa.”

Dù sao hoàng đế trông rất vui nên tôi nghĩ tốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!