[800-900]

Chương 900

Chương 900

Một mặt, A Thanh tự hỏi liệu mình có lặn lội đường xa đến tận chân núi Trường Bạch này chỉ vì một tin đồn thất thiệt hay không.

Nhưng đã đến đây rồi thì có nên đi ngắm Thiên Trì một lần cho biết không nhỉ?

Đời người mấy khi có dịp đến tận đây.

Bỗng nhiên một suy nghĩ lóe lên.

「 Tiền bối, cho con hỏi— 」

『 Tiền bối gì chứ, cứ gọi là Bá phụ đi. Con là bạn thân nhất của con gái ta mà cứ khách sáo thế, với lại ta cũng chưa già đến mức đấy. 』

Bá phụ là cách gọi trang trọng dành cho phụ thân của bằng hữu.

Nếu thân thiết hơn thì có thể gọi là Thúc thúc kèm theo họ, nhưng với gia thế Ngũ Đại Thế Gia thì gọi thế hơi suồng sã.

「 A, vâng. Bá phụ. 」

『 Thế, câu hỏi tiếp theo là gì? 』

「 A, liệu trong truyền thuyết hay dân gian của người Nữ Chân có loại yêu quái nào có mạch máu đen nổi lên trên da không ạ? 」

『 Không có. Vốn dĩ người Nữ Chân không có khái niệm quái vật hữu hình gọi là yêu quái, ác linh hay ma quỷ thì nhiều vô kể, nhưng quái vật có xác thịt thì không. 』

「 Ưm……. 」

Theo A Thanh biết thì ở Trung Nguyên cũng không có loại yêu quái đó.

Và ở quê hương nàng cũng không, nên chắc chắn ở đất Triều Tiên bên kia cũng không có.

Nhưng tin đồn mà Tuyết Gia Thương Hội thu thập được rõ ràng mô tả một quái nhân có hình dạng của Nghịch Huyết Ma Nhân.

Có khả năng Nghịch Huyết Ma Nhân thực sự tồn tại, tách biệt với cái lễ hội hóa trang... à nhầm, lễ hội cướp bóc đang diễn ra ở Trường Bạch Sơn kia.

Nếu vậy.

Hừm, muốn biết thì cách nhanh nhất và chính xác nhất là đi hỏi thẳng bọn cướp ở Trường Bạch Sơn thôi.

Cuối cùng vẫn phải đi.

Thấy A Thanh trầm tư, Mộ Dung Thành Dực cười sảng khoái.

『 Gọi là Bách Quỷ Dạ Hành cho sang mồm thôi, chứ thực ra cũng chẳng có gì to tát đâu. Chỉ như mấy vụ đánh nhau giành địa bàn (Giới đấu) thôi. Cuộc sống của bọn ngoại tộc cũng khó khăn mà. Với lại chúng nó toàn đánh lẫn nhau chứ ít khi động đến người Trung Nguyên lắm. 』

Tiện thể nói luôn, "người Trung Nguyên" ở đây là chỉ những người nộp thuế cho Thiên triều, còn đám dân du canh du cư trốn thuế sống trong núi Trường Bạch thì không tính.

Vốn dĩ đám dân đó không có hộ khẩu nên đúng là không phải dân Thiên triều thật.

Bọn ngoại tộc cũng nhắm vào đám dân du canh du cư này để cướp bóc, chứ hiếm khi dám động vào thương đoàn hay làng mạc chính quy của Trung Nguyên.

『 Dù sao thì, lát nữa ăn xong chúng ta đối luyện chút nhé. Đã hứa là chỉ dạy cho con mà giờ lại nói câu này thì hơi ngại, nhưng sắp tới ta phải vắng nhà một thời gian. 』

「 Ngài đi xa ạ? 」

『 Không. Cũng quanh đây thôi. Hừm. 』

Mộ Dung Thành Dực ngập ngừng một chút, rồi hạ giọng thì thầm.

『 Chắc ta phải đi xem xét đoàn hòa thân của Công chúa Diên Thuật. Không dưng mà lão Bố Chính Sứ lười biếng kia lại đích thân đến nhờ vả. 』

「 A. Hòa thân. 」

Nhớ lại lúc xuất phát cũng nghe nói về chuyện Công chúa Diên Thuật đi hòa thân.

A Thanh đã phải đợi Mộ Dung Thành Dực khá lâu, ông ấy bảo là bận tiếp chuyện Bố Chính Sứ nên đến muộn.

『 Gần đây triều đình Bắc Kinh có vẻ nghi ngờ nên Võ Lâm Minh cũng đang đề phòng, yêu cầu lần này có thể coi là phản ứng của Hoàng cung. Nếu ý họ là muốn sống hòa bình thì dù có quy tắc "Quan võ bất khả xâm phạm" cũng khó mà từ chối. 』

Rõ ràng là muốn ăn tươi nuốt sống võ lâm cơ mà, sao tự nhiên lại thay đổi thái độ mềm mỏng thế nhỉ, không hiểu nổi.

Mộ Dung Thành Dực nói thêm.

「 A, hê hê…… 」

A Thanh gãi đầu.

Với những người nằm trong "vùng an toàn", cảm xúc của A Thanh thường lộ rõ trên mặt.

Mộ Dung Thành Dực thấy biểu cảm của A Thanh thì lấy làm lạ.

『 Sao tự nhiên con lại làm vẻ mặt ngượng ngùng thế? 』

「 Dạ không có gì đâu ạ, hê hê. 」

『 ……? 』

Món ăn đại diện của Thẩm Dương là Gà Cốt Lết.

Tên nó là Thẩm Dương Kê Giá!

Tiếng Trung gọi là Thẩm Dương Kê Giá!

Tất nhiên không phải món Dak-galbi ở quê A Thanh, mà là món Kê Giá (Khung xương gà) của Trung Nguyên.

Kê Giá là phần xương ức và sườn gà còn dính thịt sau khi lọc, Thẩm Dương Kê Giá là đem phần này chiên giòn cả xương rồi xào với gia vị.

Tất nhiên, A Thanh đã ăn mòn răng rồi.

Đặc sản của thủ phủ thì đương nhiên cả tỉnh đều ăn, nên từ lúc vào đất Liêu Ninh đến giờ nàng đã ăn suốt.

Có ngon không?

Gà chiên. Còn cần giải thích gì thêm không?

Cách ăn của A Thanh rất hào sảng, và với món gà chiên xương xẩu này thì sự hào sảng đó đã vượt mức cho phép.

Đầu tiên là bẻ đôi phần cánh và sườn, phần sườn thì dùng răng cửa cạo để thưởng thức cái cảm giác lửng lơ giữa thịt khô và thịt mềm.

Phần đầu cánh cho vào miệng tuốt một cái là ra xương sạch bóng.

Phần cánh giữa thì nhét cả vào mồm nhai nhồm nhoàm rồi phụt, nhổ ra hai cái xương là xong.

Thế là một miếng gà biến mất trong nháy mắt, chỉ còn lại nắm xương bóng loáng.

Mộ Dung Tuấn đã quan sát kỹ cách ăn Thẩm Dương Kê Giá của vị "hiệp khách" cầm đùi gà suốt hành trình.

Và vì đó là thần tượng của cậu bé nên đương nhiên cậu phải học theo, giờ đây Mộ Dung Tuấn cũng đã biết cách ăn uống hào sảng ra phết.

Theo lời A Thanh thì: Giờ mới biết ăn đấy.

Và bữa tối.

Mộ Dung Tuấn hào hứng thể hiện phong cách ăn uống hiệp khách học được từ A Thanh.

Thấy con trai ăn uống như thế, Mộ Dung Thành Dực kinh hãi.

『 Khụ khụ. A Tuấn. Dù có thân thiết đến mấy thì đây cũng là trước mặt khách. Con ăn uống kiểu gì thế hả. 』

『 Dạ? Xao a (Sao ạ)? 』

『 Nuốt hết thức ăn trong miệng rồi hẵng nói. 』

Giọng Mộ Dung Thành Dực nghiêm khắc.

Bị mắng, Mộ Dung Tuấn nhìn A Thanh với vẻ mặt oan ức.

『 Ực. Nhưng mà, ơ, Tỷ tỷ cũng— 』

Và ở đó, A Thanh đang xé cánh gà một cách đầy... quý phái.

Mộ Dung Tuấn ngẩn người ra nhìn.

Không hiểu sao vẫn là dùng tay bốc ăn mà lại có thể thanh tao đến thế, dù đang đeo mạng che mặt - hơi thất lễ khi ăn cùng người lớn nhưng vì muốn trêu Mộ Dung Tuấn nên Mộ Dung Thành Dực cũng vui vẻ đồng ý - nhưng dáng vẻ ấy toát lên sự mong manh, dịu dàng, tỏa ra hào quang của sự sang trọng!

Tây Môn Tú Lâm Lưu - Mỹ Nhân Hạnh: Kỹ thuật ăn gà!

Khi ăn những món có xương thế này, cố dùng đũa gỡ thịt trông càng thảm hại và khó coi.

Phải mạnh dạn dùng tay nhưng vẫn giữ được nét đẹp.

Dù là A Thanh thì trước mặt phụ thân của bạn cũng không thể ăn uống chóp chép thô bỉ như ăn mày, hay xúc lấy xúc để như chết đói được.

『 ……Tỷ tỷ? 』

「 Bá phụ nói đúng đấy. Trẻ con thì có cách ăn của trẻ con, trông hồn nhiên cũng tốt mà? Nhưng Tuấn à, nuốt hết rồi hẵng nói chuyện nhé? 」

Trong đầu Mộ Dung Tuấn văng vẳng một âm thanh.

Hê hê, ngon quá, ngon vãi. Âm thanh phát ra khi trong miệng đang nhét đầy thức ăn.

『 ……. 』

Mộ Dung Tuấn bỗng cảm thấy lồng ngực đau nhói.

Cảm giác này rốt cuộc là gì đây.

Mộ Dung Tuấn mười hai tuổi.

Lần đầu tiên trong đời thiếu niên nếm trải mùi vị của sự phản bội.

Biệt hiệu của Mộ Dung Thành Dực là Nhật Nguyệt Thượng Tể, nghĩa là Mặt trời và Mặt trăng cùng tồn tại, ám chỉ hình thái Cương Khí khác biệt của Càn Khôn Vũ Dương Công - một bên là Nhật , một bên là Nguyệt .

Tiện thể nói luôn, biệt hiệu sẽ thay đổi theo cảnh giới, trước khi "tiến hóa" thì biệt hiệu của ông là Nhị Kiếm Nhất Nhân (Hai kiếm một người), nghĩa là Tay kiếm song thủ.

Nhưng bạn bè lại gọi lái chữ Nhị (Số 2) thành chữ Di (Mọi rợ/Đông Di), thành ra Di Kiếm Nhất Nhân (Tay kiếm mọi rợ số một).

Nếu A Thanh biết được chắc nàng sẽ ngạc nhiên: Sao biệt hiệu người ta lại là Số Một Mọi Rợ?

Nhưng nếu so với biệt hiệu của sư phụ nàng (Lệ Cuồng Khuyển - Chó Điên Xinh Đẹp) thì cái này vẫn còn nhẹ chán.

Dù sao thì, A Thanh đã lăn lộn.

Lăn lộn và lăn lộn.

Đó là điều không thể tránh khỏi.

Mộ Dung Thành Dực dù chỉ là "vé vớt" của Huyền Cảnh thì vẫn là cao thủ Huyền Cảnh.

Hơn nữa, trận đấu này cực kỳ bất lợi cho A Thanh.

Đấu với bậc tiền bối Chính phái thì không thể vung vẩy Ma công được.

A Thanh mà không có Ma công?

Chẳng khác nào đánh cờ tướng bỏ Xe Pháo, đánh cờ vây chấp chín quân, chơi đỏ đen bị bịt mắt, chơi mạt chược thiếu năm quân bài.

Đã thế, Mộ Dung Thành Dực còn là bậc thầy của "Di Hoa Tiếp Mộc", và Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Gia chính là thần công tận dụng tối đa nguyên lý đó.

Vốn dĩ Di Hoa Tiếp Mộc chỉ phát huy tác dụng khi cao thủ đánh với hạ thủ.

Nên Đấu Chuyển Tinh Di, nói theo ngôn ngữ quê A Thanh, là võ công tối ưu hóa cho việc "chăn gà" (bắt nạt kẻ yếu).

Tất nhiên, nguyên lý Di Hoa Tiếp Mộc là kỹ thuật phòng thủ hiệu quả nhất nên dù đấu với cao thủ cũng có thể cầm cự lâu dài.

Phải diễn tả thế nào nhỉ?

Cứ như thể tay chân tự ý đánh vào không khí, đòn tấn công tự nhiên bị bẻ cong chém vào hư không hai bên, rồi sau đó tự mình vấp chân mình ngã lăn quay ba vòng uỳnh uỳnh oàng.

Một thanh kiếm và một thanh đao.

Hai luồng Cương Khí được dệt nên từ ánh sáng của Mặt trời và Mặt trăng đẩy đưa vũ khí của đối phương, và ở giữa đó nổi lên một ánh sao duy nhất: Bắc Đẩu Tinh.

Bắc Đẩu Tinh là trung tâm của bầu trời, là trục vận hành của vũ trụ.

Con người sao dám chống lại sự vận hành vĩ đại đó.

Thế là A Thanh lại lăn quay.

Lăn lông lốc cộp cộp rồi đập vào tường cái bịch.

Gáy đập xuống sàn sân tập, lưng đập vào tường, hai chân dạng ra hai bên cái đầu nhỏ xíu, trông thật khó coi như đang khoe cái mông to đùng.

Nhưng chỉ một thoáng sau.

A Thanh bật dậy đầy sức sống và quay lại.

Mộ Dung Thành Dực vuốt râu.

『 Hừm, khả năng điều khiển và phát lực của con đã vượt qua cảnh giới rồi, kỹ thuật cũng rất xuất sắc, nói thật là ở cùng cảnh giới Hóa Cảnh chắc không ai là đối thủ của con. Con cũng hiểu rất rõ về võ công và sử dụng Tâm Tượng rất thành thục, nhưng mà…… 』

「 Con xin rửa tai lắng nghe ạ. 」

『 Đạt đến Hóa Cảnh thì lẽ ra con phải bắt đầu khai phá con đường riêng của mình rồi, điểm này thật đáng tiếc. 』

Thần Nữ Kiếm Quyết của Tây Môn Tú Lâm đã rũ bỏ sự nữ tính mềm mại như múa ban đầu, biến thành thứ võ công hủy diệt mang phong cách Bá Vương.

Đó là kết quả Tây Môn Tú Lâm tự mình lý giải và kết hợp với khí chất của bà - Lệ Cuồng Khuyển - để tạo ra cái riêng.

Nhưng Việt Nữ Kiếm của A Thanh vẫn y nguyên là Việt Nữ Kiếm của Việt Nữ—

『 Có lẽ là do môn võ công đó, Việt Nữ Kiếm, quá phù hợp với con. Võ công đã học mà hợp với tính cách chủ nhân quá mức thì sẽ xảy ra tình trạng này. Thực lực tăng nhanh vùn vụt, nhưng vì đã quá quen thuộc nên không cảm thấy cần phải thay đổi, và cũng không biết phải thay đổi theo hướng nào. 』

Niềm vui sướng của đứa trẻ khi vung vẩy cành cây, đó là bản chất của Việt Nữ Kiếm Quyết mà A Thanh nhìn thấy.

Tuy niềm vui của A Thanh thiên về niềm vui sát chóc hơn, nhưng dù sao thì vui vẫn là vui!

Nói một cách chính xác, đứa trẻ chơi trò đánh kiếm là tưởng tượng ra kẻ thù và chém, thì A Thanh cảm nhận niềm vui sát chóc cũng đâu có khác gì về bản chất.

Dù sao thì võ công cũng là kỹ thuật giết người mà.

Võ công quá hợp nên không thấy cần phải đổi.

A Thanh đồng cảm và đặt câu hỏi.

「 Ơ, vậy con phải làm thế nào ạ? Phải cố tình cải biên nó ạ? 」

『 Thực ra Thần công rất khó thay đổi. Vì bản thân nó đã gần như hoàn hảo nên mới được gọi là Thần công. Nên thay vì cố thay đổi Việt Nữ Kiếm, con hãy thử học một môn võ công không hợp với tính cách của con, rồi biến đổi nó theo cách của con xem sao. 』

「 Ưm. 」

Cái đầu tiên hiện lên trong đầu là Độc Cô Cửu Kiếm.

Chắc chắn là không hợp với mình rồi.

Nhưng Độc Cô Cửu Kiếm chỉ múa thôi đã mệt bở hơi tai rồi, cải biên cái nỗi gì.

Như Lai Thần Chưởng? Như Lai Thần Chưởng chỉ là một cái bàn tay Phật tổ khổng lồ thôi mà.

Có vẻ như đúng như lời Bá phụ nói, Thần công - tức là võ công Hạng Epic - mình khó mà đụng vào được, vì Tâm Tượng và Võ công đã hòa quyện hoàn hảo rồi.

Vậy thì, ưm, mấy cái cấp thấp hơn chút là Ma công.

Thử cải biên Ma công xem sao?

Ồ, hay đấy?

Sao trước giờ mình không nghĩ ra nhỉ.

Nếu biến đổi Ma công để dùng như võ công bình thường, đổi tên đi rồi dùng công khai thì ngon lành cành đào.

Để xem nào, cái nào dễ xơi nhỉ, ưm, Bách Bát Tu La Kiếm chăng?

Võ công mô phỏng dã tính của loài thú, nếu không mô phỏng mãnh thú mà mô phỏng con vật nào dễ thương hơn chút, ưm, nhưng thế thì còn uy lực gì nữa……

A Thanh chìm vào suy tư về chủ đề mới này.

Nhìn A Thanh trầm ngâm, Mộ Dung Thành Dực mỉm cười hài lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!