[800-900]

Chương 887

Chương 887

Trương Đại nhân chép miệng chậc chậc.

『 Mọi người đang kêu gào ầm ĩ đòi ta xử lý Dịch Bệnh Quỷ. Khương Sư phụ, chẳng lẽ không có cách nào sao? Con Dịch Bệnh Quỷ đó thực sự là cao thủ đến mức đấy à? 』

『 Không phải cao thủ đâu ạ. Nó chỉ ngang cơ, hoặc nhỉnh hơn tôi một chút xíu thôi. 』

『 Thế thì? 』

Thế thì tại sao lại thua?

Lại còn thua khi có cả đống tráng đinh đi cùng.

Nghe vậy, Khương Sư phụ làm vẻ mặt oan ức.

『 Là do tương khắc, trong các loại võ công có môn Địa Đường Quyền, chuyên bò sát đất và chạy bằng bốn chân để chiến đấu. Kể cả cùng cảnh giới thì đối phó với loại này cũng cực kỳ khó chịu…… 』

『 Nếu là loại võ công mạnh mẽ như thế thì phải nổi tiếng chứ, khoan đã, bò sát đất chạy bốn chân à? Dù có mạnh đến mấy thì ai lại đi học cái thứ võ công như thế chứ. 』

『 Ngài nói đúng ạ. 』

『 Hừm. 』

Trương Đại nhân vuốt râu.

Thực ra, muốn đuổi Dịch Bệnh Quỷ đi không phải là không có cách.

Chỉ cần ra thành phố lớn thuê Mại Kiếm Giả về là xong, với tài lực của kẻ cai trị Kiến Bình như Trương Đại nhân thì chuyện đó dễ như trở bàn tay.

『 Mọi người cứ nhao nhao đòi ta vào nội địa mời cao thủ về, lũ ngu xuẩn, làm thế sao được. 』

Một con Dịch Bệnh Quỷ còn chưa lo xong, giờ gọi cao thủ mạnh hơn nó về, lỡ hắn ta thấy nơi này ngon ăn rồi chiếm luôn thì làm thế nào.

Cỡ như Khương Sư phụ là vừa đẹp, đôi bên cùng có lợi, dễ bề đối đãi.

Chứ gọi cao thủ thực sự về, khéo lại thành "dâng Kiến Bình cho cọp".

Trương Đại nhân hắng giọng khụ khụ.

『 Nên ta mới nói, xét cho cùng thì Dịch Bệnh Quỷ cũng coi như là người Kiến Bình chúng ta còn gì? Nó cũng đâu muốn làm ăn mày mãi. Hay là ngươi thử khéo léo dụ dỗ nó xem sao, dù sao nó cũng là cao thủ, đâu phải ai cũng đối phó được. 』

Ý là: Ngươi trực tiếp đi mà chiêu dụ nó đi.

Về phía Khương Sư phụ, đây cũng không phải ý kiến tồi.

Hắn tự biết thực lực của mình, một võ nhân Nhị Lưu quèn như hắn, nếu không ở cái xó xỉnh này thì lấy đâu ra được đãi ngộ của một cao thủ.

Nếu gọi cao thủ từ nội địa về?

Thì hắn ra rìa ngay.

Nhưng cỡ Dịch Bệnh Quỷ, chỉ cần quen với lối đánh Địa Đường Quyền thì hắn tự tin có thể đánh bại được.

Khương Sư phụ tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi Dịch Bệnh Quỷ là tuyệt thế cao thủ.

Cũng phải thôi.

Chỉ cần đạt đến Nhất Lưu là nội khí đã tỏa ra hừng hực rồi, đằng này Dịch Bệnh Quỷ chẳng có biểu hiện gì.

Hơn nữa, cao thủ ai lại đi làm cái trò mèo, xấu xí, mất hết thể diện như thế.

Thấy Khương Sư phụ đồng ý, nét mặt Trương Đại nhân rạng rỡ hẳn lên.

Vốn dĩ ông ta sợ đụng chạm đến lòng tự trọng của võ nhân nên mới ngập ngừng, giờ thấy hắn vui vẻ nhận lời thì còn gì bằng.

『 Quả nhiên chỉ có Khương Sư phụ thôi. Đúng là người ta có thể tin tưởng giao phó mọi việc. Hãy cố gắng khuyên bảo nó nhé. Hử? 』

Công việc ở Kiến Bình coi như đã xong hòm hòm.

Chỉ trừ một việc.

「 Đưa cơm đây! 」

『 D-Dạ, có ngay ạ. 』

「 Gì? Giờ định bật à? Chưa bị đánh đủ à? Đã bảo gọi Bổn tọa thế nào cơ mà? 」

『 Dạ, Cự Chí Tôn vĩ đại. 』

「 Ừ, phải thế chứ. 」

A Thanh gật đầu hài lòng.

Rồi gác chân cái bộp lên bàn ăn, đẩy ghế ra ngả người nằm dài.

Nếu người ở quê A Thanh nhìn thấy cảnh gác chân lên bàn ăn thế này chắc chắn sẽ nổi điên mắng là đồ mất dạy.

Nhưng với người Trung Nguyên thì sao?

Tất nhiên là cũng nổi điên y hệt.

Bàn ăn là chuyện hệ trọng.

Thậm chí làm cái trò này ngay giữa quán ăn đông người, trong mắt các thực khách khác thì đây quả là cảnh tượng chướng mắt vô cùng.

Hơn nữa A Thanh bây giờ đâu phải Thiên Hoa Kiếm, mà là đỉnh cao của giới võ lâm Kiến Bình, Cự Chí Tôn uy nghiêm.

Tức là, đang trong bộ dạng ăn mày.

Một con ăn mày chiếm chỗ ngồi đẹp nhất giữa quán?

Lại còn gác đôi chân đen sì đất cát lên bàn, nằm ườn ra như bà hoàng?

Khách khứa định vào nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng, bẩn thỉu, nguy hiểm này là quay xe ngay lập tức.

Đúng là tuyệt chiêu phá hoại kinh doanh hoàn hảo!

Chắc ai cũng thắc mắc thằng chủ quán điên nào lại để yên cho cái tình trạng ế khách này diễn ra.

Tên chủ quán đó, đang ở ngay cạnh A Thanh.

A Thanh nhẹ nhàng xoa cái đầu trọc lóc bóng loáng của tên chủ quán đang quỳ gối bên cạnh.

「 Ta đã suy nghĩ rồi. 」

『 D-Dạ! Xin người cứ nói ạ! Cự Chí Tôn. 』

「 Ngày xưa có một tên chủ quán vô cùng keo kiệt và ác độc. Nếu quán làm ăn phát đạt thì đương nhiên mỗi ngày phải thải ra cả thùng thức ăn thừa to tướng đúng không? 」

Tửu lâu là nơi thải ra nhiều rác thực phẩm, hay còn gọi là cơm thừa canh cặn nhất.

Văn hóa tiếp khách của Trung Nguyên chín phần là làm màu, nếu người được mời mà ăn sạch sành sanh thì người mời sẽ thấy rất xấu hổ, đó là nét văn hóa kỳ lạ ở đây.

Không để thừa thức ăn nghĩa là đồ ăn không đủ, tức là người mời keo kiệt để khách bị đói, đại loại thế.

Thường thì những cuộc tiếp đãi này là tiệc rượu hơn là ăn uống, và tửu lâu cao cấp chính là nơi diễn ra những cuộc vui như thế.

Tức là, khách nào cũng để thừa đồ ăn.

「 Nhưng hắn nhất quyết không chịu mang ra ngay, mà phải để vài ngày cho thiu thối rồi mới mang ra. Tại sao nhỉ? Hắn tiếc rẻ khi thấy lũ ăn mày được ăn đồ ngon chăng? 」

『 Ha ha ha…… 』

Chủ quán cười gượng gạo.

A Thanh làm bộ Hừm suy tư.

「 Nhưng rồi một ngày nọ, ngay cả cái thùng nước gạo thiu thối đó cũng biến mất, nghe bảo hắn nuôi lợn nên lấy làm thức ăn cho lợn? 」

『 Ha, ha ha…… 』

「 Lấy thức ăn thừa nuôi lợn đúng là ý tưởng tuyệt vời. Để thừa làm gì, vứt đi thì hôi thối, ruồi nhặng bu đầy, gây ô nhiễm môi trường. Cho lợn ăn thì vừa nuôi được lợn vừa bảo vệ môi trường. Nhất cử lưỡng tiện, quá tuyệt vời. Đúng không? 」

『 Dạ, đúng ạ, Cự Chí Tôn. 』

A Thanh xoa xoa cái đầu trọc của chủ quán rồi Chát!, vỗ nhẹ vào cổ tay hắn.

「 Nhưng mà, lấy cớ đó để dẹp luôn thùng cơm thừa thì hơi quá đáng nhỉ? Nghe nói con lợn đó, hắn chỉ hứa mồm với nhà họ Trương là nếu đẻ được mười con thì xin một con về nuôi thôi mà? 」

『 Ha ha……. 』

「 Vậy thùng cơm thừa biến đi đâu? Có phải tên chủ quán tàn nhẫn nào đó vì ghét cay ghét đắng lũ ăn mày nên đã đem đổ xuống sông không? 」

『 Ha ha ha……. 』

「 Cứ để đó thì lũ ăn mày sẽ vét sạch sành sanh, chỉ cần dội nước qua là sạch bong kin kít, thế mà hắn lại cất công vác cái thùng nặng trịch đó đi xa tít xuống hạ lưu để đổ đi? Tại sao nhỉ? Vì ghét cái bọn ăn mày lười biếng ăn không ngồi rồi được hưởng lộc trời cho chăng? Ghét đến mức thà thuê người mang rác đi đổ xa chứ nhất quyết không cho ăn? 」

『 Ha, ha ha…… 』

「 Gì thế, sao mồ hôi vã ra như tắm vậy? Có tật giật mình à? 」

『 D-Dạ không ạ. Cự Chí Tôn. 』

「 Hừm. Mà thôi, cũng hiểu được. Ở Trung Nguyên thỉnh thoảng, à không, cũng khá nhiều? Loại người như thế. Kiểu như nếu cho khách thêm tí chút thì sợ lỗ vốn to ấy? Huống hồ là cho lũ ăn mày thì còn ghét đến mức nào. 」

Ngay cả ở quê hương A Thanh nơi thương nghiệp phát triển rực rỡ cũng đầy rẫy những chủ quán như thế.

Thì ở cái thời đại lạc hậu hơn này còn nhiều đến mức nào.

Thực ra không phải vấn đề lỗ lãi, mà là vấn đề cảm xúc.

Chẳng phải vì mình thiệt hại gì, mà đơn giản là ghét việc người khác được lợi.

Huống chi đối tượng lại là lũ ăn mày không phải khách hàng, thì càng ngứa mắt hơn.

「 Nhưng mà, thế thì lũ ăn mày sống bằng rác thực phẩm đó sẽ ra sao? 」

Ở cái đất Kiến Bình nơi lòng người còn thấp hơn mức trung bình của Trung Nguyên này, nguồn lương thực chính của ăn mày đột nhiên biến mất.

Kết quả sẽ thế nào?

Những kẻ yếu đuối nhất sẽ chết đói dần từ dưới lên, và những tên ăn mày vốn đã hung dữ nay lại bị cơn đói hành hạ sẽ tiến hóa thành loài ác thú tàn bạo cùng cực.

「 Gì thế, sao không trả lời? Không có gì để nói thì ta bảo phải làm thế nào? 」

『 Ha, ha, ha…… 』

「 Đúng rồi, cười lên có phải tốt không? Cười thì phúc mới đến chứ. 」

A Thanh vỗ bộp bộp lên cái đầu trọc của chủ quán.

「 Cũng phải, chuyện đó cũng đâu phải tội lỗi gì? Chủ quán muốn cho lợn ăn, muốn đổ sông, hay muốn tự mình ăn hết chỗ rác đó thì tùy ý hắn chứ. Đâu phải phạm pháp, cũng chẳng phải việc xấu xa gì, đúng không? 」

『 Đ-Đúng vậy ạ, Cự Chí Tôn. 』

「 Ừm. Phải. Là thế đấy. Đúng rồi. 」

Vậy tên chủ quán đó có tội không?

Không, đó chỉ là sự ích kỷ nhỏ mọn.

Tuy sự ích kỷ nhỏ mọn đó đã khiến khối ăn mày chết đói, nhưng đó là do bọn ăn mày tranh giành miếng ăn mà giết nhau thôi.

Đâu phải tội của chủ quán.

Nên ta cũng chỉ trả thù bằng sự ích kỷ nhỏ mọn thôi.

Dù sao thì Kiến Bình Đệ Nhất Lâu, quán ăn đắt khách nhất Kiến Bình có ế ẩm vài ngày cũng chẳng sạt nghiệp được.

Nhưng nếu đã dốc lòng hại người, thì cũng phải học được bài học rằng mình cũng có thể bị người ta hại lại chứ?

A Thanh thả lỏng tay.

Từ trong bếp vang lên tiếng lạch cạch đảo chảo. Mùi mặn mòi đặc trưng của món ăn Trung Nguyên, cái mùi dầu mỡ béo ngậy.

Và một lúc sau.

「 ……Ta đã suy nghĩ rồi. 」

『 Xin cứ nói ạ, Cự Chí Tôn. 』

「 Ngày xưa có một tên chủ quán vô cùng keo kiệt và ác độc. Nếu quán làm ăn phát đạt…… 」

Lại nữa! Đây là lần thứ mấy rồi!

Nói đi nói lại, nói tái nói hồi, nói y xì đúc không sai một chữ.

Nghe đến mức lỗ tai muốn chảy máu.

Chủ quán Kiến Bình Lâu nhắm nghiền mắt lại.

Biết thế đừng có dẹp thùng cơm thừa!

Không, trước đó nữa, đáng lẽ phải bỏ thuốc chuột vào thùng cơm thừa để tiệt nòi giống lũ ăn mày đi mới đúng!

Tất nhiên, đúng như lý luận của A Thanh, hối hận tuyệt đối không phải là sám hối.

Sám hối là nhận ra lòng dạ hẹp hòi của mình và ăn năn hối cải.

Hối hận chỉ là sự tiếc nuối khi đã lỡ ăn hành ngập mồm rồi mới nghĩ biết thế đừng làm.

Tuy nhiên.

Thực ra chủ quán Kiến Bình Lâu cũng chưa đến mức ăn hành quá nặng.

A Thanh chỉ định hành hạ vài ngày rồi bỏ đi thôi.

Nghỉ bán vài ngày đâu có chết ai.

Thế này chỉ là sự trêu ngươi vặt vãnh thôi chứ?

Nhưng chủ quán không biết kế hoạch của A Thanh nên chỉ có thể nghĩ thế này:

Con mụ này không chỉ muốn phá nát việc làm ăn mà còn định ép người ta vào đường chết!

Giờ đây niềm hy vọng duy nhất còn lại của chủ quán Kiến Bình Lâu là: Trương Đại nhân sẽ mời cao thủ thực sự từ nội địa về xử lý con ăn mày bội bạc này.

Chỉ cần nhẫn nhịn chờ đến lúc đó là được!

……Chủ quán Kiến Bình Lâu đã nghĩ như vậy, nhưng mà.

『 Khụ khụ, này, Cự Chí Tôn. 』

Khương Sư phụ ngồi phịch xuống cái ghế đối diện A Thanh.

「 Hửm? Gì thế? Tái đấu à? Ta thì sao cũng được nhưng ăn cơm đã nhé? Ăn chưa? Sắp có cơm rồi, chưa ăn thì ăn cùng luôn? 」

『 Không, không phải chuyện đó. Khụ khụ. Ta nói thẳng luôn nhé. Trương Đại nhân rất ấn tượng với màn thể hiện của ngươi, theo ta thấy Trương Đại nhân là người rất tốt, đãi ngộ chắc chắn sẽ không khiến ngươi thất vọng đâu. 』

「 À à. Ra là thế? 」

A Thanh thờ ơ dựa lưng vào ghế.

「 Bảo với ông ta là ta không rảnh. Ta với Trương Đại nhân chẳng có dây mơ rễ má gì, muốn đãi ngộ thì đãi ngộ từ lúc ta còn là Dịch Bệnh Quỷ ấy. Cứ như ngày xưa đi, trâu bò nhìn nhau, nước sông không phạm nước giếng. 」

A Thanh không có ân oán gì với Trương Đại nhân.

Đến cả trả thù vặt cũng không có cớ mà làm.

Thì kẻ quyền lực nhất Kiến Bình với con ăn mày yếu nhất đáy xã hội có gì liên quan đâu.

『 Hừm. Thôi được. Nhưng nếu đổi ý thì cứ đến gõ cửa Trương Gia Trang bất cứ lúc nào nhé. 』

Về phía Khương Sư phụ, cuộc đối thoại thế là đủ hài lòng.

Ít nhất, hắn đã xác nhận được đây là đối tượng có thể nói chuyện đàng hoàng.

Không phải quái nhân tẩu hỏa nhập ma vì luyện võ công kỳ dị, mà chỉ là một võ nhân quay lại trả thù những kẻ từng gây thù chuốc oán với mình thời còn hàn vi thôi.

Chỉ có kẻ điên mới đáng sợ. Vì không biết nó sẽ làm gì, có thể làm bất cứ điều gì nên mới đáng sợ.

Nhưng nếu là kẻ điên vì báo thù?

Thì nếu không gây thù chuốc oán, đâu có gì phải sợ?

Khương Sư phụ nhìn quanh quán ăn vắng tanh.

Chủ quán Kiến Bình Lâu họ Trương - Trương Lâu Chủ này nổi tiếng khắp vùng về độ ghét ăn mày.

Giang hồ đã có câu "Phải cẩn thận với ăn mày", hắn coi thường nên giờ mới gặp họa.

Đáng tiếc thật nhưng là tự làm tự chịu.

Đã ghét thì làm cho triệt để đừng để lại hậu họa chứ.

Cảm nghĩ của Khương Sư phụ chỉ có thế.

Nhưng cảm nghĩ của Trương Lâu Chủ thì không được bình thản như vậy.

Đúng là sét đánh ngang tai, trời đất tối sầm lại.

Trương Đại nhân, à không, lão già họ Trương chết tiệt kia không hề có ý định đuổi Dịch Bệnh Quỷ đi!

Không thể sống thế này được.

Phải làm gì đó. Phải tìm cách.

Nhưng làm thế nào?

「 Á đù (Ah-ssi), nãy nói đến đâu rồi nhỉ? Bị ngắt quãng quên béng mất. Hừm. Đành chịu thôi. Ta đã suy nghĩ rồi. 」

『 Ha ha, ha ha ha……. 』

「 Đấy, cười lên có phải vui không. Thế là, ngày xưa có một tên chủ quán vô cùng keo kiệt…… 」

『 Ha ha…… 』

Lâu Chủ hạ quyết tâm.

Phải làm gì đó! Ngay bây giờ!

Lâu Chủ đã cùng đường, nên hắn đã làm liều.

Khát nước thì phải tự đào giếng.

Đến Trương Đại nhân cũng ngoảnh mặt làm ngơ, giờ chỉ còn cách tự thân vận động tìm lấy tia hy vọng mong manh cuối cùng.

Sáng hôm sau.

「 Gì thế? Lâu chủ đâu rồi? Này, tiểu nhị, chủ chúng mày đâu? Gì, bảo nó ra đây! Không ra à? Không định bán hàng à? 」

Tiểu nhị vội vàng chạy ra quỳ rạp xuống bẩm báo.

『 Dạ, Lâu chủ đã đi vào nội địa để đặt hàng rồi ạ. Thưa Cự Chí Tôn. 』

「 Đặt hàng? Đặt cái gì? 」

Ngày bọn Mông Cổ đến cướp bóc (thu cống phẩm) sắp đến gần.

Những vật phẩm cống nạp không chỉ là đồ có sẵn ở Kiến Bình, mà còn có những thứ phải mua từ nội địa về.

Nên Kiến Bình định kỳ cử người đi mua những vật phẩm sẽ bị cướp đó.

Và chuyến đi đó xuất phát vào sáng nay.

『 Dạ, nhân dịp này Lâu chủ muốn dâng lên Cự Chí Tôn sơn hào hải vị, nên ngài ấy đi đặt mua nguyên liệu cao cấp ạ. Thưa Cự Chí Tôn. 』

Ai nghe cũng biết là nói điêu.

A Thanh cau mày, trán nổi lên nếp nhăn dọc.

Tức là, tóm lại?

「 Thằng chả này, chuồn rồi hả? 」

Đang tính mai mốt gì đó thì đi, cho hắn nghỉ bán ba ngày coi như bài học nhớ đời là đủ rồi.

Thế mà mới bị hành có một ngày đã bỏ của chạy lấy người?

Thằng này, thêm tội "xem thường bà mày".

Nếu Lâu chủ biết suy nghĩ của A Thanh chắc hắn sẽ oan ức lắm.

Nếu biết chỉ cần chịu đựng ba ngày là xong thì hắn đâu có dại dột chen chân vào cái đoàn đi mua hàng cống nạp làm gì.

Nhưng A Thanh đời nào chịu nói cho hắn biết.

Thì phải để hắn không biết mới sốt ruột chứ.

Cố tình không nói, nên nỗi oan ức của Lâu chủ coi như không tính.

Vậy Trương Lâu chủ đi đâu?

『 Ối giời ôi, làm ơn làm phước giúp tôi với! Các vị hiệp khách võ lâm ơi, xin hãy nghe tôi nói! Có con cướp xông vào nhà định giết chúng tôi! Làm ơn, xin hãy thương xót chúng tôi! 』

Tại quảng trường huyện Triều Dương, cả gia đình Trương Lâu chủ đang quỳ mọp xuống đất khóc lóc thảm thiết cầu xin sự giúp đỡ.

Nếu A Thanh nhìn thấy cảnh này chắc sẽ bĩu môi: Tưởng cách gì hay ho, hóa ra là trò này.

Thực ra, với người dân ở các thành phố lớn, cảnh tượng này chẳng lạ lẫm gì.

Thỉnh thoảng vẫn có mấy người nhà quê "mù tịt võ lâm" chạy lên thành phố khóc lóc cầu xin hiệp khách giúp đỡ.

Một năm cũng gặp vài lần.

Bởi vì trong những câu chuyện mà người nhà quê hay kể, hiệp khách là những người không bao giờ làm ngơ trước kẻ yếu gặp nạn.

Tuy nhiên, kết quả thì hầu như ai cũng đoán được.

Thường thì họ sẽ nhận ra giang hồ hiểm ác, và hiệp khách trong truyện chỉ là hư cấu, rồi lủi thủi đi về.

Mười người thì tám, chín người có kết cục như thế.

Nhưng hiếm hoi lắm cũng có ngoại lệ.

Những người cực kỳ may mắn có thể gặp được hiệp khách chân chính, hoặc những võ nhân trẻ tuổi chưa nếm mùi đời, hoặc những cao thủ đang quá rảnh rỗi.

Giống như lúc này đây.

『 Khụ khụ, rốt cuộc là có chuyện gì mà các vị cầu cứu thảm thiết đến vậy? 』

Ngoại hình tuấn tú, võ phục đắt tiền, vỏ kiếm mạ vàng sáng choang.

Đúng chuẩn hình tượng hiệp khách trong truyện bước ra đời thực.

A a, ông trời giúp con rồi!

Nước mắt Trương Lâu chủ tuôn rơi lã chã.

Nếu A Thanh biết chuyện này, chắc nàng sẽ ngửa mặt lên trời than: Ông trời ơi sao ông lại đi giúp cái thằng khốn nạn này, cạn lời luôn.

Dù sao thì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!