『 Ôi chao, Đại hiệp! Sự tàn ác của tên ác tặc đó đã vượt quá giới hạn rồi ạ. 』
『 Đại hiệp……! Hức, khụ khụ. 』
『 Vâng, Đại hiệp! Tên ác tặc đó đi khắp làng, đột nhập vào nhà dân cướp sạch lương thực. Mùa đông vốn đã nghèo đói, hành động này quả thực là tội ác trời không dung đất không tha ạ. 』
Khóe mắt Trương Lâu Chủ đỏ hoe.
『 Tiểu nhân đã van xin nó hãy để lại chút gì cho lũ trẻ ăn, nhưng nó lại cố tình lật đổ bát cơm của bọn trẻ rồi dùng đôi chân dính đầy bùn đất giẫm nát bét, vừa giẫm vừa cười nhạo, thật là một tên ác tặc kinh khủng ạ! 』
『 Cái gì, sao lại có kẻ độc ác đến thế! 』
『 Chưa hết đâu ạ! Nó sống sót được là nhờ ân huệ của dân làng, thế mà lại lấy oán báo ân, sao nó dám……! 』
『 Ân huệ ư? 』
『 Tên ác tặc đó vốn là kẻ ăn mày sống ở làng chúng tôi, nhờ lòng hảo tâm của dân làng mới sống qua ngày. Thế rồi bỗng dưng nó biến mất, học được chút võ công rồi quay lại, quên hết ân nghĩa xưa, chỉ vì chúng tôi không cho thêm mà nó ra sức phá phách…… 』
Giọng Trương Lâu Chủ nghẹn ngào.
『 Đại hiệp, tiểu nhân kinh doanh quán ăn nhỏ, đồ thừa hàng ngày đâu phải ít. Tuy tiểu nhân không chủ định cho ăn mày, nhưng cũng có khối kẻ nhờ cơm thừa canh cặn của tiểu nhân mà sống, vậy mà nó lại đối xử với tiểu nhân như thế…… 』
Trương Lâu Chủ không nói nên lời.
Gương mặt đầy vẻ uất ức, đôi mắt ngân ngấn nước như sắp trào ra.
Đó là biểu cảm của sự oan ức tột cùng.
Đây không phải diễn xuất.
Trương Lâu Chủ thực sự tin rằng mình bị oan!
Vốn dĩ ký ức con người là thứ được biên tập lại theo ý muốn của bản thân, lúc nào chẳng biến đổi theo hướng có lợi cho mình.
Tất nhiên, nếu A Thanh nhìn thấy và nghe thấy, chắc chắn nàng sẽ cạn lời và nắm đấm sẽ tự động bay ra.
Nhưng A Thanh không có ở đây, thay vào đó chỉ có một vị hiệp khách đang nhìn thấy kẻ yếu bị oan ức đến cùng cực.
『 Sao lại có kẻ trơ trẽn đến thế! Thật quá quắt! 』
Đương nhiên là vị hiệp khách phải phẫn nộ rồi.
Định bụng dạy cho Kiến Bình Lâu một bài học rồi đi, ai ngờ tên chủ quán bỏ trốn làm A Thanh bị lỡ dở kế hoạch.
Dân Kiến Bình có vẻ đã quyết tâm cai thịt hay sao mà đi khắp nơi chẳng ngửi thấy mùi thịt đâu.
Có người sẽ bảo: Thế thì rời Kiến Bình đi là được chứ gì, cứ thế mà đi nốt đến Trường Bạch Sơn không được sao?
Nhưng tên chủ quán Kiến Bình Lâu đã bỏ trốn, làm sao mà đi được?
Hắn quay lại thấy ta đi rồi, chắc chắn sẽ nghĩ: À, mình thật khôn ngoan, mình thắng rồi.
Nghĩ đến cái cảnh đó là thấy ngứa mắt, không thể đi được.
Thế là A Thanh nằm dài trên chiếc bàn tròn lớn ở giữa quán trọ.
Thực ra, tư thế nằm của nàng không chỉ đơn giản là nằm dài, mà là một tư thế vô cùng khó đỡ.
Tay chân dang rộng hình chữ Đại (大), nhưng đầu và đầu gối lại thò ra ngoài mép bàn.
Đầu chúc ngược xuống đất, mái tóc dài quét lê thê trên sàn, phía đối diện thì hai cẳng chân buông thõng đung đưa.
Chân thì gập ở đầu gối là bình thường, nhưng cổ ngửa ra sau thế kia không đau sao?
Cơ thể A Thanh đã vượt qua giới hạn phàm nhân, xương cổ và cơ cổ cũng khỏe vô địch thiên hạ.
Thêm vào đó, dù cơ thể cường tráng nhưng cái đầu của A Thanh lại nhỏ nhắn nên nhẹ hơn người thường rất nhiều.
Cứ thế nằm trên bàn ăn, đầu chúc ngược xuống đất.
Đang lơ đễnh nhìn tấm rèm cửa treo ngược phía trên.
Cộp cộp cộp, tiếng bước chân dồn dập vang lên, Trương Lâu Chủ dũng mãnh vén rèm xông vào.
Và rồi, hắn đứng lộn ngược trên trần nhà (trong tầm mắt của A Thanh), chỉ thẳng ngón tay vào mặt A Thanh một cách xấc xược.
A Thanh tặc lưỡi.
Gì thế? Thằng này điên à? Sao dám chỉ tay vào mặt ta?
『 Đại hiệp! Nhìn kìa! Chính là hắn! Hắn, hắn, sao dám nằm trên bàn ăn như thế……! 』
Trương Lâu Chủ gọi lớn ai đó.
Gì cơ? Đại hiệp? Gọi ai đến à? Bảo đi vào nội địa, mà nội địa là cái gì? Kiểu như đi lên phố à?
Từ lối vào đảo ngược, một võ nhân đeo kiếm vén rèm bước vào, à không, chui tọt qua dưới tấm rèm.
Tiện thể nói thêm, rèm cửa (Châu liêm) thường là những chuỗi hạt hoặc dây có gắn vật nặng treo rủ xuống để che chắn.
Người bên ngoài thường đứng nên bị rèm che khuất không thấy bên trong.
Còn người bên trong ngồi nên có thể nhìn qua khoảng hở bên dưới rèm để ngắm cảnh bên ngoài.
Một loại rèm cửa nguyên thủy rất khoa học.
Nhưng chui tọt qua dưới rèm?
Rèm thường rủ xuống đến ngang ngực người lớn, tức là người này có chiều cao thấp hơn mức đó.
Hiệp khách tí hon, xuất hiện!
Và rồi, vừa chạm mắt nhau, cậu nhóc giật nảy mình rồi chỉ tay vào A Thanh.
『 Yêu, yêu quái! Là yêu quái! Yêu quái có thật kìa! 』
『 Đại hiệp! Không phải yêu quái mà là Dịch Bệnh Quỷ ạ! 』
『 Ma, là ma quỷ! 』
『 Không, không phải ma mà là Dịch Bệnh Quỷ ạ! 』
Cũng dễ hiểu thôi.
A Thanh là Siêu trộm dự bị (đệ tử Thần Thâu), đã học được đủ loại bí kíp chôm chỉa, nói cách khác là tạp kỹ trộm cắp.
Cái mặt nạ da người nàng đang đeo chính là khuôn mặt lở loét kinh dị của con ma dính bệnh dịch hạch.
A Thanh nhoẻn miệng cười nhếch mép.
Đang nằm ngửa cổ ra sau, cái mặt quỷ lộn ngược toác miệng cười, đúng là cảnh tượng ác mộng kinh hoàng.
『 Híiiic……! 』
Vị hiệp khách trẻ tuổi đáng thương đến cứu giúp dân lành tội nghiệp lại gặp phải con yêu quái xấu xí nhất trần đời, sợ quá lùi lại một bước.
Thấy vậy, A Thanh cười hì hì trêu chọc.
「 Gì thế, nhóc con, làm lơ người quen là hơi bị buồn đấy nhé? Đừng bảo là quên rồi đấy? Chẳng phải chúng ta là "bạn bí mật" sao? 」
『 Ơ? 』
Hiệp khách tí hon chớp mắt, rồi lại chớp mắt.
Cậu nhóc ngẫm nghĩ một lúc, rồi trên gương mặt non choẹt hiện lên vẻ nghi ngờ.
『 Ơ, cái... là tỷ tỷ ăn mày hả? 』
「 Ừ, là Hoa Khất Cái đây. 」
『 Dạ? Tự nhận là Hoa thì hơi…… 』
「 Sao lại là bạn bí mật? Vẫn phũ phàng như xưa nhỉ? Chẳng thay đổi tí nào. 」
『 Với lại không phải bạn bí mật mà là bạn bình thường thôi mà…… 』
Đúng vậy!
Ban ngày nói chuyện chim nghe, ban đêm nói chuyện chuột nghe, cậu thiếu niên này chính là người nghe lời Mộ Dung Thế Gia.
Đồng thời cũng là linh hồn cương trực dám khẳng định cái gì không phải là không phải, thiếu niên hư hỏng hay trốn nhà đi bụi vào ban đêm!
Bạn bí mật kiêm bạn thường của Hoa Khất Cái!
Đích trưởng tử của Mộ Dung Thế Gia, Mộ Dung Tuấn!
Nhưng mà thằng nhóc này cũng hay thật.
Toàn tìm đến lúc ta đang trong bộ dạng ăn mày là sao?
A Thanh bật dậy, ngồi khoanh chân trên bàn ăn.
「 Chà, lâu lắm không gặp nhỉ? Để xem nào, ba năm? Bốn năm? Thế A Tuấn năm nay bao nhiêu tuổi rồi? 」
『 Mười hai tuổi ạ! 』
「 Oa, thế à, Tuấn, lớn nhiều…… chưa nhỉ? Tuấn à, ở nhà có bị bỏ đói không? Không sao đâu, cứ nói thật với tỷ đi? 」
『 A, em cao lên một thốn rồi đấy! 』
「 Ồ, thế à. Cao lên nhiều thật đấy……. 」
Tiện thể, một thốn bằng khoảng một đốt ngón tay.
Ba năm cao lên một thốn. Mười hai tuổi rồi, tính xông xênh thời kỳ dậy thì còn chín năm nữa, ừm. Ba thốn.
Có vẻ Mộ Dung Tiểu thư sẽ không bị em trai vượt mặt về chiều cao đâu.
Mộ Dung Tiểu thư vốn đã thấp rồi…….
A Thanh ước lượng chiều cao cuối cùng của Mộ Dung Tuấn, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng vô cùng.
Chiều cao là thứ có thể tăng vọt bất ngờ mà, tương lai vẫn chưa định đoạt đâu, nhỉ?
「 Thế, Tuấn đến đây làm gì? 」
Mộ Dung Tuấn cười toe toét trả lời.
『 A! Em bỏ nhà đi bụi ạ! 』
「 À. Bỏ nhà đi bụi. 」
『 Tự hào gớm nhỉ? 』
『 Vâng! Đúng rồi ạ! Gia huấn nhà em bảo đi đâu cũng phải đường hoàng tự tin! 』
「 Ừm. Được. Tự tin thế là tốt. 」
A Thanh nuốt lại những lời càm ràm kiểu Giang hồ hiểm ác lắm sao lại đi linh tinh thế này.
Thay vào đó, nàng gật đầu chào người đàn ông đứng ở cửa, với vẻ mặt Vất vả cho huynh đệ quá.
Đỏ? Xanh lá? Đen? Vàng? Xanh dương? Trắng? Hình như tên là một màu nào đó, mà thôi kệ, nhớ làm gì.
Người hộ vệ cũng cúi đầu chào A Thanh.
Có hộ vệ đi cùng chứng tỏ Mộ Dung Thế Gia đã biết chuyện cậu ấm bỏ nhà đi.
Không chỉ thế, chắc chắn họ còn giữ liên lạc định kỳ hoặc để lại dấu hiệu, vị trí cũng được nắm rõ.
Hơn nữa.
Trên đời này hiếm có kẻ nào to gan dám đụng đến thiếu gia con nhà giàu ăn mặc đẹp đẽ, đeo kiếm xịn, lại có hộ vệ đi kèm.
Nên dù có bỏ nhà đi bụi thì Mộ Dung Thế Gia cũng mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.
「 Thế, có chuyện gì? 」
『 Chuyện là, họ không cho em đến Nghĩa Chính Võ Học Quán. Rõ ràng tỷ tỷ em được đi mà. Em bị bỏ lại một mình, em cũng muốn đến Nghĩa Chính Võ Học Quán…… 』
Hỏi đến đây làm gì thì lại trả lời là tại sao bỏ nhà đi.
Nhưng mà, ừm, nghe cũng hơi quá đáng thật.
Cái Nghĩa Chính Võ Học Quán hệ mầm non đó thực chất là trại hè cho lũ trẻ con nhà giàu tụ tập giao lưu chứ học hành gì.
Chắc Mộ Dung Thế Gia nghĩ rằng ở đẳng cấp của mình thì quan hệ xã giao là đương nhiên, quan trọng là phải tập trung tu luyện võ công hơn.
Nhưng với đứa trẻ mười hai tuổi, năm ngoái là mười một, thì đúng là thất vọng tràn trề.
Bỗng nhiên.
Ánh mắt A Thanh trở nên sắc lẹm như lưỡi rìu, trừng trừng nhìn về một phía.
Bị ánh mắt đó chiếu tướng, Trương Lâu Chủ vốn đã xanh xao giờ chuyển sang tái mét.
『 Híic. 』
Nhìn qua là biết ngay kịch bản.
Ra nội địa tìm cao thủ đuổi ta đi, thấy một cậu nhóc ăn mặc sang trọng, kiếm xịn, lại có hộ vệ to cao đi cùng.
Trẻ con tầm tuổi này thì dễ dụ lắm.
Cứ tâng bốc lên là Đại hiệp này nọ là mũi nở to bằng cái bát, gật đầu cái rụp ngay.
Đuổi được Dịch Bệnh Quỷ thì tốt.
Nhìn qua là biết con nhà quyền quý, Dịch Bệnh Quỷ chắc chắn không dám dây vào.
Vấn đề là, lỡ không phải ta mà là một tên đầu đường xó chợ thật thì sao.
Đụng vào thiếu gia nhà giàu thì ít, nếu lộ ra là người Mộ Dung Thế Gia thì càng ít kẻ dám động đến.
Nhưng lỡ gặp phải tên ma đầu điên khùng thật? Hoặc kẻ có thù với Mộ Dung Thế Gia?
À không, ngay từ đầu thằng cha này đã biết Tuấn là Mộ Dung Tuấn đâu mà dẫn về?
「 Thằng chó này……! 」
Ngay khi A Thanh định gầm lên.
Mộ Dung Tuấn bật dậy chắn ngang giữa Trương Lâu Chủ và A Thanh.
Tất nhiên, A Thanh đang ngồi trên bàn còn Mộ Dung Tuấn thì thấp bé, nên chẳng che được cái gì.
『 Khoan đã, không được bắt nạt người yếu đuối! 』
「 Hả. 」
『 Thế là sai trái. Hiệp khách phải trọng nghĩa khí và bảo vệ kẻ yếu. Nên không được bắt nạt dân lành không biết võ công. 』
「 Ồ. Tuấn nhà ta nói hay đáo để nhỉ? Tỷ cảm động xíu xiu rồi đấy. 」
『 Hì hì…… 』
「 Nhưng mà Tuấn này, nếu cái thằng, à không ông chú này đang đánh một ông già thì sao. Lúc đó phải giúp ai? 」
『 Thì phải giúp ông già, ý tỷ là kẻ yếu cũng có thể là kẻ mạnh với người khác sao? 』
「 Nghe này. Nhưng mà, trời ơi. Hóa ra ông già đó là kẻ thù của ông chú này. Kẻ thù giết phụ mẫu thì sao? Vẫn phải giúp ông già à? 」
『 Trả thù cho phụ mẫu là đạo lý đương nhiên, nên không được giúp ông già. 』
「 Thế nếu ông già đó không phải kẻ thù mà là tên trộm? Ông ta trộm tiền của quán ăn này nhưng không chịu trả. Nên ông chú này đang đánh để đòi lại tiền. 」
『 Ơ, ưm. Trộm cắp là tội, không trả lại càng xấu hơn nên…… 』
「 Nhưng nếu ông già trộm tiền vì cháu gái bị bệnh thì sao? Để cứu, à không, để chữa bệnh cho cháu gái nên bắt buộc phải trộm tiền? Nếu trả tiền lại thì cháu gái sẽ chết, nên ông ta liều chết giữ tiền? 」
『 Ưm……, thế thì tội nghiệp quá. Ông già không kiếm đâu ra số tiền lớn, cũng không thể để cháu chết được. 』
「 Nhưng mà, hỡi ôi! Hóa ra ông chủ quán cũng đang gom tiền chữa bệnh cho thê tử. Nếu ông già không trả tiền, thê tử ông chủ sẽ không được chữa trị và chết. Vậy thì phải giúp ai? 」
『 Nếu là em thì em sẽ đền bù số tiền ông già trộm cho chủ quán và- 』
「 Nhưng nếu Tuấn không có tiền thì sao? Bạn bí mật của tỷ thì giàu rồi, nhưng đâu phải hiệp khách nào cũng giàu. À không, người ta bảo hiệp khách phải nghèo mới đúng chất chứ? 」
『 Ơ……. 』
Mộ Dung Tuấn đảo mắt liên tục.
Thấy vậy, A Thanh cười gian xảo, dồn dập.
「 Nào, giúp ai để cứu ai đây? Chắc là phải giúp chủ quán, người chủ thực sự của số tiền chứ nhỉ? Thế thì, giết cháu gái à? Nhà nghèo lại còn bệnh tật, đằng nào cũng chết sớm đúng không? 」
『 Cái đó, không được. 』
「 Thế thì? Giúp ông già để cứu cháu gái? Giết bà vợ? Cháu gái còn trẻ tương lai còn dài nên sẽ sống lâu hơn, bà vợ già rồi thì chết cũng được nhỉ? 」
『 Cái đó, cái đó cũng…… 』
Mộ Dung Tuấn ấp úng không biết trả lời sao.
『 Mấy chuyện đó kỳ cục quá. Thế tỷ ăn mày sẽ làm thế nào? 』
「 Tỷ á? Tỷ sẽ xông vào y quán kề dao vào cổ thầy thuốc bắt chữa. Chữa cho cả hai đứa sống lại đã rồi tính tiếp. 」
『 Cái đó, ơ, chơi xấu quá. Lúc em bảo cho tiền thì tỷ bảo không được, thế mà tỷ lại làm thế. 』
「 Ý là nếu là tỷ thì tỷ làm thế. Tức là, nếu biết rõ sự tình. 」
『 Nếu không biết thì sao? 』
「 Thì thảm họa chứ sao. Tên kia! Sao kẻ mạnh lại bắt nạt người già yếu ớt? Bắt nạt kẻ yếu là không thể tha thứ! Đấm một phát nằm đo đất, cháu gái ông già sống, ông chủ tội nghiệp mất tiền mất vợ. Còn tỷ thì làm được việc hiệp nghĩa nên thấy tự hào vãi chưởng. 」
『 Thế đâu phải việc hiệp nghĩa. 』
「 Sao lại không? 」
『 Vì không tìm hiểu kỹ sự tình. Chỉ có ông chủ quán là tội nghiệp thôi. 』
Ông chủ quán trọ có tội nghiệp thật không thì chưa biết.
A Thanh nở nụ cười ranh mãnh.
「 Thế à? Vậy thì, em định chắn đường tỷ đến bao giờ? Chị Hoa Ăn Mày là cao thủ siêu siêu mạnh nên không được bắt nạt ông chủ quán yếu ớt à? 」
『 A. 』
Lúc này Mộ Dung Tuấn mới đỏ mặt tía tai.
Xấu hổ cúi gằm mặt xuống.
Được cái thằng bé thông minh, nói là hiểu ngay.
Hồi trước mới gặp cũng ra dáng mầm non sắc ma lắm, giải thích một hồi là hiểu ra và thành người tử tế ngay.
Ở phía xa sau lưng Mộ Dung Tuấn đang cúi đầu, người hộ vệ đứng ở cửa kính cẩn cúi rạp người chào A Thanh.
「 Này, ngươi. Cắm đầu xuống đất (Đại gia lị bác). Thực hiện. 」
『 D-Dạ. 』
「 Trả lời. Các ngươi đã thống nhất làm ăn kiểu đấy à? 」
『 Tôi sẽ cắm đầu ngay ạ! Cự Chí Tôn! 』
Thế là, kiếp nạn thực sự của Trương Lâu Chủ chính thức bắt đầu.
0 Bình luận