[800-900]

Chương 899

Chương 899

Khi đến làm khách, việc đầu tiên phải làm là chào hỏi chủ nhà.

Tại sao ư? Tại sao?

Thực ra, chẳng cần giải thích làm gì.

Đến nhà người khác thì phải chào chủ nhà, đó là lẽ thường tình phổ quát của nhân loại, từ quá khứ đến hiện tại và cả tương lai, từ Đông sang Tây, văn hóa nào cũng thế.

Nhưng, bản thân câu hỏi không hề sai.

Tìm hiểu xem tại sao những việc hiển nhiên lại hiển nhiên chính là nền tảng của việc khám phá tự nhiên, và đó cũng là nền tảng cho sự phát triển của văn minh.

Suốt ngàn năm, Trung Nguyên là đỉnh cao của khoa học kỹ thuật, luôn dẫn đầu thế giới về mọi mặt.

Nhưng trong lịch sử quê hương A Thanh, trung tâm khoa học kỹ thuật lại chuyển sang phương Tây, chỉ vì một người đã thay đổi vận mệnh nhân loại.

Một người khổng lồ vĩ đại đã thay đổi cả lịch sử loài người.

Người đó tình cờ thấy quả táo rơi và tự hỏi: Tại sao táo lại rơi xuống đất nhỉ? Sao nó không bay lên trời hay bay ngang?

Từ câu hỏi Tại sao? Vì sao? về một sự thật hiển nhiên đến mức tầm thường đó, bình minh thực sự của nhân loại mới bắt đầu ló rạng.

Tất nhiên, phương Đông cũng có nỗi oan ức của mình.

Việc cấm đặt câu hỏi về những điều hiển nhiên vốn là công cụ cai trị thuận tiện nhất của kẻ thống trị đối với kẻ bị trị.

Ví dụ như triết học phương Đông đại diện bởi Nho - Phật - Đạo.

Nho gia đề cao lòng trung thành tuyệt đối.

Trung thành có điều kiện thì không phải là trung thành, nên phải tuân theo mệnh lệnh của cha mẹ, thầy cô và vua chúa mà không được hỏi han hay thắc mắc.

Đạo gia đề cao Vô Vi Tự Nhiên, tức là sự thuận theo tuyệt đối.

Trạng thái tự nhiên là trạng thái tốt nhất, nên cứ quan sát tự nhiên và ghi nhớ các hiện tượng, còn tại sao nó lại như thế thì không quan trọng, cứ tin và làm theo là được.

Phật gia đề cao sự phục tùng và hy vọng vào kiếp sau.

Kiếp này coi như bỏ, hãy hy vọng vào kiếp sau.

Đau khổ à? Thằng nhóc này, trên đời có ai sống mà không khổ đâu? Sống là bể khổ mà. Nhưng nếu sống tốt thì kiếp sau sẽ khá hơn, cứ thế mãi rồi sẽ được sinh ra ở thế giới không còn đau khổ và hạnh phúc mãi mãi.

Trung thành, thuận theo, phục tùng.

Đúng là bộ ba công cụ cai trị hoàn hảo.

Ngược lại, hãy nhìn bọn Tây dương mũi lõ xem.

Từ khi chúng bắt đầu đặt câu hỏi về những điều hiển nhiên, chúng đã trở nên như thế nào.

Quý tộc thì cao quý, thường dân thì thấp hèn.

Tại sao? Vì sao? Cùng là người mà bọn nó là quý tộc còn mình là thường dân? Đã thế lại còn bắt mình phải nghe lời?

Gì thế này? Nghĩ lại thấy cay cay?

Không được rồi, đốt hết đi! Ngươi có nghe thấy tiếng hát của nhân dân không (Do you hear the people sing)?

Dù sao thì.

Trong khuôn khổ khám phá tự nhiên đó, ta cũng có thể tìm hiểu tại sao khách phải chào chủ nhà.

Nói một cách hình tượng là ở xã hội bộ lạc thời nguyên thủy cổ đại.

Thời kỳ mà ranh giới giữa cướp và khách rất mờ nhạt, và ranh giới giữa cướp và chủ nhà cũng mờ nhạt không kém.

Nên người khách phải chứng minh sự vô hại của mình: Tôi không phải là cướp nên ông cũng đừng làm cướp nhé, rồi bỏ vũ khí xuống, tiến lên chào hỏi trước và yêu cầu được đối xử như khách.

Ngoài ra, về mặt sinh tồn của cộng đồng, nếu quyền uy của người lãnh đạo bị lung lay thì cộng đồng đó sẽ gặp nguy hiểm chí mạng.

Nên việc khách khứa tỏ lòng tôn kính với chủ nhân cộng đồng trước tiên có thể suy luận là một hành động có lợi cho sinh tồn, đúng không?

Hừm. Quả nhiên trình độ dân khối C vẫn còn đó.

Tự hào quá! Khối C muôn năm!

Nhờ là dân khối C nên ta mới sống đàng hoàng thế này, trở thành siêu cao thủ danh tiếng lẫy lừng được vạn người kính trọng.

Thử là dân khối A xem.

Chắc chết ngắc sau một phút rồi.

Gì đây? Chỗ nào đây? Tôi chết rồi à? Thế chết nữa thì có quay về không? Vậy tư duy khối A là phải thử chết cái đã. Chết đây.

Kể cả không chết thì cũng thế.

Có học được võ công tử tế không?

Kể cả có học được võ công nhờ in sâu vào não, nhưng tại sao phải vận khí thế này? Vận ngược lại không được à? Tư duy khối A! Thử phát xem sao!

Thế là tẩu hỏa nhập ma, gì thế này ma, chết tốt.

Mà có sống được thì làm gì.

Chế xà phòng bán à?

Trung Nguyên có xà phòng, có máy in, có hộp quẹt, có đại bác, cái quái gì cũng có rồi.

A Thanh cứ suy nghĩ vẩn vơ mãi.

Tại sao A Thanh lại suy nghĩ vẩn vơ?

Vì chán.

Tại sao chán?

Vì chủ nhà mãi chưa xuất hiện.

Thông thường, bắt khách đợi lâu là hành động vô lễ điển hình, hoặc là một cuộc đấu trí.

Là quá trình khẳng định vị thế trên dưới, mày thấp tao cao, để dằn mặt khách.

Hồi đến Hoàng cung, muốn gặp mặt Thiên tử một lần mà phải đợi mấy ngày trời đấy thôi.

Nhưng theo A Thanh thấy, Nhật Nguyệt Thượng Tể không phải là người như thế.

Sao thế nhỉ? Nhật Nguyệt Thượng Tể, đến muộn thế…….

Cứ đà này thì-

Két!

『 Chà, xin lỗi, xin lỗi nhé, để cô đợi lâu quá phải không? Bố Chính Sứ đích thân đến, ta đang tiếp chuyện dở không thể bỏ ngang ra gặp khách được. Mong cô thông cảm cho. 』

A, Bố Chính Sứ thì đành chịu rồi.

A Thanh hiểu ngay lập tức.

Bố Chính Sứ, chắc chắn là Liêu Ninh Bố Chính Sứ, người đứng đầu hành chính tỉnh Liêu Ninh.

Bỏ mặc Bố Chính Sứ để đi gặp A Thanh?

Thế thì mặt mũi Bố Chính Sứ để đâu, ông ta sẽ ghim hận Mộ Dung Thế Gia, và tất nhiên là cả A Thanh nữa.

Tất nhiên, cũng phải nghe câu chuyện từ phía Bố Chính Sứ nữa.

Nếu Bố Chính Sứ biết chuyện này chắc ông ta sẽ thấy oan ức đến phát điên, phát rồ lên mất.

Vì tiếp ta mà bắt Công chúa nương nương phải chờ á? Lại còn chờ gần hai khắc? Á á, định giết người à! Nương nương! Thần đáng chết! Xin người hãy soi xét! Nhưng mà hình như không phải lỗi của thần đâu ạ! Làm ơn!

『 Nếu theo ý ta thì ta muốn chạy ra ngay, vì so với Bố Chính Sứ thì cô là vị khách đáng mừng hơn nhiều. 』

「 Đương nhiên rồi ạ. Bố Chính Sứ đích thân đến, mà lại là nhân vật tầm cỡ đó, chắc chắn là đến nhờ vả chuyện gì khó khăn rồi? Vui vẻ gì đâu mà mừng. 」

Nghe vậy, Nhật Nguyệt Thượng Tể - người được các bạn đồng môn thân thiết ở Võ Lâm Minh gọi là "Dị Kiếm Nhất Nhân", còn bọn không thân thì gọi là "Nhị Kiếm Nhất Nhân", xếp thứ 9 trong Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ, người mà Sư phụ A Thanh đánh giá là "vừa chạm ngưỡng Huyền Cảnh", phụ thân của Mộ Dung Chu Hy và Mộ Dung Tuấn - Mộ Dung Thành Dực mỉm cười hiền hậu.

『 Cảm ơn cô đã nói vậy. 』

「 Ngài khách sáo quá. Võ lâm hậu học Tây Môn Thanh xin ra mắt Nhật Nguyệt Thượng Tể tiền bối. 」

『 Ừ, bao lâu rồi nhỉ? Đã hai năm trôi qua mà cô vẫn chẳng thay đổi chút nào, cứ như thời gian bỏ quên cô vậy. Hửm? Cũng phải, đạt đến cảnh giới đó khi còn trẻ như vậy mà. 』

Mộ Dung Thành Dực tự gật đầu thông suốt, rồi nói với giọng ân cần.

『 Thế nào, việc tu luyện có gặp trắc trở gì không? Lệ Cuồng... à không, Đại Mẫu tiền bối đi vắng chắc cô cũng gặp khó khăn, nếu có gì thắc mắc cứ tự nhiên hỏi ta. Lát nữa chúng ta đối luyện một chút cũng được. 』

Quả là sự ưu ái to lớn.

Vừa là để tạ lỗi vì bắt khách chờ lâu (dù không cố ý), vừa là để cảm ơn người đã giúp con gái rượu quý báu của mình đạt đến cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh.

『 Thế, cô đến đây có việc gì? Đến thăm A Hy à? 』

「 Cũng có ý đó ạ, và tiện thể đưa Tuấn về nhà luôn. Thằng bé bảo là nó bỏ nhà đi bụi. 」

『 À, phải rồi. Thằng A Tuấn dạo này đang dỗi, ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Nên ta giả vờ cho nó bế quan để nó ra ngoài hóng gió chút. 』

「 Ơ, sao ngài không bảo nó cứ đi chơi đi? 」

Mộ Dung Thành Dực cười tinh quái.

『 Trốn đi chơi lúc nào chẳng vui hơn là được phép đi chơi. Có Lục Hộ vệ đi theo nên cũng chẳng lo, với lại thằng A Tuấn cũng đâu đến nỗi đi đâu cũng bị đánh. 』

Chưa kể ở đất Liêu Ninh này, ai dám động vào con trai Mộ Dung Gia.

Sau khi hỏi thăm xã giao một hồi, A Thanh đi vào vấn đề chính.

「 Thực ra vãn bối đang trên đường đi Trường Bạch Sơn. Không biết tiền bối có nghe tin gì về quái nhân ở Trường Bạch Sơn không ạ? 」

Dù không gặp Mộ Dung Tuấn thì A Thanh cũng định ghé qua Mộ Dung Thế Gia.

Trường Bạch Sơn nói hẹp là ngọn núi linh thiêng Bạch Đầu Sơn nằm trên đất Nữ Chân.

Nhưng nói rộng ra?

Là chỉ cả dãy núi Trường Bạch.

Bọn Trung Nguyên có cái văn hóa kỳ lạ là gọi núi là núi mà gọi dãy núi cũng là núi, làm người ta rối tinh rối mù.

Đất rộng quá, người không ở đó thì chẳng cần phân biệt núi với dãy núi làm gì.

Hoặc là chữ Sơn chỉ có 3 nét, viết vèo cái là xong, còn chữ Mạch viết mỏi tay nên bỏ qua luôn cho nhanh.

Dù sao thì theo ngữ cảnh, chỉ cần một chữ Sơn là cũng đoán được đại khái là núi hay dãy núi.

Nhưng lần này A Thanh chỉ nghe tin đồn loáng thoáng từ Tuyết Gia Thương Hội, nên khó mà phân biệt được là Trường Bạch Sơn hay dãy Trường Bạch Sơn.

Nên kế hoạch là đến nơi rồi hỏi thăm, mà phía Tây dãy Trường Bạch là địa bàn của Mộ Dung Thế Gia, không ai thạo tin bằng họ.

A Thanh hồi hộp chờ đợi.

Nếu là ở gần đây thì đỡ phải lặn lội đi xa tít tắp đến tận Bạch Đầu Sơn.

Ừm, đã đến đây rồi thì cũng muốn ngắm Thiên Trì một lần, nhưng đi du lịch ngắm cảnh và đi tìm người là hai chuyện khác nhau một trời một vực.

Mộ Dung Thành Dực trả lời.

『 À, chuyện đó hả? 』

Mặt A Thanh sáng bừng lên.

Có manh mối rồi!

「 Ngài có biết gì không ạ? 」

『 Tầm này trong năm thì bọn chúng lộng hành lắm. Nhưng mà, cô tìm quái nhân nào? 』

Mặt A Thanh đần thối ra.

Hả? Tìm quái nhân nào là sao?

Có nhiều quái nhân lắm à? Trường Bạch Sơn là cái ổ quái nhân à?

Biểu cảm của A Thanh quá thật thà nên Mộ Dung Thành Dực hỏi lại ngay.

『 Hửm? Cô không biết à? Để xem nào, ở vùng này thì có La Sát, Dạ Xoa, Ngạ Quỷ, Hình Thiên, Đào Thiết, Mộc Hồn, còn bọn Triều Tiên mọi rợ thì có Phạm Cự Mã, Cửu Vĩ Hồ, Bạch Diện Noãn Quỷ, và cái gì nhỉ? Đô Ca Bi? Còn bọn A-ra-sa thì ta chịu chết, tiếng loằng ngoằng nghe chẳng hiểu gì. Gì nhỉ? Baba Yaga? 』

La Sát, Dạ Xoa, Ngạ Quỷ là yêu quái Phật giáo.

Hình Thiên là yêu quái không đầu, mắt mũi mồm mọc ở ngực, Đào Thiết giống Ngạ Quỷ, Mộc Hồn là yêu quái cây.

Còn Phạm Cự Mã, chắc là Hổ Trành?

Cửu Vĩ Hồ là hồ ly chín đuôi, Bạch Diện Noãn Quỷ? Ma mặt trắng? Đô Ca Bi chắc là phiên âm của Dokkaebi?

Baba Yaga là cái gì nữa? Tiếng Nga loằng ngoằng chắc là phiên âm rồi?

Cái gì thế này, Đại hội yêu quái à?

Ta đi tìm quái nhân ở Trường Bạch Sơn, tự nhiên lòi ra cả đống tên yêu quái là sao?

Đây là cái gì, Bách Quỷ Dạ Hành à?

Nhưng mà, yêu quái có thật à?

Thì cái thế giới này có Khí huyền bí vũ trụ, người bay vù vù, kiếm ánh sáng các kiểu rồi. Thì có yêu quái cũng là bình thường chứ?

A Thanh nuốt nước bọt ực.

「 Yêu quái xuất hiện thật ạ? 」

『 Chà, có vẻ cô không biết thật rồi. Nếu là yêu quái thật thì người ta đã gọi là Yêu quái Trường Bạch Sơn chứ ai gọi là Quái nhân Trường Bạch Sơn? 』

Mộ Dung Thành Dực cười khổ.

『 Đó là lũ cướp lộng hành ở dãy Trường Bạch đấy. Chúng giả dạng yêu quái để che giấu thân phận, phần lớn là bọn Đông Di mọi rợ, rồi Nữ Chân, người Trung Nguyên, bọn quỷ mắt xanh Nga La Tư, thi thoảng có cả bọn đầu trọc Nụy Quốc tham gia nữa, loạn cào cào cả lên. 』

Từ xa xưa, vùng núi Trường Bạch đã nổi tiếng với nạn cướp bóc của bọn Đông Di hung hãn.

Nhưng sau khi Đông Di tôn Trung Nguyên làm Thượng Quốc, luật pháp cấm người dân xâm phạm đất Thượng Quốc.

Tuy nhiên, có một chân lý bất di bất dịch từ cổ chí kim đến tận tương lai.

Tội ác không bị phát hiện thì không phải là tội ác!

Bị luật pháp cấm đoán, bọn Đông Di bèn hóa trang thành yêu quái để đi cướp.

Thấy chiêu này ngon ăn, các dân tộc khác trong vùng cũng học theo, ai nấy đều hóa trang thành con yêu quái mình biết để đi cướp, biến nơi đây thành cái động ma nơi yêu quái cướp bóc lẫn nhau.

『 Phải, đúng là Bách Quỷ Dạ Hành không sai tí nào. 』

Bách Quỷ Dạ Hành cũng là từ dùng ở Trung Nguyên.

Khác với nghĩa gốc của bọn Nhật Bản, ở đây nó ám chỉ thời thế hỗn loạn kinh khủng, ác nhân như yêu quái xuất hiện khắp nơi, giống như thời Ngũ Hồ Thập Lục Quốc vậy.

A Thanh chớp mắt.

Cái gì thế này, loạn xà ngầu hết cả lên rồi?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!