[800-900]

Chương 895

Chương 895

Thực ra, A Thanh không hề biết sào huyệt của bọn ngoại tộc ở đâu mà cứ thế lên đường.

Chỉ biết chúng đến từ phía Bắc, và đến nơi vào khoảng đầu giờ chiều.

Tức là, chúng xuất phát từ đâu đó ở phía Bắc, ăn sáng xong cưỡi ngựa đi một lèo đến đầu giờ chiều là tới nơi?

Chỉ dựa vào thông tin mù mờ đó mà dám đi về phía Bắc ư? Cưỡi ngựa nửa ngày trời, chỉ cần lệch hướng một chút là đi lạc sang tận đẩu tận đâu ngay.

Hơn nữa, lỡ bọn ngoại tộc đi mất hơn một ngày đường thì sao? Chẳng phải đi bừa bãi quá sao?

Về vấn đề này, A Thanh hoàn toàn... không có suy nghĩ gì cả!

Bởi vì A Thanh vốn dĩ là người "tay nhanh hơn não", làm trước tính sau.

Đằng nào thì thảo nguyên cũng mênh mông bát ngát, có lều trại của bọn ngoại tộc thì từ xa đã nhìn thấy rồi chứ gì?

Còn nếu bọn chúng đi mất hơn một ngày đường?

Thì cũng chẳng sao.

Đại trượng phu đã rút kiếm thì phải chém được cái gì đó, đã lỡ đi rồi thì cứ đi thêm chút nữa xem sao.

Đó là phong cách thường ngày của A Thanh.

Dù sao thì nàng cũng chẳng có lịch trình gì gấp gáp.

Cũng may là khi mặt trời vừa chạm đường chân trời, A Thanh đã phát hiện ra những công trình kiến trúc phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực ở phía Bắc xa xăm.

Thì thị lực của A Thanh đã vượt qua giới hạn con người, tìm kiếm vật thể lạ trên địa hình bằng phẳng thế này có gì khó đâu.

Lều trại của bọn Mông Cổ đã được tháo dỡ một nửa và chất lên xe, chúng đang hối hả tháo dỡ nốt phần còn lại.

Tức là ngay trong đêm nay chúng sẽ rút lui và bỏ trốn, nếu A Thanh không đuổi theo ngay lập tức thì chắc chắn sẽ không tìm thấy chúng.

Thế nên người ta mới bảo sức khỏe tốt thì đầu óc đỡ khổ.

Chẳng cần suy tính nhiều, cứ dùng sức trâu bò lao đi là cũng có kết quả tốt thôi.

A Thanh ghìm cương con Lữ Bố dừng lại, nhìn đám Mông Cổ đang bận rộn dọn nhà từ xa.

Một lúc sau, Mộ Dung Tuấn thắc mắc hỏi.

『 Tỷ tỷ ăn mày? A, kia là bọn mọi rợ! Bọn chúng định bỏ trốn kìa? Vậy thì phải đuổi theo ngay chứ ạ. 』

「 Chúng nó tự bỏ đi rồi thì kệ chứ sao. 」

『 Nhưng mà, bọn chúng là mọi rợ mà. Lỡ sau này chúng lại quay lại tấn công thì sao? Nhổ cỏ tận gốc, đúng không ạ? Nhân dịp này phải diệt cỏ tận gốc chứ! 』

「 Gốc có sâu thì mới nhổ hay đốt được chứ. Nếu còn đám cướp nào khác thì ta cũng định dọn dẹp một thể. 」

A Thanh nhìn kỹ lại đám ngoại tộc đang hối hả đằng xa.

Những bóng người nhỏ bé chắc là trẻ con, những bóng lưng còng chắc là người già.

Tất nhiên cũng có khá nhiều người lớn cao to khỏe mạnh, nhưng có trẻ con người già thì đương nhiên cũng có phụ nữ.

「 Tuấn à. Nhìn qua thì thấy toàn phụ nữ trẻ con, giết hết à? Vì là mọi rợ nên giết hết? 」

『 Hự. Không ạ, cái đó thì không được. 』

「 Thế tha à? Tha cho thì phụ nữ lại sinh con, con lại lớn lên thành lũ cướp mọi rợ độc ác rồi quay lại tấn công tiếp đấy? Tha cho lũ mọi rợ à? 」

『 Ơ? Cái đó... thế thì cũng không được. 』

「 Thế thì? Giết mọi rợ? Giết sạch phụ nữ trẻ con? Giết hết những người yếu đuối không biết võ công? 」

『 Cái đó…… 』

Mộ Dung Tuấn ấp úng không nói nên lời.

Đó quả thực là câu hỏi khó, một bài toán nan giải không có lời giải.

Trong khi Lục Hộ vệ mỉm cười hài lòng nhìn Thiếu gia chủ đang trầm tư suy nghĩ.

Ở khu lều trại của bọn ngoại tộc bỗng xôn xao một chút, rồi vài bóng người cưỡi ngựa tách ra khỏi đám đông đang dọn dẹp, tiến lên phía trước chặn đường.

Nhưng chúng không lao tới tấn công.

Chỉ đứng yên tại chỗ quan sát động tĩnh bên này.

Thời gian trôi qua trong im lặng.

Mặt trời chạm đường chân trời rồi từ từ lặn xuống.

Người ta bảo mặt trời trước khi lặn là rực rỡ nhất.

Hoàng hôn, vẻ đẹp tráng lệ của thái dương lúc xế chiều.

Bầu trời nhuốm màu đỏ rực, bóng đổ dài ra đến hơn ba trượng, trải dài tít tắp.

Khi xung quanh bắt đầu tối dần.

Cuối cùng, những bóng người cưỡi ngựa trước khu lều trại cũng quay đầu ngựa.

Chúng hòa vào đám đông ngoại tộc giờ chỉ còn là những cái bóng đen sẫm màu.

Và một lúc sau.

Những ngọn đuốc được thắp lên đây đó trong khu lều trại đang bận rộn tháo dỡ.

Đương nhiên rồi, muốn làm việc ban đêm thì phải thắp đuốc chứ.

Thấy cảnh đó, A Thanh quay đầu ngựa.

「 Đi thôi. 」

『 Ơ, cứ thế mà đi ạ? 』

「 Thế thì? Giết hết à? Quét sạch sành sanh luôn nhé? Giết không chừa một mống cho nó câm miệng luôn nhé? 」

『 Không phải ạ, ý em không phải thế, nhưng mà... Ít ra cũng phải... kiểu như đến đó bảo tha cho các người nhưng cấm quay lại, hay là nói câu gì đó đại loại như "Ta ban cho các ngươi sự từ bi" chứ…… 』

「 Mấy cái đó nói ra mồm nghe không ngầu đâu? Nào, đi thôi. Chúng ta cũng phải tìm chỗ ngủ qua đêm thôi, ưm... Chết dở. Ái chà chà. 」

A Thanh chợt nhận ra sai lầm tai hại.

Nghĩ lại mới thấy có trẻ con đi cùng mà lại lôi nó ra đây làm gì không biết, trời thì lạnh thế này.

Bạn bè của nàng thì dù trời đông giá rét có ngủ ngoài trời một đêm cũng chẳng sao, nhưng giờ định ngủ bụi (dã túc) mới thấy lo cho Mộ Dung Tuấn.

Hừm, dù sao trình độ của thằng bé cũng cỡ Chân Trường Minh, hay là thức trắng đêm đi bộ về tìm nhà dân ngủ nhờ nhỉ?

Nhưng giờ mà quay lại Kiến Bình thì mất mặt quá.

『 Oa! Tỷ tỷ ăn mày, chúng ta ngủ bụi ạ? Ngủ ngoài trời ạ? Dựng lều, đốt lửa trại, đi săn rồi nướng thịt ăn ạ? 』

Nhưng ánh mắt Mộ Dung Tuấn lại sáng lấp lánh trong đêm tối.

Sao phản ứng này có vẻ……

「 Hửm? Tuấn chưa ngủ bụi bao giờ à? 」

『 Thì... đây là lần đầu tiên em bỏ nhà đi bụi mà lị. 』

Thì đúng là phải lần đầu rồi.

Nhóc con tí tuổi đầu mà là dân đi bụi chuyên nghiệp thì hỏng.

Nhìn ánh mắt lấp lánh đầy hào hứng của Mộ Dung Tuấn, A Thanh bật cười phì.

Thôi kệ, nếu lạnh quá chịu không nổi thì ôm nó ngủ là được, dù sao cũng là đứa có võ công, ngủ bụi một đêm chắc không chết được đâu.

May mắn thay, Lục Võ Sư đã chuẩn bị đầy đủ hành trang cắm trại.

Được gia tộc cho phép bỏ nhà đi bụi thì hộ vệ chuẩn bị tận răng cũng là điều dễ hiểu.

Thêm vào đó, trên ngựa của bọn Mông Cổ cũng có sẵn đồ nghề cắm trại.

Đám ngựa chiến lợi phẩm mà A Thanh cướp được cũng mang theo đầy đủ đồ đạc.

Vải bạt chống nước, túi ngủ lông thú, nồi sắt và lương thực - bột ngũ cốc, thịt khô, sữa cừu hoặc sữa ngựa, và cả muối cùng vài loại gia vị.

Nhìn qua là biết mấy thứ này cứ tống hết vào nồi nấu lên là auto ngon.

Chưa kể A Thanh còn có bản năng nấu nướng thần sầu, hay còn gọi là "tay nghề".

Món cháo thập cẩm của A Thanh là cực phẩm khiến ngay cả bạn bè nàng cũng phải thốt lên: Đếch hiểu sao món này lại ngon thế được.

Bạn bè của A Thanh, trừ một người ra, toàn là con nhà trâm anh thế phiệt, ăn sơn hào hải vị từ bé, mồm miệng kén chọn vô cùng.

Được đám đó bảo chứng thì chắc chắn là ngon rồi!

『 Oa, Tỷ tỷ ăn mày, cái này ngon quá. Trông thì như cháo cám lợn mà ăn ngon ghê. 』

「 Hừ, đó mới là cái thú của cháo thập cẩm. Ngoài trong bất nhất, nấu lên trông thì giống nhau nhưng mỗi lần ăn lại là một vị khác nhau, thú vị ở chỗ đó. 」

Ăn tối no nê xong.

Cũng chẳng có việc gì làm nên đi ngủ sớm, trải tấm bạt dày xuống đất, dựng cái lều tạm thấp lè tè chỉ đủ chui vào.

Chui vào trong quấn chặt cái túi ngủ lông lá như con sâu, kể ra cũng ấm cúng phết.

Chỉ có điều, ưm, cái túi ngủ hơi hôi mùi lạ, cảm giác hơi bẩn bẩn, nhưng thôi kệ.

Và rồi, một lúc sau.

『 Tỷ ơi. Tỷ tỷ ăn mày. Ngủ chưa ạ? 』

Thực ra cũng đoán trước rồi.

Lần đầu đi cắm trại mà ngủ ngay được mới là lạ.

『 Ơ. Tỷ tỷ ăn mày ngủ rồi. 』

Tiếng cười khúc khích hì hì hít của thằng bé vang lên.

『 Cái đó, tỷ tỷ ăn mày đã thả cho bọn mọi rợ đi. Em có thể hỏi tại sao không ạ? 』

「 Thì... Tại bọn nó bỏ cuộc trước mà? 」

『 Bỏ cuộc ạ? 』

「 Đang gườm nhau thì bọn nó rút lui trước. Rồi sau đó thắp đuốc lên. Rõ ràng biết thừa là tỷ đang nhìn. 」

『 Thế là đầu hàng ạ? Tại sao? 』

「 Biết thừa tỷ đang nhìn mà vẫn buông lỏng cảnh giác đi vào trong. Trời tối thắp đuốc lên là tự biến mình thành bia ngắm, thế mà vẫn thắp, ý nghĩa là: Bọn tao không còn sức đâu, cũng không định giở trò gì đâu, mày muốn giết hay tha thì tùy, đại loại thế. 」

『 A……. 』

「 Nên đâu cần phải đến tận nơi bảo "Ta tha cho các ngươi đấy, đừng có bén mảng đến Trung Nguyên nữa nhé". Cần gì nói bằng lời? Đằng nào chúng cũng biết thừa là ta đã tha mạng. Một hành động hơn trăm lời nói mà lị. 」

『 O, Oaa……! 』

Tiếng cảm thán đầy phấn khích vọng lại.

Không phải đùa đâu, trong lòng Mộ Dung Tuấn, bức tượng hiệp khách hình dáng ăn mày đang tỏa hào quang vàng rực rỡ.

Dưới bệ tượng, những mảnh đá vỡ vụn bay tứ tung, khắc lên dòng chữ vàng ngọc:

MỘT HÀNH ĐỘNG HƠN TRĂM LỜI NÓI.

Ngầu quá đi mất! Đây mới là hiệp khách chân chính!

Thanh đo độ thần tượng của A Thanh tăng vọt! Vượt ngưỡng!

Cứ thế, đêm cắm trại đầu tiên đầy kỷ niệm trong đời Mộ Dung Tuấn trôi qua.

Ngày hôm sau.

Mộ Dung Tuấn bỗng nói nhiều hẳn lên.

Tất nhiên, thằng bé này vốn dĩ đã nói nhiều rồi.

Ngay từ lần đầu gặp đã ba hoa chích chòe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, đúng chất mầm non sắc ma.

Thêm cái khoản chuyên gia nghe lén, nghe được gì là tuôn ra sạch sành sanh không giữ mồm giữ miệng tí nào.

Giờ lại còn nói nhiều hơn nữa, cái mồm cứ hoạt động không nghỉ.

A Thanh nghĩ, chắc là mức độ thân thiết lại tăng thêm một bậc rồi.

Đặc điểm của trẻ con mà.

Thân rồi là líu lo líu lo đủ thứ chuyện trên đời.

Thật sự là đủ thứ chuyện.

Từ chuyện võ sư A sắp cưới cô B nhà bếp, rồi không đầu không đuôi nhảy sang chuyện con chim to vừa bay qua.

Rồi kể lể món ăn mình thích, ca ngợi món cháo thập cẩm tối qua ngon tuyệt, lần sau cắm trại mình đi săn nhé, a, bắt cá nướng trui ăn đi tỷ, vân vân.

Cứ làm như chuyện đi cắm trại lần sau là đương nhiên vậy.

Rồi tự nhiên lại nhảy sang chuyện ngựa.

『 Tỷ biết không? Ngựa của bọn Mông Cổ ngày xưa không đẹp thế này đâu, xấu lắm ấy. Chân thì ngắn, cổ thì to gấp đôi, đầu thì to đùng, người thì béo ú. 』

A Thanh tưởng tượng thử.

Ừm, thế thì.

「 Nghe có vẻ đáng yêu đấy chứ? 」

『 Nhìn tận mắt xấu lắm ạ. 』

「 Vốn dĩ thú vật phải xấu xấu mới đáng yêu. 」

『 ……? 』

Vốn dĩ tiêu chuẩn "đẹp" của người và thú khác nhau hoàn toàn.

A Thanh thích những con vật xấu xấu, trông mặt mũi oan ức tội nghiệp.

Chó mèo mà mặt tẹt dí, nhăn nhúm, hoặc trông ngáo ngơ oan ức mới là gu của nàng.

Tất nhiên, thích là một chuyện, nuôi được không là chuyện khác.

Sống một mình nuôi thú cưng đã khó, mà mấy con xấu lạ đấy lại đắt tiền nữa chứ…….

Theo nghĩa đó thì con Lữ Bố này, ừm.

Tuy là ngựa đẹp mã, nhưng cái mông to đùng trông ngốc nghếch kia lại hợp gu ta phết.

『 Dù sao thì, thời Vong Triều (nhà Nguyên)? Lúc đó bọn Mông Cổ thấy ngựa Trung Nguyên xong mới bắt về lai giống…… 』

Vong Triều là triều đại đã sụp đổ, tức là nhà Nguyên, thời kỳ Trung Nguyên bị Mông Cổ đô hộ.

Tóm lại là câu chuyện vô thưởng vô phạt.

Ngựa Mông Cổ sức bền vô địch, chịu lạnh giỏi, là bá chủ thảo nguyên phương Bắc.

Nhưng chân ngắn chạy chậm, chịu nóng kém nên xuống phương Nam là phế.

Và ngoại hình lùn tịt xấu xí không hợp với phong thái kẻ chinh phục.

Nhưng bọn Mông Cổ đã chinh phục từ Trung Nguyên đến tận cùng Tây Vực, cướp hết danh mã thiên hạ về lai giống.

Nên ngày nay ngựa Mông Cổ là giống ngựa ưu việt nhất.

『 Nên là, em thấy bọn nó cũng muốn chạy lắm rồi. Ngựa, nhất là chiến mã, thỉnh thoảng phải cho chạy hết tốc lực thì mới không bị bệnh. 』

Cái gì?

Đúng là cuộc sống đâu cũng thế, khác gì bảo xe ô tô thỉnh thoảng phải đạp ga hết cỡ cho thông nòng thì mới không hỏng đâu?

Tất nhiên, nếu xét đến việc đó là tin đồn nhảm vô căn cứ?

Thì cũng giống như bảo con người thỉnh thoảng phải bị "hành" cho ra bã thì mới khỏe mạnh, ừm, mà khoan, con người đúng là phải tập thể dục thường xuyên mới khỏe thật.

「 Tuấn à, cái đó cũng phải hỏi ý kiến con ngựa xem thế nà- 」

『 Tỷ tỷ ăn mày, đua nào! Hiyah! 』

A Thanh chưa kịp can ngăn, Mộ Dung Tuấn đã thúc mạnh vào sườn ngựa, phóng vụt đi như tên bắn.

Cứ tưởng là nắm tay nhau cùng chạy hay gì đó lãng mạn, ai ngờ nó phóng đi một mình, đúng là giới hạn của trẻ con.

Phía sau, Lục Võ Sư lẳng lặng thúc ngựa đuổi theo.

Thấy thế, Hí hiiiing, con Lữ Bố hí vang một tràng dài, thở phì phò đầy phấn khích.

Có vẻ nó cũng muốn chạy.

Không, phải hỏi ý kiến tao nữa chứ.

Tao không thân với ngựa lắm đâu…….

Thực ra, kỹ thuật cưỡi ngựa của A Thanh rất tệ.

Vốn dĩ kỹ thuật phát triển là để bù đắp cho sự thiếu hụt của cơ thể.

Nắm đấm yếu nên mới dùng vũ khí, cơ thể yếu ớt nên khí công mới phát triển.

Ngược lại, nếu cơ thể quá mạnh thì cần quái gì kỹ thuật.

Nhờ thế mà kỹ thuật cưỡi ngựa của A Thanh chỉ dừng ở mức dùng sức mạnh siêu phàm để bám chặt lấy lưng ngựa không bị ngã.

Không, vốn dĩ cái loài ngựa này ngồi lên xóc tung cả ruột gan…….

A Thanh thở dài thườn thượt.

「 Rồi rồi, đi thì đi. Nào. 」

Trước mắt phải đưa "bạn bí mật" về nhà đã, về tận Thẩm Dương nơi có Mộ Dung Thế Gia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!