Hai tên Độc Huyết Thủ đứng hai bên Phó đại chủ như xác chết bỗng di chuyển, đặt lọ thuốc giải chứa Cổ Trùng xuống trước mặt A Thanh và Cát Vận.
Cơ thể A Thanh có hiệu năng siêu phàm. Ngoài sức mạnh phi thường, các giác quan cũng nhạy bén vô cùng, khứu giác nàng lập tức nhận ra mùi cay nồng thoang thoảng trong hơi thở của Độc Huyết Thủ.
Hừm, hơi thở có độc thì đâu thể gọi là người nữa.
Bọn Huyết Giáo này đúng là thứ quái thai gì cũng làm được.
Tất nhiên, Huyết Giáo cũng có cái lý của mình. Kẻ yếu muốn thắng kẻ mạnh thì không thể dùng cách đường hoàng. Kiếm khách muốn thắng kiếm khách giỏi hơn mình gấp bội thì dù có luyện tập chăm chỉ cũng vô ích, phải dùng thủ đoạn khác.
Ở Trung Nguyên gọi đó là Tà thuật.
Thủ đoạn giúp kẻ tu luyện mười năm đánh bại kẻ tu luyện ba mươi năm. Trong thế giới công bằng và chính nghĩa, mười năm không bao giờ thắng được ba mươi năm nếu cùng tài năng và nỗ lực.
Vì thế nó là bất công, là Tà, là Tà thuật.
Huyết Giáo luôn yếu thế, nên chúng dùng Tà thuật. Lũ quái vật này cũng là sản phẩm của Tà thuật. Độc Huyết Thủ và phiên bản lỗi Độc Chu. Huyết Cương Ma Nhân và phôi thai Huyết Ác Quỷ cùng vô số sản phẩm thất bại khác...
Tuy nhiên, yếu đuối không có nghĩa là lương thiện. Nhiều người hay nhầm lẫn chỗ này.
Dù sao thì A Thanh cũng chẳng quan tâm.
Nàng nhón lấy viên thuốc giải cho vào miệng.
Vị đắng tan ngay đầu lưỡi, kèm theo đó là hương bạc hà thanh mát. Cái vị này... đúng chuẩn vị "kem đánh răng". (1)
(1) Chú thích: Nguyên tác ví với vị Socola bạc hà.
Ừm, cũng không tệ.
Nếu ai biết A Thanh chắc sẽ hỏi: "Có cái gì bỏ vào mồm mà ngươi thấy tệ không?".
Thấy vậy, Phó đại chủ nhếch mép cười khẩy.
Lũ võ nhân, nhất là cao thủ, thường tự tin thái quá rằng mình có thể thoát khỏi sự khống chế của Cổ Trùng. Nhưng nỗi đau do Huyết Cổ Độc gây ra không phải thứ con người có thể chịu đựng được.
Hắn đã chứng kiến không biết bao nhiêu hiệp khách Chính phái oai phong lẫm liệt, cuối cùng cũng phải quỳ gối khóc lóc van xin như đứa trẻ trước sự tra tấn của Cổ Trùng.
Cảm giác đó mới sung sướng làm sao.
Lâu lắm rồi mới lại được tận hưởng thú vui này. Kể từ khi Nhị Tuyến Huyết Oa Đội bị tiêu diệt, đã bao lâu rồi nhỉ?
Và Thiên Hoa Kiếm chính là kẻ thù đã tiêu diệt Huyết Oa Đội. Hắn sẽ hành hạ ả ta thay cho những đồng bào đã khuất, biến cuộc đời ả thành địa ngục trần gian còn đáng sợ hơn cái chết.
Lông mày A Thanh giật giật.
Thằng cha kia, nhìn mặt gian gian thế nào ấy.
Thôi kệ, nghĩ trong đầu thì ai cấm được, miễn không nói ra thì không tính là tội. Mà này, cái này có phải thuốc giải thật không nhỉ?
A Thanh không cảm nhận được độc trong người nên cũng chẳng biết thuốc có tác dụng hay không. Chỉ thấy có chút linh khí tự nhiên.
Ừm, ở cái thời đại nguyên thủy này thì thảo dược nào chả có tí Khí.
Hừm, được ăn linh dược miễn phí, sướng.
Gọi là linh dược thì hơi quá, chỉ là có chút hương vị linh thảo thôi, nhưng có còn hơn không. Tửu Bình nếu biết suy nghĩ chắc cũng reo lên sung sướng. Nó đang dùng chân khều khều đồng loại đang cuộn tròn ngủ đông, như muốn giục: "Dậy đi ông ơi".
Không biết thuốc có tác dụng không, A Thanh lén nhìn sắc mặt Cát Vận. Thấy vẻ mặt ông ấy giãn ra.
A, chắc là thuốc thật rồi.
Không chỉ biểu cảm.
「 Ưm. Hiệu quả đấy. Nhưng độc không tan hết, cái này gọi là thuốc ức chế thì đúng hơn. Cộng thêm Cổ Trùng, ý đồ là muốn bọn ta phải định kỳ đến xin thuốc ức chế để độc không phát tác, đúng không? 」
『 Khà khà, tên Trung Nguyên này cũng am hiểu về độc đấy chứ. Đã mất công dùng Cổ Trùng xích cổ nô lệ thì phải bắt chúng đến trình diện để sai khiến chứ. Khà khà, tất nhiên ta sẽ sắp xếp kín đáo để không ai nghi ngờ. Sao, thất vọng à? 』
Phó đại chủ cười đắc ý. Cát Vận cũng cười rất tươi.
「 Ta đâu có kỳ vọng gì ở lũ cặn bã Huyết Giáo đâu mà thất vọng. Mà này tên Huyết Giáo kia. Bao giờ ngươi mới định hỏi xem ta là ai thế? 」
『 Cứ tỏ ra bình tĩnh đi- 』
「 Dù Thiên Hoa Kiếm là hậu bối đáng tự hào, nhưng ngươi cứ chăm chăm vào nó làm ta thấy mình như ông già hết thời bị bỏ xó ấy. Mấy lão tiền bối già khú đế kia thì nghỉ hưu rồi, chứ ta vẫn đang đương chức đương quyền đấy nhé. 」
"Mấy lão tiền bối già khú đế" mà Cát Vận nhắc đến là Vô Học Đại Sư, Triệu Hiền Lương, Tây Môn Tú Lâm - những người thuộc hàng Thái thượng chưởng môn của Võ Lâm Minh.
Còn Cát Vận thuộc hàng Chưởng môn. Vẫn đang cày cuốc sấp mặt lo việc môn phái, nên bảo "đương chức đương quyền" là chuẩn cơm mẹ nấu rồi. Và gọi mấy vị kia là "già khú đế" thì cũng đúng sự thật thôi.
Nhưng nói thế thì vẫn đáng bị ăn đòn.
A Thanh bắt đầu hoang mang.
Cát Vận đạo trưởng, chẳng lẽ ngài không cố tình cà khịa, mà là bẩm sinh đã có cái mồm "gọi đòn" rồi sao?
Thôi, chắc không phải đâu. Chắc thế.
『 Hừ, để xem còn diễn kịch thanh cao được bao lâu, khà khà, à không, chính ngươi tự chuốc lấy nhé, đừng trách ta. 』
Phó đại chủ trừng mắt nhìn Cát Vận. Hắn cười toe toét, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ.
Nhưng chỉ được một lúc. Vẻ mặt Phó đại chủ chuyển sang bối rối.
『 ……? 』
「 ……? 」
Trong khi đó, A Thanh đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Tửu Bình đang lên cơn động kinh, phun ra luồng khí cay nồng. Đó là phản ứng của Cổ Trùng. Nó co giật liên hồi, nghỉ một tí rồi lại giật, như kiểu thắc mắc: "Sao thằng cha kia vẫn tỉnh bơ thế nhỉ?" nên thử lại nhiều lần.
『 Ng, ngươi đã làm gì! Tại sao, làm thế nào? 』
「 Hơi muộn màng, nhưng cho phép ta tự giới thiệu. Bần đạo là Cát Vận của Điểm Thương Phái, hỡi tên cặn bã Huyết Giáo. 」
Biểu cảm của Phó đại chủ thay đổi liên tục.
Đầu tiên là nghi vấn.
Cát Vận? Cát Vận nào? Thiểm Quang Kiếm? Đệ bát cao thủ trong Thập Đại Cao Thủ Trung Nguyên? Thiểm Quang Kiếm thì sao?
Tiếp theo là hiểu ra.
A. Cao thủ Huyền Cảnh nên Cổ Trùng vô tác dụng.
Cuối cùng là kinh hoàng.
Nhìn đôi mắt sắp lồi ra của Phó đại chủ, A Thanh hoàn toàn hiểu tại sao các nhân vật chính trong truyện hay giấu nghề.
Cánh tay Cát Vận chuyển động.
Ông đấm nhẹ vào vùng trên tai của Độc Huyết Thủ, khi xòe tay ra, một chiếc đũa đã cắm ngập vào đó. Đũa Trung Nguyên dài gấp ba lần đũa quê A Thanh, con Độc Huyết Thủ đổ gục xuống như con rối đứt dây, vắt vẻo trên cái bàn nát bét.
Tiếp đó Cát Vận vươn tay. Một chiếc đũa rơi vãi trên bàn tự bay lên chui vào tay ông.
Cách Không Nhiếp Vật, kỹ năng lấy đồ không cần chạm tay, trông tiện lợi phết.
『 Giết hắn! 』
Phó đại chủ hét lên rồi quay đầu bỏ chạy. Biết mình yếu thế nên rút lui, kể ra cũng biết lượng sức mình đấy.
Bỗng nhiên một nét vẽ vĩ đại hiện ra.
Chiếc đũa vạch lên thế gian một chữ Nhất (一).
A Thanh chỉ nhìn thấy thế.
Thị lực của A Thanh cộng hưởng từ cảnh giới Hóa Cảnh và năng lực siêu phàm bẩm sinh, đã vượt xa người thường. Nhưng ngay cả với nàng, nét vẽ đó cũng đã hoàn thành mà bỏ qua quá trình viết, như tia nắng mặt trời xuyên qua mây.
Khi mắt nhìn thấy thì sự việc đã rồi.
Xạ Nhật Kiếm, thức thứ nhất. Nhật Thâu Ký Hiện (Mặt trời đã mọc). Khi người ta nhận ra ánh nắng chiếu vào thì nó đã chiếu rồi. Thậm chí không thấy bóng dáng Cát Vận đâu.
Đó là Thân Kiếm Hợp Nhất, à không, Thân Đũa Hợp Nhất.
Người nhìn theo bản năng sợ hãi nên dồn hết sự chú ý vào chiếc đũa, không thể để tâm đến người cầm đũa, nên trong mắt chỉ thấy mỗi cái đũa.
『 Á á á! 』
Phải đến khi Phó đại chủ ngã xuống hét lên thảm thiết, hình bóng Cát Vận mới hiện ra trong tầm mắt.
A Thanh lạnh toát sống lưng. Nhớ lại lời sư phụ giảng giải về võ học: "Nói về độ Nhanh (Khoái), thiên hạ không ai qua mặt được Điểm Thương".
『 Grào!!! 』
Nếu viết ra chữ thì giống nhau, nhưng âm thanh vang lên lại hoàn toàn khác, tiếng gầm rú của dã thú. Ba con Độc Huyết Thủ còn lại gầm lên.
A, quên mất.
Mải xem kịch hay nên quên mất lũ này. A Thanh vừa định rút kiếm-
「 Không được dùng kiếm! Không được để ma vật chảy máu! Và nín thở đi! Không được hít hơi thở của chúng! 」
Giọng Cát Vận nghiêm nghị vang lên.
A, bảo sao ngài ấy dùng đũa.
Không phải để khoe mẽ là dùng đũa cũng giết được người à. Nhưng mà dùng đồ vật vớ vẩn như đũa để giết kẻ xấu thì ngầu thật.
Tất nhiên, A Thanh không cần kiếm vẫn mạnh.
Nàng vươn hai tay về phía Độc Huyết Thủ.
Không được chảy máu à? Vậy thì cho mày nhìn thấy lưng của mình là được chứ gì.
Rắc rắc, tiếng xương gãy giòn tan như tiếng bẻ khớp, con Độc Huyết Thủ bị vặn ngược cổ gục xuống.
Trong khi đó mắt A Thanh vẫn dán chặt vào Cát Vận.
Cơ hội xem Huyền Cảnh ra tay mà không lo bị đánh trúng đâu có nhiều. Ngay cả khi xem sư phụ ra chiêu cũng là trong lúc đấu tập, lo đỡ đòn với né đòn sml chứ tâm trí đâu mà thưởng thức.
Chữ Nhất được vạch thêm hai lần nữa, trong phòng chỉ còn lại tiếng rên rỉ của tên Huyết Giáo vô danh và xác bốn con Độc Huyết Thủ.
A Thanh dẫm lên mắt cá chân Phó đại chủ.
Rắc, cảm giác sướng rơn truyền từ lòng bàn chân lên, thịt nát xương tan, ôi cái cảm giác hạnh phúc này không diễn tả nổi. Nhưng Phó đại chủ không hét lên được tiếng nào, vì chiếc đũa cắm sau gáy đã xuyên qua tủy sống.
Hắn bị liệt toàn thân.
Cát Vận lắc đầu nhẹ.
「 Đừng trút giận vô cớ. Oán hận sót lại sau khi duyên đã hết sẽ quay lại làm hại chính mình, thắng rồi thì hãy rũ bỏ và quên đi. Săn xong thì phải tháo dây cung, để căng mãi dây sẽ hỏng hoặc gãy mất. 」
「 Oa, câu vừa rồi nghe đúng chất đạo sĩ đấy ạ. 」
「 Hửm? Ta là đạo sĩ mà. Dù ngoại hình hơi quá đẹp trai so với đạo sĩ. 」
Câu này thường người ta không tự nói về mình đâu. A Thanh cười toe toét.
「 A. Phải rồi. Tại ngài mồm mép sắc sảo quá nên cháu quên mất. Đạo sĩ ai lại thế? Ngài không nhịn được khoản "cà khịa" đúng không? Nói thật là thói quen xấu đấy, nhưng cháu thích. 」
Nhưng Cát Vận lại ngơ ngác.
「 Hửm? Cô nói gì thế? 」
「 Ơ. Chẳng phải ngài dùng mồm mép chọc tức hắn, tức là dùng Khích Tướng Kế sao? 」
「 Khích Tướng Kế gì? Ta chỉ cố gắng nói chuyện lịch sự thôi mà. Nếu giáo hóa được thì tốt. Nhưng đúng là cặn bã Huyết Giáo, nóng tính quá, chậc chậc, bảo sao người ta cứ bảo phải giết hết bọn Huyết Giáo. 」
Không định cà khịa á? Nói chuyện lịch sự? Giáo hóa?
Mắt A Thanh nheo lại. Không biết ông này nói thật hay đang đùa dai.
Tiếc thay, là vế trước. Sự thật kinh hoàng!
「 Tiền bối, cho cháu hỏi. Trong lúc nói chuyện, có bao giờ đối phương nổi điên lên, hoặc đột ngột im lặng bỏ đi không ạ? 」
「 Nhiều không đếm xuể. Sao trên đời lắm người nóng tính thế không biết. Ngay cả đạo sĩ trong đạo quán cũng thế. Thật đáng buồn. Như ta đã nói, săn xong thì phải tháo dây cung, thế mà bọn họ cứ thích căng dây lên, haizz. 」
Hừm. Thường thì người ta sẽ tự xem lại cách nói chuyện của mình chứ nhỉ.
Luôn cho rằng vấn đề nằm ở người khác chứ không phải mình, một sự tự tin tuyệt đối, một thế giới quan "tự luyến" đến mức đáng nể. Hoặc có lẽ, nhờ tính cách đó mà ngài ấy mới đạt đến Huyền Cảnh. Chắc chắn là thế rồi.
Trong lúc đó, Cát Vận nhìn xuống xác những tên Huyết Giáo mặc võ phục Ngũ Độc Môn, thở dài.
「 Dù sao thì, cô nói đúng. Ngũ Độc Môn thực sự đã trở thành sào huyệt của Huyết Giáo. 」
0 Bình luận