[100-200]

Chương 195 - Long Phượng Chi Hội (9)

Chương 195 - Long Phượng Chi Hội (9)

Trong lúc đó, A Thanh đã tự mình đứng dậy, phủi phủi vạt áo như không có chuyện gì xảy ra.

『 Ôi chao, Mộ Dung tiểu thư? Chẳng lẽ tiểu thư say rồi sao? Sao tự nhiên lại lăn ra đất thế kia. Làm ta giật cả mình cũng bật dậy theo. A, hay đây là "độc chiêu" đặc biệt của tiểu thư dùng để kéo ta đứng dậy? 』

【 S-Sàn nhà... hơi trơn. Tây Môn tiểu thư... không ngờ lại... nặng kinh khủng! Nặng như thế mà ta kéo một cái nên mất đà... Như kéo phải cục sắt ấy! Nặng quá thể đáng! Nhìn người mảnh mai thế mà nặng...!!! Á, xin lỗi. Ta lỡ lời. Ta không có ác ý đâu. 】

Hôm qua A Thanh tấn công tới tấp vào điểm yếu nên cô ả mới bị động chịu trận, chứ cái miệng lưỡi độc địa của Mộ Dung Chu Hy cũng chẳng kém ai đâu.

A Thanh thầm nghĩ.

Chuyện cân nặng thì chỉ có bọn con gái bình thường mới để ý thôi. Ta đây thèm vào mà quan tâm?

Chả có tí sát thương  nào, cũng chả thấy bực mình tẹo nào.

Muốn khịa thì phải tìm hiểu đối thủ trước chứ, cái con ngu si, đầu rỗng tuếch, chết tiệt này.

Thật sự là một tí ti, một phần tỷ tỷ tỷ tỷ (0.00001%) bực mình cũng không có nhé?

Ai thèm chấp mấy cái lời lẽ trẻ con ấy chứ.

A Thanh - người hoàn toàn "không hề" bị sát thương - đáp trả:

『 Không sao. Sự thật thì có gì mà phải xin lỗi chứ. Tại ta đeo hai cục thịt nặng trịch trước ngực nên mới thế đấy. Ta thật sự rất ghen tị với Mộ Dung tiểu thư. Vai của tiểu thư chắc là nhẹ nhõm, thoải mái lắm nhỉ. 』

Đôi tai siêu phàm của A Thanh không bỏ lỡ tiếng nghiến răng ken két của Mộ Dung Chu Hy.

『 A! Chết thật! Không phải! Tiểu thư có sao không!? Ta ngã thì còn có cái "đệm thịt" đỡ cho. Chứ Mộ Dung tiểu thư thì... hình như không có gì đỡ nhỉ. Chắc là đau hơn ta nhiều lắm, xin lỗi nhé, tại cái của nợ này nặng quá, hừ cái bộ ngực hư đốn này, giá mà chia sẻ bớt được cho tiểu thư thì tốt biết mấy. 』

A Thanh vừa nói vừa vỗ bép bép vào ngực mình như mắng yêu, khiến gân xanh trên trán Mộ Dung Chu Hy nổi lên cuồn cuộn.

【 K-Không cần đâu, ư hự. Được rồi, hôm nay, cứ uống cho chết đi. Xem nào. Xem ai chết trước. 】

Giọng Mộ Dung Chu Hy run rẩy.

Trong đầu cô ta cố gắng trấn an bản thân.

Nhịn. Phải nhịn.

Đằng nào lát nữa thi uống rượu, mình uống trà còn con mụ kia uống rượu thật mà không biết, cứ để nó ngu ngốc mà chết chìm trong rượu đi.

Thế là cô ta quay về chỗ, nốc thêm khoảng 2 bình  nữa thì tỳ nữ lúc nãy quay lại thông báo đã chuẩn bị xong sàn đấu rượu.

A Thanh nghiêng đầu thắc mắc.

Có cái gì đâu mà phải chuẩn bị?

Ngay lúc đó, Mộ Dung Chu Hy với vẻ mặt đắc thắng, gian xảo như vai ác trong phim, vênh mặt lên nói:

【 Giờ thì, chúng ta đi đấu một trận ra trò chứ nhỉ? 】

Ở Trung Nguyên, tửu lượng  là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, gắn liền trực tiếp với lòng tự tôn của đấng nam nhi.

Ví dụ điển hình nhất là Trương Phi.

Trương Phi uống rượu say bí tỉ, làm loạn rồi kết cục ra sao ai cũng biết.

Trong lúc đang say ngủ, lưỡi dao kề vào cổ mà tưởng con muỗi đậu, thế là tiện tay đập mạnh một cái, tự mình cắt phăng đầu mình.

Tức là không phải bị ám sát, mà là tự sát theo một nghĩa nào đó.

Hai tên sát thủ liều mạng đến lấy đầu chắc cũng phải đứng hình mất 5 giây vì quá ảo.

Có thể nói chính hai người anh kết nghĩa đã gián tiếp giết chết Trương Phi vì không chịu uốn nắn cái nết xấu của em từ sớm.

Bình thường uống rượu như hũ chìm mà các ông anh làm gì?

Thấy em say xỉn làm loạn thì bênh chằm chặp như mấy bà mẹ nuông chiều con hư (Monster Parents): "Hào kiệt thì uống rượu phải quậy phá tí chứ, sao lại làm mất mặt em tao?"

Bởi vì tửu lượng là tự trọng của đàn ông, mà tự trọng của em trai cũng là tự trọng của anh kết nghĩa.

Nhờ thế mà Trương Phi tiến hóa thành "Chó điên"  hoàn chỉnh, cứ rượu vào là lôi lính tráng ra quất roi túi bụi.

Đến lúc đó Lưu Bị mới giả vờ khuyên can: "Em quậy thế coi chừng bị đâm sau lưng đấy", thực ra cũng chỉ vì lo cho cái mạng của Trương Phi thôi.

Mấy thằng lính quèn bị đánh thừa sống thiếu chết thì kệ mẹ chúng nó, chết thì tuyển đứa khác, chứ thằng em út này chết là hết .

Đối với Lưu Bị, đến con trai ruột còn là thứ "vứt đi đẻ lại được" , thì dăm ba thằng lính quan trọng gì.

Đừng quên Lưu Bị là ông vua tồi tệ nhất lịch sử khi vứt bỏ cả bách tính và quần thần như rác rưởi sau khi mất hai thằng em.

Tóm lại, Trương Phi uống rượu thì các ông anh vỗ tay khen ngợi "Em tao bất bại", khích lệ hắn dùng tửu lượng để thị uy với cả địch lẫn ta trong mọi bữa tiệc.

Tửu lượng đối với đàn ông Trung Nguyên là như thế đấy.

Thực ra thì đàn ông ở đâu trên thế giới này cũng thế cả thôi.

Cho nên có thể nói tửu lượng là một loại bản năng vượt qua mọi ranh giới văn hóa, chạm đến cốt lõi của phái mạnh.

Vì vậy, "Đấu Rượu" ở Trung Nguyên cũng có quy tắc và hệ thống đàng hoàng.

Luật chơi như sau:

Đặt một chum rượu lớn lên bàn, bên cạnh là gáo múc rượu thả trôi trong vò rượu.

Chum rượu chỉ được phép kề lên miệng một lần duy nhất, uống xong phải dốc ngược bát lên đầu để chứng minh đã cạn sạch.

Nếu làm ướt áo thì coi như thua, nên kỹ thuật uống một hơi cạn sạch mà không rớt giọt nào là cực kỳ quan trọng.

Ngoài ra còn có các điều kiện thua cuộc khác:

Xin hàng vì không uống nổi nữa -> Thua.

Say quá làm vỡ bát/chum -> Thua.

Nôn (Chó ăn chè) -> Thua.

Dùng nội công ép rượu ra ngoài mà bị bắt quả tang ->Đê tiện, nhục nhã muôn đời.

Hết rượu, hai bên ngồi thiền chờ đợi, ai đi tiểu trước -> Thua (Vỡ đê).

Tất nhiên, chưa hết rượu mà đi tiểu thì bị xử thua ngay lập tức .

Đây chính là cái bẫy thực sự mà Mộ Dung Chu Hy đã giăng ra.

Cô ta đã sai đàn em đi rêu rao khắp các tầng về cuộc đại chiến tửu lượng giữa Kim Dương Kiếm Hoa và "Cô gái che mặt" .

Lưu ý là cách dùng từ "Kim Dương Kiếm Hoa vs Cô gái che mặt" đã chứa đầy ác ý, biến trận đấu thành cuộc chiến giữa "Đệ nhất mỹ nhân" và "Kẻ xấu xí phải che mặt".

Kết quả là một đấu trường hoành tráng được dựng lên ngay tại tầng 1.

Đám Thiên Vũ Đội, Địa Long Đội của Long Phượng Chi Hội, rồi cả đám "Hậu Khởi Chi Tú Tự Nhận" (bọn ăn theo) của các môn phái nhỏ cũng bu vào xem đông nghịt, đến mức phải dẹp hết bàn ghế đi.

Cũng phải thôi. Đời thuở nào mới được xem hai nữ hiệp đấu rượu chính thức thế này.

Thời đại mà nghe phụ nữ khoe tửu lượng đã hiếm, đằng này lại còn công khai thách đấu trước bàn dân thiên hạ.

Thế là A Thanh và Mộ Dung Chu Hy đứng đối diện nhau qua cái bàn đặt chum rượu.

A Thanh nghiêng đầu thắc mắc.

Ủa, ai làm trọng tài thế kia?

Câu trả lời là chủ nhân của tòa lầu này.

Nhưng mà A Thanh và tất cả mọi người cũng chả quan tâm.

【 Nào, bát đầu tiên! 】

Chủ lầu dùng một cái đấu gáo lớn múc rượu từ vò ra đổ đầy vào bát.

Đấu  là cái gáo múc rượu, cũng là chữ Đấu trong Bắc Đẩu Thất Tinh (Bảy ngôi sao hình cái gáo ở phương Bắc).

Mộ Dung Chu Hy tràn đầy tự tin.

Trên tầng 7 cô ta đã nắm chắc phần thắng rồi, thực ra việc uống trà giả rượu liên tục cũng ngán tận cổ .

Nhưng so với con mụ kia đã nốc 7 bình Đỗ Khang Tửu thì thấm thía gì.

A Thanh chỉ thấy hơi buồn cười.

Ra là thế, hóa ra là lên kế hoạch cho vụ này à.

Không phải định chuốc say để nắm thóp rồi trêu chọc, mà là muốn mình làm trò hề trước mặt bàn dân thiên hạ.

Nhưng tiếc là cô ta chọn sai đối thủ rồi.

Binh pháp Tôn Tử có câu "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng", và hôm nay A Thanh vẫn đang tiếp tục chuỗi bất bại của mình.

Đúng lúc A Thanh định nâng bát rượu lên.

【 Khoan đã! Tây Môn tiểu thư. Tiểu thư phải tháo mạng che mặt ra chứ? Để thế này thì bất công cho ta quá? Dù có đổ lên đầu thì mạng che mặt cũng thấm hết rượu, ta thấy mình bị thiệt thòi đấy. Vải La Cẩm càng xịn thì càng thấm nước mà. 】

La Cẩm là loại vải lụa mỏng dùng làm mạng che mặt.

Đấy là lời của kẻ uống trà mà bắt A Thanh uống rượu thật đấy.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía A Thanh.

Đúng đấy! Tiếng ai đó hô lên hưởng ứng.

A Thanh cười khẩy một cái rồi đáp trả:

「 Mộ Dung tiểu thư, chút thiệt thòi này tiểu thư phải chấp nhận chứ? Dù tiểu thư có uống rơi vãi thế nào thì cũng không bao giờ lo bị ướt áo mà, đúng không? 」

A Thanh vừa nói vừa làm động tác vuốt râu tưởng tượng.

Thực ra là mô tả cảnh rượu rớt từ cằm xuống thẳng đất vì không có ngực cản lại, và mọi người lập tức hiểu ngay hàm ý thâm sâu đó.

Ánh mắt của đám đông bắt đầu di chuyển qua lại liên tục giữa ngực A Thanh và ngực Mộ Dung Chu Hy như xem tennis.

Lại có tiếng hô Đúng đấy! vang lên, khiến cả khán phòng cười ồ lên khoái trá.

Nắm tay Mộ Dung Chu Hy run lên bần bật.

Thế là, một bát.

【 Hai bát! 】

Rồi hai bát.

【 Ba bát! 】

【 Bốn bát! 】

【 Năm bát! 】

Đến nước này thì ngay cả đám khán giả cũng bắt đầu tái mặt.

Mộ Dung Chu Hy đặt bát xuống, người hơi lảo đảo, phải lùi lại một bước mới đứng vững.

「 Ôi chao, Mộ Dung tiểu thư? Tiểu thư có đang cố quá không đấy? Ta mới chỉ thấy hơi hơi có tí men thôi, sao một người yếu đuối mỏng manh như tiểu thư lại dám thách đấu rượu thế này? 」

【 Ai, ai bảo ta say. Chưa say! Bát tiếp theo! 】

Khán giả thầm nghĩ: Say rồi. Say cmnr.

【 Sáu bát! 】

【 Bảy bát! 】

Đến đây thì thắng bại đã rõ.

Chiếc áo Jeogori ( áo ngắn) màu đỏ bó sát của Mộ Dung Chu Hy đã ướt đẫm một nửa, dính chặt vào người.

Ngược lại, bộ võ phục của A Thanh vẫn khô cong không dính một giọt nước.

「 Mộ Dung tiểu thư. Ta nghĩ đến đây là đủ rồi, tiểu thư nên dừng lại thì hơn. Kẻo lại làm trò cười cho thiên hạ... 」

【 Câm mồm! Ai bảo, ta say... 】

「 Ta đâu có bảo tiểu thư say. Ta chỉ bảo tiểu thư có vẻ ngấm men rồi... 」

【 Bát tiếp theo! Mang bát tiếp theo ra đây! 】

【 Tám bát! 】

Chủ lầu vừa hô vừa múc rượu.

A Thanh thở dài thườn thượt.

Cái tâm địa muốn làm nhục người khác trước đám đông thì đúng là đáng ghét thật, nhưng cứ đà này thì toang mất.

Nếu là kẻ ác độc thì A Thanh sẵn sàng chơi tới bến cho nó chết luôn. Nhưng đây cũng chẳng phải đại ác nhân gì, làm nhục một cô gái bình thường đến mức này thì không phải hành động của quân tử.

A Thanh nâng bát rượu lên uống, rồi đột nhiên buông tay.

Choang! Xoảng!

Tiếng bát vỡ vang lên chói tai.

「 Ôi chao. Ta thua mất rồi. Trận đấu rượu này Mộ Dung tiểu thư thắng nhé, ta xin phép rút lui đây. 」

A Thanh nói vậy, nhưng chẳng ai trong đám đông tin là cô thua thật.

Ai nhìn vào cũng thấy rõ là cô nhường vì lo cho đối thủ, tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi ca ngợi tấm lòng nhân hậu của "Cô gái che mặt".

Hự. No căng bụng rồi.

A Thanh cố nén cơn buồn nôn (hoặc buồn đi vệ sinh) đang dâng lên, định bước về phía cầu thang.

Dù có rút lui thì cũng phải mang con nhỏ Công Tôn Yêu Nghệ đang say quắc cần câu kia về chứ.

Đang tính xem lên Võ Thiên Các nhờ nấu bát canh giải rượu, nên nấu canh trong hay canh cay, thì...

【 Này! Con kia! Đứng lại đó! Mày làm cái trò gì thế hả! 】

「 Kẻ thua cuộc thì phải lặng lẽ rút lui chứ? Hôm nay ta say quá không đứng vững nữa rồi, mong người chiến thắng rộng lượng bỏ qua cho. 」

【 Mày, mày! Mày coi thường tao hả!? Cậy có vú to mà lên mặt dạy đời à! Ừ đấy, tao là con ngực lép đấy! Tao không có ngực đấy, nhưng mày có cho tao được đồng nào không mà xỉa xói!? 】

Một màn tự hủy hoành tráng.

Trời ơi là trời, đã định tha cho rồi mà.

A Thanh thở dài ngao ngán.

「 Tiểu thư, tiểu thư say quá rồi. 」

【 Phải rồi, cái này cũng là đồ giả đấy! Thì sao nào! Đồ khốn nạn! Cứ nhè vào nỗi đau của người khác mà chọc ngoáy. Đm, mấy cái thứ này thì có tác dụng quái gì chứ! 】

Nói rồi cô ả thò tay vào ngực, lôi ra một bọc vải nhồi bông rồi ném bộp xuống đất đầy phẫn nộ.

Rồi vừa thở hồng hộc vừa khóc tu tu.

【 Đm. Tao cũng muốn, thế này, đm... 】

Tệ hơn nữa là cô ta chỉ lôi ra có một bên, khiến bộ ngực giờ thành "hàng lệch" so le: một bên phồng lên, một bên xẹp lép như đàn ông.

Thà lôi cả hai ra còn đỡ, đằng này sự tương phản càng làm cho bên lép trông thảm hại hơn.

A Thanh không nỡ nhìn tiếp cảnh tượng này, bèn nhắc nhở:

「 Mấy người bạn của Mộ Dung tiểu thư đâu, ra lo liệu đi chứ... 」

Nghe vậy, đám bạn luống cuống ùa ra vây lấy Mộ Dung Chu Hy.

【 Cái gì! Buông ra! Buông tao ra! 】

【 Chu Hy à, thôi đi. Bọn ta hiểu lòng muội mà, bọn ta cũng buồn lắm chứ, đừng thế nữa, lên nhà đi... 】

【 Các người thì hiểu cái đếch gì! Các người ít ra còn có một tí! Chả ai hiểu lòng tao cả! Không ai hiểu hết! Tao đâu chỉ có ngực nhỏ! Tao cũng có cái to mà, ưm ưm! 】

Không thể nghe thêm được nữa, một người bạn đã nhanh tay bịt chặt miệng Mộ Dung Chu Hy lại.

Thế là, Mộ Dung Chu Hy bị kẹp chặt hai tay, bịt miệng từ phía sau, bị lôi xềnh xệch ra ngoài như tội phạm.

Cả hội trường chìm trong sự im lặng nặng nề.

Chỉ còn văng vẳng lại tiếng la hét "Ưm ưm" đầy tuyệt vọng của ai đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!